Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Chương 5: Chương 5: Người chủ nhà thần bí




Khi Dạ Ly lái xe đến khu nhà của Lục Vi liền trông thấy một đám người vây xung quanh cửa nhà cô. Qua cửa sổ xe ô tô nhìn lên tầng hai của khu nhà, nghĩ đến khuôn mặt ghê gớm, cau có của bà chủ nhà, Vi Vi không kiềm chế nổi, cảm thấy dưới chân như có lửa đốt. Trong khi đó, Nam Huyền vẫn đang phì phò ngủ say ở hàng ghế phía sau.

“Phải làm sao bây giờ?” Chỉ tay về phía Nam Huyền, Lục Vi lên tiếng hỏi. Dù sao cũng không thể đưa Nam Huyền vào phòng trước mặt bao nhiêu người được.

Dạ Ly vừa kéo khóa áo khoác vừa nói: “Ờ, cứ để cậu ta ngủ đi. Chỉ cần trong phạm vi năm dặm có mùi hương của cô thì cậu ta sẽ không kích động mà làm bừa đâu, đến khi cậu ta tỉnh dậy, sẽ tự lên trên tìm cô.”

Lục Vi thấy Dạ Ly bỗng dưng cởi áo khoác, cô bất giác ngồi dịch lại phía sau một chút, lạnh lùng nhìn anh ta, nói: “Anh lại định giở trò gì vậy?”

“Ai da, bảo bối của tôi ơi, đừng căng thẳng thế chứ!” Vừa dứt lời, trước mặt Lục Vi, Dạ Ly đã cởi phăng áo khoác, chiếc áo len và quần jeans đang mặc trong nháy mắt cũng không cánh mà bay, thay vào đó là một bộ âu phục màu đen vô cùng lịch lãm.

“Anh…” Lục Vi chỉ tay về phía Dạ Ly, tròn mắt kinh ngạc. Ở bên những anh chàng đẹp trai có sức cám dỗ đặc biệt như Nam Huyền, Dạ Ly, Lục Vi cứ tưởng mình đã chuẩn bị tốt tâm lý để ứng phó nhưng không hề lường trước có lúc anh ta lại chẳng thèm kiêng nể, cứ thản nhiên ở trước mặt cô mà diễn trò “siêu nhân biến hình” như thế, điều này đã khiến trái tim vốn mỏng manh, yếu ớt của Lục Vi phải hứng chịu những đòn đả kích nặng nề.

Dạ Ly không thèm để ý tới sự kinh ngạc của Lục Vi, anh ta giả bộ đáng thương ôm lấy ngực, thầm thì nói: “Thời buổi khủng hoảng kinh tế, vật giá leo thang như hiện nay, tình hình kinh doanh của cửa hàng không được tốt lắm, cho nên tôi phải kiêm cả nghề bán thân, hô hô…”

Lục Vi trầm mặc, từ một anh chàng chuyển phát nhanh đến ông chủ cửa hàng thú cưng, giờ lại biến thành một anh chàng ưu tú chốn công sở. Đại ca, nghề chính của anh có phải là cosplay không vậy?

“Anh hóa trang như thế này, chuẩn bị kiêm nhiệm thêm chức vụ gì nữa đây? Bảo vệ hay là quản lý đô thị?”

“Ừ!” Dạ Ly thản nhiên đáp, kéo gọng kính xuống, không biết anh ta lại kiếm đâu ra một cặp kính trắng nữa rồi. Mắt kính che khuất những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt phượng, ánh mắt bỗng trở nên vững vàng, điềm tĩnh hơn nhiều. Dạ Ly lặng lẽ nhìn ngó xung quanh một lát, ngay cả ngữ khí cũng trở nên trang trọng, trầm ổn hơn. Anh ta vừa mở cửa xe vừa nói: “Đợi thêm một lát nữa, cô sẽ biết ngay thôi.”

Sau khi hai người bước vào khu nhà, vừa lên đến tầng hai đã nhìn thấy hàng xóm láng giềng, công nhân xây dựng, ký giả của các tờ báo đang đứng thành một vòng tròn lớn, chỉ có bóng dáng của hai vị cảnh sát kia là không nhìn thấy đâu. Lục Vi thầm than vãn: “Các chú cảnh sát vì dân mà bận bịu quá!” Ngay sau đó, Lục Vi liền nhìn thấy bà chủ nhà tên Quý Tinh trưng bộ mặt đầy vẻ hăm dọa, hung hăng bước tới.

