Hàn Thiên Băng - Cô Gái Lạnh Lùng

Chương 35: Chương 35: Thăm Mộ. Lâm Hàn Phong Là Con Tôi.




- Ba à, con đến rồi đây, ngày mai con lại phải đi. Chắc ba giận con vì không đến sớm hơn đúng không? Con thật bất hiếu mà.

Môi nở một nụ cười nhạt, nó đặt bó hoa oải hương trên phần mộ của ba mình. Không nhanh không chậm ngồi xuống, tựa đầu vào ngôi mộ khắc tên ông Lâm – cũng là ba nó: Lâm Hào. Mộ của ba nó được xây dưới một cây cổ thụ đúng với ý của nó.

- Ba ở nơi đó vẫn khỏe chứ? Con thì như ba biết rồi đấy, chẳng bệnh tật gì cả. Ba từng nói sẽ sống đến khi con tìm được người dựa dẫm vào nhưng ba không giữ lời đấy thôi, chưa gì đã để con một mình đối diện với cái thế giới đầy rẫy những toan tính này. Nếu không phải con kiên cường, cố gắng để được như bây giờ thì có lẽ chúng ta đã đoàn tụ rồi.

Ngừng một chút, nén lại sự xúc động đang dâng trào, nó nói tiếp:

- Có một lần vào ngày sinh nhật của con, ba chuẩn bị đồ ăn nhiều hơn một chút, còn hát cả bài chúc mừng sinh nhật trong khi bản thân vẫn trong tình trạng viêm họng trầm trọng. Ba nhớ lúc đó ba đã nói gì không? Không biết là ba trách móc hay động viên nữa, ba nói là: “Con gái à, đừng lúc nào cũng như người vô cảm, cười nhiều một chút, thoải mái một chút con sẽ thấy được cuộc sống này không chỉ có màu đen mà có rất nhiều màu. Mỗi một màu tượng trưng cho những lúc thăng trầm, khó khăn hay niềm vui mà con trải qua. Vì vậy, khi tim con còn đập thì cứ cười thật tươi, thật tươi vào”.

“ *Sinh nhật 12 tuổi*

Happy birthday to you

Happy birthday to you

Happy birthday Happy birthday

Happy birthday to you

- Chúc mừng sinh nhật con gái yêu. Không có bánh kem, con đừng buồn nhá. Bây giờ con nói điều mình muốn đi.

Ba nó nhìn nó bằng ánh mắt thương yêu vô bờ bến. Từ nhỏ, khuôn mặt nó đã ẩn hiện sự lạnh lùng vô cảm, càng lớn lại càng rõ ràng hơn. Giọng nói trong trẻo của nó vang lên:

- Ba sống lâu hơn với con là được.

- Con bé này, ba vẫn còn trẻ trung lắm. Ba sẽ sống đến khi con tìm được chỗ dựa vững chắc cho mình.

Giọng nói khàn khàn của ông làm cho nó lo lắng. Ông nhìn khuôn mặt không biến sắc của nó, lắc đầu nói:

- Con gái à, đừng lúc nào cũng như người vô cảm, cười nhiều một chút, thoải mái một chút con sẽ thấy được cuộc sống này không chỉ có màu đen mà có rất nhiều màu. Mỗi một màu tượng trưng cho những lúc thăng trầm, khó khăn hay niềm vui mà con trải qua. Vì vậy, khi tim con còn đập thì cứ cười thật tươi, thật tươi vào.

- Cười nhiều rất mỏi miệng.

- Thôi ăn đi, đồ ăn nguội hết bây giờ.”

Những mảnh ký ức được nó cất vào một chiếc hộp mang tên quá khứ hiện ra cứ như chuyện vừa xảy ra hôm qua. Nó mỉm cười thật tươi, tự trách bản thân:

- Nếu con kiềm chế được cơn giận đã không đẩy ba vào chỗ chết, ba cũng sẽ sống lâu hơn nữa. Đều tại con mà ra.

Một giọt rồi hai giọt, rất nhiều giọt từ từ lăn xuống má nó. Dường như nó không khống chế cảm xúc được nữa, ba nó qua đời vừa là mất mát vừa để lại cú sock lớn cho nó. Đưa tay lau đi những giọt nước mắt không nghe lời, nó lại tiếp tục luyên thuyên:

- Ba có hận con không? Bây giờ con không được ba quan tâm nữa, đây là quả báo đúng không ba? Con biết ba không bao giờ giận con nhưng ba để lại cho con nỗi đau mất người thân quá lớn, con làm sao vượt qua? Ba vẫn luôn bên con như lời ba nói chứ? Cách đây không lâu, ba có thấy con cười không? Con biết cười rồi, tại sao lúc đó lại không được ba chứng kiến? Tại sao người con tin tưởng lại đem con ra làm trò chơi, đem con ra làm người thay thế như vậy? TẠI SAO CHỨ?

