Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Chương 5: Chương 5




Editor: ✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰

***

Sáng sớm hôm sau, Hứa Tân Di còn đang ở trong chăn ngủ lại nghe được tiếng đập cửa bên ngoài.

Hứa Tân Di ngủ dậy muộn. Vì để theo kịp tiến độ quay phim nên làm việc không biết ngày đêm. Từ sau khi phim truyền hình « Bối Bối thăng chức ký » mở máy đến nay, cô liền ngủ không được ngon giấc. Bởi vì Dịch Dương về nước, cô mới được nghỉ hai ngày, lúc này mới có thể ngủ một giấc ngon lành.

Tối hôm qua cố tình nói với Trần quảng gia, để ông buổi sáng không phải gọi cô ăn điểm tâm. Nhưng vừa mới sáng sớm, tiếng đập ngoài cửa thật giống như âm thanh gọi hồn, Hứa Tân Di lật qua lật lại phiền phức vô cùng.

Cô loáng thoáng cũng không nghe rõ người bên ngoài đang nói cái gì, mơ mơ màng màng giống như nghe được “Lão tiên sinh trở về“.

Lão tiên sinh trở về rồi?

“Ông trở về rồi?!”

Kinh ngạc mở mắt, Hứa Tân Di vén chăn mền lên, giống như bị điện giật bỗng nhiên ngồi dậy.

Không phải nói cuối tuần về sao? Làm sao hôm nay liền trở về rồi?

Hứa Tân Di vô ý thức ngắm nhìn bốn phía, trên giường cũng chỉ có một mình cô, không thấy Dịch Dương.

Vỗ đầu một cái, cô suýt nữa quên mất, tối hôm qua Dịch Dương đi phòng khác ngủ.

Không quản được mọi việc, Tân Di xoay người, vừa đi về hướng cửa phòng bên cạnh vừa gãi tóc, thở dài rồi mới mở cửa phòng.

“Trần quản gia, sao vậy?”

Trần quản gia đứng ở ngoài cửa cười tủm tỉm nói: “Lão tiên sinh sáng sớm hôm nay liền trở lại. Bây giờ đang ở dưới lầu, phu nhân kêu tôi đến gọi cô cùng thiếu gia tranh thủ thời gian rời giường.”

“Được, tôi và Dịch Dương ngay lập tức đi xuống.”

Sau khi Trần quản gia quay người xuống lầu, Hứa Tân Di bận bịu đẩy sát vách ra một không gian có mấy cái cánh cửa tìm Dịch Dương. Hết cánh cửa này tới cánh cửa sát vách, vẫn là không gặp được người.

Vào phòng gọi điện thoại cho Dịch Dương, làm sao ngay cả gọi mấy lần cũng đều không nhấc máy.

Tên hỗn đản này đêm hôm khuya khoắt không ngủ lại đi đâu rồi?

Đảo mắt nhìn căn phòng ba mấy lầu, lầu ba chia đồ vật thành hai cái phương hướng. Ở giữa vây quanh một cái từ lầu một đến lầu ba, hai căn phòng trái phải không có thấy người, đoán chừng là ở hai căn phòng ngủ phía tây kia đi.

Hứa Tân Di đi chân đất, dọc theo vách tường hành lang đi đến căn phòng phía tây.

Cô không thể gây ra tiếng động, chỉ có thể lặng lẽ bước đi. Không thể để cho người dưới tầng nghe thấy, càng không thể để cho ông biết hai người bọn họ kết hôn hai năm, hiện tại vẫn còn chia phòng ngủ.

Trong phòng khách mơ hồ truyền đến một vài tiếng nói chuyện.

“Cha, con đỡ cha lên lầu nghỉ ngơi một lát.” Đây là tiếng của Dịch phu nhân.

Sau đó dưới lầu liền truyền đến tiếng bước chân.

Đúng vào lúc này, cửa căn phòng phía tây gần cô nhất mở ra. Dịch Dương trên người mặc áo ngủ, tóc tai rối bời, một bộ dạng vừa tỉnh ngủ đứng trước cửa phòng.

