Hào Môn Quyền Quý

Chương 120: Chương 120: Người đẹp tắm nước nhỏ giọt




“Cạch——” Vừa mở cửa, Tô Thiên Kiều đã nghe thấy tiếng TV, cô nghi ngờ đóng cửa lại: “Lúc mình ra ngoài không có bật TV mà nhỉ?”

Đi về phía trước hai bước, phát hiện Nguyễn Hạo Thiên đúng lúc quay đầu lại nhìn cô, bình tĩnh ngồi trên ghế sô pha!

“Tôi…” Tô Thiên Kiều theo bản năng giấu rượu đỏ trong tay, giống như tên trộm bị chủ nhân bắt tại trận, không biết nên giải quyết thế nào.

Nguyễn Hạo Thiên chỉ dửng dưng nhìn cô, cô đã rất căng thẳng.

“Chìa khóa ở đâu mà có?” Khuôn mặt Nguyễn Hạo Thiên không có biểu hiện gì, anh lạnh lùng hỏi Tô Thiên Kiều bằng giọng điệu vĩnh viễn cũng bất biến.

“Bà, bà cụ Nguyễn đưa cho tôi!” Tô Thiên Kiều khó chịu giơ chìa khóa lên, bước chậm rãi đến bên cạnh bàn cà phê, như một đứa trẻ đã làm sai điều gì đó: “Trả cho anh!”

“Ai cho cô vào đây?” Nguyễn Hạo Thiên cố ý hỏi.

“Vì thái độ lúc trưa và lúc sáng của tôi, tôi muốn nói xin…” Trước khi từ “lỗi” được thốt ra, nhân viên phòng tắm đột nhiên mở cửa ra, một người đẹp vừa tắm mái tóc còn nhỏ giọt nhìn Tô Thiên Kiều và Nguyễn Hạo Thiên với vẻ xấu hổ.

Cô ấy vừa dỡ lớp trang điểm ra, làn da trắng nõn như trứng gà vừa bóc, giọt nước chảy dài trên má, đôi mắt hệt như sao, trông thật xinh đẹp. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng của Nguyễn Hạo Thiên, cô quá gầy mà chiếc áo thì quá dài.

Cô chỉ mặc một chiếc quần lót màu trắng ở hông, trông rất câu dẫn.

Tô Thiên Kiều sững sờ nhìn khoảng ba giây, sau đó ngay lập tức mặt đỏ bừng quay đầu, gắng quên đi sự xấu hổ và tức giận của mình, chỉ là liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi… tôi không cố ý làm phiền hai người, tôi không biết, tôi, tôi xin lỗi…”

Sau một loạt lời xin lỗi, Tô Thiên Kiều mới ngơ ngác phản ứng lại, hình như là mình vào đây trước mà? Tại sao cô phải xin lỗi Âm Uyển Uyển chứ!

Phản ứng lại được, cô hung hăng đánh vào trán mình một cái, gì đây gì đây, việc này còn phân chia ai đến trước ai đến sau sao?

Âm Uyển Uyển và Nguyễn Hạo Thiên theo dõi động tác của cô từ phía sau lưng, bất giác mỉm cười.

“Hạo Thiên…” Âm Uyển Uyển khó chịu gọi Nguyễn Hạo Thiên, nhưng giọng nói của cô ta cực kỳ quyến rũ, vừa nghe thì một người phụ nữ như Tô Thiên Kiều cũng không khỏi sởn gai ốc!

“Uyển Uyển, em về trước đi!” Nguyễn Hạo Thiên nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Thiên Kiều, nói một cách chắc chắn.

“Nhưng mà Hạo Thiên…” Âm Uyển Uyển muốn nói gì đó, nhưng sau khi nhìn Nguyễn Hạo Thiên, cô ta lập tức cũng không nói nữa: “Vậy được thôi, em đi đây!”

Cô bước vào phòng Nguyễn Hạo Thiên, nhanh chóng thay quần áo, sau đó vỗ vai an ủi Tô Thiên Kiều rồi mới rời đi.

Tô Thiên Kiều vốn không dám nhìn cô ta, nhưng sau khi bị cô ta vỗ vai, cô mới dám nhìn cô ta một cái.

