Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 321: Chương 321: Anh mau cứu em. 2




"Anh muốn đưa tôi đi đâu?" Lan Khê bị anh ta cầm súng chĩa vào đi về phía sau sảnh đợi, ánh mắt run rẩy kịch liệt, "Tại sao anh lại muốn bắt cóc tôi, bởi vì anh trai tôi?"

Tim Phó Minh Lãng như bị đâm mạnh, nghe cô nhắc đến tên Mộ Yến Thần, ánh mắt anh ta đỏ ngầu, đột nhiên giận dữ đẩy cô vào một cái cửa nhỏ phía sau sảnh đợi!

Tiếng va chạm kịch liệt kèm theo tiếng than đau đớn khe khẽ của cô gái, Lan Khê vịn tường đứng lên, trán cô mới vừa bị đụng phải váng cả đầu, cô có cảm giác trên trán hình như bị chảy máu, thế nhưng cô vẫn đúng mực xoay người đối mặt với anh ta, đôi con ngươi như đáy hồ trong suốt, kiên định dường như không cảm thấy đau đớn.

Phó Minh Lãng thấy cô bình tĩnh như vậy trong lòng càng tức giận thêm.

Anh ta thà rằng cô khóc, cô kêu, cô sợ, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, cũng tốt hơn điềm tĩnh như thế!

"Cô muốn gặp Mộ Yến Thần phải không? Tới đây, tôi đưa cô đi. . . . . ." Phó Minh Lãng túm lấy cô, nhìn ánh mắt trong suốt mà không sợ hãi của cô suýt nữa muốn móc mắt cô ra! "Không được mở to mắt nhìn tôi, nhắm lại cho tôi!”

“Đi!"

Lan Khê vươn thẳng người nhìn anh ta chằm chằm, anh ta càng như vậy, cô ngược lại càng không thấy sợ.

Từ cửa nhỏ phòng đợi đi ra ngoài giống như toàn bộ bước qua một thế giới mới, ánh sáng chói chang đột ngột chiếu vào mắt, cô giơ tay lên che bớt ánh sáng, lúc này mới phát hiện bọn họ đi từ cửa sau của khách sạn ra đã có chiếc xe màu xám tro đang đậu ở đấy.

. . .Đây là bẫy rập do Phó Minh Lãng đã lên kế hoạch chu đáo từ lâu, hôm nay coi như không cần gạt, anh ta cũng có biện pháp bắt cô từ trong nhà họ Mộ ra mà không để lại bất cứ dấu vết gì, đưa cô đến Los Angeles.

. .. Cô thế nhưng lại quá đơn thuần.

Anh ta chỉ nói đơn giản mấy câu, anh ta là bạn của Mộ Yến Thần thì cô không nghi ngờ gì lập tức tin ngay.

Ánh mắt đỏ vằn đầy tơ máu của Phó Minh Lãng nhìn cô, kéo cô vào trong xe đẩy vào ghế lái phụ, "Ầm!" Âm thanh đóng cửa xe vang lên, nhưng anh ta vạn vạn không nghĩ tới, mới vừa đóng cửa lại trong nháy mắt Lan Khê đã bật người lên, không màng trên trán có một tia máu rất nhỏ từ từ chảy ra, đầu ngón tay tìm chính xác ổ khóa xe, cô nhấn nút khóa cửa xe lại, mở công tắc khởi động xe mấy cái liền, ánh mắt Lan Khê kịch liệt rung động, chỉ hy vọng khởi động được xe bằng tốc độ nhanh nhất ! !

Phó Minh Lãng đứng ngoài xe lạnh lùng nheo mắt lại . . .

Hừm. . . . . .

Thật là thông minh. . . . . .

Anh ta như La Sát dưới địa ngục lạnh lùng đến gần, nhặt cục đá ven đường lên quay đầu đột nhiên nện mạnh vào cửa kính của xe! "Ah . .. !" Phía trong xe một tiếng thét chói tai vang lên, kèm theo tiếng thủy tinh vỡ vụn, một cánh tay đàn ông đưa vào túm lấy cánh tay Lan Khê, rồi dùng lực kéo ra ngoài! Nhất thời Lan Khê hoảng kinh cô hét to không dứt.

Thủy tinh sắc như dao, cắt xuyên qua cả áo cô, trên cánh tay có vết máu dài gần 20 cm, bàn tay nhất thời cũng đầm đìa máu tươi, cô run rẩy nhếch nhác nằm ở trước xe.

Phó Minh Lãng lạnh lùng kềm chắc cô, một cái tay khác tiến vào mở cửa xe ra.

Anh ta khẽ buông tay, Lan Khê ngã xuống ghế ngồi .

Trong chỗ ngồi, đầy vết máu loang lổ.

"Bây giờ đàng hoàng lại được chưa?" Phó Minh Lãng thò người vào bàn tay siết chặt cằm của cô, nhìn cô bởi vì đau nhức mà cả người run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn dáng vẻ run rẩy không thốt nên lời , hài lòng nghiến răng nói, "Không cho cô nếm thử một chút đau đớn nên cô muốn trốn phải không? Hay cô cảm thấy tôi là người lương thiện cướp tiền, cướp sắc, không cướp mạng hả? Bây giờ cô nhìn đi, xem tôi muốn làm gì?”

Nói xong anh ta lạnh lùng buông cô ra, đứng dậy đi ra ngoài.

Lan Khê nhắm mắt lại tựa vào chỗ ngồi, đầu óc tràn đầy sợ hãi, đôi môi xinh đẹp đau đến không tái nhợt không còn chút máu, cảm giác giống như mấy năm trước bị bắt cóc sau đó suýt nữa bị cường bạo trổi dậy lần nữa. . . . . .

Nhưng lần này không giống lần trước.

Lần này cô có em bé, ngoại trừ mạng sống, cô càng muốn phải bảo vệ gì đó.

Bàn tay dính đầy máu tươi che bụng, cố giữ bình tĩnh, rốt cuộc cô thấy rõ một chút khuôn mặt người đàn ông trước mặt này, đấu với anh ta chắc chắn cô đấu không lại.

Bên tai "brừm" một tiếng, xe bắt đầu chuyển động.

. . . . . .

Khi mở mắt ra lần nữa, bọn họ đã ở trên tàu biển tư nhân chở khách chạy định kỳ.

Sở dĩ cô tỉnh lại, là do cô ngửi thấy mùi nước biển mặn.

Đó là một loại hương vị cách nhà càng ngày càng xa, thành phố C là đất liền, khoảng cách biển không xa, người bắt cóc cô rõ ràng cho thấy muốn mang cô ra khỏi nước bằng đường biển, nhưng rốt cuộc anh ta là ai? Đến tột cùng anh ta muốn làm gì? Điện thoại di động của cô còn để trên chiếc xe kia, bây giờ cô không có biện pháp nào để liên lạc với mọi người.

Lan Khê bò dậy, bàn tay chạm trúng tấm ván gỗ cứng mà ươn ướt, một miếng dằm xóc vào tay đau nhói!

Mệt mỏi cuốn sạch toàn thân, cô ngước lên lông mi bị mồ hôi thấm ướt nhẹp, nghe ngoài khoang thuyền có tiếng người nói chuyện rõ ràng.

Môi khô nứt nẻ, máu đọng lại, ánh mắt trong veo của cô trấn tĩnh nhìn chằm chằm cánh cửa.

Cửa mở ra.

Dáng vẻ cao to của Phó Minh Lãng từ ngoài vùng sáng đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.