Hành Trình Huyền Thoại

Chương 59: Q.5 - Chương 59: Giải Bùa Chú




Bên trong thủ đô Demacia lúc này, đường xá được phủ đầy cờ và hoa có in hình hư không, đám binh sĩ hư không được tăng cường canh gác dọc trên khắp các tuyến đường bên trong thủ đô, có thể thấy mặc dù bên ngoài miệng Antolos liên tục bảo gửi thư mời John đến dự buổi lễ hôm nay nhưng thực chất hắn lại bí mật cho quân đội tăng cường chốt chặn khắp các con đường vừa đề phòng những điều bất trắc vừa giăng ra một cái bẫy để bắt lấy John.

Lính canh gác trên cổng thành cũng được gia tăng thêm không ít, bọn họ được trang bị các loại dụng cụ giúp phát hiện quân địch từ xa, mà ở đây chính là đề phòng John, một khi John vì chút nóng giận không giữ được bình tĩnh mà bay thẳng đến đây chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Thế nhưng tất cả bọn chúng đều đã đánh giá quá thấp John, phải nói rằng tốc độ của John đã đạt đến mức mắt thường không thể nào nhìn thấy được, ngay cả có được trang bị những loại vật dụng hiện đại hơn thì cũng khó lòng phát hiện ra.

Sau khi vô tình đọc được bức thư mời kia, John lập tức bay thật nhanh đến thủ đô Demacia, hắn dễ dàng đột nhập vào bên trong thủ đô, lúc này quân đội được tăng cường rất đông trên các tuyến đường cho nên việc hắn đi lại bên trong này không hề đơn giản, hạ một tên lính hư không rồi nhanh chóng dò ra nơi tổ chức lễ cưới, John như một mũi tên hòa cùng với gió lao nhanh về nơi đó.

Tại đây từ rất sớm không khí xung quanh đã vô cùng náo nhiệt, đâu đâu cũng thấy các tướng quân cấp cao của quân đội Hư Không trên tay cầm rất nhiều quà, tươi cười tiếng vào tòa nhà sa hoa lộng lẫy trước mặt, tòa nhà ấy trước đây chính là nơi ở của hoàng đế Demacia-Jarvan III.

John không trực tiếp tiến vào bên trong và xoay người tìm con đường khác, hắn cứ chạy lòng vòng để tìm kiếm, nhưng đâu đâu cũng có linh canh gác, có thể thấy Antolos vô cùng cẩn thận dù là tổ chức lễ cưới của mình nhưng cũng không quên căn dặn thuộc hạ tăng cường quân bị.

“chúc mừng đội trưởng…”

“chúc mừng ngài đã có được một cô vợ xinh đẹp”

“chúc ngài sẽ lập thêm nhiều đại công nữa cho đế chế Hư Không chúng ta…”

Bên trong tòa nhà kia, Antolos đang nở nụ cười tươi roi rói liên tục nhận quà và những lời chúc nịnh nọt từ đám thuộc hạ tiến vào…

“mấy lão kia vẫn chưa đến hay sao?”-Antolos quay sang nói với một người thuộc hạ của mình, hắn ta tên là Sai chính là đội phó dưới cấp của Antolos, Sai lắc đầu nói: “ thuộc hạ đã gửi thư mời cho các vị đội trưởng rồi, nhưng không thấy ai hồi âm báo sẽ đến cả.”

“mấy tên này không đến lại càng tốt”-Antolos cười nói.

“vậy thuộc hạ ra ngoài kia tiếp đón thêm khách đây”-Sai nói.

Antolos gật đầu sau đó xoay người bước lên bục cao giữa phòng nhìn xuống dưới nói: “ Mọi người, hôm nay là ngày trọng đại của ta, ta thật vui khi thấy rất đông mọi người đến đây chúc mừng ta, nào không để mọi người đợi lâu nữa chúng ta mau nâng rượu uống nào.”

“phải phải…mau nâng rượu uống để ngài ấy có thể sớm biến cô gái kia thành người phụ nữ của mình nào”-Đám tướng quân bên dưới cười ha hả nâng cao ly rượu lên chúng mừng…

Buổi tiệc bắt đầu từ rất sớm, lúc ấy khoảng chừng gần 8 giờ.