Nó hét to một tiếng rồi cúi đầu khóc nức nở. Những giọt nước mắt cứ thì nhau tuôn xuống. Nó ngồi đó gần nửa giờ thì đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều nhưng tuyệt nhiên không còn giọt nước mắt nào chảy xuống nữa.

- Hiện tại con sống rất tốt, ba đừng lo. Từ giờ trở đi con sẽ không để bất kỳ ai tổn thương con. Nếu họ dám con sẽ cho họ nhận kết cuộc thảm thương nhất. Ngày mai con đi, con vẫn chưa báo hiếu được, con xin lỗi.

Quỳ xuống trước mộ, nó cúi đầu lạy ba cái rồi đứng nhìn hình trên mộ. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hoa oải hương thoang thoảng khiến người ta thanh thản tinh thần hơn. Nó đi ra xe, quay đầu nhìn lại nơi cây cổ thụ, vẫy tay chào tạm biệt rồi leo lên xe phóng đi.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Nơi dừng chân tiếp theo là trại trẻ mồ côi Tân Xuân. Diện tích không được tính là rộng rãi nhưng được trang bị khá đầy đủ. Ngoài sân, một vài đứa trẻ tụ tập tại chân cầu trượt, lại đám khác đang chơi xích đu. Nó bước vào, trên tay cầm bọc to bọc nhỏ toàn là bánh kẹo, đồ chơi. Đám trẻ thấy nó liền chạy lại vây thành một vòng tròn, mấy cái miệng nhỏ liên tục nói:

- Chị xinh đẹp này là ai vậy?

- Chị xinh đẹp mang nhiều đồ như vậy là để cho chúng em phải không?

- MẤY BẠN IM LẶNG CHỊ MỚI TRẢ LỜI ĐƯỢC CHỨ.

Đám trẻ cứ “chị xinh đẹp” này, “chị xinh đẹp” nọ khiến nó ù cả tai. Đến khi một đứa bé hét lên ngăn chặn thành công tất cả tiếng ồn.

- Có chuyện gì vậy?

Hai người phụ nữ bước ra khi nghe tiếng hét kia. Nhìn thấy nó, người mặc chiếc áo màu trắng lên tiếng hỏi:

- Cháu đến đây có việc gì sao?

- Chào hai cô, cháu chỉ có ít bánh kẹo và đồ chơi muốn tặng cho mấy đứa nhỏ này thôi.

Sau câu nói của nó, đám trẻ vui mừng lại tiếp tục ồn ào. Cả hai người không ai ngăn được, mãi cho đến khi nó nhăn mặt nói:

- Đứa nào ồn ào chị sẽ không tặng đồ chơi.

Vì muốn có đồ chơi nên đám trẻ lập tức im bặt. Hai người phụ nữ cũng bó tay với đám trẻ này rồi. Biếu cho hai người vài hộp bánh, nó bắt đầu phát quà cho những con ong nhỏ. Một lúc sau, đến giờ cơm trưa, cô Hòa (người mặc áo trắng ban nãy) bảo nó cùng ăn nhưng nó từ chối vì lí do đã ăn rồi (ăn khi nào vậy?). Nó xin phép đi xung quanh, được sự đồng ý, nó liền khuất bóng.

Diện tích khu nhà này khoảng 200m2 nếu tính cả sân. Gian nhà chính chia làm hai phòng ngủ, một phòng bếp, một bộ bàn ghế được đặt gần cửa dùng để tiếp khách. Phòng ngủ không có giường cao cấp mà chỉ là những chiếc giường ba tầng được sắp xếp ngay hàng thẳng lối, bên trong có cả phòng vệ sinh nhỏ. Không gian phòng bếp nhỏ hơn phòng ngủ một chút, ở giữa đặt một cái bàn ăn dài, dụng cụ để xào nấu cũng không nhiều lắm. Bên ngoài có hẳn một khu vườn nhỏ trồng rau củ, phía bên trái có một hố cát. Nó đến gần hố cát đó, phát hiện có một cậu bé đang thả hồn đi đâu đó.

Cậu bé có mái tóc màu hạt dẻ, làn da trắng. Tuy còn nhỏ nhưng cậu toát ra khí chất riêng, khuôn mặt trẻ con mang vẻ trưởng thành. Đặc biệt, đôi mắt màu cà phê tuyệt đẹp. Dường như đang nghĩ ngợi gì đó nên đứa trẻ này không nhận ra sự có mặt của nó, cứ ngồi đưa mắt nhìn xa xăm. Nó nhìn cái dáng vẻ trầm lặng của cậu, một cảm giác đồng cảm xẹt qua người nó. Đồng cảm ư? Tại sao lại là đồng cảm? Chưa tìm ra câu trả lời, cậu bé kia cũng thoát khỏi thế giới riêng của mình, cảm nhận có người nhìn mình, cậu xoay mặt về phía nó. Cả hai nhìn nhau không lên tiếng. Nó chậm rãi bước đến ngồi xuống cạnh đứa trẻ, để mặc ánh mắt của cậu cứ dán lên người nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.