Với sự dẫn đường của Nhạc Linh, Lục Vi và Khuyên Khuyên bước ra khỏi cửa, lúc này mới có thể nhìn ngắm toàn cảnh nơi đây.
Khác hẳn sự phán đoán của Lục Vi, nơi này không phải khu biệt thự cao cấp
theo kiến trúc châu Âu, cũng chẳng phải khu tứ hợp viện mang màu sắc cổ
kính, khi Lục Vi bước ra khỏi phòng, cuối hành lang rộng, dài hun hút
chỉ có một chiếc cầu thang uốn lượn. Lục Vi thận trọng bước từng bậc,
trên vách tường, cách hai, ba đoạn ngắn lại xuất hiện một, hai cánh cửa
ra vào.
Cửa phòng đóng chặt, không nhìn thấy quang cảnh bên
trong, cả hành lang không có lấy nửa cái cửa sổ khiến người ta không thể biết được phong cảnh bên ngoài. Vi Vi đoán, có lẽ đây chính là một tòa
tháp hoặc một công trình có hình ống đặc biệt nào đó. May mà khoảng cách từ chỗ Lục Vi đến chỗ Dạ đại họa cũng không xa lắm, ước chừng cũng chỉ
khoảng hai mươi phút đi bộ là là đến nơi. Nhạc Linh đi đến trước một
cánh cửa có treo tấm biển đề chữ: “Bên trong có mãnh thú, xin chớ quấy
rầy”. Cô ta khẽ gõ cửa vài tiếng tượng trưng, ngay sau đó, từ bên trong
truyền ra những tiếng “ư ư” ngây dại.
Vi Vi thẹn thùng hỏi: “Đây là cái gì?”
Nhạc Linh sờ má, liếc mắc cười duyên: “Đây là cửa cảm ứng, chỉ cần gõ nhẹ là có thể nghe thấy động tĩnh bên trong. Chờ khoảng hơn mười phút sau, nếu không có người lạ chạm vào, nó sẽ lại có tác dụng cách âm.”
Nghe thấy vậy, Khuyên Khuyên tỏ vẻ lo lắng, lắc đầu nói: “Hừm, Dạ đại vương
thật là đáng thương, ngay đến quyền được riêng tư cũng không có. Bất cứ
ai cũng có thể chạm tay vào cánh cửa để biết anh ta đang làm gì bên
trong.”
Vẻ mặt Lục Vi trở nên ngây ngốc. Thì ra Nhạc đại thúc
không phải gõ cửa để báo cho Dạ Ly biết có người đến, mà để “rình xem”
anh ta đang làm gì bên trong. Lục Vi nhìn tấm biển bằng sắt trên cánh
cửa, trên đó còn in một tấm ảnh chụp yêu quái Dạ Ly, càng lúc càng cảm
thấy tình cảnh của “ông xã” mình không được tốt cho lắm.
Quả
Nhiên, sau khi nghe thấy động tĩnh từ bên trong, Nhạc Linh không chút do dự, vặn chốt mở cánh cửa lớn, khom người nói: “Vi Vi, mời! Để tránh Dạ
Boss nổi nóng, tôi sẽ không vào đâu.”
Khuyên Khuyên nghe thấy
những lời này, to gan ghé sát vào tai Lục Vi, gật gù, đắc ý nói: “Xem ra cô có thể bị phản bội rồi… Hic hic!” Bà tám Khuyên Khuyên còn chưa nói
xong đã bị Nhạc Linh túm chặt lấy đuôi, dốc ngược lên. “Tiểu chuột bạch
cũng không được vào, để đôi vợ chồng son người ta nói chuyện vui vẻ với
nhau đi! Chúng ta đứng canh ở ngoài cửa là được rồi.”
“Ối, ối!”
Lục Vi thở dài một tiếng, ai có thể cam đoan là các người sẽ ngoan ngoãn
đứng canh ở bên ngoài mà không nghe lén người ta nói chuyện đây?