Thực ra, căn hộ này là của cháu trai Quý Tinh, chỉ có điều người chủ nhà này dường như rất bận bịu, tới nỗi từ khi thuê nhà ở đây, Lục Vi chưa nhìn thấy mặt mũi anh ta ngang dọc thế nào, vì thế anh ta mới giao toàn bộ căn nhà này cho cô mình toàn quyền quản lý.

Vừa trông thấy Lục Vi, lửa giận trong người Quý Tinh được dịp bùng phát dữ dội, tựa như muốn xông tới thiêu đốt đến sợi lông tơ cuối cùng trên người Lục Vi: “Tiểu Lục ơi Tiểu Lục, cô bảo tôi phải nói với cô thế nào nữa đây? Một người con gái như cô sao có thể vô ý đến như vậy cơ chứ, để kẻ gian lẻn vào nhà mà không hề hay biết. Cô xem tôi mới cho cô thuê nhà được mấy tháng? Vậy mà cô đã để tường nhà bị phá tan hoang như thế này à! Cũng may mà căn hộ này không phải nằm trên tầng mái, nếu không, có khi tên trộm đã dỡ cả mái mang đi chưa biết chừng.

Đúng, người ta cũng có yêu cầu phá dỡ nhưng còn lâu mới phá, hay là căn nhà này cô thuê rẻ quá, lại còn gần chỗ cô làm việc quá, nên cô không hài lòng! Cho dù có ngàn vạn lý do không hài lòng thì cô cũng không thể vì thể vì thế mà trút giận lên tường nhà nhà tôi! Cô xem, bây giờ phải làm sao mới được đây, giường cũng đã gãy rồi!!”

Lục Vi liên tục cúi người nhận lỗi, từ đầu đến cuối đều không dám ngẩng lên. Phải tức giận đến mức nào thì bà chủ nhà mọi ngày vốn ôn nhu, hòa nhã, hôm nay lại lớn tiếng mắng cô sa sả như thế? Tinh thần đang treo ngược cành cây, Lục Vi liền nghe thấy một giọng nam ấm áp vang lên: “Cô à!”

Vi Vi ngẩng đầu, nhìn thấy người vừa bước đến mà trong lòng kêu “cộp” một tiếng, giống như buổi sáng trong thang máy, hai gò má bất giác đỏ bừng một cách đáng ngờ. Đây… chẳng phải đúng như lời người xưa thường nói “trong họa có phúc” đó sao? Ở đây cũng có thể gặp được Quý Vân ư?

Quý Vân bắt gặp cái nhìn ngạc nhiên của Lục Vi thì khẽ gật đầu, dường như đối với anh, cô chỉ là một “người xa lạ quen thuộc”, không để lại trong anh chút ấn tượng gì. Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói: “Xin chào, tôi là Quý Vân – chủ nhà. Nghe nói tối hôm qua chính cô đã báo cảnh sát?”

Dưới cái nhìn trực điện của Quý Vân, Lục Vi ngừng thở một giây, lát sau mới chậm rãi gật đầu, nói: “Vâng…”

“Vậy lẽ ra ngay từ tối hôm qua cô nên cảnh giác hơn mới phải!” Quý Tinh còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị cháu trai cắt ngang, nói: “Để đảm bảo an toàn, tôi đã gọi mấy người thợ này đến, trong ngày hôm nay, họ sẽ xây lại tường và sửa cửa chống trộm cho cô.”

Quý Tinh nghe thấy thế thì vội vã lên tiếng: “Nhưng tiền làm lại cửa chống trộm và xây tường…”

Quý Vân gật đầu: “Cháu sẽ chịu hết mọi chi phí.” Sau khi vấn đề được giải quyết ổn thỏa, Quý Vân nhìn người đứng phía sau Vi Vi, nói: “Dạ tiên sinh, ngài đến rồi đó ư?”

Lục Vi lúc này mới nghĩ đến đi cùng mình còn có cả Dạ Ly, đang định nói gì đó thì Dạ Ly đã đi lướt qua cô rồi cùng Quý Vân bước về phía hành lang đối diện.

