Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 29: Chương 29




Thẩm Mục nằm mơ.

Y mơ thấy năm ấy khi đang trên đường về kinh, khi bản thân mình sinh bệnh sợ lạnh, vào lúc gian nan khó chịu nhất bỗng có một luồng ấm áp mà rắn chắc ôm lấy y.

Y không phải lần đầu tiên sinh bệnh, nhưng đây là lần thứ nhất vào lúc lạnh thấu xương lại có người ôm y vào lòng.

Y một thân một mình trải qua quá lâu, lâu đến nỗi màn đêm và nắng sớm luân phiên thay đổi đối với y mà nói đều dài dằng dặc, cho dù sau đó vào triều làm quan, khi ngủ vẫn luôn đốt một ngọn đèn.

Khi y trong lúc mơ mơ màng màng như người chết chìm ôm được một cái cây mà không chịu buông tay, tỉnh lại phát hiện người kia đang ôm y vào lòng thật chặt, bản thân hắn nóng đến độ trên trán đều đổ mồ hôi.

Y nghĩ, người này sao lại ngốc như vậy, đắp thêm chăn cho mình không phải được rồi sao, bản thân hắn đã nóng đến mức này mà còn sợ y lạnh, nếu bệnh phong hàn của y vẫn chưa khỏi thì hắn vẫn muốn ôm y như vậy sao?

Y nghĩ đi nghĩ lại tự mình nở nụ cười, xem người kia trán đầy mồ hôi, muốn giơ tay giúp hắn lau đi, vừa mới động tướng quân liền ôm chặt y, nửa ngủ nửa tỉnh mà nỉ non, không có chuyện gì, không lạnh nữa, không lạnh nữa.

Thật khờ, y dựa vào trong lồng ngực tướng quân, dở khóc dở cười nghĩ ngợi, trong mũi lại dấy lên chua xót…

Ấm áp của đêm đó trở thành ký ức lưu luyến suốt ba năm sau đó của y, mỗi khi gió lạnh gào thét vào ban đêm đến thăm giấc mơ của y, ma xui quỷ khiến biến sự ấm áp thành nóng rực, y mới biết, người kia giống như đã trở thành tình thâm kinh niên.

Nhưng y không nghĩ tới, một vì một chuyện bất ngờ, khiến y có được rồi lại mất đi, tất cả đều trở thành bọt nước trong mộng.

Mà tối nay sự ôm ấp trong mộng lại chân thật đến vậy, ấm áp mà quen thuộc, Thẩm Mục không nhịn được ôm ôm cọ cọ, lầm bầm một tiếng: “A Việt…”

Đêm thu yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu xa xôi vang vọng.

Hồi lâu, trong lều có người nhẹ giọng đáp lại, “Ừm…”

Ánh nắng chợt lóe, Thẩm Mục chậm rãi mở mắt ra.

Trong lồng ngực của y vẫn đang ôm y phục của tướng quân, chỉ là bị đè có chút nhăn.

Nhất định lúc ngủ làm nhăn, y buồn buồn nghĩ.

Y xuống giường đi rửa mặt, không chú ý tới ở phía sau lều trại có người rón rén đi ra.

Đây là ngày thứ nhất của săn bắn mùa thu, hoàng đế dẫn quần thần săn bắt con mồi đầu tiên xong, mọi người có thể tách ra tự do săn bắn.

Chu Liệt hào hứng kiến nghị tướng quân đi phía bắc, “Lão đại, nghe nói bên kia nhiều con mồi!”

Tướng quân không đáp ứng, nhìn chung quanh một chút, không nhìn thấy Thẩm Mục, “Ngươi biết Thẩm thư ngốc đi đâu không?”

“Há, vừa rồi y bị Lại Bộ Thị Lang Tôn Kỳ kéo đi về phía đông, ” Chu Liệt nói, “Nghe nói thống lĩnh cấm quân Trương Kiêu ở bên kia săn lão hổ.”

“Cái gì?!” Tướng quân giật mình nói, “Săn lão hổ mà y còn dám đi?!”

Chu Liệt: “Không có chuyện gì, thư sinh như bọn họ trời sinh là chỉ đứng nhìn ở bên ngoài…” Lời còn chưa nói hết, tướng quân đã cưỡi ngựa chạy xa.

Khi tướng quân cưỡi ngựa đuổi đến phía đông, nhìn thấy một đám người vây ở đó vỗ tay bảo hay.

Ánh mắt của hắn chuyển động, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Mục cưỡi ngựa lẫn trong đám người.

Chỉ là, phía sau Thẩm Mục còn có một Tôn Kỳ.

Tướng quân buồn bực không thôi, tại sao hai người này lại cưỡi cùng một con ngựa?!

Hắn trầm mặt cưỡi ngựa đi tới.

Tôn Kỳ đang thao thao bất tuyệt khen Trương Kiêu, “Trương đại thống lĩnh quả thực anh dũng, đừng nói một con hổ này, hai con cũng chắc chắn săn được…” Sau đó, hắn liền nghe thấy tướng quân hỏi: “Tại sao hai người các ngươi cưỡi một con ngựa?”

“Tư Đồ tướng quân?” Tôn Kỳ quay đầu lại nhìn hắn, giải thích, “Vừa nãy ngựa của Tôn mỗ hoảng sợ bỏ chạy, mới bất đắc dĩ cùng Thẩm ngự sử cùng cưỡi một con ngựa…”

Tướng quân nhìn bọn họ một chút, sau đó lại nhìn con ngựa bọn họ đang cưỡi, ghét bỏ nói: “Ngựa này gầy như vậy làm sao chịu được hai người? Lại đây.”

Thẩm Mục khó hiểu mà nhìn hắn.

Tôn Kỳ cho là hắn gọi mình qua, do dự một chút vừa muốn xuống ngựa, lại nghe thấy tướng quân nói: “Không phải gọi ngươi, ngươi quá nặng. Thư ngốc, lại đây.”

Tôn Kỳ: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.