Hai người hai mặt nhìn nhau.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng, hình như định lên đến tầng ba.

Không xong, không thể để cho ông nhìn thấy hai người bọn họ ở cái dạng này.

Hứa Tân Di không kịp giải thích, lấy đà nhảy lên người Dịch Dương, tựa như sói đói chụp con mồi, thoăn thoắt cưỡi lên trên người Dịch Dương. Hai tay gắt gao vịn cổ của hắn, đôi chân chăm chú quấn ở trên lưng, rất giống con lười đang ôm thân cây.

Mới sáng sớm Dịch Dương còn chưa tỉnh ngủ, đại não lại một trận mê man, nhưng vẫn còn một chút tỉnh táo.

Vừa mở cửa, hắn còn chưa kịp nói câu nào thì một cơn gió mạnh đánh tới, trước mắt một trận mơ hồ, ngay sau đó bị một người lao đến. Dịch Dương không kịp chuẩn bị, lảo đảo lùi về sau mấy bước, phía sau lưng hung hăng nện trên tường.

Kém chút nữa bị một chiêu này của Hứa Tân Di đè chết.

Phanh --

Hai người cái trán đụng cái trán, cứng đối cứng.

“Tê -- “

Dịch Dương trước mắt biến thành một màu đen. Phía sau lưng đau nhức, trên người còn bị Hứa Tân Di nặng ít nhất 100 cân đè lên, tức giận đến toàn thân phát run, “Hứa Tân Di! Cô mau đi xuống cho tôi!”

Mới sáng sớm đã làm cái trò gì!

Hứa Tân Di che lấy cái trán, khàn giọng nửa ngày không thể nói ra lời.

Tiếng bước chân đầu bậc thang im bặt mà dừng.

Dịch Dương trên người bị Hứa Tân Di đè lên cùng Dịch phu nhân đang đỡ Dịch lão tiên sinh đối mặt.

“Ông?”

Hứa Tân Di đang đè trên người Dịch Dương quay đầu về sau nhìn, giả bộ kinh ngạc, “Ông, ông trở về thật rồi?”

Dịch lão tiên sinh trở về là việc ngoài ý muốn, không ai có thể đoán trước được càng không thể chuẩn bị trước.

Ông từ thời niên thiếu đã chịu không ít khổ cực, đến khi đã già, thân thể ốm đau đều bại lộ ra.

Hai tháng sau khi Hứa Tân Di cùng Dịch Dương kết hôn, Dịch lão tiên sinh nguyên nhân bởi vì thân thể không thể ở bệnh viện trị liệu, về sau lại chuyển đến một khu nhà dưỡng lão để an dưỡng. Một chuyến đi này chính là đi hơn một năm.

Trước đó không lâu bác sĩ tuyên bố, nếu Dịch lão tiên sinh một mực ở trại dưỡng lão nghỉ ngơi khiến thân thể chuyển tốt, lúc đó có thể trở về nhà an dưỡng tiếp. Với tính cách của Dịch lão tiên sinh thì lập tức không chịu nổi, ngày thứ hai liền trở về nhà.

Đương nhiên, việc này cũng không có thông báo trước cho người nhà họ Dịch. Tính cách của ông trẻ con mãi không chịu lớn, muốn cho mọi người một kinh hỉ.

Lại không nghĩ đến vừa mới về liền gặp một màn này.

Dịch lão tiên sinh không cảm thấy có việc gì, ngược lại là Dịch phu nhân mi tâm nhíu một cái, nhìn hai người sáng sớm dáng vẻ lôi thôi lếch thếch, mở miệng liền muốn giáo huấn, “Mới sáng sớm, hai người các con hiện tại đang làm gì đây? Giày cũng không đi, còn không mau đứng dậy!”

Hứa Tân Di rụt hai cái chân đang kẹp ở trên lưng Dịch Dương ra, “Biết ông trở về nên quá nóng lòng, quên đi giày, Dịch Dương đau lòng cho con nên mới... Mẹ, mẹ cũng đừng trách anh ấy.”