_ _ _ _ _Tôi là đường phân cách không rõ ràng giữa nam chính và nam thứ_ _ _ _ _

Quý Vân nói với Dạ Ly vài câu xã giao rồi cùng Quý Tinh rời đi. Đến khi không còn nghe thấy tiếng xe của Quý Vân ở dưới lầu nữa, Lục Vi mới nhẹ nhõm thở phào một tiếng, nhưng rốt cuộc vẫn quay lại trạng thái lo lắng ban đầu. Những tiếng “Dạ tiên sinh” vang lên bên tai đã thôi thúc máu điều tra trong người cô.

Một đám người già trẻ lớn bé bỗng chốc chen chúc nhau, vây lấy anh ta, tiếng chào tiếng hỏi ríu rít không ngừng.

“Ồ, anh chính là Dạ tiên sinh vô cùng lợi hại đó sao? Tôi biết anh, chả trách Quý Vân lại chịu chi tiền mời anh đến. Phải rồi, chúng tôi ở đây cũng không có vấn đề gì về phong thủy, chỉ có điều thực sự không được sạch sẽ cho lắm.

“Đúng thế, đúng thế! Anh xem, xung quanh nơi này đều đã bị phá dỡ gần hết rồi, chỉ còn chừa lại mỗi khu nhà xập xệ của chúng tôi. Haizz, những người có tiền đều đã chuyển đi hết rồi, chỉ có mấy lão già không sợ trời, không sợ đất như chúng tôi là vẫn cố bám trụ lại đây thôi…”

“Anh nhìn xem, lỗ hổng trên bức tường kia cũng thật kỳ lạ, ở nơi hẻo lánh, nghèo nàn này làm gì có trộm cơ chứ, nhất định là có một thứ gì đó rất kỳ lạ xảy ra.”

“Đúng rồi, không hiểu sao anh con trai của Quý gia đó lại có thể mời được thầy phong thủy đến đây vậy? Nghe nói cha của Quý Vân…”

“Hừm hừm! Đừng nói nữa, đó là một người vô cùng kinh khủng.”

“…”

Bất luận đám người đó có ồn ào nhốn nháo đến thế nào, Dạ Ly vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ung dung, điềm đạm, mọi câu nói của họ anh ta đều… ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay. Cảnh tượng này khiến Lục Vi đứng bên cạnh không khỏi tròn miệng trợn mắt nhìn anh ta hoàn toàn khác so với trước kia. Được rồi, Dạ Ly anh thật sự đã thắng. Còn mày, con nhỏ ngốc nghếch này, mày đúng là coser[1] tuyệt đối, là coser chuyên nghiệp nhất, duy nhất, chứ không phải là “một trong những…” nữa rồi. Cái tính cách lúc thì tinh nghịch, nhắng nhít như một đứa trẻ, lúc thì điềm tĩnh nhưng lòng dạ đen tối đó, nếu không phải là một kẻ tâm thần phân liệt thì sao có thể mô phỏng giỏi như thế được kia chứ?

[1] Coser: viết tắt của Cosplay-er, chỉ những người trong hội nhóm cosplay, hóa trang thành các nhân vật truyện tranh hoặc phim hoạt hình của Nhật Bản.

Nhóm các bà các cô nhao nhao người hỏi người đáp, tranh luận xôn xao một hồi, cuối cùng cũng hả lòng hả dạ tản đi hết, lúc này Lục Vi mới rảnh rang để tiếp cận vị “Dạ đại sư” tiếng tăm lẫy lừng này.

“Vừa rồi đám người đó nói anh làm cái gì cũng rất linh, Dạ đại sư, rốt cuộc anh đang làm nghề gì vậy?”

Dạ Ly thong thả rút từ trong túi áo ngực ra một tấm card visit, chân thành nói: “Tại hạ Dạ Ly, mong nhận được sự chỉ giáo!”

Vi Vi dán mắt vào tấm danh thiếp, máu phun trào, trên đó in rõ ràng ba chữ lớn: “Thầy phong thủy.”

“Thầy phong thủy? Anh cho rằng mình đang quay phim cổ trang hay sao! Cái gì mà “Thầy phong thủy” cơ chứ, gọi là “Thầy bắt ma” có vẻ hợp hơn đấy!”