Bên trong phòng của Sona, bây giờ Sona trông không khác gì một tiên nữ hạ phàm cả, cô khoắc trên mình bộ váy trắng vừa lộng lẫy vừa hút hồn, khuôn mặt xinh đẹp kia được trang điểm son phấn lên trên đó càng tôn thêm vẻ đẹp trên người cô.

“woa…cô dâu của đội trưởng thật đẹp nha…ta cảm thấy ghen tị với cô ấy thật đấy.”-

“phải…ta cũng thế.”

“phụp…phụp…”-Rose bất ngờ xuất hiện từ đằng sau hai con bé người hầu kia, một dao giết chết cả hai. Rose tiến lại cạnh Sona gấp gáp lôi tay cô rồi nói: “ Sona…chúng ta mau rời khỏi đây mau…nếu cô còn ở lại đây nhất định sẽ bị tên Antolos kia hãm hại mất…”

Sona vẫn ngồi bất động như một bức tượng đá, cô nói lạnh lùng: “ hôm nay Sona sẽ lấy ngài Antolos, tôi không đi đâu cả.”

“khốn kiếp thật, bây giờ cô ấy bị Antolos điều khiển thì làm sao chịu nghe lời mình đây”-Rose đã nghĩ như thế trong đầu, ngay sau đó một cú đập thật mạnh của Rose lên cổ Sona khiến cô lập tức lăn ra bất tỉnh, Rose đỡ Sona tiến ra khỏi phòng, nhắm hướng tây mà chạy đi, ở nơi đó cô đã chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa để đưa hai người tiến đến chỗ bí mật rời khỏi thủ đô Demacia. Nhưng Antolos hắn ta đâu phải là kẻ dễ dàng để người khác chọc mũi mình như thế. Ngay từ đầu hắn đã phái những thủ hạ có thực lực lớn bí mật canh gác xung quanh căn phòng Sona ở, đề phòng John đột nhập vào bên trong thủ đô rồi tìm được đến đây.

Ngay khi Rose đưa Sona đang bất tỉnh ra khỏi phòng thì từ trên mái nhà bốn phía hơn mười tên đeo mặt nạ, khoắc trên mình bộ quần áo màu tím xuất hiện…

“con người hầu kia…dám cả gan đem theo cô dâu của ngài Antolos bỏ trốn sao?”-Một tên trong số đó nói.

Rose giật mình kinh hãi, sắc mặt cô trắng bệch, cây dao trên tay nắm chặt, cô cũng không ngờ rằng xung quanh đây lại có nhiều cao thủ ẩn náu đến như thế…

“NÓI….ngươi đang có âm mưu gì?”-Một tên trong số đó gằng giọng quát lớn.

Giọng nói của hắn quả thực rất có uy lực, khiến cho tim của Rose như muốn nhảy ra bên ngoài….

“Ta sẽ đưa Sona đi…cô ấy là của John…không phải của tên đội trưởng thối nát các ngươi…”-Rose nghiến răng lấy hết dũng cảm nói.

“ha…ha…ha…”-hơn mười tên cười ha hả, một tên trong đó nói: “ với sức của ngươi mà nghĩ rằng có thể đem cô ấy rời khỏi đây hay sao?”

“đừng nói nhiều nữa, giải quyết cô ta sớm đi, rồi chúng ta còn đi uống rượu mừng của đội trưởng nữa.”

Một tên trong số đó bước đến trước vừa đi hắn vừa nói: “ các ngươi cứ để ả cho ta xử lý…”-kiếm trên tay của hắn rút ra, sau đó lao đến chém thật mạnh về phía trước.

Rose miệng lắp bắp đọc thứ gì đó, chỉ thấy cây dao trên tay lập tức phát sáng, ngay sau đó cô vung lên chém thẳng về phía trước, kiếm trên tay của tên bịt mặt kia va chạm với con dao trên tay của Rose, một cỗ kình lực phát ra đẩy lùi cả hai người lại, tên bịt mặt kia kinh ngạc thốt lên: “ ả ta biết xử dụng phép thuật sao?”

