[Hạnh Hoa Thôn Hệ Liệt] Bộ 2 Tiểu Trần Nhi Dữ Thiết Đại Tướng Quân

Chương 3: Chương 3




CHƯƠNG 3

 

Chương này có H à nha

 ”Tiểu Trần Nhi? Tiểu Trần Nhi là ai a!”

Tiểu Trần Nhi vừa mới được Thiết Đại tướng quân ôm về cung, kinh thành cũng đã ồn ào huyên náo. Nói giỡn, một nam tử hán còn đơn độc có giá trị như vậy lại đã có người thương, đây chính là tin xấu a!

***

Gia rời giường từ sớm đã nhìn thấy Thiết Đại tướng quân mang vũ thương.

Hắn nhấc lên trường thương nặng trăm cân giống như nhấc một đứa nhỏ vậy. Nghe người ta đồn, gì mà đại gia đối với vợ của cháu ngoại phi thường tán thành cùng tin tưởng.

Mà Thiết Hiểu Thạch vừa mới đưa Tiểu Trần Nhi về, trong lòng kích động cùng hưng phấn không nói nên lời, chỉ vừa hồi phủ liền cầm lấy trường thương, trực tiếp tập luyện đến đầu đầy mồ hôi.

“Đến đến đến, uống bát nước đại bổ thang a.”

Vô luận là muốn Thiết Đại tướng quân hảo bệnh hay là muốn được ôm tôn tử, gia đưa tới một bát đại bổ thang, thường nhân uống hẳn liền phải cuống cuồng phun máu mũi.

Nhưng Thiết đại tướng quân mày cũng không nhíu một lần, để cho gia nô khí suyễn vác trường thương đi.

“Khi nào thì nghênh thú a?” gia xoa xoa tay, trực tiếp hỏi trọng điểm.

“A……….” Thiết Đại tướng quân lúc này mới nghĩ tới.

“Ngươi thật vô dụng! Ta đã lớn tuổi như vậy, ngươi nhất định phải đợi ta chết mới thú hắn về nhà sao!” Gia gầm lên giận dữ, đánh vào đầu tôn tử. “Nuôi ngươi lớn như vậy, như thế nào lại không có đầu óc! Ta đánh chết ngươi con thỏ ngu ngốc!”

“Thực xin lỗi! Thực xin lỗi!” Thiết đại tướng quân vội ôm đầu né tránh, “đừng mà”, một cái đại nam nhân, lại từng bước lùi về sau trốn mất dạng.

“Sách, trên chiến trường cũng chạy như thế mới không bị thương chứ gì?” Gia hắn oán trách, ngửa đầu nhìn trời “Xem ra, lão nhân bất đắc dĩ phải tự thân xuất mã mới được.”

***

Trăng lên, Thiết Đại tướng quân bị gia giáo huấn lúc này mới đứng lên.

Thiết Đại tướng quân bộ mặt không đổi, để hạ nhân thay quần áo mới.

Thuần bạch xiêm y thêu hoạ tiết màu lam. Gia đã lấy ra một hộp phấn quý giá “Không, ta không cân phác phấn, ngoại công………. Ngoại công………..”

Ngay khi Thiết Đại tướng quân kêu rên thì bên trong truyền ra tiếng ho khan, gia đem trân châu thuỷ phấn phủ cho hắn từ đầu tới chân.

“Nương ngươi sinh ngươi ra rõ ràng trắng trẻo phấn nộn, nhìn xem ngươi giờ phơi nắng thành cái bộ dạng gì!” Gia mắng. “Hảo hảo làm văn quan không làm, lại chạy tới cái gì kỵ binh đội, cả ngày ở ngoài , một năm còn chạy đi đánh giặc tới chín tháng trời, lần này ngươi không đem vợ thú về, ngươi chờ xem ta đem xương cốt ngươi bẻ gãy!”

“Thực xin lỗi ngoại công, thực xin lỗi……… Khụ khụ………”

Trân châu phấn trân quý bay đầy phòng, Thiết Đại tướng quân đã muốn ho khan ngay cả mắt cũng không mở được.

“Con thỏ chết tiệt, ngươi nghe cho rõ, đêm nay ngươi phải đứng canh ở cửa cung thật sớm……….”

“Tiểu Trần Nhi bảo ta hôm nay hửng đông mới phải đi đón hắn……… Khụ………” Thiết Đại tướng quân vội vàng nói.

“Ngươi thì biết cái gì, ngươi thì biết cái gì a! Ta nếm qua khổ ải so với ngươi ăn cơm còn nhiều hơn! Nữ……….. Tiểu Trần Nhi hắn nói vậy chính là thử ngươi! Ngươi nếu dám đến trễ một nén nhang, ta sẽ lột gia ngươi!”

“Dạ……… Dạ……….. Khụ………”

“Ngươi nghe cho rõ, ngươi dẫn Tiểu Trần Nhi đi, liền hướng địa phương hẻo lánh phía thành đông. Ta đã an bài ba tên lưu manh ở đó chờ Tiểu Trần Nhi, ngươi phải đem bọn chúng đánh chạy, còn phải để bị thương một chút hiểu không? A a a, lúc đó Tiểu Trần Nhi đau lòng ngươi, ngươi liền ghé bên người hắn để hắn mang về nhà dưỡng thương. Người ta nói anh hùng cứu mỹ nhân chính là như vậy………. Oa ha ha ha ha……… Trong đầu ta đã lên kế hoạch hết rồi, không được mắc một sai lầm nào nghe chưa!”