Dạ Ly ngước mắt nhìn, khóe môi vẫn giữ nguyên nét cười châm biếm, nói: “Cô Lục nên chú ý tới hình tượng một chút, nước miếng của cô bắn tung tóe khắp nơi đây này. Có điều tôi cũng nên giải thích với cô một chút, thầy phong thủy là người dựa vào bát quái, những bộ sách như Chu dịch[2] để lý luận thực tiễn. Người ta có thể dựa vào hướng gió, hướng nước chảy, địa hình địa thế… để giúp con người lựa chọn hướng nhà, hướng mộ, chọn ngày tốt, chọn công việc… Còn “Thầy bắt ma” mà cô nói… Ha ha! Đó chỉ là trò mê tín thôi.”

[2] Chu dịch: sách dành cho phong thủy, xem quẻ, nó được coi là một phép biện chứng duy vật khá hoàn chỉnh, có logic và không phải mang phạm trù bói toán, mê tín dị đoan.

Lục Vi nhìn anh ta đầy khinh bỉ, chẳng phải anh chính là cội nguồn của mê tín sao? Nếu không gặp Dạ Ly và Nam Huyền, có lẽ cuộc sống của cô cứ thế mà trôi qua trong bình yên, giữa thế giới khoa học lành mạnh và tiến bộ. Lục Vi hỏi: “Anh thực sự là do Quý Vân mời đến sao? Vậy, anh ấy gọi anh đến là để…”

Vi Vi còn chưa nói hết, Dạ Ly đã ôm bụng cười sặc sụa, ranh mãnh và đầy ẩn ý nói: “Cô có hứng thú tìm hiểu những vấn đề xảy ra ở đây, hay là hứng thú muốn tìm hiểu Quý Vân vậy?”

Nghe thấy câu này, Lục Vi chợt ngẩn ra, chưa kịp đáp lại, Dạ Ly đã làm ra vẻ chính nhân quân tử, cự tuyệt ngay: “Thật ngại quá, cô Lục, tôi là một người rất nguyên tắc trong công việc, đối với những thông tin liên quan đến khách hàng, tôi không thể tùy tiện tiết lộ cho cô được.”

Lục Vi tức giận nói: “Ai thèm có hứng thú với anh ta chứ, anh đừng có nói bậy! Anh cũng đừng đứng đây mà tuyên truyền những tư tưởng mê tín dị đoan của mình nữa, chúng tôi ở đây đều rất tốt, từ trước đến nay không hề thấy xuất hiện ma quỷ gì cả.” Còn muốn nói chuyện kỳ quái nữa ư, chẳng phải chuyện kỳ quái nhất chính là Dạ Ly và hộp quà lớn mà anh ta mang đến hay sao?

“Thật sự không kỳ quái ư?” Dạ Ly cười ngặt nghẽo. “Cô chuyển đến đây mấy tháng rồi mà thực sự không nghe nói tới chuyện gì sao?”

Lục Vi nghẹn họng, nói không nên lời. Ở gần đây thực sự có chuyện gì kỳ lạ sao? Cách đây hai năm, trong dự án C mở rộng thành phố có kế hoạch cải tạo khu vực này thành một khu trung tâm thương mại mới. Những người dân sinh sống ở khu nhà này đều vui mừng ra mặt, chỉ có điều từ đó, ở gần đây cũng bắt đầu xuất hiện những câu chuyện kỳ lạ…

Người ta đồn rằng trước đó, mỗi lần đến trước tòa nhà hình ống, những nhân viên chịu trách nhiệm giải tỏa khu vực này, nếu không bị ngã giáo thì cũng va phải cây, lúc nào cũng cảm thấy như có từng trận gió thổi vù vù và thứ gì đó đang tác yêu tác quái phía sau lưng. Lúc đầu mọi người còn cho rằng người dân ở đây đang cố ý gây chuyện vì không muốn dời đi nhưng dần dần, họ còn gặp phải những chuyện kỳ quái hơn, thậm chí còn không tìm được con ngõ dẫn vào khu nhà, càng đi càng lạc, vì thế những lời đồn đại kỳ lạ kia mới ùn ùn kéo đến.