“nếu không có chút tài nghệ, ngươi nghĩ ả ta dám cướp vợ sắp cưới của đội trưởng hay không?”-đám bịt mặt bên ngoài trêu chọc…

“được được….vậy để ta giải quyết sớm ả ta luôn.”-tên bịt mặt kia vung kiếm, lại một lần nữa chém đến. Như đã biết Rose vốn sinh sống tại thành cổ “Không tên”-như lời của viện trưởng nói trước đây, tất cả những ai ở tòa thành cổ này đều biết chút phép thuật trong người, đó là lý do vì sao vừa nãy Rose có thể chống lại một kiếm của tên bịt mặt kia. Tuy nhiên lúc này lại khác, không phải đơn giản mà Antolos lại sắp xếp đám người này đứng canh gác bên ngoài phòng Sona, kẻ nào cũng có thực lực rất cao, ít nhất là nhất đẳng, Rose làm sao là đối thủ kia chứ.

Một tay cầm dao cố gắng chống đỡ, cô hết đỡ bên trái rồi lại đỡ bên phải…những tiếng rít gió vù vù do kiếm chém vang lên liên tục, nhưng sức cô có hạn và cuối cùng không thể nào chịu đựng nổi….một dòng máu văng lên tung tóe, kiếm trên tay của tên bịt mặt kia độc ác chém ngang lưng Rose, khiến cô ngã bịch xuống mặt đất…

“ồ còn sống à? Dai đấy…”-Hắn ta nói ra những lời lạnh lùng, xem mạng của Rose không đáng một xu.

“ta…ta…bằng mọi giá ta cũng không thể nào để các ngươi làm hại đến Sona…cô ấy là người phụ nữ của John và ta sẽ bảo vệ cô ấy.”-Rose mặc kệ máu vẫn chảy trên lưng rồi thấm ra cả mặt đất, cô cố sức gượng dậy, Rose bây giờ thật mạnh mẽ, cô ấy không còn yếu đuối và nhút nhát như trước kia…

“phập”-tên bịt mặt kia thật ác độc, hắn lập tức đâm một kiếm và ngực của Rose.

“bụp”-Rose lấy tay của mình nắm chặt cây kiếm vẫn còn đang găm trên ngực…cô căm hận nhìn đám người trước mặt nghiến răng nói: “Ken…anh ấy đã chết trong tay đám tàn độc các ngươi, ta vốn dĩ rất muốn chết theo anh ấy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại nếu chết như vậy thật vô ích, ta đã cố gắng trà trộn vào trong này làm người hầu của đám người các ngươi nhằm mục đích kiếm cơ hội báo thù, đến khi gặp được Sona, ta biết rằng mục đích trước kia của mình là điều khó lòng làm được, nay ta chỉ muốn bảo vệ Sona, người phụ nữ của John, người đàn ông mà ta cảm thấy có lỗi nhất…các ngươi đừng mong làm hại cô ấy.”

“lắm mồm”-Tên bịt mặt kia hừ một tiếng lạnh nhạt kéo mạnh kiếm khỏi ngực của Rose, một dòng máu đỏ tươi bắn ra thành một chiếc cầu giữa không trung….đôi mắt mông lung như nhớ về những chuyện trước kia, Rose xoay đầu nhìn về Sona đang nằm bất tỉnh cạnh đó, cô nở nụ cười đau khổ: “ Sona…ta…ta không thể bảo vệ cô…ta thật có lỗi.”

“còn nói nữa à”-tên bịt mặt kia cảm thấy cực kì cái thái độ bướng bỉnh của Rose hắn vung mạnh kiếm nhắm ngay cổ của Rose chém xuống…..

“bụp”-mũi kiếm dừng lại ngay trước cổ của Rose chừng 1cm, đôi mắt của tên bịt mặt kia tỏ ra kinh hãi, cả đám người bịt mặt đang đứng gần đó cũng thế…tất cả đều tỏ ra kinh hãi….

“John…hắn…hắn đến rồi”-Một tên lẩm bẩm nói.

