Hắn Là Vương Phi Của Ta

Chương 33: Chương 33




Đại khái là mình sai đánh giá Hạ Phong đi, Trưởng Tôn Minh Đức nghĩ.

Y ở trong phòng đợi hồi lâu, nhưng vẫn không có một tia động tĩnh, tâm tình này thì mọi người cũng có thể hiểu.

Trên thực tế, hắn so với đồng chí tiểu Hạ của chúng ta càng khẩn trương hơn.

Chẳng lẽ hắn không muốn?

Ha hả, đây không phải là đương nhiên sao? Có người nào nam nhân sẽ cam tâm tình nguyện bị một người nam nhân khác đặt ở dưới thân? Huống chi hắn cũng không phải người bình thường, mà là kỳ lân vương cao cao tại thượng…

Dưới đáy lòng âm thầm cười nhạo sự ngu dại của chính mình.

Ngươi lại tính cái gì vậy? Ngươi cho là hắn thật sự sẽ đáp ứng điều kiện vớ vẩn này? Đừng có ngu ngốc như thế Trưởng Tôn Minh Đức, ngươi tự cho ngu ngốc này là đúng! Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi bất quá chỉ là món đồ chơi mà người khác nhất thời hứng mới tìm tới mà thôi ! Chơi chán thì sẽ vứt bỏ.

Ngay khi Trưởng Tôn Minh Đức tự phỉ nhổ chính mình không biết tự lượng sức, Hạ Phong bỗng nhiên từ bên ngoài vọt tiến vào, còn có một bộ dáng thượng khí bất tiếp hạ khí .

_ thượng khí bất tiếp hạ khí : hình dung bởi vì mệt nhọc hoặc lo lắng mà thở hổn hển rất lợi hại.

Trưởng Tôn Minh Đức ngơ ngác nhìn hắn.

“vù vù hô…”Đợi cho hô hấp hơi chút thuận chút, Hạ Phong cười tới sáng sáng lạng lạng, hô to nói:

“thân thân ! Ta đến rồi!”

Ở trên mặt Hạ Phong hoàn toàn tìm không thấy chút không tình nguyện, ngược lại còn thấy ánh mắt hắn hiện ra một tia mong chờ dị thường, lối suy nghĩ của Trưởng Tôn Minh Đức bỗng nhiên hỗn loạn. Không đợi ý nghĩa của y rõ ràng, Hạ Phong cũng đã vô cùng tự động tự phát nhảy lên giường, xuất ra hình dáng chữ đại (大), một bộ dáng chờ người xâm lược, bất quá vẫn còn có thể thấy được biểu tình hưng phấn hắn mà không có loại từ ngữ nào để biểu đạt. Vô nghĩa! Đều cấm dục lâu như vậy, đương nhiên nóng vội rồi!

“chờ, trước chờ một chút!”Trưởng Tôn Minh Đức lập tức ra tiếng. Y rốt cục phát hiện y muốn trước tiên phải hiểu rõ một chút chuyện gì đang xảy ra.

“chẳng lẽ thân thân ngươi muốn đổi ý!”Nghe được Trưởng Tôn Minh Đức ở phía sau kêu ngừng lại, Hạ Phong lập tức phi thường bất mãn ngồi dậy, ngữ khí chất vấn khiến Trưởng Tôn Minh Đức có chút dở khóc dở cười.

“không phải, ngươi… Vừa mới…”

“nga, nguyên lai thân thân ngươi là đang trách ta vào trễ như thế à, “Hạ Phong bừng tỉnh đại ngộ, bật người đắc ý nói, “này là như vậy. Thân thân ngươi không phải nói muốn ta ở dưới sao? Cho nên ngươi sau khi ngươi vào phòng, ta lại đi tắm rửa một cái, toàn thân toàn mùi vị của dầu mỡ đương nhiên không được rồi, ân, ăn cơm xong đương nhiên phải súc miệng, nếu để đồ bẩn dính trên răng nhìn sẽ vô cùng chướng tai gai mắt, sẽ ảnh hưởng cảm xúc nha. Ách, ta còn thay đổi bộ quần áo mới, thân thân ngươi xem xem, cởi dễ lắm, “Vừa nói hắn còn vừa làm mẫu, “Nhìn, kéo liền rớt.” TBD: em bó tay =]]

Trưởng Tôn Minh Đức nhìn chỉ là trợn mắt há hốc mồm.

“tiếp theo đấy, ta lại đòi nước hoa ở chỗ Thái Thượng Lão Quân, xịt xịt…” =]]

“nước hoa?” Không tự giác, Trưởng Tôn Minh Đức mở miệng hỏi.

Vì thế Hạ Phong giơ tay lên trước mặt Trưởng Tôn Minh Đức như đang hiến một vật quý, “Có phải rất thơm không? Nghe nói hương vị này rất có hiệu quả thúc tình, có lợi trong việc gia tăng tình thú của vợ chồng trong lúc đó, hắc hắc hắc, ta nghĩ thực chu đáo đúng không ?”

