Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Chương 7: Chương 7: Địa Phược Linh[1]




[1] Địa Phược Linh: tinh linh dưới lòng đất.

Tiếng nhạc lượn lờ, văng vẳng ngân nga.

Lục Vi nhìn ngó xung quanh, phát hiện thấy mình không biết từ lúc nào đã lạc vào một cánh rừng rộng lớn. Là đang mơ sao? Mặt hồ phẳng lặng, trong veo, như tấm gương xanh không một gợn sóng, một thiếu nữ tóc dài khẽ kẹp chiếc lá lên vành môi nhẹ thổi, chiếc váy lụa mềm mại màu xanh biếc của cô hòa vào rừng cây xanh non, tươi tốt tạo thành một bức tranh thanh thoát, nhẹ nhàng lay động lòng người.

Lục Vi đứng đối diện bên kia hồ, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt cô gái đó, không nén nổi sự kinh ngạc, khẽ thốt lên một tiếng, đây chẳng phải người con gái tuyệt sắc giai nhân say sưa nhảy múa trong tiếng trống rộn ràng mà cô đã gặp trong giấc mơ lần trước đó sao? Lẽ nào giấc mơ mà cũng nối tiếp nhau được ư?

Cô gái đó dường như không nhận ra sự tồn tại của Lục Vi, vẫn chăm chú nhập tâm vào tiếng kèn lá du dương, trầm bổng. Trong khoảnh khắc tiếng nhạc vang xa, Lục Vi liền nhìn thấy dưới mặt nước thoáng xuất hiện một con cá sấu khổng lồ, cô kinh ngạc khẽ kêu lên một tiếng. Cô gái kia nhìn thấy con cá sấu, thần sắc vẫn điềm nhiên không mảy may kinh sợ, thậm chí còn cất tiếng cười khanh khách.

“A Y hôm nay sao đến muộn vậy, ta thổi kèn lá bao lâu ngươi mới xuất hiện, chẳng lẽ vẫn đang bắt mồi sao?”

Con cá sấu khổng lồ dường như nghe hiểu được những lời cô gái đó nói, từ trong cái mõm dài xù xì của nó bỗng phát ra những tiếng thì thầm khe khẽ. Cô gái tựa hồ nghe thấy điều gì đó, vẻ mặt rạng ngời, nói: “A! Thì ra A Y ngươi sắp được làm mẹ sao? Xin chúc mừng nhé! Vậy thì ngày mai ta sẽ mang đến một ít cá sông tươi ngon để ngươi tẩm bổ, được không nào?”

Người và vật thân mật, gần gũi như bằng hữu thì thầm to nhỏ, nói nói cười cười hồi lâu, cô gái lại đưa chiếc kèn lá lên môi khẽ thổi. Con cá sấu ở bên cạnh quẫy đuôi, yên lặng lắng nghe, lát sau, nó nằm ngửa trên mặt đất, uốn cong cái đuôi, uyển chuyển vỗ lên lớp da bụng trắng phau, phát ra những âm thanh trầm đục “bành bạch” nghe rất êm tai.

Lục Vi khẽ nhắm mắt, chăm chú lắng nghe. Âm thanh này, tiếng động này sao quen thuộc đến vậy, dường như cô đã nghe những tiết tấu này ở đâu rồi thì phải.

“A, là tiếng trống! Trong giấc mơ lần trước, chính cô gái này đã say sưa nhảy múa trong tiếng trống rộn ràng như thế!” Ánh mắt Lục Vi chợt sáng lên, không nén nổi sự ngạc nhiên mà thốt nên lời. Nhưng đúng lúc này, tiếng nhạc vọng đến từ bên kia cũng đột nhiên im bặt, thay vào đó là giọng nói hoảng hốt của cô gái: “Ai? Ai ở trong đó?”

Lục Vi nghe thấy tiếng hét thì ngẩn người, hóa đá tại chỗ, ngay cả hít thở cũng không dám. Mặc dù chỉ là giấc mơ nhưng nếu con cá sấu to lớn kia đột nhiên bò tới cắn cô, dù là không thực nhưng cảm giác lúc đó chắc hẳn cũng sẽ rất đau đớn… Cô cắn chặt răng, đang lúc bối rối không biết nên làm thế nào thì cảm thấy có một bàn tay kéo cô lại, ngẩng đầu nhìn, là chàng trai trong giấc mộng lần trước đang nắm chặt tay cô. Chưa kịp lên tiếng, bàn chân không tự chủ đã bị anh ta kéo đi, chạy thật nhanh ra khỏi cánh rừng.

Vừa chạy, chàng trai đó vừa quay đầu nhìn lại, dường như anh ta đang sợ con cá sấu to khỏe kia sẽ đuổi kịp. Lục Vi ngước mắt nhìn, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, mọi thứ dần trở nên mơ hồ. Lần này cũng giống như lần trước, Lục Vi tuyệt nhiên không nhìn rõ khuôn mặt của chàng trai. Cô giằng tay ra rồi dừng bước, nói: “Rốt cuộc anh là ai?”