Có người nói ở đây có thần linh trú ngụ, không muốn bị quấy rầy nên không cho phép phá dỡ nơi này; có người lại nói ở đây có oan hồn người chết chưa siêu thoát; cũng có lời đồn khác là ở dưới khu nhà này có rất nhiều hài cốt muốn phá bỏ hay di dời không phải chủ nhà tự quyết định mà được. Những lời đồn thổi cứ ám ảnh mãi đến tận bây giờ. Chủ nhiệm dự án vốn không tin nên hôm đó đã đích thân đến giám sát công việc, nhưng đáng tiếc, bà ta đã một đi không trở lại.

Đêm đó, có người phát hiện bà ta đã chết trong con ngõ nhỏ trước khu nhà.

Những tin tức này càng lúc càng lan xa, tam sao thất bản, nghe một đồn mười. Những công nhân, kỹ sư làm công tác di dời đều phải đi đường vòng, đừng nói đến việc vào được khu nhà. Đúng lúc ấy, số tiền vốn chính phủ rót xuống cho việc đền bù giải tỏa lại không đủ, đã khiến toàn bộ dự án bị đình trệ, chuyện này vì thế mà càng kéo dài, cuối cùng chẳng còn ai hỏi đến nữa. Người dân sống trong khu nhà thấy những tòa nhà xung quanh đều đã bị phá dỡ và xây dựng lại nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Chưa đầy hai năm sau, tòa nhà đó bỗng nhiên tiếng tăm lừng lẫy, dân cư sinh sống ở đây cũng thưa dần đi.

Trước khi chuyển đến đây, Vi Vi đã từng được nghe những chuyện này từ chính cái miệng bát quái của Điền Hân. Từ nhỏ, Lục Vi đã được dạy dỗ phải tôn trọng khoa học, tin tưởng vào học thuyết vô thần, thế nên cô không tin những chuyện kỳ quái mà Điền Hân kể và chọn một ngày cuối tuần nhàn hạ mà vui vẻ chuyển đến đây. Thực tế đã chứng minh, mấy tháng sống ở đây, Lục Vi chưa hề gặp chuyện kỳ quái, hoang đường nào, hàng xóm xung quanh mặc dù thi thoảng cũng thì thầm to nhỏ những tin đồn thất thiệt bên ngoài, nhưng thực ra chính họ cũng chưa từng trải qua những chuyện kỳ lạ ấy.

Lục Vi nói: “Đây chẳng qua chỉ là những tin đồn nhảm nhí, vô căn cứ mà thôi, nếu thực sự nói gặp phải chuyện gì kỳ quái thì đó chính là việc anh đã đưa Nam Huyền đến đây.”

Dạ Ly đưa tay chống cằm, nhìn xuống dưới lầu, ý vị sâu xa nói: “Bức tường và cửa chống trộm nhà cô đúng là do Nam Huyền làm hỏng, nhưng ngoài những việc đó, xung quanh đây còn rất nhiều những chuyện khác nữa.”

Lục Vi nghe thấy vậy thì toàn thân bất giác nổi da gà nhưng vẫn giữ vẻ kiên định, nói: “Dù sao thì cũng mời anh về cho, tôi rất ổn, từ trước đến nay chưa từng bị ma quỷ gì đó quấy rối.”

Dạ Ly khẽ nhếch môi: “Như vậy, cũng không chắc.”

“Ý anh là sao?”

“Ý của tôi là, trước giờ không bị quấy rối không có nghĩa là sau này cũng vậy.”

Lục Vi cứng họng, đang muốn đuổi anh ta đi thì nghe thấy dưới lầu vọng lên một tiếng nổ lớn, thầm nghĩ không phải cánh cửa nhà ai lại bị phá tung đấy chứ. Ngẩng đầu nhìn, chợt thấy khuôn mặt điềm nhiên, bình tĩnh của Dạ Ly bỗng nhiên trắng bệch, anh ta vừa chạy vội xuống dưới lầu vừa nói: “Nguy rồi, quên mất là Nam Huyền không biết cách mở cửa xe.”

Lục Vi không đuổi theo anh ta mà chỉ đứng trên ban công ung dung nhìn xuống. Ánh mắt vừa định thần lại, liền nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa ô tô của Dạ Ly đã bị Nam Huyền đá bay ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.