“Dạ……….. Ta mang Tiểu Trần Nhi……..”

“Sai! Bắt đầu nói từ chỗ đêm khuya!” (ông cháu nhà này thật là…… (=.=”))

“Dạ……..” Đối với gia không hiểu vì sao lại hưng phấn như thế, Thiết Đại tướng quân vội vàng nói, “Đêm khuya ta liền đứng ở ngoài cửa cung, đợi Tiểu Trần Nhi ra liền đem hắn mang đến Đông thành. Gặp người bắt nạt liền đánh bọn hắn chạy…… Còn……. Còn phải bị thương, làm cho hắn đem ta mang về đến…….” Nhìn thấy gia trầm mặt, Thiết Đại tướng quân vội vàng đem từ cuối cùng thấp thanh “nhà” nói ra.

“Tốt lắm, liền như vậy.” Gia rất đắc ý.

***

Kỳ thật, Thiết Hiểu Thạch cũng không có gì không tốt. Hắn anh tuấn cao lớn, lại yêu ta, chính là…….. Sinh đứa nhỏ thật sự đau a, một cái nam nhân anh tuấn không thể ăn cơm, hắn cũng không có thể giúp ta sinh, ta vẫn là trở về tìm thôn trưởng thương lượng…….. Đêm khuya, Tiểu Trần Nhi đi một mình trong cung, một tâm sự phiền lòng.

Hắn có yêu ta giống Hoàng Phủ Thiếu Hoa yêu Tiểu Nguyệt Nhi không? Hắn lại ngốc, nói đi nói lại chỉ có vậy, nhìn ta cũng chỉ biết cười ngây ngô, người như vậy bên ta cả đời, nhất định nhàm chán muốn chết.

Ta cũng quá hảo, tại sao phải ở cùng hắn? Cho dù có tiểu bảo bảo, Thanh Văn cũng nói có thể cho nó kêu hắn phụ thân a. Đúng rồi, vẫn là không cần bọn hắn, ta mang tiểu bảo bảo hồi thôn cũng tốt………..

Nghĩ nghĩ, Tiểu Trần Nhi nhảy lên mái hoàng cung, thở dài một hơi. Trên nóc nhà có một người thở dài, dưới mái nhà cũng có một kẻ đối mặt trăng than thở.

Thiết Đại tướng quân! Như thế nào lại là hắn a! Tiểu Trần Nhi cả kinh thiếu chút nữa rơi xuống, hắn nhìn Thiết Đại tướng quân xuất chúng, nhịn không được một trận ác hàn.

Bởi vì hắn đang đối với trăng sao thì thầm chính tên mình, thật sự kẻ thú vị!

………. Chính là, dưới ánh trăng, hai má hắn liền như có vầng sáng ánh trăng. Khuôn mặt vốn tuấn mỹ, lúc này càng đẹp như ngọc mài, xinh đẹp cực kỳ. Hơn nữa lại một thân quần áo cao nhã, nếu chưa thấy qua hắn mặc một thân áo giáp đen, chắc đã ngộ nhận hắn là Vương gia.

Tiểu Trần Nhi liền như vậy chống hai má, từ trên cao hảo hảo nhìn.

Thiết Đại tướng quân dáng người không thấp, sắp có một cái bán Tiểu Trần Nhi cao như vậy, vóc người cũng giống. Cười rộ lên ôn hoà lại có chút khờ dại, theo lương tâm mà nói thì cũng là hảo ba ba.

Tiểu Trần Nhi trong lòng lâm vào giao chiến cam go.

Mà ngay lúc này, Thiết đại tướng quân cũng ngẩng đầu lên, nhìn về mái hiên phía Tiểu Trần Nhi. Bốn mắt giao nhau, Thiết Đại tướng quân lại ôn hoà tươi cười, không thể phủ nhận, nó làm cho trái tim Tiểu Trần Nhi có chút kích động.

“Ngươi như thế nào đến sớm vậy, ta không phải bảo ngươi hửng đông mới đến sao?” Tiểu Trần Nhi hỏi.

“Ta ngủ không được, thầm nghĩ sớm một chút đến gặp ngươi…….” Thiết Đại tướng quân si ngốc nói.

(Ngươi này ngốc tử! Ngươi hẳn muốn nói hoa hảo trăng tròn, khí trời mát mẻ. Thầm nghĩ về nơi mỹ nhân ở, trong lúc vô tình bước đến tận đây, lại thấy một người ngắm cảnh thật nhiều tịnh mịch……… Tức chết ta, tức chết ta!)

“Kia ngươi hiện tại không phải đã gặp sao? Có thể trở về?” Tiểu Trần Nhi nói.

“Ân……..” nhưng mà Thiết Đại tướng quân vẫn ngẩng đầu si ngốc nhìn hắn, lại thấy Tiểu Trần Nhi hai má hơi hơi đỏ.

