Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Chương 46: Chương 46: Vườn không nhà trống




18 giờ 32 phút giờ Bắc Kinh, ngày 14 tháng 5 năm 2012.

Trên con đường rải đá dài mà vắng vẻ, bỗng xuất hiện một đám sương trắng mỏng manh, bao trùm lên thị trấn nhỏ bé, che khuất tầm nhìn của mọi người. Đứng trên vách núi phóng tầm mắt ra xa, cả thôn trấn yên tĩnh đến kỳ lạ, không có bất cứ tiếng động hay dấu vết nào còn lưu lại sau cơn động đất vừa rồi. Ngay cả những chiếc đèn lồng đỏ treo trước cửa mỗi ngôi nhà cũng chìm trong làn sương dày đặc, không còn nhìn rõ màu sắc của nó nữa….

Sau khi đám người Lục Vi từ núi Bất Thanh chạy về đến thị trấn, ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Điều khiến mọi người kinh ngạc hơn chính là, những người dân trong thị trấn đều biến mất không để lại dấu vết! Trên thế gian chỉ còn lại những căn nhà vắng vẻ, trống rỗng.

Vừa bám theo mọi người đi lên phía trước, Vi Vi vừa nhìn ngó vào các cửa hiệu dọc hai bên đường. Vì phát triển du lịch nên mấy năm về trước, trấn Bất Thanh đã cho xây dựng một loạt các tòa nhà có kiến trúc cổ điển. Dọc hai bên đường cái, hầu hết các tòa nhà đều được thiết kế hai tầng với mái hiên và ban công thoáng mát, chìa ra ngoài đường. Những người dân ở đây đều lấy tầng một để mở tiệm cơm, phòng trà.. còn tầng hai mới là không gian nghỉ ngơi riêng tư của gia đình. Buổi chiều, lúc họ rời đi, trên đoạn đường dành riêng cho người đi bộ còn bày biện rất nhiều loại hoa, tiếng nói cười tíu tít, cả chủ và khách đều niềm nở, thân thiện chào hỏi bán mua. Nhưng chỉ sau mấy tiếng đồng hồ, nơi này bỗng biến thành vườn không nhà trống, đáng sợ đến rợn người… Cách cửa lớn ở các hàng quán vẫn rộng mở như cái miệng há to đang đung đưa, vặn vẹo, dữ tợn nhìn họ.

Tùng Dung ôm cánh tay, run rẩy, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Đầu tiên là chuyện bóng ma trên phim truyền hình rồi đến chuyện mộng du tập thể, người dân bỗng dưng mất tích, nơi này thực sự có quỷ ám mà…”

Dạ Ly huýt sáo trêu chọc: “Ô hô hô, chẳng lẽ Tùng Dung tiểu thư của chúng ta cũng biết sợ ư?”

Vì có Tương Ảnh là người ngoài nên cô nàng tê giác cũng không tiện đôi co với anh ta, chỉ chống nạnh, tức giận nói: “Tôi sợ cái gì chứ? Cả thị trấn bỗng trở thành vườn không nhà trống, tất cả đều biến mất không để lại chút dấu vết, không biết họ đã đi đâu nữa.”

Trước tình cảnh này, đúng như dự đoán, người bình tĩnh nhất lại chính là Tương Ảnh, cô ta chỉ lặng lẽ bám theo đoàn người tiến lên phía trước. Còn Lục Vi nhát gan thì mặt mũi trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Dạ Ly đảo mắt nhìn quanh một hồi, thấp giọng nói: “Năm 1590, tại đảo Roanoke thuộc nước Mỹ hiện nay, có hơn một trăm người dân đột nhiên biến mất chỉ trong một đêm. Năm 1923, tại một thị trấn nhỏ của Brazil, hơn sáu trăm người dân cũng mất tích tập thể. Mặc dù cảnh sát đã tích cực tìm kiếm khắp nơi, nhưng chỉ thấy trên chiếc bảng trong một lớp học tại thị trấn có viết hàng chữ: “Không ai có thể cứu chúng tôi.” Năm 1915, trong thời kỳ chiến tranh trên lãnh thổ Anh Quốc, năm trăm người thuộc một đơn vị lục quân Anh cũng đột ngột biến mất…”

Không thể không thừa nhận, Dạ đại họa đúng là một cao thủ trong việc kể chuyện kinh dị. Anh ta không đến đài truyền hình đăng ký làm phát thanh viên kể chuyện ma Chuyến xe lúc nửa đêm thì quả là đáng tiếc. Cùng với câu chuyện của anh ta, những âm thanh vô định càng lúc càng vọng đến dồn dập hơn, sắc mặt Vi Vi cũng dần tái mét, đôi chân bắt đầu run rẩy. Đúng lúc cô đang cắn chặt răng, nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh hơn thì chợt cảm thấy cánh tay mình âm ấm, ngẩng đầu nhìn sang, liền thấy Tiểu Long ngốc nghếch đã đứng sát bên cạnh mình từ lúc nào, ánh mắt vô cùng kiên định.