Rốt cục, Trưởng Tôn Minh Đức hoàn toàn hết chỗ nói rồi. Thấy bộ dáng y như muốn bãi bỏ ước định, Hạ Phong cẩn thận dựa đến bên cạnh hắn.

“cái kia, thân thân, xem ở ta vất vả chuẩn bị phần trên như vậy , ngươi ngàn vạn lần không cần không muốn a…”

Hơn nữa ngày, Trưởng Tôn Minh Đức mới đờ đẫn mở miệng.

“ngươi, ngươi nguyện ý ở dưới? Ngươi không phải, ngươi không phải vương sao? Vì cái gì lại cam nguyện ở bên dưới một người ?”

“nguyên lai thân thân ngươi là muốn hỏi cái này a?”Hạ Phong hiểu rõ, cười nói.

“bởi vì chúng ta là nhất thể a, cho nên ai ở trên ai ở dưới đều không sao cả.”

“Nhất thể?”

“Đúng.”Hạ Phong kéo tay Trưởng Tôn Minh Đức đặt trên ngực trái chính mình, để y cảm nhận được nhịp tim của hắn.

“tất cả của chúng ta đều là nhất thể, tánh mạng của ta đều là của ngươi , thân thể này cũng đương nhiên là của ngươi, tùy tiện như thế nào đều hảo, chỉ cần chúng ta có thể cùng một chỗ là được.”

Ai, thôi đi. Tâm của Trưởng Tôn Minh Đức đã muốn khuất phục. Vô luận như thế nào, ta đều không có biện pháp làm khó người này nha…

“Điều kiện của ta hủy bỏ.”

“Cái gì!”Hạ Phong vừa nghe lời này, trong lòng run lên, “Không được! Tuyệt đối không được!”

Nhìn bộ dáng nóng vội kia của hắn, Trưởng Tôn Minh Đức vui vẻ nở nụ cười, Hạ Phong xem đến ngây ngẩn cả người.

Cũng không nói một câu nào, Trưởng Tôn Minh Đức hôn lên môi của người đang ngốc lăng. Nụ hôn cách xa đã lâu làm cả người Hạ Phong trở nên mềm yếu.

Đây là lần đầu tiên thân thân chủ động như vậy, a, ông trời, ta có phải hay không lại đang nằm mơ ? Nga, ngàn vạn lần không được để cho ta tỉnh lại nha, bằng không, ta nhất định lên trời chỉnh tử ngươi! Oa, cảm giác này, cảm giác này thật sự là… Rất chân thật !

“Ngươi chuyên tâm chút mà được không!”Trưởng Tôn Minh Đức cảm thấy được thập phần phi thường mất mặt. Chính mình khó chủ động được một lần, người này khen ngược , cư nhiên cho ta như đi vào cõi thần tiên hư ảo?

“Chuyên tâm?”Hạ Phong vô ý thức lặp lại những lời này, trong giây lát, hắn thấy mặt Trưởng Tôn Minh Đức gần trong gang tấc , hồng hồng, môi hơi hơi sưng đỏ còn lộ ra sáng bóng.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ vừa mới đích… Đều là thật sự? Hắn dùng sức mà nhéo mặt mình một phen.

Đau quá đau!

Thật sự, là thật đích! Ha ha ha! ! ! ! !

Trưởng Tôn Minh Đức chẳng biết tại sao nhìn biểu tình biến hóa đa dạng của hắn mọi cách biến hóa. Chính là giây tiếp theo, hắn đã bị người này nhào tới áp đảo .

“uy!”

“thân thân!”Hạ Phong nhắm ngay môi Trưởng Tôn Minh Đức ửng đỏ làm một trận xảo thủ hào đoạt*.”ta thật sự nhịn không được !”

_xảo thủ hào đoạt : cưỡng đoạt

Dưới thân hắn, là khuôn mặt ửng đỏ tuấn tú của Trưởng Tôn Minh Đức. Nhưng y không có cự tuyệt Hạ Phong, chỉ nhỏ giọng nói một câu, “Chú ý đứa nhỏ.”

Một đêm dài lại bắt đầu hạ xuống bằng màn mở màn như vậy, tiếng thở dốc khó khăn cùng tiếng rên rỉ thường xuyên từ trong phòng truyền ra.

Tiểu nha hoàn mặt đầy đỏ bừng, trong lòng phi thường phi thường ngượng ngùng, bất quá vẫn như cũ vẫn là tận trung với cương vị đứng ở ngoài cửa phòng.

Thật là… Người ta vẫn là cô nương chưa xuất giá mà, Vương phi vì cái gì phải phái ta gác đêm chứ, người ta, người ta… Oa này, này, đây cũng quá, quá kích thích đi! A! Người ta lưu chảy máu mũi rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.