Dịch lão tiên sinh ngăn cản Dịch phu nhân tiếp tục nói, ánh mắt hiền lành hòa ái nhìn hai người, “Tốt tốt, người trẻ tuổi đều như vậy nha. Dịch Dương, mau ôm Tân Di trở về phòng đi, trời lạnh như thế, làm sao ngay cả giày cũng không đi.”

“Lão công, chân em lạnh, che cho em.”

Ánh mắt Dịch Dương khó có thể tin nhìn cô, mơ hồ có thể phun ra lửa, cũng cảnh cáo cô không nên quá phận.

“Được rồi được rồi, chúng ta đi trước.” Dịch lão tiên sinh cười ha hả cùng Dịch phu nhân đi, đối với sự việc không rõ này của hai vợ chồng, thấp giọng nói: “Hai năm không gặp, tình cảm hai vợ chồng tốt như vậy?”

Dịch phu nhân quay đầu nhìn hai người một chút, cười cười, “Con đã nói cha cũng không tin. Bây giờ tận mắt nhìn thấy, cha có thể yên tâm a?”

Hứa Tân Di ỷ vào việc Dịch lão tiên sinh trở về, đem chân nhét vào trong tay Dịch Dương.

Đôi chân kỳ thật dáng dấp cực kỳ đẹp mắt, non mịn lại trắng nõn. Móng chân hồng nhuận sáng long lanh.

Dịch Dương lại chỉ cảm thấy giống như đang cầm một khối băng, mặt đen một hồi.

“Nhanh lên, ông về còn chưa chào hỏi được, nhanh ôm em trở về phòng!”

Dịch Dương một tay cầm chân, một tay ôm eo cô. Một bụng nhịn lửa giận, ôm Hứa Tân Di trở về phòng.

“Lão công, em biết anh không thích em, nhưng bây giờ ông đã trở về. Anh coi như không thích em thì cũng nên nghĩ cho sức khỏe của ông, cũng phải phối hợp cùng em diễn một màn.”

Dịch Dương mặt không biểu tình, “Đi xuống.”

Hứa Tân Di buông tay ra, chậm rãi trượt xuống từ trên thân Dịch Dương.

“Tôi biết tôi nên làm thế nào. Nhưng Hứa Tân Di, tôi cảnh cáo cô, ở trước mặt ông cô an phận một chút cho tôi!”

Hứa Tân Di bĩu môi, “Vâng.”

- - “Tôi lần sau còn dám làm nữa.”

Dịch Dương phẫn uất đi vào trong toilet, rửa tay.

Sau khi hai người rửa mặt và mặc quần áo tử tế xong thì xuống lầu.

Dịch lão tiên sinh sau một thời gian ngắn ngủi nghỉ ngơi cũng trở lại bàn ăn, hưởng thụ bữa sáng đoàn viên lần đầu tiên trong hai năm qua.

Hứa Tân Di nhìn Dịch lão tiên sinh tóc bạc trắng, lòng có chút chua xót.

Lúc cô mới đến, mái tóc của Dịch lão tiên sinh vẫn còn màu đen, tinh thần sáng láng. Vậy mà vẫn chưa đến hai năm liền bị ốm đau bệnh tật tra tấn, tóc mai trắng bạc.

“Ông, ông sớm trở về cũng không thông báo cho mọi người trước một tiếng, thân thể ông không sao chứ?”

“Ông càng già càng dẻo dai, có thể có chuyện gì?” Dịch lão tiên sinh cười ha ha, từ ái vỗ vỗ mu bàn tay Tân Di, “Dịch Dương đâu?”

“Anh ấy sẽ đến ngay.”

Vừa mới dứt lời, Dịch Dương mặc đồ Tây áo mũ chỉnh tề từ trên lầu đi xuống, Dù cho vừa rồi phải trải qua một phen rối loạn, trên mặt cũng không biểu lộ tinh thần suy sụp mệt mỏi, thần thái vẫn ung dung không vội, trầm ổn đi đến trước mặt Dịch lão tiên sinh, “Ông.”