Không có tiếng trả lời, người con trai đó chỉ lẳng lặng đứng trước mặt Lục Vi. Lục Vi mở miệng muốn nói điều gì nữa nhưng bỗng nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, mí mắt dần trĩu nặng, giơ tay muốn túm lấy anh ta nhưng cơ thể đã ngã xuống vực sâu vạn trượng.

_ _ _ _ _Ta là đoạn phân cách trong giấc mộng đẹp_ _ _ _ _

Khi Lục Vi tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên sofa trong phòng khách. Nam Huyền đứng bên cạnh nhìn cô với ánh mắt lo lắng. Thấy chủ nhân đã tỉnh, anh ta lập tức bước tới, ôm cô mội cái thật chặt. “Vi Vi…”

“Khụ! Khụ! Được rồi, được rồi, ngươi đừng nghĩ chủ nhân của ngươi mới tỏ vẻ thích ngươi một chút thì ngươi đã không cần khách sáo mà tùy tiện muốn làm gì thì làm nhé!” Vừa dứt lời, Nam Huyền liền khựng lại, vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ nửa ngồi dưới sàn, quay đầu nhìn về phía người vừa nói. Cô gái đó vẫn đang ho khan, quay mặt sang một bên hắng giọng rồi mới quay lại tủm tỉm cười, nhìn Lục vi chào hỏi: “Hi, Vi Vi, còn nhớ tôi không? Nhạc Lăng ở cửa hàng thú cưng nè!”

Lục Vi ngập ngừng giây lát rồi từ từ ngồi dậy, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo: “Tôi… A, đau đầu quá!”

Nam Huyền thấy vậy thì một tay kéo gấu áo Lục Vi, một tay dụi khóe mắt long lanh, miệng khẽ lẩm bẩm: “Chỉ tại Nam Huyền không tốt, Nam Huyền đã quên mất chủ nhân lúc này còn rất yếu, không thể tự bảo vệ mình được. Tôi không nên bỏ mặc cô… Sau này, tôi nhất định sẽ không rời xa chủ nhân nửa bước.” Nói xong, tên “thú cưng” ngốc nghếch đó vẫn vô sỉ nhào tới, ôm chủ nhân vào lòng.

Lục Vi không nói được lời nào, đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết, Nam Huyền nói được một câu dài nhất và đầy đủ ý nghĩa nhất. Nhưng tên “thú cưng” ngốc nghếch này, anh đang bày tỏ sự trung thành của mình hay là thể hiện thái độ coi thường đối với chủ nhân đây?

Vi Vi đẩy Nam Huyền ra, trong chốc lát, những cảnh tượng kinh hoàng trước đó như thủy triều ào ạt tràn vào trí óc cô. Những con quái vật vô hình bò tới bò lui trên mặt đất, cây ngô đồng không biết được trồng từ bao giờ bỗng nhiên xuất hiện sừng sững dưới khu nhà, còn có hình ảnh một người đàn ông từ trên tầng cao rơi xuống…

Thấy ánh mắt mở to đầy vẻ hoảng sợ của Lục Vi, Nhạc Lăng vội vã cầm tay cô, nhẹ nhàng an ủi:”Không sao, không sao, đã về đến nhà rồi, không còn bất cứ thứ gì có thể làm hại cô được nữa, Vi Vi.” Nghe thấy những lời vỗ về của Nhạc Lăng, trong lòng Lục Vi chợt bình yên trở lại, cảm giác ấm áp trào dâng trong lồng ngực, rất yên ả, rất thanh thản.

Nam Huyền nắm chặt bàn tay chủ nhân, lo lắng nói: “Vi Vi…”

Lục Vi lắc đầu. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Từ sau ngày bắt gặp Nam Huyền khỏa thân trong hộp quà đặc biệt nhân ngày lễ Valentine, thế giới quan, nhân sinh quan và mọi giá trị cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí là biến hóa khôn lường đến nghiêng trời lệch đất. Ai có thể nói cho cô biết, vì sao trước khi gặp đám quái vật kỳ lạ này, mọi thứ trong khu nhà đều tốt đẹp là thế, vậy mà nay lại trở nên quái lạ, dị thường như thế này?

Nhạc Lăng nói: “Từ sau khi trao trả Nam Huyền lại cho cô, thực ra Boss đã lường trước việc cô khó có thế thích ứng được ngay nên cắt cử tôi luôn để mắt đến hai người. Nhưng hôm nay… giữa đường tôi có chút việc phải rời đi một lát, đến khi quay lại cô đã bị dọa đến nỗi ngất lịm. Xin lỗi, xin lỗi, xin cô đừng nói lại với Boss, nếu không lương tháng này của tôi sẽ bị trừ hết sạch mất.”