Cô cứ tưởng cô ta sẽ tức giận, nhưng ai ngờ Âm Uyển Uyển lại nở một nụ cười an tâm, thì thầm: “Hôm nay tâm trạng anh ấy tốt đấy…”

Tô Thiên Kiều sửng sốt, còn chưa nhận ra được ý trong lời nói của Âm Uyển Uyển, Âm Uyển Uyển đã đi đến thang máy!

“Cô còn đơ ở đó làm gì vậy?” Âm Uyển Uyển đi một hồi, vẫn không thấy Tô Thiên Kiều có phản ứng gì, Nguyễn Hạo Thiên ở phía sau lạnh lùng nói.

Tô Thiên Kiều từ từ quay lại, nói: “Tôi… muốn xin lỗi vì chuyện xảy ra sáng nay, vì vậy tôi muốn lên đây nấu cho anh một bữa ăn, nhưng lại sợ anh không đồng ý, nên tôi mới hỏi bà cụ Nguyễn chìa khóa…”

Chờ một lúc lâu vẫn không thấy hồi âm, cứ tưởng anh muốn trách mình hay mắng mình, nhưng không ngờ anh lại chẳng làm gì suốt một lúc lâu.

Tô Thiên Kiều ngẩng đầu lên thì thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt khó đoán, thấy ánh mắt Tô Thiên Kiều chạm vào anh, anh liền đứng dậy đi đến bàn hỏi: “Những thứ này là cô làm?”

Tô Thiên Kiều nhanh chóng cầm rượu đi lên, nói: “Vâng!”

Nguyễn Hạo Thiên nhìn trên bàn đều đầy đủ các món ăn, chẳng hạn như đậu phụ Nhật Bản trông như bánh ngọt, đậu phụ trông như hoa cúc, hành tây trông như hoa sen vân vân, một bàn các món ăn nhìn thì chói mắt nhưng cũng thật bắt mắt.

Những món ăn trên bàn này rõ ràng là rất khó nấu, nhìn làm sao cũng không thấy được cảm giác ban đầu, sẽ luôn khiến người ta bất ngờ.

Ví dụ, Nguyễn Hạo Thiên sẽ chẳng bao giờ có thể tìm ra củ hành tây trông giống như một bông hoa sen, làm cách nào cô có thể tạo ra được như vậy.

Mặc dù trong lòng thầm tán thưởng nhưng vẻ mặt của anh vẫn rất bình thản.

Tô Thiên Kiều nhìn vẻ mặt của anh, phát hiện anh không tức giận hay hài lòng gì, mặc dù trong lòng cô có hơi thất vọng, nhưng cô cũng rất biết ơn vì anh đã không đuổi cô.

Cô tìm dụng cụ mở chai, cầm bình rượu mà liều mạng vặn lên.

Sau mấy lần nỗ lực liên tục, cô vẫn không thể kéo được nó ra.

Đang miên man suy nghĩ xem nên làm gì, người bên cạnh đột nhiên duỗi tay ra giật lấy chai rượu, dễ dàng mở ra rồi đưa chai rượu cho cô, nói: “Sao không lấy rượu trong tủ mà phải chạy ra ngoài mua?”

Tô Thiên Kiều nhanh chóng cầm lấy chai rượu đã mở rót ra một nửa ly rượu đỏ, cố hết sức nhìn anh như một kẻ hạ đẳng rồi nói: “Buổi sáng và trưa nay tôi đã có thái độ không tốt, muốn bày tỏ sự áy náy vì đã mượn chỗ của anh, làm sao tôi còn có thể dùng rượu của anh được chứ? Tôi sẽ uống trước một ly!”

Tô Thiên Kiều không biết uống rượu, nhưng cô đã uống sạch ly rượu này trong một hớp!

Nguyễn Hạo Thiên cầm lấy ly rượu, nhưng chỉ nhấp một ngụm, sau đó đặt ly xuống, trầm mặc không nói gì.

Nhìn thấy đôi mắt của anh đang trôi về phía chiếc bông sen, Tô Thiên Kiều nhanh chóng cầm đũa gắp cánh hoa lên, đào ra những hạt vàng từ đó, nói: “Màu vàng là gạch cua, còn cánh hoa bên ngoài là hành, tôi đã ngâm nước dùng rồi, anh thử xem!”