Thành tích của Dịch Dương trong hai năm nay tất cả đều được thông báo lại trong viện dưỡng lão. Đối với tiến bộ và thành tựu này, Dịch lão tiên sinh tất nhiên hài lòng.

Nhìn cháu trai trước mặt xem ra đã có thể yên tâm giao phó lại sản nghiệp cho nó rồi, Dịch lão tiên sinh nhẹ gật đầu, đáy mắt hiện lên tia hài lòng, “Không tệ!”

Lão tiên sinh đối với cháu trai luôn luôn nghiêm khắc dạy bảo. Dịch phu nhân biết, Dịch lão tiên sinh có thể nói ra hai chữ không tệ này, đối với Dịch Dương đã là vô cùng vừa ý.

“Ông cái gì cũng đều rất hài lòng. Chỉ là, ông đi trại dưỡng lão đã hơn một năm, hai vợ chồng các con tại sao vẫn còn chưa sinh cho ông một thằng chắt trai?”

“Ông, công việc cháu bận rộn không có thời gian, mà Tân Di lại muốn quay phim, không thích hợp mang thai. Bọn cháu còn trẻ, không gấp.”

“Không gấp? Chờ đến khi ông chết...”

“Ông, ông nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!”

Dịch phu nhân bận bịu hoà giải, “Cha, sáng sớm cha còn chưa có ăn điểm tâm. Có chuyện gì chúng ta ăn trước rồi hẵng nói.”

Dịch lão tiên sinh nhìn hai người một chút, thở dài, “Được.”

Việc này xem như bỏ qua.

Bàn ăn bên trên bày mấy món mọi người thích, Hứa Tân Di ngồi ở bên cạnh người Dịch Dương, tựa như một người vợ vẫn còn tình yêu cuồng nhiệt ở bên trong, vui vẻ mỉm cười.

“Lão công, anh thích ăn cái gì, em gắp cho anh.”

“Để anh tự mình gắp.”

“Để em!” Hứa Tân Di vượt lên trước đoạt lấy bánh mì nướng từ trong tay hắn. Ở mặt bên trên bánh mì nướng phết một tầng mỡ bò thật dày, lại đổ bên trên một tầng mật ong. Thừa dịp mọi người không chú ý đắp lên trên một cái bánh mì nướng khác, đưa đến bên miệng Dịch Dương.

“Lão công, a~”

Thấy Dịch Dương không há mồm, Hứa Tân Di kỳ quái hỏi: “Lão công?”

Dịch Dương là người quái dị, có thể uống một cốc cà phê đen nguyên chất mà mặt không biểu tình, ngay cả một ngụm đường đều không ăn.

Không phải dị ứng không thể ăn, mà là không thích.

Dịch Dương không chuyển mắt nhìn qua cô, đáy mắt tựa hồ đang cảnh cáo cô đừng làm vậy. Nhưng Hứa Tân Di thật vất vả mới có được cơ hội này, nhất định không chịu bỏ qua, giả mù sa mưa hỏi: “Lão công, không hợp khẩu vị sao? Anh không thích?”

Dịch Dương mi tâm giống như có thể kẹp chết một con ruồi. Nửa ngày mới cúi đầu cắn một miếng ở bên trên bánh mì nướng, nhai hai lần, bỗng nhiên dừng lại. Ánh mắt nhìn Hứa Tân Di quả thực có thể bốc hỏa. Cảm giác dầu ăn đầy miệng muốn nuốt lại không thể nuốt, nôn lại không thể nôn. Hầu kết chuyển động lên xuống, khối bánh mì nướng kia liền bị hắn cường ngạnh nuốt xuống.

Bị một tiếng cảnh cáo, Hứa Tân Di chú ý lại như không nghe.

Ròng rã hai cái bánh mì nướng, cứ như vậy bị Hứa Tân Di từng ngụm ép ăn cho xong.