Hắng giọng một tiếng, Nam Huyền điềm đạm nói: “Không phải sợ, chỉ là không gian đang thay đổi một chút mà thôi. Nhiều lúc do dòng khí lưu hoặc do nguyên nhân nào đó mà giữa không gian xuất hiện một lỗ hổng, đến một lúc nào đó sẽ diễn ra sự chuyển đổi, đại khái trấn Bất Thanh vừa khéo rơi vào chính lỗ hổng không gian đó.”

Tùng Dung kích động khịt khịt mũi, chống nạnh nói: “Anh nói cứ như là “thế giới khoa học viễn tưởng” không bằng, để lấy lòng cô ấy thì không cần phải dùng cách phiền hà như vậy đâu!”

Vi Vi nghe thấy vậy, hai má bỗng đỏ bừng, bàn tay được Tiểu Long ngốc nghếch nắm chặt cũng có cảm giác ấm áp hẳn lên. Cô cố nở nụ cười gượng gạo, ngẩng đầu đáp: “Tôi không sao!”

“Hừ!” Dạ Ly gật gà gật gù cái đầu, khom lưng đi như lão chuột già, hành động một cách kỳ quái nói: “Tiểu Long ngốc nghếch nói không sai, cũng có thể có khả năng này, nhưng vẫn còn một khả năng khác.”

“Khả năng nào?”

Dạ Ly đưa mắt nhìn quanh một hồi rồi liếc sang Tương Ảnh vẫn im lặng từ nãy đến giờ, nhẹ giọng nói: “Kỳ thực… họ vẫn ở đây, vẫn như bức tường đất, tường đá, như cái bàn, cái ghế cô vẫn nhìn thấy đó thôi… Không tin, Tiểu Vi Vi, tối nay trước khi ngủ, cô thử sờ lên giường của mình, nói không chừng còn có thể sờ thấy cánh tay của ai đó trên đầu giường…”

Nghe Dạ Ly trêu chọc, sắc mặt của Lục Vi từ trắng bệch chuyển sang tái mét, sợ đến độ quên cả hét lên. Vi Vi đờ đẫn, trừng mắt nhìn anh ta, trước mắt lúc này chỉ còn một khoảng trắng xóa lúc ẩn lúc hiện, tưởng tượng tình huống mình đang nằm trên giường, không cẩn thận quờ vào cánh tay của ai đó, khóe môi Lục Vi run rẩy, muốn hét lên mà không được.

Tâm hồn đang treo ngược cành cây, Lục Vi lại cảm thấy cánh tay mình căng ra, vô thức ngoái đầu lại, chỉ thấy Nam Huyền nói: “Người và vật không thể có khả năng hòa hợp thành một thể thống nhất, cho dù là biến hóa ảo thuật cũng chỉ có thể duy trì trong một thời gian ngắn mà thôi, cô không cần để ý đến những lời nói nhảm nhí của Dạ Ly.”

Nói xong, Nam Huyền lại trừng mắt nhìn Dạ đại họa, ánh mắt thay lời cảnh cáo. Lúc đó Dạ Ly mới chịu dừng lại, cười lớn: “Được rồi, được rồi, không dọa cô nữa. Thực ra những gì cô nhận định cũng không sai, nhưng ít nhất là không ai trong số chúng ta bị mất tích, thậm chí còn vô duyên vô cớ có thêm một người là đại minh tinh Tương Ảnh đây nữa chứ, phải không nào?”

Lục Vi nhìn anh ta với vẻ khó hiểu. Dạ đại họa chắp tay sau lưng, đứng lại, mắt la mày liếm cười hi hi nhìn cô, Vi Vi nhíu mày do dự, tại sao… cô luôn cảm thấy lời nói của tên Dạ đại họa này nhiều ẩn ý đến thế…

Lát sau, Vi Vi đột nhiên thốt lên một tiếng, lẩm bẩm câu gì đó rồi bỏ tay Nam Huyền ra, chạy lên phía trước. Tiểu Long ngốc nghếch ngây ngốc một lát, sau đó mới chạy theo. Tương Ảnh cũng dừng lại, nghi hoặc nói: “Cô ấy vừa gọi ai vậy? Kỷ Vân? Lúc này còn vội vã chạy về xem phim truyền hình sao?”

Nghe thấy thế, Tùng Dung chợt tỉnh ngộ, nghĩ đến Quý Vân vẫn còn ở trong khu tứ hợp viện, không kìm nổi liếc xéo ánh mắt giả bộ thâm trầm của Dạ đại họa, liên tục lắc đầu. Cái đồ tiểu tam nhà ngươi, không thấy Lục Vi và chính thất đẹp đôi sao? Ngươi còn cố tình châm ngòi ly gián, sớm muộn gì ngươi cũng gặp quả báo thôi.

_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách châm ngòi ly gián_ _ _ _ _

Chạy về khu nhà nghỉ, Lục Vi sộc thẳng vào phòng Quý Vân, kiểm tra hết phòng khách, phòng vệ sinh, thậm chí cả dưới gầm giường, gầm tủ… nhưng vẫn không thấy anh đâu… Bất luận cô có gọi thế nào cũng chỉ nghe thấy tiếng mình vọng lại. Từ hành lang đến giường đệm trống trải đều không thấy bóng dáng anh. Quý Vân cũng mất tích rồi.