Nguyễn Hạo Thiên bình tĩnh cắn một miếng, đúng là rất ngọt và ngon.

Tô Thiên Kiều nhìn bộ dạng anh đang hưởng thụ, trong lòng thầm nguyền rủa Nguyễn Hạo Thiên. Đồng thời cô cũng hận mình trước đây từ chối đầy miệng như thế, vậy mà bây giờ lại không có cách nào khác!

“Sao cô không ăn?” Nguyễn Hạo Thiên rất vui, hỏi Tô Thiên Kiều một câu rất hiếm hoi.

Tô Thiên Kiều gật đầu, nhanh chóng cầm lấy một cái bát nhỏ, múc một thìa canh cá màu trắng sữa, trước tiên ngửi thử, sau đó mới nhẹ nhàng nếm thử. Nước canh ngọt vô cùng, có lẽ là quá say mê, khi cô định hớp đến ngụm thứ hai, Nguyễn Hạo Thiên đưa tay ra cầm lấy bát của cô, Tô Thiên Kiều vừa kêu lên thì thấy anh đã uống hết cả bát, cũng không nghĩ việc dùng chung một chiếc bát là không hợp vệ sinh.

Tô Thiên Kiều đưa tay ra, bất tri bất giác hỏi: “Anh có muốn… tôi đổi một chiếc bát khác cho anh không?”

Anh liếc nhìn Tô Thiên Kiều, cũng chỉ uống cạn bát súp sau đó đưa bát trống cho Tô Thiên Kiều, Tô Thiên Kiều cũng hiểu ra, nhanh chóng đổ đầy một bát khác.

Suốt bữa ăn, Tô Thiên Kiều hoàn toàn trở thành người hầu phục vụ cho Nguyễn Hạo Thiên, mà Nguyễn Hạo Thiên ăn cũng rất vui.

Thỉnh thoảng Tô Thiên Kiều cũng nhìn vẻ mặt của anh, thấy anh không hề không vui, trong lòng cũng thả lỏng được rất nhiều, nhưng vẫn luôn suy nghĩ xem nên nói chuyện với anh như thế nào.

Sau khi ăn xong Tô Thiên Kiều lại làm thêm một cốc trà xanh, lần này cô không dám thách thức giới hạn của anh nữa, cô ngoan ngoãn đun nước bằng nước máy thông thường rồi ngâm một cốc trà xanh cho anh.

Sau khi thu dọn bàn ăn và bếp núc, Tô Thiên Kiều từ từ đi ra khỏi bếp, liếc nhìn bầu trời bên ngoài, trời đã tối, nhưng ông tướng kia thì vẫn đang ngồi bắt chéo chân bên bàn ăn, đôi mắt anh khẽ khép hờ lại, không biết đang nghĩ gì.

Tô Thiên Kiều từ từ bước đến, nhìn khuôn mặt anh.

Anh đang nhắm mắt lại, nhìn như thế này, cũng không có vẻ gì đáng sợ lắm…

Tô Thiên Kiều chậm rãi bước lên phía trước, ủ rũ hồi lâu, vừa định nói, Nguyễn Hạo Thiên đột nhiên mở mắt ra.

Tô Thiên Kiều bị anh làm cho giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, dép lê vừa tuột ra, thân thể liền ngã sang một bên.

Nguyễn Hạo Thiên kịp thời vươn tay, bắt lấy Tô Thiên Kiều, trầm giọng hỏi: “Cô sợ tôi lắm sao?” Tô Thiên Kiều không nói nên lời, một người thực sự có thành tựu sẽ không muốn người khác sợ mình, mà là ngưỡng mộ, tôn trọng anh, phục tùng anh và không sợ anh.

Tập đoàn Đế Quốc của Nguyễn thị đã bước vàobcon đường chính quy từ lâu, không còn là tổ chức từng trà trộn ở thành phố X, sao Nguyễn Hạo Thiên có thể mong cô sợ anh chứ?

Nhưng nếu nói không sợ… thì sẽ là quá giả, Tô Thiên Kiều thành thật gật đầu: “Đôi khi tôi sợ anh, đôi khi… tôi lại không sợ anh!”

