Hào Môn Lãnh Thê

Chương 47: Chương 47




Tưởng Hàm một đêm không về, đến sáng hôm sau mới trở lại.

Mặc Mặc vội vàng hỏi “Chị, chị làm em lo lắng gần chết, sao giờ chị mới về?”

Tưởng Hàm cho cô một nụ cười an ủi “Mặc Mặc, không cần lo lắng, chị không phải đã về sao? Hơn nữa chị còn có tin tốt lành nói cho mọi người.”

“Tin tốt lành? Ý con nói không phải là…”

Tưởng Hàm gật đầu, cô đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành “Cha, con sắp trở thành con dâu của Sở gia rồi, như vậy được chứ?”

Tưởng Lực Hành nghe ra ý trong lời nói của cô “Vì sao con không nói con sắp trở thành vợ của Sở Khinh Dương?”

Tưởng Ngạn Chiêu và Vân Phong nhìn nhau một cái, hai người đồng thời kịp phản ứng “Em không phải gả cho Sở Khinh Dương?!”

Tưởng Hàm không đáp hỏi lại “Bất luận là Sở Khinh Dương hay những người khác trong Sở Gia, không phải đều giống nhau sao?”

“Chị…”

Tưởng Hàm mỉm cười “Yên tâm đi, nếu chị gả cũng sẽ chọn một người tốt nhất”

Vân Phong gật đầu “Không sai, người tốt nhất Sở Gia chính là Sở Khinh Dương, chị làm như vậy là lấy lui làm tiến.”

Khoé miệng Tưởng Hàm khẽ nhếch lên “Không hổ là Vân Phong, đủ thông minh, cậu nói xem, người bạn tốt của cậu trước bảy giờ sẽ tới Tưởng Gia không?”

Vân Phong nhìn đồng hồ “Em cảm thấy sáu rưỡi sẽ thấy hắn”

Vân Phong vừa dứt lời, chuông cửa liền vang lên, tầm mắt mọi người đều nhìn về một phía.

Vân Phong đi đến bên cạnh Mặc Mặc “Không ngờ hắn còn đến sớm hơn cả thời gian anh dự đoán trước.”

Tưởng Hàm tự mình đi tới mở cửa, trên mặt của cô mang theo nụ cười thản nhiên vô cùng tự tin, nghênh đón người tới.

Là Sở Khinh Dương.

Sở Khinh Dương liếc mắt nhìn Tưởng Hàm, cảm thấy nụ cười trên mặt cô thực chọi mắt, nhưng không có cách nào khác,anh đi vào bên trong, nhìn quanh một vòng, sau đó trao đổi một ánh mắt với Vân Phong, cuối cùng đi đến trước mặt Tưởng Lực Hành.

“Bác trai, hôm nay con tới để cầu hôn. Ba ngày sau cha con sẽ đích thân tới thăm hỏi.”

***

Hôn sự của Sở Khinh Dương và Tưởng Hàm cứ như vậy mà định, lúc Sở Khinh Dương đi Tưởng Hàm còn ra ngoài tiễn hắn, những người khác trong phòng đối với chuyện này vẫn còn khó có thể tin.

“Phong, vì sao Sở Khinh Dương lại quyết định nhanh như vậy?”

“Tôi nghĩ chắc là tối hôm Tưởng Hàm đi tìm hắn, sau đó không nói chuyện ổn thoả, cô đành đi tìm mấy đứa em hắn, Tưởng Hàm nói rất đúng, gả vào Sở Gia không nhất định chỉ có một lựa chọn là Sở Khinh Dương, nhưng hắn là lựa chọn tốt nhất, cô ấy đương nhiên sẽ không bỏ qua. Cho nên … Có lẽ cô ấy nói với Sở Khinh Dương như vậy: anh muốn tôi trở thành vợ của anh hay là em dâu của anh?”

Tưởng Ngạn Chiêu nở nụ cười “Đây đúng là giống với phong cách làm việc của Tưởng Hàm. Người làm anh tôi đây có thể khẳng định nó nhất định là nói như vậy.”

Tưởng Ngạn Chiêu nhìn Mặc Mặc “Mặc Mặc, giữ chân một người đàn ông có rất nhiều cách.”

Tưởng Mặc thầm cả kinh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.