Hằng Năm Có Ngày Này

Chương 59: Chương 59: Cầu anh cầu anh




Edit: Mina

Phòng ở là nhà cũ, đồ gia dụng bày biện không thay đổi, gian phòng trên lầu hai rộng nhất, một chiếc giường gỗ cực to, một hàng tủ quần áo kê sát tường, án thư cạnh cửa sổ, chỉ vài món đồ đã lấp đầy gần hết diện tích cả căn phòng.

Đệm giường êm ái, ván giường cứng cáp. Nhưng cứ mỗi lần Cừ Chiêu thúc vào trong người Tuế Hòa, chân giường sẽ ma sát mặt đất phát ra tiếng kẽo kẹt.

Tuế Hòa quỳ trên giường, dưới bộ ngực là chăn mền lạnh lẽo, đầu vú bị cọ ngứa ngáy, những chỗ bị Cừ Chiêu mút cắn vẫn còn hơi hơi đau.

“A…” Eo đau lưng đau, cô cong thân mình, Cừ Chiêu thao tàn nhẫn, quy đầu liên tục đâm đến cửa tử cung, tựa như cái chày cán bột, cứng rắn thẳng tắp, sức lực kinh người, “Sắp hỏng rồi…”

Cừ Chiêu đỡ eo Tuế Hòa, mảnh mai đến nỗi chỉ cần hắn gập lại là gãy ngay, trong mắt hắn chỉ còn một màu trắng, rèm cửa sổ không khép kín, ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ hắt lên cơ thể trắng như ngọc của Tuế Hòa, hắn say sưa ngắm nhìn, vậy nên gần như không nghe rõ Tuế Hòa đang nói gì.

“A! Từ từ… A…” Vẫn luôn cắm vào không ngừng nghỉ khiến Tuế Hòa không thể chống đỡ được, cô cuộn tròn cơ thể, nước sốt tràn đầy nhục động.

Cừ Chiêu bị kẹp tê rần, hắn rút một nửa côn thịt ra để giảm xóc, với tư thế nửa cắm vào lật người Tuế Hòa lại, nhìn cô cao trào.

Sóng nhũ dập dờn vài cái vẫn không ngừng lại, Tuế Hòa thở phì phào, bầu ngực cũng lắc lư theo, cô ngẩng cao cổ, miệng nhỏ không khép lại được bởi khoái cảm quá mức mãnh liệt, toàn thân khắp nơi ửng hồng, bụng nhỏ phập phồng co bóp, khiến cho đường đi càng thêm chật hẹp, bao kín côn thịt không một kẽ hở, Cừ Chiêu nhịn xuống, đau đớn mà sảng khoái.

Không lâu sau, hắn lại theo đường cũ, đưa Tuế Hòa vừa mới vất vả leo xuống lại leo lên đỉnh núi.

Cừ Chiêu vừa thao vừa hỏi: “Làm ở đây thoải mái hơn hay ở nhà làm thoải mái hơn?”

Tuế Hòa ôm Cừ Chiêu, hai chân đặt trên bả vai hắn, đôi chân thon thả trắng nõn theo cử động đập vào xương bả vai hắn, cô thích tần suất làm của Cừ Chiêu vào lúc này, dĩ nhiên sẽ nói ra câu trả lời ngọt như mật.

“Chủ yếu là anh.”

Ngoan muốn chết.

Cừ Chiêu cười khẽ, eo dùng sức, cực đại nấm đầu phá vỡ nộn thịt chặt khít, thúc vào điểm mẫn cảm hơi lệch phía đỉnh hoa huyệt, nghe cô thốt tiếng rên rỉ, cúi người hôn lên xương quai xanh cô, nói: “Nói thêm vài câu nữa nào, anh thích nghe.”

Tuế Hòa lại không nói.

Chậc, vừa khen xong, thật để ý mặt mũi mà.

“Không đáng yêu chút nào.” Cừ Chiêu hận đến ngứa răng, hắn gặm một cái xuống xương quai xanh, làn da nhanh chóng hiện lên dấu răng, Tuế Hòa bị đau kêu lên, hắn đạt được như ý, đột nhiên đẩy nhanh tốc độ!

“A a! Chậm chút!”

Côn thịt là thân cây thô to, mật huyệt là bùn đất, rễ cây đại thụ đâm ngang đâm dọc, chiếm đoạt hoa tâm sâu bên trong, không động thì thôi, vừa động liền kéo tới trận gió lốc.

Sau tai Cừ Chiêu ướt đẫm mồ hôi, rơi xuống bầu ngực, đáy mắt hắn hiện đầy tơ máu, kiêu ngạo lại cuồng nhiệt, “Em cầu xin anh đi.”

“Ách a! Cầu anh cầu anh…”

Cừ Chiêu cười xấu xa: “Cầu xin không đạt hiệu quả.”

Tuế Hòa khóc ríu rít bực bội gọi: “Cừ Chiêu!”

“Gọi anh thêm lần nữa anh lại càng dùng sức mạnh hơn.”

Tuế Hòa không dám gọi tiếp.

Nhưng Cừ Chiêu lại có phương pháp khiến cô gọi.

Quả nhiên, nửa sau của cuộc chiến, Tuế Hòa đã gọi đến khàn cả giọng.

Ở trên giường, cô luôn dễ bị bắt nạt.

Mà Cừ Chiêu, hắn thích nhất Tuế Hòa mạnh miệng thân mềm (cơ thể mềm mại).

Ngày hôm sau, ánh mặt trời sáng lạn như hoa hồng nở rộ.

Tuế Hòa vừa che dấu hôn trên cổ vừa oán giận, “Thời tiết nóng thế này, lần sau anh đừng để lại dấu nào nữa.”

Cừ Chiêu sửng sốt, hỏi cô: “Không để lại dấu sao em thoải mái được chứ?”

Trong gương, mặt Tuế Hòa đỏ lên, muốn lấy đồ vật ném qua, nhưng trong tầm tay lại không có gối đầu, cô bỗng tức giận, không thèm để ý đến hắn.

Cừ Chiêu buồn cười, ôm gối đưa cho cô, “Cho em này.”

Tuế Hòa vẫn không nhìn hắn, tay lại thành thật nhận gối.

Cừ Chiêu rất tinh ý trở về chỗ cũ, vừa mới đứng yên, một cái gối đã phi đến…

Hắn bắt được, lại kêu to một tiếng đầy khoa trương, “Auuu.”

Tuế Hòa biết lực tay của mình nhưng vẫn không nhịn được nhìn sang. Thấy Cừ Chiêu giả bộ, cô trực tiếp nhảy đến trước mặt hắn niết mặt hắn, “Anh chỉ biết trêu em thôi!”

Cừ Chiêu cười làm mặt quỷ, không phải khôn khéo mà là dịu dàng, hắn một tay giữ hai cổ tay Tuế Hòa, không phản bác, sau một giây im lặng đối diện nhau, đột nhiên cúi đầu mổ mổ miệng cô.

Nụ hôn nhè nhẹ như chuồn chuồn lướt trên mặt nước.

Cơn bực bội của Tuế Hòa biến mất.

“Lần này tha cho anh đó.”

Cô trở lại trước bàn trang điểm, Cừ Chiêu ở phía sau đeo đồng hồ, đưa lưng về phía cô nói: “Lát nữa chúng ta đi ăn cơm lam ở cuối phố nhé.”

Một câu nói vô cùng bình thường.

Tuế Hòa đang vẽ mi mắt, đột nhiên mỉm cười.

Cảm giác không mang mặt nạ khi ở chung thật tuyệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.