Anh ta chỉ nhìn Tô Thiên Kiều từ đuôi lên đầu, đột nhiên duỗi tay ra, kéo Tô Thiên Kiều vào lòng, kề môi sát lại.

Tô Thiên Kiều giật mình, đầu óc theo bản năng mà quay cuồng.

Môi anh chỉ ghé vào dái tai của Tô Thiên Kiều, nhưng cô đã trống rỗng!

Tô Thiên Kiều nhận ra mình đã phản ứng quá mức, đang cố gắng đền bù nhưng đã quá muộn, chỉ thấy ánh mắt anh tia lạnh đầy ăm ắp, anh lạnh lùng nói: “Chẳng phải cô đã nói chỉ cần tôi rót vốn vào Thẩm thị thì cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì sao? Sao… như này cũng không được à?”

“… Tôi…” Tô Thiên Kiều không nói nên lời.

“Tôi sẽ không ép buộc cô!” Anh buông tay, ý là muốn Tô Thiên Kiều đi đi.

Tô Thiên Kiều bất lực đứng dậy, anh cũng đứng dậy đi đến chiếc ghế sô pha trong phòng khách.

Tô Thiên Kiều nhanh chóng đuổi theo: “Tôi… chỉ là cảm thấy hơi quá đột ngột, nhất thời không, không sẵn sàng kịp mà thôi!”

Anh ngồi xuống ghế sô pha, nhìn Tô Thiên Kiều với vẻ mặt bình tĩnh, hỏi: “Là cô chưa sẵn sàng hay là chưa muốn sẵn sàng?”

Tô Thiên Kiều cúi đầu, trong lòng tràn đầy oán hận và không cam lòng, nhưng cũng không dám để lộ ra dấu vết.

Bây giờ, sinh tử của Thẩm thị hoàn toàn nằm trong tay anh, cô tuyệt đối không thể phạm thêm sai lầm!

“Lúc trước tôi đã hỏi cô, hỏi cô có vấn đề gì nhưng cô không trả lời được, sau khi bình tĩnh lại lâu như vậy, tôi nghĩ cô đã thông suốt rồi.” Nguyễn Hạo Thiên tốt tính giải thích.

Tô Thiên Kiều phản ứng được ngay lập tức, đúng vậy, cô không có gì, nhưng cô còn có một… một cơ thể đẹp không phải sao?

Tuy nhiên, một khi Nguyễn Hạo Thiên chạm vào cô, anh sẽ phát hiện ra thân phận của cô.

Hóa ra là Nguyễn Hạo Thiên đã hiểu lầm cô, thấy cô đến căn hộ nấu ăn cho anh, anh đã cho rằng cô tự dâng mình đến tận cửa, nhưng thật ra Tô Thiên Kiều chỉ đang định làm hoà.

Bây giờ… cô có thể làm gì đây?

“Nếu cô vẫn chưa thông suốt, bây giờ cô có thể về!” Thấy Tô Thiên Kiều im lặng, Nguyễn Hạo Thiên lạnh lùng nói.

“Tôi… tôi đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ, chỉ là tôi có chút sợ hãi thôi…” Tô Thiên Kiều vội vàng cúi đầu nói, chỉ muốn trì hoãn lại một chút.

“Hy vọng vậy!” Nguyễn Hạo Thiên nói: “đi tắm trước đi!” Tô Thiên Kiều do dự, chợt nhớ tới trước đó Âm Uyển Uyển vừa từ phòng tắm đi ra, người này… có phải chưa thỏa mãn dục vọng nên muốn… trút lên người cô sao?

Nghĩ đến đây, Tô Thiên Kiều không khỏi rùng mình một cái, nhưng đâm lao thì phải theo lao, cô nói: “Tôi, tôi không mang theo đồ ngủ…”

“Không phải lần trước em có mặc một bộ sao?” Nguyễn Hạo Thiên hỏi.

Tô Thiên Kiều gật đầu, Nguyễn Hạo Thiên nói: “Tự tìm trong tủ đi!”

Sau khi tìm quần áo và đi tắm xong, Nguyễn Hạo Thiên cũng đi tắm.

Tô Thiên Kiều ngồi trên sô pha đợi anh, dùng tay siết chặt cổ áo, cô bắt đầu sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.