Dịch Dương ôm hận, mặt không đổi sắc để Trương tẩu đang ở trong nhà bưng đến hai chén cà phê. Một chén trong đó được đặt ở trước mặt Hứa Tân Di.

Dịch Dương chậm chạp bưng ly cà phê uống một ngụm, “Biết em thích uống cà phê, cho nên anh đã kêu Trương tẩu thuận tiện giúp em ngâm ly cà phê.”

Cà phê đên không thêm đường không thêm sữa, khổ sở khiến người buồn nôn.

Hứa Tân Di chột dạ cười cười, “Em không thích...”

Cà phê đưa đến bên miệng cô.

Hứa Tân Di sắc mặt tái nhợt.

- - “Trẻ con! Trẻ con! Trẻ con!”

- - “Còn có thể trẻ con như vậy sao? Có cần phải tính toán chi li như thế không! Bụng dạ thật nhỏ hẹp!”

- - “Tên yêu quái này, xem như anh lợi hại!”

Một thù trả một thù, Hứa Tân Di đưa tay nhận lấy chén cà phê Dịch Dương đưa tới. Dưới tầm mắt càng thêm từ ái của Dịch lão tiên sinh, từng ngụm đem cà phê uống hết.

Cà phê vào trong bụng. Vị cay đắng trên đầu lưỡi quả thực khó nói lên lời. Hứa Tân Di cảm giác được một chút tư vị mang thai, kém chút nữa phải cáo từ cái thế giới xinh đẹp này.

“Lão công, cám ơn anh.”

- - “Anh cứ đợi đó cho tôi!”

Dịch lão tiên sinh nhìn, ý cười dưới đáy mắt càng sâu.

Đứa nhỏ Dịch Dương này không giống mình cũng không giống cha nó, lại giống bà nội nó mặt lạnh tâm cũng lạnh. Nếu như nhiều người bên cạnh có thể sưởi ấm tâm của nó, mình cũng yên lòng.

“Thời điểm còn chưa có đi trại dưỡng lão, quan hệ hai vợ chồng lạnh nhạt như thế. Ông vừa từ trại dưỡng lão trở về, tình cảm liền tốt như vậy?”

Dịch phu nhân một bộ dạng khó nói lên lời, khó nhọc nói: “Tình cảm... có thể bồi dưỡng.”

Dịch lão tiên sinh giống như không nhìn ra manh mối gì, cười nói: “Cũng đúng.”

“Báo xong thù”, Dịch Dương mắt nhìn thời gian trên đồng hồ, “Ông, thời gian không còn sớm cháu phải đi làm trước. Ông ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, khi nào trở về cháu cùng ông hảo hảo tâm sự.”

“Đi thôi.”

Dịch Dương đứng dậy đi ra ngoài.

“Lão công, cà vạt của anh bị lệch.” Dịch Dương cúi đầu nhìn thoáng qua, lúc đang chuẩn bị tự mình chỉnh lý cà vạt, Hứa Tân Di liền đứng dậy, đưa lưng về phía Dịch lão tiên sinh chỉnh lý cà vạt cho Dịch Dương. “Không cẩn thận” trên tay dùng sức quá mạnh, khóa cổ một cái, Dịch Dương kém chút đem bữa sáng vừa rồi ăn xong phun ra.

Dịch Dương bỗng nhiên ho hai tiếng.

Hứa Tân Di vội vàng nói xin lỗi, “Xin lỗi, em không phải cố ý. Lão công anh không sao chứ?”

Dịch Dương bị nghẹt thở, từ miệng cứng ngắc phun ra mấy chữ, “Không có việc gì, anh đi trước.”

“Chờ một chút.” Hứa Tân Di ngửa đầu, chu môi.

Hứa Tân Di nhìn Dịch Dương miệng đầy dầu, mỗi chữ mỗi câu mài răng nói: “...Thực, hiện, nghĩa, vụ, a!”

“Lão công, hôn hôn.”

Dịch Dương: “......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.