Chưa gặp qua Tiểu Trần Nhi xinh đẹp như thế, Thiết Đại tướng quân chỉ cảm thấy không thể khống chế được mình.

“Lời đó của ngươi hẳn đã cùng nhiều người nói qua.” Tiểu Trần Nhi nhỏ giọng.

“Không có……… Ta………. Không có………” Thiết Đại tướng quân khuôn mặt trướng hồng mà giải thích.

Nhưng mà, Tiểu Trần Nhi không tỏ vẻ tin tưởng, cũng không tỏ vẻ không tin, hắn chính là hơi hơi cúi đầu.

Thiết Đại tướng quân cứ như vậy ngây ngốc nhìn, cũng không nói gì cả.

Lương tiêu cảnh đẹp, hai người liền như vậy một người trên mái nhà, một người ngoài cửa cung, thị vệ canh cửa thấy cũng nổi da gà………

“Ta đột nhiên nghĩ muốn ăn bánh mỳ của nhà gia ngươi.” Tiểu Trần Nhi đưa lí do, từ trên mái nhảy xuống. Thiết Đại tướng quân vội vàng chạy ra tiếp, đem Tiểu Trần Nhi rơi xuống thu vào lòng ngực.

Nhìn nhau ở khoảng cách gần như vậy, hai người đều đỏ mặt.

Hơn nữa, mùi trên người Tiểu Trần Nhi làm cho Thiết Đại tướng quân mê muội.

Nhìn thấy biểu tình Thiết Đại tướng quân như vậy, Tiểu Trần Nhi vừa thẹn vừa ngạo ngẩng đầu.

“Xem cái gì?”

“Ta…….. Tiểu Trần Nhi, ta cũng không được thân thân ngươi……” Thiết Đại tướng quân trái tim giống như phát nổ, “A, không không không, thực xin lỗi thực xin lỗi, ta như thế nào có thể đường đột như vậy…….”

“…….. Ta cũng không nói có gì không tốt.” Tiểu Trần Nhi cũng có chút mất hứng nói vậy.

Vừa nghe thấy, Thiết Đại tướng quân mừng rỡ đến thiếu chút nữa làm Tiểu Trần Nhi té xuống.

Hắn vội vàng cẩn thận cúi xuống, mà Tiểu Trần Nhi cũng chậm rãi ngửa đầu.

Hai đôi môi cánh hoa nhẹ nhàng chạm, Tiểu Trần Nhi xấu hổ trốn vào lòng ngực Thiết Đại tướng quân, Thiết Đại tướng quân cũng nhất thời cảm thấy tràn trề nhiệt lực, hắn kêu lên.

“Chúng ta trở về ăn bánh mỳ, hiện tại liền trở về!”

Chẳng còn nhớ cái gì thành đông, cái gì anh hùng cứu mỹ nhân, hiện tại Thiết đại tướng quân ôm mỹ nhân, bước như bay, vui sướng không thể kìm hãm.

Tiếng kêu hưng phấn không dứt bên tai, Tiểu Trần Nhi nhẹ giọng nhắc nhở.

“Nhỏ giọng chút, ngươi phải đánh thức tất cả mọi người trong thành sao.”

“Ta……. Ta cao hứng……. Ta cao hứng cực kỳ……. Tiểu Trần Nhi……. Ta thật là cao hứng……. Ta thật là cao hứng…….. Ha ha ha! Ta thật là cao hứng a!” Ôm Tiểu Trần Nhi quay vòng, Thiết Đại tướng quân cao hứng giống như một đại đứa nhỏ.

“Hảo hảo ôm a, dám để ta ngã, ta không thèm để ý ngươi.” Tiểu Trần Nhi cảnh cáo.

“Sẽ không, ta nhất định đem ngươi ôm chặt chẽ, ta cả đời đều cẩn thận đem ngươi ôm thật chặt………”

“Thiết tướng quân? Thiết Hiểu Thạch tướng quân?”

Người ta nói, quấy rầy hai người yêu nhau sẽ bị ngựa đá chết, cảnh tượng hiện tại cũng không ngoại lệ.

Đang lúc Thiết Đại tướng quân cùng Tiểu Trần Nhi đang ngươi ngươi ta ta, đã có một thanh âm phá đám.

Thiết Đại tướng quân sắc mặt nhất thời trầm xuống, hắn nhìn về phía người nọ, ánh mắt giống như đem kẻ kia thiên đao vạn quả.

“Tại hạ đúng là Thiết Hiểu Thạch, chư vị là?”

Từ chỗ tối, hơn mười hắc y nhân bịt mặt lục tục đi ra.

“Thiết Đại tướng quân cùng với mỹ nhân, thật diễm phúc a………” trong đó một người nói “tại hạ mấy người đều là kẻ độc thân, đêm dài dục hoả đốt người, nghĩ muốn cùng tướng quân hưởng thụ mỹ nhân này, không biết ý tướng quân như thế nào a?”

“Vô……… vô sỉ!”

Tiểu Trần Nhi trong lòng hắn là thần tiên hoá thân, mấy người này lại như vậy vũ nhục. Thiết đại tướng quân không nói được mấy câu đã tức giận phát run.