©STENT
Bước vào phòng, Lục Vi liền thấy Dạ đại họa đang đứng nhìn ra cửa sổ, vừa
ngắm cảnh biển vừa nắm chặt con vịt bằng bông một cách buồn bã. Lục Vi
bất giác nhíu mày, ban nãy, khi cô ở trong căn phòng kia, ngoài cửa sổ
rõ ràng là cảnh núi non trùng điệp, tại sao trong cùng một khu nhà mà
cảnh sắc lại khác nhau đến vậy? Lẽ nào mỗi cánh cửa lớn ở đây đều giống
một cỗ máy có thể xuyên qua cả thời gian và không gian? Loại máy xuyên
không này ở mỗi gian phòng lại mở ra một phong cảnh hoàn toàn khác nhau?
Vi Vi đang bần thần suy nghĩ liền nghe thấy Dạ đại họa cất lời: “Bản tọa
chẳng phải đã nói rồi sao? Không muốn ăn và cũng chẳng muốn nghe cái gì
hết, cái mà các ngươi cần mang đến cho ta lúc này chính là hai cô em gái xinh đẹp.”
Vi Vi nghe thấy vậy, cơn giận nhất thời bộc phát, ôm ngực “hừ” lạnh một tiếng, cất giọng giễu cợt, mỉa mai: “Em gái xinh đẹp đã đến, Dạ đại vương nhìn xem có vừa lòng hay không?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Dạ đại họa nhanh chóng quay đầu lại, suýt ngã
nhào xuống đất, vừa muốn vụng trộm yêu đương đã bị người vợ mới cưới bắt được, cảm giác này thật… không được tốt cho lắm. “Tiểu Vi Vi, nhanh như vậy mà cô đã bị bắt rồi à?”
Vi Vi hít một hơi thật sâu, bất lực nói: “Anh vừa ngắt điện thoại thì họ đến, ngay cả anh còn chạy không
thoát thì tôi sao có thể thoát được đây?”
Dạ Ly xoa xoa hai bên
thái dương suy nghĩ, dường như vẫn còn nghi hoặc, liền cầm tay Lục Vi,
mở lòng bàn tay ra xem, thấy hình quái thú in trong đó giống y chang cái của mình thì hoàn toàn mất hy vọng, buồn bã nói: “Dạ Lạc, mối thù này
đến già ta vẫn sẽ ghi nhớ!”
Nói xong, Dạ đại họa mới liếc nhìn
Lục Vi, tức giận nói: “Lần này thực sự là ta đã quá sơ ý. Mặc dù lúc ở
trong ảo cảnh đã cảm thấy Tương Ảnh có cái gì đó không bình thường rồi,
nhưng cuối cùng vẫn bị họ lừa.”
“Ý của anh là Tương Ảnh không phải là người? Cũng không phải là người tạo ra ảo cảnh đó?”
“Là người, ảo cảnh ở núi Bất Thanh thực chất là do Tương Ảnh tạo ra, nhưng
chuyện gia tộc của cậu ta cứ đến hai mươi lăm tuổi thì qua đời vì lời
nguyền rủa kỳ lạ kia là hoàn toàn bịa đặt, kẻ lừa đảo đó chính là thủ hạ của Dạ Lạc. Chị tôi đã cẩn thận dặn dò cậu ta, nếu bị tôi bắt được hãy
viện lý do như thế để thoái thác, cho nên tôi mới không để ý…” Dạ đại
họa mím chặt môi, nắm tay nói: “Không ngờ ngay cả Nhạc Linh cũng thông
đồng với chị ta, hô hô, tôi hoàn toàn bị cô lập, hô hô.” Nói xong, Dạ
đại họa quay sang nhìn Vi Vi, bỗng nhiên nhào vào lòng cô, nói: “Cưng,
cũng chỉ có cô là đối xử với tôi trước sau như một, cô thật đáng trân
trọng!”
Vi Vi run rẩy khóe miệng, lạnh lùng kéo Dạ đại họa đang
quỳ phục dưới đất lên, không biết phải nói gì hơn. Nếu chuyện không liên quan đến cô, thì có phải bây giờ cô đã đứng ngoài vỗ tay vui mừng rồi
không? Lẽ nào Dạ đại vương người chưa từng nghe thấy câu: “Người làm
việc chính nghĩ sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ, còn người làm việc phi
nghĩa sẽ không được nhiều người giúp đỡ” sao? Dạ Ly, anh có kết cục như
ngày hôm nay hoàn toàn là do anh tự làm tự chịu, giờ chỉ còn cách tự
thương lấy chính mình mà thôi. Nhưng có điều, bây giờ cô và tên Dạ đại
họa này lại đứng trên cùng một trận tuyến. Haizz!