Vì sự dịch chuyển không gian mà anh và những người dân trấn Bất Thanh cùng biến mất. Vì sợ cô gặp nguy hiểm, anh mới đến đây, vì muốn đón cô về, anh mới bất đắc dĩ phải lưu lại trấn Bất Thanh này, kết quả là…

“Quý Vân!” Sau cuộc tìm kiếm điên cuồng là một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Lục Vi thất thần ngồi lên giường, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng, cảm giác sợ hãi tăng gấp ba lần so với lúc ban đầu.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

Lúc này, trong lòng Lục Vi chỉ còn lại sự mịt mờ, trống trải, vẻ mặt băng giá, lạnh lùng của anh đong đầy trong mắt cô. Cô không dám tưởng tượng Quý Vân đi đâu, càng không dám nghĩ nếu sau này anh thực sự không quay về nữa thì cô sẽ phải làm thế nào.

Bao lâu nay, Quý Vân vẫn luôn là một giấc mộng đẹp trong lòng cô, một giấc mộng chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn mà không thể trêu đùa hay chọc giận. Nhưng từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày, giấc mộng đó sẽ tan thành mây khói, tan biến mất… Phải làm thế nào mới có thể tìm được Quý Vân đây?

Lục Vi đang thẫn thờ, ngơ ngác, bỗng nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ, đôi mắt cô chợt sáng lên, ngẩng đầu gọi to: “Quý Vân!” Âm thanh vừa thốt ra, trong nháy mắt đã nhìn thấy có người bước đến, Vi Vi nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch, nỗi u uất trong lòng càng trở nên sâu sắc…

Dưới ánh đèn, Nam Huyền đứng ở cửa, khuôn mặt chìm trong vẻ u sầu, buồn bã. Lục Vi mở miệng, muốn nói một câu “xin lỗi” nhưng lời vừa dâng lên đến cửa miệng lại lặng lẽ nuốt ngược trở về. Tại sao cô phải nói xin lỗi chứ? Xin lỗi vì trong thời khắc quan trong này, người mà cô quan tâm nhất là Quý Vân sao?

Nam Huyền ho khan một tiếng, chậm rãi bước vào phòng. “Đừng khóc, anh ta không sao.”

Lúc này Lục Vi mới cảm nhận được nơi khóe mắt cô nóng ấm, cay sè, đưa tay lau những giọt nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên khóe mi, cô thì thầm: “Không sao ư? Anh tìm được anh ấy rồi à?”

Nam Huyền lắc đầu, bước đến bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía xa xăm. “Anh ta không mất tích, hoặc cũng có thể nói là người dân trấn Bất Thanh không mất tích, thực sự, người mất tích là chúng ta.”

Nghe thấy những lời này. Lục Vi mở to hai mắt, vô thức lùi lại. “Anh nói cái gì?”

Nam Huyền quay người nhìn Lục Vi, ánh mắt bình tĩnh và thâm trầm, sâu sắc. “Vi Vi, cô nghĩ kĩ mà xem, khi đi trên đường, cô không cảm thấy trấn Bất Thanh quá sạch sẽ, quá đầy đủ sao? Nếu người dân nơi đây thực sự mất tích, nhất định sẽ để lại dấu vết gì đó, ví dụ như bữa cơm ăn dở, giường chiếu lộn xộn, đồ chơi trẻ em vương vãi khắp nơi… Nhưng trấn Bất Thanh này lại không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của con người.”

“Ý của anh là…”

Tiểu Long ngốc nghếch nhìn thẳng vào mắt Lục Vi, gật đầu đáp: “Đây chính là ảo cảnh được tạo ra.”

Lục Vi cảm thấy bàng hoàng. “Anh chắc chứ?”

“Tôi khẳng định.” Nam Huyền gật đầu. “Vì tiểu rùa đen cũng không thấy đâu nữa.”

Vi Vi nghe thấy vậy, đang muốn nói tiếp bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng đánh nhau. Cô cùng Nam Huyền nhìn xuống dưới thăm dò, liền thấy Dạ đại họa, Tùng Dung và Tương Ảnh đã trở về. Chỉ là, Tương Ảnh lúc này đang ngồi trên đất, toàn thân được bao phủ bởi ánh hồng quang kỳ quái. Hai tay cô ta ôm ngực, hít thở một cách khó khăn. Mặc dù trên người không bị thương nhưng dường như cô ta vô cùng đau đớn, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.

Còn Dạ Ly đang đứng đút hai tay vào túi áo, cười mỉa mai, rõ ràng anh ta chính là tên đầu sỏ gây ra những chuyện này. Tùng Dung đứng bên cạnh cũng đồng lõa với Dạ Ly, cô ta cầm dây trói thần – bảo vật gia truyền của nhà mình, quăng vào người Tương Ảnh, trói chặt lại.

Lục Vi kinh hãi kêu lên. “Họ đang giở trò gì vậy?”

Nam Huyền trầm ngâm một lát, nói rõ từng từ: “Tương Ảnh chính là người đã tạo ra ảo cảnh này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.