“Hiểu Thạch?” Tiểu Trần Nhi lúc này thân mật gọi, nghe được lại làm cho Thiết đại tướng quân trong lòng một cỗ nhu tình.

“Tiểu Trần Nhi, yên tâm đi, ta sẽ bảo hộ ngươi.” nhịn không được hôn xuống đầu hắn một cái, Thiết Đại tướng quân đem Tiểu Trần Nhi giấu ra sau.

Hôm nay hắn không dẫn theo binh lính, bất quá hắn tay không cũng có thể đánh chết một con gấu, những người này chỉ là chuyện nhỏ.

Hắn lo lắng chính là Tiểu Trần Nhi có thể bị thương, hắn nửa bước cũng không rời bảo vệ bên người hắn.

“Thiết Đại tướng quân võ công hơn người chúng ta tự nhiên cũng hiểu.” nói xong, một người trong đó lấy từ trong ngực ra mấy cổ cơ hoàng “tại hạ yêu mỹ nhân, cũng kính trọng anh hùng. Không bằng như vậy, tướng quân cùng ta trở về cùng chủ quân đàm chuyện ở thành trước, tại hạ tất sẽ đối mỹ nhân khoản đãi, tuyệt không trái lời, ngài thấy thế nào?”

“Thiết Hiểu Thạch ngu ngốc, chỉ biết đánh giặc trên chiến trường, còn lại nhất định không giao thiệp. Nếu là quý chủ cố ý, không ngại cùng Hoàng Thượng thương nghị, Thiết Hiểu Thạch cũng mang dòng máu hoàng tộc.”

“Hừ……. Thiết Đại tướng quân trung quân ái quốc, đã từng nghe, chính là đừng để mỹ nhân đau lòng mới tốt……… Lên!”

Người nọ hạ lệnh, mười mấy người lập tức dũng mãnh tiến lên.

Thiết Hiểu Thạch một tay bảo vệ Tiểu Trần Nhi, một tay tung chưởng như hổ hổ sinh phong. Chỉ thấy hắn một chưởng đánh bay một gã thích khách che mặt, thật dũng mãnh.

Mà mục tiêu của mấy người này vốn không phải Thiết Hiểu Thạch, ngay từ đầu đã là bắt Tiểu Trần Nhi làm con tin. Chính là Thiết Hiểu Thạch bảo vệ kín mít, bọn hắn một chút tiện nghi đều chiếm không được.

“Rút!” Mắt thấy không thành công, thủ lĩnh lập tức hạ lệnh rút lui.

Trong phút chốc, mười mấy người đều biến mất. Thiết Đại tướng quân thấy họ đi rồi, vội vàng quay đầu lại kiểm tra người Tiểu Trần Nhi, thấy hắn không bị thương mới yên tâm.

“Ngươi thật lợi hại.” Tiểu Trần Nhi sùng bái nhìn hắn, làm Thiết Đại tướng quân phiêu phiêu dục tiên.

“Ngươi……. Ngươi không có việc gì là tốt rồi…….. Ta…….. Ta mang ngươi về ăn bánh mỳ!” Vội vàng đem Tiểu Trần Nhi ôm lấy, Thiết Đại tướng quân chạy về nhà mình.

Gió lạnh thổi qua, ba người nấp ở thành Đông, đồng thời thán khí.

***

“Ta quyết định phải có hắn.” Tiểu Trần Nhi ăn bánh mỳ, quyết định.

“Vì cái gì?” ăn bánh mỳ Tiểu Trần Nhi mang về, Tiểu Nguyệt Nhi cũng hàm hàm hồ hồ hỏi.

“Gả cho hắn được ăn ngon ngủ ngon, đi đường có người ôm, lại không cần phiền não hắn cùng người khác. Vừa thấy ta liền yêu, không có khả năng thắng ta. Lúc đánh nhau hắn chắn trước mặt ta, miệng cũng…….. Ngọt ngào hương vị, thân đúng là mùi vị thật thơm…….” Tiểu Trần Nhi liếm liếm môi.

Thanh Văn trầm mặc ăn bánh mỳ.

“Quan trọng nhất là……..” đem bánh mỳ trên tay ăn hết. Tiểu Trần Nhi lấy thêm một cái mới, hướng đám người đang chờ mong nói tiếp.

“Ngoại công hắn đã muốn đối ta rất hảo, ta sau này gả cho hắn, trù tử kia chính là của ta. Ác a a, ác a a a~~”

Thanh Văn vẫn trầm mặc ăn bánh mỳ “……….”

Tiểu Nguyệt Nhi hâm mộ nhìn Tiểu Trần Nhi “………”

Vừa mới vào đến, Hoàng Phủ Thiếu Hoa tức giận không nói nên lời “………”

***

Chuyện tình kế tiếp liền thực thuận lợi, có Hoàng Thượng tứ hôn, Thiết Đại tướng quân dùng kiệu tám người khiêng đem Tiểu Trần Nhi từ Hoàng cung về Hà phủ.

Kỵ binh đội của Thiết Đại tướng quân cơ hồ đều đến đây, Hà phủ rộng lớn cũng không tiếp hết. Mà đồng bạn kiêm huynh đệ Tiểu Nguyệt Nhi đến sau, còn đem tất cả thị vệ Hoàng cung lại.

