Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 25: Chương 25




Ngươi vì sao phải cứu ta! Khiến bây giờ ta người không giống người quỷ không giống quỷ! Đến tột cùng là vì cái gì!”

Vì cái gì không cho ta chết đi? Vì cái gì không cho ta cứ như vậy mà yên ngủ ?

Y tình nguyện lấy phương thức nhân loại để chết đi, cũng không muốn rời khỏi người nhà đã sinh dưỡng y, cùng bằng hữu y đồng sinh cộng tử, tuy rằng còn sống, nhưng phải thời khắc nhẫn chịu thống khổ không chịu được lặp đi lặp lại. Hắn tình nguyện chết, cũng không nguyện lấy phương thức sinh ly (sống mà phải xa cách)như thế ! Khi bọn họ già đi rồi lại qua đời, chính mình lại bị lưu lại… Bị vứt bỏ…

“Muốn như thế nào ta mới có thể chết ?”

“…”

“Nói cho ta biết!”

“… Ta sẽ không nói cho ngươi biết .”Hạ Phong đau lòng nhìn y. Hắn muốn cười, hung hăng mà cười.

Người khác phí hết tâm huyết, dùng hết tâm cơ muốn được trường sinh bất lão, hắn lại khí như bính hài (không thèm đếm xỉa).

Chỉ vì lý do như thế, ngươi liền phải rời khỏi ta sao? Muốn từ bên cạnh ta mà tách ra sao ? Không, ta sẽ không để cho ngươi rời đi ! Tuyệt đối sẽ không! Mặc kệ dùng thủ đoạn gì…

“Ta muốn mang ngươi tới huyễn giới.”Hạ Phong trấn định xuống dưới, ánh mắt sáng ngời nhìn Trưởng Tôn Minh Đức .

“Ta sẽ không theo ngươi đi.”Trưởng Tôn Minh Đức ngay cả liếc cũng không muốn cho hắn một cái.

“Không phải do ngươi.”Hạ Phong cường thế bắt lấy cổ tay của hắn.

Trưởng Tôn Minh Đức khiếp sợ nhìn hắn, giống như là lần đầu tiên nhìn thấy người này, hoặc là, giờ phút này đây mới là bộ mặt thật của người này sao?

“Ngươi là vương phi do ta tuyển định , phải theo ta đi.”

Trưởng Tôn Minh Đức cắn răng nói: “Đừng có nằm mơ !”dù thân thể dị thường mỏi mệt, nhưng y đứng vẫn như cũ.

Hạ Phong đột nhiên cười lạnh: “Chẳng lẽ ngươi cho là ngươi còn có thể sống ở chỗ này sao?”

“Có ý gì?”Nhìn nụ cười của hắn, tự đáy lòng Trưởng Tôn Minh Đức trào ra hàn khí.

“Ngươi đã mang bầu hài tử của ta.”

“Đứa nhỏ?” bất giác, Trưởng Tôn Minh Đức đưa tay tới cái bụng bằng phẳng mình. “hừ! Nếu muốn gạt ta cũng tìm lý do tốt hơn chút đi!”

“Ngươi cảm thấy ta sẽ lừa ngươi sao?” tươi cười nham hiểm kia khiến tâm Trưởng Tôn Minh Đức hoàn toàn rét lạnh , “Nếu thân thể ngươi không thể mang thai con ta, ta sẽ cho ngươi lên làm Vương phi, khiến cho kỳ lân tộc ta từ nay về sau không người nối nghiệp sao ?”

“… Ta hận ngươi…”Ngay tại thời khắc Hạ Phong đánh y ngất xỉu , ba chữ kia theo y trong miệng tràn ra.

Hận ngươi đã cứu ta, hận ngươi tước đoạt thân phận nhân loại của ta, hận chính mình bị ngươi mê hoặc, hận chính mình bị ngươi đối đãi như nữ nhân, hận… Cho dù bị đối đãi như thế lại nhưng chính mình vẫn cam tâm tình nguyện như trước…

Đê tiện sao? Không.

Hạ Phong ôn nhu nhìn người trong lòng. Trong miệng đọc chú ngữ khiến trong không gian ở đây đột nhiên xuất hiện một lỗ hỏng, hắn ôm Trưởng Tôn Minh Đức chậm rãi đi vào, chỉ còn lại có một thanh bảo kiếm nhuộm đầy máu bị vứt ở một bên, lẳng lặng nằm ở trong bụi cỏ, tỏa hào quang sâu kính…

Vợ chồng Trưởng Tôn Minh Đức trên đường đi đến võ lâm đại hội gặp tập kích của Vô Hận Cung Bạch Linh phu nhân, bị nữ ma đầu giết chết, chết không thấy thi, chỉ để lại bảo kiếm hàn thiết không rời khỏi người gia truyền. Trưởng Tôn Hiền cực kỳ bi thương, liên hợp phần đông nhân sĩ chính phái thề phải công phá Vô Hận Cung đã làm nhiều việc ác, nhưng trong lúc công phá Vô Hận Cung lại không phát hiện được tung tích của Bạch Linh phu nhân.

Bạch linh phu nhân hành tung không rõ ràng, lúc ấy đã trở thành một vụ án lớn không thể phá giải của võ lâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.