Đúng…là John đã đến…sau khi loay hoay tìm đường vào bên trong hắn thông qua các giác quan cực nhạy của mình tìm được đến đây, vừa lúc thấy Rose bị tên bịt mặt kia ra tay tàn độc…tay của John nắm chặt lấy cổ tay của tên bịt mặt kia, đôi mắt như giã thú nhìn hắn nói: “ dám đụng đến người quen của ta ngươi tới số rồi”

“bùm”-Từ lòng bàn tay của John một luồng nặng lượng cực đại lập tức phóng xuất chấn nát cơ thể của tên bịt mặt kia, một đòn làm chấn động toàn bộ đám người xung quanh, bọn chúng đã được nghe sự đáng sợ của John nhưng tận mắt nhìn thấy thế này thì đúng là quá khủng.

John cúi người đỡ lấy Rose lên, nhìn khuôn mặt đầy các vết sẹo…rồi cô còn bị mất một cánh tay nữa, cả người cô đâu đâu cũng toàn vết thương, máu nhuộm đỏ cả bộ quần áo đang mặc. Rose giữ chặt lấy vai của John cố nặn ra nụ cười nói : “ John, cuối cùng tôi cũng được gặp cậu…John trước khi đến với Ken ở thế giới kia, tôi muốn được nghe cậu trả lời câu hỏi này…ọc”—Rose ho ra búng máu lớn…

John gật đầu nói: “ được, Rose mau nói đi…”

“cậ….u có gh..ét t..ôi kh..ôngggg?”-Rose khó khăn đánh vần từng chữ, gắng gượng nói.

“không..không hề”-John trả lời ngay tức khắc,

“vậy cậu nói cho ta biết, cậu có từng yêu ta không?”-Rose nói ( giọng nói lúc này của Rose rất khó nghe cho nên phải viết bình thương để mọi người dễ biết.)

“Rose, vĩnh viễn trong tim ta”-John liền đáp….

Rose nở nụ cười nhẹ sau đó tắt thở…trước khi nhắm mắt cô nhớ lại kí ức trước kia, cái ngày John biến mất khỏi thành cổ “không tên” vì cảm thấy có lỗi với hắn cho nên Rose quyết định cùng Ken chuyển đến sống tại thủ đô Demacia, nhưng cô không ngờ rằng chính quyết định đó đã khiến Ken phải bỏ mạng dưới sự càng quét của quân Hư Không.

“á”-John hét lên một tiếng thật lớn, cả khu vực xung quanh rung động kịch liệt…

John xoay đầu nhìn đám người bịt mặt, nghiến răng nói: “ các ngươi đừng mong kẻ nào được sống sót rời khỏi đây.”

“xoạt”-đúng lúc này Sona bị những chấn động quanh đó làm thức tỉnh, cô ngồi dậy đảo mắt xung quanh khi thấy John đột nhiên Sona cả người rúng động, khuôn mặt sợ hãi hiện ra…cô cầm lấy cây dao của Rose cạnh đó đặt trước người….

John nhận ra Sona vẫn chưa thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của Antolos, hắn nghiến răng căm hận cho cách thức nham hiểm này…lập tức tiến đến bên cạnh Sona thật nhanh, sử dụng sức mạnh phép thuật không chế toàn bộ tay của của Sona lại, John vác Sona lên vai nhìn đám người bịt mặt kia đầy căm hận, nếu hắn giết cả đám đó nhất định sẽ gây ra các chấn động lớn làm Antolos chạy đến đây, hiện tại Sona còn chưa thoát khỏi khống chế của hắn nữa, không còn cách nào khác John đánh phải đưa Sona đi trước.

“Rose cô yên tâm, nhất định ta sẽ báo thú cho cô”-John xoay người biến mất như một làn gió.

“mau đi báo với đội trưởng đi”-Một tên trong số đó lập tức nói.

…………….

John tìm đại một nơi kín đáo để đưa Sona đến đó, đây là một căn nhà gỗ trông cũng khá bình thường…căn nhà nằm trong những cái hẻm quanh co, quân hư không muốn tìm được ra đây cũng mất khá nhiều thời gian.

Đặt Sona dựa vào vách tường, đôi mắt Sona vẫn mở, ánh mắt lạnh nhạt đầy vẻ căm hận nhìn John, cô nói: “ mau thả ta ra, ta phải quay về tổ chức lễ cưới với ngài Antolos…mau thả ta ra..”