Gia thú vợ cho cháu, ánh mắt lấp lánh không chớp. Thương giới lão hữu đều đến, mỗi người lại có thêm mấy chục đứa cháu, náo nhiệt cực kỳ.

Thiết Đại tướng quân tiếp rượu hơn mười bàn, cuối cùng vẫn nhờ Hoàng Phủ Thiếu Hoa cản hộ. Mà Thiết Đại tướng quân bị người ta kéo vào phòng tân hôn.

“Tiểu…….. Tiểu Trần Nhi…….”

Nghiêng ngả lảo đảo thật vất vả mới đến bên người Tiểu Trần Nhi, Thiết đại tướng quân quỳ xuống, nắm lấy tay Tiểu Trần Nhi.

“Tiểu…….. Tiểu Trần Nhi……” Thiết Đại tướng quân hôn lên đôi bàn tay nhỏ bé, làm Tiểu Trần Nhi run run.

“Uy, ngươi uống nhiều rượu. Uống rượu thì lên giường ngủ đi.” Tiểu Trần Nhi không tức giận liếc hắn một cái, thu tay về. “Mới uống mấy vò đã say thành như vậy, về sau xuất môn đừng nói là trượng phu của ta a.”

“Được……. Thực xin lỗi, Tiểu Trần Nhi……..” Thiết Đại tướng quân cúi đầu, ngoan ngoãn để cho Tiểu Trần Nhi đem hắn lôi lên giường.

Thiết Đại tướng quân đầu óc mờ mịt liền ngủ trong chốc lát, Tiểu Trần Nhi mới đến bên cạnh hắn ngủ.

Bên cạnh truyền đến mùi thơm cơ thể của Tiểu Trần Nhi, Thiết Đại tướng quân say mê thở dài, nhẹ nhàng cẩn thận kéo Tiểu Trần Nhi lại gần.

“Tiểu Nguyệt Nhi nói ngươi sẽ làm cho ta thực thoải mái, có hay không là sự thật?” Tiểu Trần Nhi đột nhiên phát ngôn làm cho Thiết Đại tướng quân tỉnh hẳn. Hắn vội vàng ngồi dậy, ngơ ngác nhìn Tiểu Trần Nhi.

Tiểu Trần Nhi cởi ngoại sam, hai mắt mông lung, bộ dáng liêu nhân tới cực điểm. Hơn nữa nhìn thấy ánh mắt cuồng si của Thiết Đại tướng quân , Tiểu Trần Nhi mặt lại hơi hơi đỏ.

“Là thật, là thật!” Thiết Đại tướng quân vội vàng quỳ gối trên giường hướng Tiểu Trần Nhi liên tiếp gật đầu (anh à, anh chỉ có trò quỳ thôi sao, diễn đi diễn lại), nói giống như thề.

“……. Là thật? Chính là Tiểu Trần Nhi nói sẽ đau…….”

“Sẽ không đau, một chút đều không đau.” Thiết Đại tướng quân vội cam đoan. “Ta nhất định sẽ thật cẩn thận, tuyệt đối sẽ không đau.”

“…….. Thật vậy chăng?” Tiểu Trần Nhi biểu tình hoài nghi. “Nếu lúc đó ta nói không cần, ngươi có dừng lại không?” (dừng mới lạ, khửa khửa =)) ~)

“Đương nhiên, đương nhiên rồi.” Thiết Đại tướng quân lấy danh dự phát thệ.

“……… Cho nên ngươi biết phải làm như thế nào sao?” Tiểu Trần Nhi cẩn thận thăm dò.

“Đương……. Đương nhiên……” Thiết Đại tướng quân có chút lắp bắp.

“…….. Hừ hừ, ta cũng hiểu phải làm như thế nào, chính là nếu ngươi quá ngu ngốc, chỉ có ta một người đến, ta không phải quá mệt mỏi sao.” Tiểu Trần Nhi lo ngại, không thể chịu cực được.

“Không cần……. Không cần…….. Ngươi……. Chỉ cần nằm…… Là có thể…….” Thiết Đại tướng quân dị thường khẩn trương, trên chiến trường giết địch cũng chưa sợ hãi như vậy, trong lòng bàn tay đều tràn đầy mồ hôi.

“Nếu ngươi đã nói vậy, đừng trách ta không giúp ngươi…… Ngươi thoát quần áo ta làm gì!” (còn hỏi sao(=.=”)!!!)

Tiểu Trần Nhi vội vàng đem áo kéo lại.

“Tiểu……. Tiểu Trần Nhi…….. Thiếu Hoa……. Không đúng, Hoàng Thượng nói…….. Nói bước đầu tiên chính là đem quần áo của ngươi thoát ra, thân thân ngươi……..” Thiết Đại tướng quân lắp bắp “Hắn nói……. Như vậy ngươi sẽ thực thoải mái……..”

“…….. Là như thế sao…….. Chính là ta sợ lạnh………” Tiểu Trần Nhi nhỏ giọng nói.

“Ta……. Ta dùng chăn đắp, sẽ không bị lạnh?” nghĩ tới biện pháp giải quyết, Thiết Đại tướng quân đề nghị.

