Hào Môn Lãnh Thê

Chương 38: Chương 38




Trong cuộc họp ký giả , đầy những ánh đèn chớp sáng, toàn bộ cổ đông cũng tập trung lại, Vân Phong ngồi ở giữa, vẻ mặt nghiêm túc.

Tưởng Ngạn Chiêu ngồi bên phải anh, mày nhíu sâu, anh cũng không biết Vân Phong muốn làm gì, hỏi cũng không nói. Tưởng Hàm ngồi bên cạnh anh trai, mắt loé sáng, cô mơ hồ cảm thấy bất an, có lẽ cô nên gọi điện cho Mặc Mặc.

Tần Quyến lặng lẽ ngồi trong đám phóng viên, cô phỏng đoán, cô cũng không hiểu.

Vân Phong nhìn xuống đồng hồ, nhìn quanh một vòng, mọi người đều đã đến đủ.

Anh chậm rãi đứng lên, giọng nói trầm thấp mà nghiêm túc “Bây giờ tôi xin tuyện bố một quyết định quan trọng, ngay bây giờ tôi xin rời khỏi tập đoàn tài chính Tưởng Gia, tôi từ bỏ mọi chức vụ đảm nhiệm ở tập đoàn tài chính Tưởng Gia, cũng sẽ không tham gia ban giám đốc cuối năm. Đối với quyết định này, nguyên nhân đơn thuần là do cá nhân, xin mọi người đừng tuỳ tiện suy đoán chủ quan, hi vọng sẽ không mang đến ảnh hướng bất lợi đến tập đoàn. Điều tôi muốn nói chỉ có như vậy.”

Vừa dứt lời, Vân Phong xoay người, chân dài mở ra, rời khỏi hiện trường. Để lại một loạt xôn xao.

Tưởng Ngạn Chiêu chau mày, ứng phó câu hỏi của các cổ đông và phóng viên ; Tưởng Hàm cầm lấy điện thoại, gọi cho Mặc Mặc ; Tần Quyến khiếp sợ đứng tại chỗ, cô không thể ngờ được Vân Phong lại đoạn tuyệt đến thế, nhất định là anh nghĩ làm như vậy thì cô sẽ không tiếp tục dây dưa tới anh nữa.

Tần Quyến nghĩ, cô nên nói cho Vân Phong ảnh chụp này cô đã thiêu huỷ, tính cả phim ảnh đã hoá thành tro từ lâu.

Nhưng mà, bây giờ nói ra còn có ý nghĩa gì chứ? Tần Quyến lặng lẽ rời đi.

Vân Phong không quan tâm đến bất cứ điều gì thong thả bước ra khỏi hội trường, anh đi khỏi toà nhà cao chọc trời của tập đoàn tài chính Tưởng Gia, quay đầu liếc mắt nhìn lên một cái, thật cao, lại cúi đầu nhìn bóng mình in trên mặt đất, cười khổ.

Nhưng mà, thật dễ dàng, thân thể của anh dường như cũng nhẹ nhàng phiêu đãng, trước lúc rời đi anh không thu dọn đồ gì trong văn phòng, ngoài ảnh chụp chung với Mặc Mặc đặt trên bàn làm việc.

Anh nhìn khung ảnh trong tay, ngón tay vuốt ve khuôn mặt của Mặc Mặc trên ảnh, Mặc Mặc, anh làm như vậy, em có thể tha thứ cho anh không?

Anh đi đến khúc quanh của ngã tư đường, ngạc nhiên sửng sốt, “Mặc Mặc …”

Cô nhìn anh, không nói lời nào, cả người toả ra hơi lạnh.

Anh tiến lên muốn nắm tay cô, lại bị cô hất ra, anh mở to mắt, Mặc Mặc chưa từng cự tuyệt anh, đây là lần đầu tiên.

Mặc Mặc mở miệng, ngữ khí vội vàng “Vì sao không nói cho em anh muốn ra quyết định này? Vì sao không nói? Anh tính khi nào thì nói cho em biết? Anh rốt cuộc là nghĩ thế nào? Anh quên rằng tiến vào tầng cao nhất của ban giám đốc là giấc mộng của anh sao? Anh khổ sở chịu đựng nhiều năm như vậy không phải vì ngày này sao? Anh lấy em không phải vì có ngày sẽ như thế này sao?”

Người Vân Phong cứng đờ, anh nghe rất rõ ràng một câu cuối cùng cô nói. Tim của anh giống như tắc nghẽn, không thể tin được đây là Mặc Mặc cùng giường chung gối bốn năm với anh, đây tuyệt đối không phải cô.

“…Mặc Mặc … Em hãy nghe anh nói…”

Cô không ngừng lại, sắc mặt tái nhợt nhìn anh.

“Mặc Mặc, em đừng như ậy, em như vậy khiến anh cảm thấy xa lạ …”

“Xa lạ? Bởi vì em không dịu dàng ngoan ngoãn như trước sao? Bởi vì em không tin tưởng nghe anh nói cái gì sao? Bởi vì em không giả vờ ngu ngốc với anh sao?”

Mặc Mặc không thể tự kiềm chế được, nước mắt chảy xuống, rơi vào trái tim anh, thứ chất lỏng kia thật mát, thật lạnh lẽo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.