John mặc dù cảm thấy rất đau đớn trong lòng nhưng vẫn cố giải thích: “ Sona…không lẽ em quên ta rồi sao? Ta tin tận sâu trong tâm trí của em vẫn còn lưu giữ hình ảnh của ta…Sona…hãy nhớ lại đi…đừng để Antolos kia điều khiển em nữa…”

Hắn tiến lại giữ chặt lấy vai của Sona, nhưng những việc này lại làm cô cảm thấy sợ hãi hơn rất nhiều, Sona liên tục giẫy giụa cố gắng thoát khỏi bàn tay của John…

“buông ra…buông ra…ngài Antolos sẽ không tha cho ngươi…buông ra…”-Sona nói lớn.

John giữ chặt lấy vai Sona không buông nói với cô: “ Sona…nhìn vào mắt ta…nhìn vào mắt ta…hãy cố nhớ lại đi…ta là John…chính ta mới là người trong tim em chứ không phải Antolos…Sona…”

“John…ngươi có nói gì cũng vô ích mà thôi…”-Ngay đúng lúc này giọng nói của Antolos vang lên, từ bên ngoài Antolos bước vào nở nụ cười âm hiểm nhìn John.

Ngay khi vừa thấy Antolos, sắc mặt John lập tức thay đổi, hắn trở nên vô cùng đáng sợ, hai nắm tay nắm chặt lại nói: “ Antolos, không ngờ ngươi lại tìm được đến đây sớm như thế.”

“Sona bị ta điều khiển cho nên việc tìm ra cô ấy cũng không có gì quá khó khăn cả…ha…ha…”-Antolos cười ha hả nói.

Antolos nhìn sang Sona nói: “ Sona…qua đây, chúng ta cùng về tổ chức tiệc cưới nào…”-hắn vẩy tay gọi Sona lại, ngay lập tức Sona như một hình nhân bị điều khiển bước từng bước tiến lại.

“Sona…không được qua đó”-John cố gắng giữ cô lại, ngay lúc này Antolos ném về phía Sona một đoản kiếm nói với cô: “ Sona…mau giết hắn ta đi…hắn ta chết rồi sẽ không còn ai có thể ngăn cản chúng ta nữa.”

Sona cúi người nhặt lấy đoản kiếm mà Antolos ném về phía cô, John thẩn thờ, lúc này hắn không hề biết cách nào để giúp cô thoát khỏi bùa chú tà độc kia…

“Sona không lẽ em định giết ta thật sao? Những ngày tháng chúng ta bên nhau thật tuyệt vời biết bao…em không nhớ điều gì hay sao? Sona ta cầu xin em, hãy nhớ lại những gì trước kia, thoát khỏi sự kiểm soát của hắn ta..”-hai mắt John đỏ kè, nhìn thấy Sona cầm kiếm chỉ thẳng vào ngực của mình, đôi mắt thì lạnh lùng, hắn không còn để ý đến Antolos nữa.

“được…Sona…nếu em còn nhớ ta hoặc vẫn còn lưu giữ chút hình ảnh nào của ta trong tâm trí của mình thì em sẽ không làm như thế này…nào giết ta đi…Sona giết ta đi…”-John giang rộng hai tay ra hét lên.

“a”-Sona hét lên một tiếng, kiếm đâm mạnh về phía trước…”phập”-một âm thanh nhẹ nhàng nhàng nhưng đầy đau thương vang lên, mũi kiếm nhọn hoắc đâm xuyên qua ngực của John, máu bắt đầu thấm ra áo, chảy xuống đất…những giọt máu đỏ cứ từ từ rơi…

“sao…sao ngươi không tránh?”-Sona kinh ngạc.

“ha…ha….ha….hay lắm Sona…đâm hay lắm…em đã lập đại công cho chúng ta rồi đấy…ha…ha..”-Antolos đứng phía sau cười như điên.