“…….. Hừ, liền tin tưởng ngươi một lần.” Tiểu Trần Nhi cao ngạo nói “Nếu ngươi làm ta đau, ta liền đánh ngươi, hiểu không?”

“Được……. Được……..”

Vì thế, dưới cái chăn ấm áp, Thiết Đại tướng quân cẩn thận cởi bỏ áo Tiểu Trần Nhi, si ngốc nhìn phiến da tuyết trắng. Hắn chậm rãi hôn lên, cảm xúc mềm mại làm hắn say mê. Hắn cẩm thận hôn, thành kính hôn, hôn đến mức Tiểu TRần Nhi khí suyễn.

“Như thế nào nóng vậy, ta sớm nói không cần chăn…….”

“Tiểu Trần Nhi…….. Ngươi thật khá……”

“Thân miệng ta, thân miệng ta……..” Tiểu Trần Nhi nắm tóc Thiết Đại tướng quân, thấp thanh nói.

Vì thế, Thiết Đại tướng quân hôn môi hắn, mút vào thoá dịch của hắn, đem hắn gắp gao ôm vào trong lòng ngực.

“Hảo…….. Thật sự hảo thoải mái……..” Tiểu Trần Nhi mị ánh mắt, hưởng thụ Thiết đại tướng quân hôn. Hắn hôn dọc theo môi mà đi xuống, cuối cùng lưu lại ở cổ, bồi hồi không đi.

Thiết Đại tướng quân nhẹ nhàng thổi mạnh, làm cho Tiểu Trần Nhi cảm thấy hạ thân có chút trướng. Hắn có chút bất an, nhẹ nhàng lắc lắc, lại phát hiện trên bụng mình có một khối vật thể cực nóng.

“Ngươi mang theo ấm lô sao…… Ngô……….. Khó trách lại nóng như vậy……..”

Tiểu Trần Nhi thân thủ sờ nó, cũng nghe được Thiết Đại tướng quân rên rỉ.

Đồ vật kia có chút ngạnh, nhưng nó có mạch cùng nhiệt độ, rõ ràng là vật sống. Tiểu Trần Nhi nho nhỏ lắp bắp kinh hãi, từ trên sờ xuống dưới, lại phát hiện nó ở ngay trên người Thiết Đại tướng quân.

Thiết Đại tướng quân thở suyễn, nhãn thần hưởng thụ, Tiểu Trần Nhi mặt đỏ như xuất huyết, hắn đại khái đoán được nó là cái gì.

“Ngươi nhanh đi dội nước lạnh, nó đụng ta.” Tiểu Trần Nhi nhỏ giọng nói.

“Hảo……. Hảo……… Đợi lát nữa…. Đợi lát nữa…… Để cho ta tái thân ngươi, Tiểu Trần Nhi, người ngươi hảo ngọt…….. Lại thơm quá……..”

Thiết Đại tướng quân đã muốn quên hết thảy, hắn thầm nghĩ muốn hôn mọi tấc da thịt trên người Tiểu Trần Nhi.

Hắn không ngừng hôn xuống, càng làm cho Tiểu Trần Nhi hoảng hốt, hắn giải khai khố lí Tiểu Trần Nhi, hướng hạ thân đang hưng phấn mà hôn.

Tiểu Trần Nhi không biết nó lại kích thích mãnh liệt như vậy.

Hắn nhảy dựng lên, lại vẫn rơi vào vòng tay Thiết đại tướng quân. Thiết đại tướng quân giúp hắn, mê muội dùng miệng hấp cái kia làm cho Tiểu Trần Nhi rên rỉ không thôi.

“Đừng……. Đừng ngừng lại a…….” Tiểu Trần Nhi nắm lấy đầu hắn, yêu kiều rên rỉ “Hảo thoải mái………. Hiểu Thạch…….. Hảo thoải mái…….”

Tiểu Trần Nhi ở thời điểm cao hứng mới gọi tên hắn, Thiết Đại tướng quân cũng bởi vậy mà cố gắng an ủi người yêu.

Chỉ thấy dục vọng kia bột phát, hưng phấn chảy ra chất lỏng. Tiểu Trần Nhi kêu khóc, lắc lắc thân thể, chính là không chịu để hắn rời đi. Mà Thiết Đại tướng quân vừa dùng miệng, vừa dùng tay, thẳng đến khi Tiểu Trần Nhi nghẹn ngào, xụi lơ trên giường mới thôi.

Thiết đại tướng quân thấy hắn hư thoát, tiến về phía trước ôm hôn hắn. Tiểu Trần Nhi thất thần thực đẹp, làm cả tâm hắn đều không thể kiềm chế.

“Thoải mái không?” Thiết đại tướng quân một bên hôn, một bên thấp giọng hỏi.

“Hảo……. Đợi lát nữa, lại làm một lần được không…….” Tiểu Trần Nhi chủ động hôn hắn, trực tiếp đem lí trí Thiết Đại tướng quân bay mất.

Thiết Đại tướng quân đáp ứng, đợi Tiểu Trần Nhi hết suyễn khí, một lần nữa cúi người làm cho Tiểu Trần Nhi dục tiên dục tử.