“Vấn đề quan
trọng nhất lúc này không phải là ai xấu ai tốt, mà là làm thế nào để
thoát ra ngoài. Còn cái này…” Lục Vi xòe lòng bày tay ra để Dạ đại họa
nhìn rõ hình hoa văn in trên đó. Dạ Ly khẽ thở dài một tiếng vẻ chán
chường, nói:
“Hình in đó thực sự không có cách nào xóa đi được,
cho dù cô có chặt đứt bàn tay đó đi thì nó sẽ lại xuất hiện ở một nơi
nào đó trên cơ thể cô. Nếu không thì cô cho rằng tại sao Dạ Lạc lại phải lao tâm khổ tứ, lãng phí thời gian làm những việc đó chứ? Nó là một cái bẫy lừa gạt chúng ta bước vào ảo cảnh. Haizz, yêu ma hoặc là cả đời cô
độc, lưu lạc khắp nơi; hoặc là kết hôn, bảo vệ nhau cả đời, hoàn toàn
không có khái niệm ly hôn như trong thế giới phàm tục. Trời ơi, kẻ hèn
mọn lại không may chó ngáp phải ruồi, được làm chính thất nhưng không
được sủng ái nhất. Hu hu hu!”
Vi Vi ngây ngốc, lúc nào rồi mà
tên chết tiệt này còn tâm trạng để đùa giỡn! “Thế giới yêu ma của các
anh là như vậy sao? Thật đúng là tàn nhẫn!”
Chắp hai tay sau
lưng, đi qua đi lại một hồi, cô nói tiếp: “Được rồi, chúng ta quay trở
lại vấn đề trước, thực sự anh không có cách nào để trốn thoát sao?” Chỉ
cần ra được khỏi đây, những việc khác đều trở nên dễ dàng, cô không tin
khi rời khỏi căn phòng này, Dạ đại họa còn dám tự cho mình cái tư cách
là “ông xã” của cô.
“Tôi thấy những căn phòng xung quanh hình như đều không khóa, liệu có cánh cửa nào có thể thông ra thế giới bên ngoài không?”
Dạ Ly nghe thấy vậy chợt phì cười, ôm bụng lăn lộn trên đất, nói: “Tiểu Vi Vi, cô thực sự cho rằng có thể tự tiện ra vào những cánh cửa đó sao?
Mỗi một căn phòng đều được chị tôi bài trí một phong cảnh bên ngoài
không giống nhau, đó chính là một trong số những sở thích tàn nhẫn của
chị ta. Căn phòng này được bài trí giống với cảnh sắc của Di Hòa Viên,
căn phòng kia lại được sắp xếp theo phong cách của Nhà Trắng… Ặc, những
người phụ nữ cả trăm năm, cả ngàn năm không kết hôn như chị ta chỉ biết
lấy việc trang hoàng nhà cửa để mua vui mà thôi!”
Lục Vi khinh
bỉ nhìn anh ta, đang định nói điều gì đó, lại nghe thấy Dạ đại họa xoa
cằm, do dự nói: “Đúng là ở bên trên có một cánh cửa thông ra bên ngoài,
chỉ có điều…”
Dạ Ly còn chưa nói xong, bên ngoài bỗng có tiếng
gõ cửa, vẫn như cũ, không đợi Dạ Ly trả lời, người bên ngoài đã quang
minh chính đại bước vào. Mặc trên người bộ âu phục, Văn Trinh lễ phép
đứng trước cửa, nhìn Dạ Ly và Lục Vi, cúi đầu nói: “Quấy rầy hai vị! Yến tiệc đã được chuẩn bị xong, Lạc đại nhân cho mời hai vị đến.”
“Yến tiệc?” Vi Vi nhất thời kinh ngạc nhìn Dạ Ly, khẽ hỏi: “Là yến tiệc gì?”
Ánh mắt Dạ Ly trở nên lạnh lẽo, liếc nhìn Văn Trinh, cười nhạt, nói: “Hai
nhân vật chính đã tề tựu đông đủ còn có thể là yến tiệc gì nữa đây?
Đương nhiên là yến tiệc mừng chúng ta kết hôn rồi!”
Vi Vi: “…”
Giây phút này, còn từ ngữ nào có thể biểu đạt hết tâm trạng của cô đây?