Lục Vi toát mồ hôi lạnh, yêu quái mà cũng để ý đến việc bị trừ lương sao? “Nói như vậy, ngay từ ngày đầu tiên Nam Huyền đến nhà tôi, khi tôi báo cảnh sát lại chẳng thấy anh ta đâu, sau đó tôi lại không sao mở được cửa, kêu cứu hàng xóm cũng không ai nghe thấy, tất cả những trò quỷ này đều do cô làm phải không?”

Nhạc Lăng lè lưỡi làm bộ mặt quỷ, chậm rãi nói: “Đó đều là mệnh lệnh của Boss, Vi Vi, cô có oán giận gì thì cứ tìm anh ta!”

“Còn chuyện hôm nay thì sao? Chuyện hôm nay là do ai ?” Trước khi Nam Huyền xuất hiện, mọi việc trong khu nhà đều rất tốt đẹp, từ xưa tới nay chưa từng xuất hiện những chuyện kỳ lạ đến vậy.

Nam Huyền nắm chặt tay Lục Vi, làm ra vẻ oan ức, nói: “Vi Vi chiếc giếng đó có rất nhiều Địa Phược Linh.”

“Địa Phược Linh?”

Nhạc Lăng chống tay lên cằm, giải thích: “Địa Phược Linh là những loài vật nhỏ bé giống như ruồi, chuột… sau khi chết liền hội tụ linh khí tạo thành quái vật ở tầng thấp nhất, chúng không làm tổn hại đến con người. Hơn nữa, vì linh lực của chúng rất yếu nên trong hoàn cảnh bình thường, chúng không thể tự tập hợp linh lực để chủ động tấn công người khác. Nhưng hôm nay, vì sao chúng lại ức hiếp Vi Vi…”

Nói đến đây, Nhạc Lăng dừng lại, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó rồi bất giác nhìn thẳng vào Lục Vi, khẽ nghiêng đầu. “Lẽ nào chúng ngửi thấy một mùi vị đặc biệt thơm ngon ư?”

“A?” Vi Vi suýt cắn vào lưỡi, vì sao chúng chỉ ngửi thấy mùi vị thơm ngon ở một mình cô thôi chứ? Đang định mở miệng hỏi cho rõ ràng, bỗng ba người họ nghe thấy một tiếng động lớn từ bên ngoài vọng đến, cùng với đó là tiếng bước chân đi vào, cửa chống trộm tự động mở ra. “Nói chung, có thể khiến Địa Phược Linh tập hợp lại để vây hãm người ta thì chỉ có một khả năng…”

Lục Vi định thần nhìn lên liền trông thấy tên yêu nghiệt Dạ Ly đang khoanh tay trước ngực, đứng tựa cửa, chỉ có điều trên khuôn mặt anh ta không còn vẻ cười cợt như hôm trước, đôi mắt phượng sáng long lanh thản nhiên quét qua mặt Nhạc Lăng. Nhạc Lăng dường như bị dọa cho sợ hãi, lẳng lặng lẩn vào góc tường, không dám lên tiếng.

Lục Vi ngạc nhiên nói: “Dạ Ly, anh nói Địa Phược Linh tập hợp lại để tấn công tôi, vậy nguyên nhân là gì?”

Dạ Ly nhướng mày, lạnh lùng nói ra bốn từ: “Nhân phẩm quá kém.”

“…” Vi Vi nắm chặt năm đầu ngón tay, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, thực sự muốn đánh người.

“Dạ – Ly!”

Tên yêu nghiệt Dạ Ly làm ra vẻ không để ý tới vẻ tức tối trong lời nói của Lục Vi, quay người lại. “Có vẻ như cô đã thực sự tỉnh rồi, chúng ta cũng nên đi thì hơn, Nhạc Lăng.”

“Đợi đã!” Lời nói của Lục Vi vừa thốt ra khỏi miệng liền trông thấy Nam Huyền từ đầu đến cuối vốn trầm mặc, giờ đột nhiên chạy xộc ra cửa. Toàn thân Dạ Ly phát sáng, cổ anh ta đã ta đã bị Nam Huyền tóm chặt từ phía sau. Thấy thế, Dạ Ly đứng bất động tại chỗ, không ngừng la hét: “Nam Huyền, bao nhiêu năm rồi mà ngươi vẫn thích gây chuyện sao, ta nói cho ngươi biết…”

Lục Vi như nghẹt thở, đang do dự không biết nên làm thế nào thì bỗng nghe thấy giọng nói lắp bắp của Dạ Ly truyền đến: “Bây giờ xã hội có pháp luật, ngươi nên nhớ nếu ngươi hại chết ta, cảnh sát sẽ không để yên cho ngươi đâu!”

Lục Vi như sụp đổ. Dạ Ly khốn kiếp, rốt cuộc có lúc nào anh ta đứng đắn không!! Nam Huyền không có ý gì là đang đùa cợt, sau khi nghe Dạ Ly nói một đống những lời vô nghĩa, vẫn tóm chặt cổ của anh ta, một lúc sau mới gằn từng từ, nói: “Trên người lũ Địa Phược Linh ấy có mùi của anh ta. Vi Vi, anh ta muốn hại cô.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.