Tiểu Trần Nhi hưng phấn rên rỉ, thở gấp liên tục, mà Thiết Đại tướng quân lại đem tiểu huyệt phía sau thấp hoạt đến không chịu nổi.

Người này………. Người này, có thể cho ta tiến vào được chăng?

Thiết Đại tướng quân một bên vuốt ve làm cho Tiểu Trần Nhi mềm mại rên rỉ, một bên nhìn tiểu huyệt không ngừng co rút.

Như thế nào có thể? Địa phương này nhỏ vậy, chính mình nếu thật sự mãnh liệt đi vào, Tiểu Trần Nhi sẽ bị thương………

“Hiểu Thạch!…….. Hiểu Thạch……… Hảo…… Hảo……..”

Tiểu Trần Nhi trước mắt mở rộng hai chân, bên tai không ngừng kiều ngâm. Thiết Đại tướng quân liền nhất thời quyết định. Hắn phải làm Tiểu Trần Nhi thoải mái, tuyệt đối không thương tổn hắn.

“Tiểu Trần Nhi……. Tiểu Trần Nhi lại đây……..”

Thiết Đại tướng quân ngồi dậy, hai tay ôm Tiểu Trầm Nhi có chút hoảng hốt ôm trên đùi.

Hai dục vọng chạm nhau, Tiểu Trần nhi sớm hoàn toàn chìm trong ***, lại thất thần vặn vẹo.

Hắn vừa động, liền làm cho Thiết Đại tướng quân gầm lên một tiếng.

Hắn đột nhiên gắt gao ôm Tiểu Trần Nhi, cúi đầu khoá trụ đôi môi anh đào.

Hai người hôn đến khó tách rời, mà Tiểu Trần Nhi ngồi trên người hắn không ngừng vặn vẹo thân mình, trực trực làm cho Thiết Đại tướng quân khó nhịn.

“Tiểu……. Tiểu quai quai, ngươi đừng động, ta nhẫn không được……..” Thiết đại tướng quân không nhịn được rên rỉ.

“Hiểu Thạch…….. Hiểu Thạch…….”

Hạ thân bọn họ ma sát kích thích Tiểu Trần Nhi chảy ra thể dịch, Tiểu Trần Nhi ôm Thiết Đại tướng quân, ngẩng đầu hôn sâu.

Cho nên, cũng không biết có phải do Thiết Đại tướng quân hay Tiểu Trần Nhi, chỉ nghe thấy hai người đồng thời rên lên một tiếng, cự vật của Thiết Đại tướng quân cũng chen vào trong cơ thể Tiểu Trần Nhi một ít.

Người kia đột nhiên đi vào, Tiểu Trần Nhi nhất thời ngừng một chút, mà Thiết Đại tướng quân lại như sắp nổ tung mà hôn.

Không đợi cho Tiểu Trần Nhi kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, Thiết Đại tướng quân tựa như điên cuồng  thật mạnh hôn hắn.

Sức nặng của Thiết Đại tướng quân làm cho hai người kết hợp sâu thêm một tấc, mà lúc này Tiểu Trần Nhi mới vì đau mà rên rỉ.

“Hảo đau!”

Tiểu Trần Nhi phản đối cũng làm cho Thiết Đại tướng quân bối rối một chút, nhưng cũng không ngừng tiến vào. Đến cuối cùng, Tiểu Trần Nhi mới khóc thảm.

“Đừng khóc, thân ái, đừng khóc………” Thiết Đại tướng quân một bên hưởng thụ *** tối cao, một bên thương tiếc mà mê muội hôn hắn. Có thể bởi vì đau, cũng có thế là vì kích động, dũng đạo Tiểu Trần Nhi vừa nhỏ vừa nóng gắt gao quấn quít lấy hắn. Làm cho hắn đầu đầy mồ hôi, lại vô cùng kích tình.

“Không cần động, không cần động!” Tiểu Trần Nhi một bên kêu thảm, một bên khóc lóc, hoàn toàn không nghĩ tới chính mình vặn vẹo lại làm thứ kia trướng lớn hơn. “Rút, nhổ ra a, rút, nhổ ra! Nơi đó của ta sắp vỡ rồi………. Rút, nhổ ra ngay!”

“Tiểu Trần Nhi, ngươi đừng động, ngươi đừng động nữa………”

Lo lắng Tiểu Trần Nhi làm chính mình bị thương, Thiết Đại tướng quân chặt chẽ giữ mông hắn, một bên hảo thanh an ủi. “Ta……… Ta đi ra là được, ngươi bình tĩnh một chút…….. Bình tĩnh một chút……..”

Mà khi Tiểu Trần Nhi vặn vẹo, bất giác lại chạm vào điểm mẫn cảm trong cơ thể, hắn đột nhiên run rẩy một chút, mật huyệt càng buộc chặt, làm cho Thiết đại tướng quân cũng rên rỉ một tiếng.

Thiết Đại tướng quân mơ hồ còn nhớ, có thể an ủi Tiểu Trần Nhi bằng cách hôn sâu hắn.

Nâng mông hắn áp xuống dục vọng thẳng thắn của mình, mà Tiểu Trần Nhi cũng điên cuồng hôn hắn.