John hai mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn mũi kiếm đâm xuyên qua ngực mình, cả người của John lập tức tiến đến sát Sona, mặc kệ kiếm có đâm xuyên qua cơ thể của mình hắn vẫn tiến đến. Lấy tay nắm chặt lấy thanh kiếm, bây giờ John không hề sử dụng chút sức mạnh nào trong người, hắn muốn lấy chính tấm lòng của mình để giúp Sona thoát khỏi sự kiểm xoát của Antolos, nắm tay cầm chặt thân kiếm mặc cho máu thấm đầy trên tay…những dòng máu của John bắt đầu chảy ra…thấm lên chiếc nhẫn mà hắn đang đeo…từ lúc tỉnh lại đến giờ John vì chuyện của Sona mà không hề nhận ra chiếc nhẫn mình đeo trên tay có từ lúc nào, đến khi máu của hắn thấm đầy trên chiếc nhẫn kia, đột nhiên chiếc nhẫn tỏa thứ ánh sáng thần thánh bao bọc lấy cơ thể John và cơ thể Sona, chiếc nhẫn mà John trước kia trao cho Sona lúc này cũng phát sáng theo…

“cái gì vậy?”-Antolos ngừng cười, hắn giật mình kinh ngạc sự việc đang diễn ra trước mắt.

“á”-Sona bắt đầu ôm đầu của mình hét lên đầy đau đớn, cô ngã lăn ra mặt đất giẫy giụa kịch liệt....

“Sona…”-John vô cùng lo lắng nhưng hắn lập tức nhận ra lúc này hắn có thể đọc được suy nghĩ của Sona, nhìn thấy được linh hồn đang bị xiềng xích của cô bên trong, ngay tức khắp John sử dụng sức mạnh trong người mình chấn nát toàn bộ xiềng xích đang trói chặt lấy linh hồn cô.

“phụt”-Sona phun ra một búng máu lớn lên mặt đất, trong đống máu cô phun ra kia có một con bọ trong đó, ngay khi tiếp xúc với không khí nó lập tức hóa thành bụi, chết ngay tức khắc…

“Sona…tỉnh lại Sona…”-John liên tục lay gọi Sona, đôi mắt xinh đẹp kia mở ra, đấy không còn là đôi mắt lạnh nhạt trước kia mà là ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thương…

“John…sao Sona lại ở đây?”-Sona nhẹ nhàng nói.

“Sona…em trở lại bình thường rồi..thật tốt quá, em đã thoát khỏi sự không chế của hắn ta.”-John sung sướng nói.

“Không thể nào…không thể nào có chuyện này được, làm sao ngươi có thể…”-Antolos như không tin vào mắt của mình.

John nhìn Antolos nói: “ ta bảo rồi, thứ bùa tà ác kia sẽ chẳng thể nào ngăn cách được tình cảm của ta dành cho Sona cả, Antolos, lần này là đến lượt ngươi, chuẩn bị nạp mạng đi.”

“Antolos ta trước giờ chưa bao giờ chịu thua ai, John…ta sẽ băm ngươi thành trăm mảnh để rửa mối nhục này.”-Antolos gầm lên lao đến, từ trên tay của hắn hàng chục những con rắn độc màu tím được sức mạnh phép thuật của hắn hóa ra liên tục lao về phía trước tấn công John.

“đội trưởng….đội trưởng….”-ngay lúc này một tên bịt mặt chạy đến, sắc mặt hắn vô cùng hốt hoảng.

“có chuyện gì?”-Antolos tức giận quát.

“quân kháng chiến công phá thủ đô…”-tên bịt mặt kia nói.

“công phá thì ngăn bọn chúng lại, không phải ta đã cho tăng cường lực lượng rồi sao?”-Antolos đáp.

“ầm”-ngay lúc này một tiếng nổ lớn từ phía cổng thủ đô vang lên…tức khắc một tên bịt mặt khác chạy đến, bộ dáng hốt hoảng quỳ xuống nói: “ đội trưởng, quân kháng chiến đã công vào bên trong thủ đô rồi.”

“con mẹ nó, chúng bây làm gì mà để bọn chúng tấn công vào thủ đô dễ dàng như thế.?”-Antolos gầm lên nói.

“xem ra Swain đã thay ta làm việc này…Antolos, số phận của ngươi hôm nay đã định rồi, chết! dưới kiếm của ta!.”-John mỉm cười nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.