Không biết lúc nào thì luận động, Thiết Đại tướng quân chỉ nhớ Tiểu Trần Nhi kêu hắn phải nhanh lên……… Chậm điểm…….. Trọng điểm…….. Tái điểm nhẹ………

Thiết Đại tướng quân còn nhớ rõ khi hắn chạm tới điểm kia, Tiểu Trần Nhi sẽ run rẩy một chút, phát ra thanh âm rên rỉ hưởng thụ cực cao.

Tiểu Trần Nhi dục vọng đã muốn phát tiết quá một lần, hắn cũng vậy. Mà Tiểu Trần Nhi lại nói xong còn muốn, hắn liền cấp bách tiến vào, thật sâu kết hợp.

Hắn động tác đã hết sức nhẹ nhàng, nhưng mà Tiểu Trần Nhi vẫn có chút bị thương.

Lúc người kia nói ngừng, hắn cảm giác được huyết tinh, vội vàng dừng lại cúi người kiểm tra địa phương kia của Tiểu Trần Nhi.

Đột nhiên rút ra, Tiểu Trần Nhi nghẹn ngào một chút, tiếp theo khó chịu ôm hắn.

Thiết Đại tướng quân phát hiện Tiểu Trần Nhi chảy máu, tận lực nhẹ nhàng, Tiểu Trần Nhi vẫn là có chút đau.

 Từ cửa huyệt chưa khép, dịch thể của Thiết Đại tướng quân cùng máu tươi trào ra, thấy vậy, Thiết Đại tướng quân cực kỳ đau lòng cùng tự trách.

“Tiểu Trần Nhi………. Tiểu Trần Nhi…….”

Không cần nghĩ tới dục vọng chính mình chưa được giải phóng, Thiết Đại tướng quân ôm hắn, thấp giọng nỉ non.

Tiểu Trần Nhi còn đang thấp khóc, bởi vì chưa bao giờ thể nghiệm qua kích tình cùng thống khổ, mà Thiết Đại tướng quân gắt gao ôm hắn, an ủi, không tiếng động lập lời thề.

“Ngươi nói sẽ không làm đau ta……..” Tiểu Trần Nhi không lương tâm tố cáo.

“Thực xin lỗi, Tiểu Trần Nhi…….. Thực xin lỗi…………”

***

Hai người một đêm kích tình, Tiểu Trần Nhi căn bản không xuống giưưòng được, chỉ có thể mắt ngấn lệ để cho Thiết Đại tướng quân uy đồ ăn sáng.

“Ngon” Trù tử Hà phủ trù nghệ có thể lấy đứng đầu để hình dung, làm cho Tiểu Trần Nhi một bên khóc một bên cười.

Đau a, cảm giác thực đau, Tiểu Trần Nhi không ngừng rơi nước mắt. Khả cái này thực sự hảo ăn, làm cho Tiểu Trần Nhi không nhịn được bật cười.

“Một bên khóc một bên cười sẽ ăn luôn cả nước mắt đó.” Thiết Đại tướng quân nói.

“Còn không phải tại ngươi!” Tiểu Trần Nhi nghĩ tới lại tức, lấy tay đánh Thiết Đại tướng quân. “Ngươi cứ đâm tới đâm tới, ta đã nói ngươi ngừng ngươi còn không có ngừng. Làm mông ta đau như vậy, đều là ngươi không tốt! Nói cái gì yêu ta yêu đến chết, ta phải đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!”

“Hảo hảo hảo, là ta không đúng, là ta không đúng……..” căn bản Tiểu Trần Nhi nói gì hắn đều không ấn tượng, một bên chịu đánh, một bên cẩn thận uy cháo bổ dưỡng đến miệng Tiểu Trần Nhi.

Tiểu Trần Nhi một bên khóc một bên ăn.

“Của ngươi còn ở bên trong ta, bẩn chết, hại bụng ta cứ là lạ……..”

“Thực xin lỗi, là ta không tốt……. Là ta không tốt…….”

Mặc kệ thế nào, đều nhận, Thiết Đại tướng quân nghiêm ngặt tuân thủ lời gia dạy trước khi hắn cưới vợ.

“Tái ăn một chút được không, Tiểu Trần Nhi? Ta thương ngươi……”

“Ân………” Tiểu Trần Nhi ngoan ngoãn há mồm.

Không biết có phải vì hôm qua làm chuyện tình thẹn thùng kia không, Thiết Đại tướng quân thoạt nhìn anh tuấn thêm vài lần. Tiểu Trần Nhi một bên để hắn uy, một bên khẽ nhếnh mày, lại không nghĩ trong mắt Thiết đại tướng quân càng đẹp hơn.

“Tiểu Trần Nhi, ta không thể không thân thân ngươi………” Thiết Đại tướng quân thấp giọng hỏi.

“……….. Không thể, ngươi sẽ làm ta đau……….” Tiểu Trần Nhi từ chối, hai má vì xấu hổ mà ửng hồng.

“Lần này sẽ không……… Ta cam đoan………….” Đỡ lấy đầu hắn, Thiết Đại tướng quân cúi đầu nhẹ nhàng hôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.