Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 253: Chương 253: Chính miệng hỏi cô.




Trong lòng của Tô Nhiễm Tâm chợt xẹt qua một trận đau đớn thê lương! !

Trong ánh mắt nhiễm vài tia máu, bà siết chặt túi xách, giải thích: "Đó là chuyện của chị tôi! Không tới phiên cậu trông nom!"

Mộ Yến Thần ngưng mắt nhìn bà, gật đầu một cái, giọng nói chậm rãi: "Đó là việc của bà ấy, tôi không xen vào, tôi chỉ tùy tiện đoán một chút . . . Nhưng chuyện Lan Khê là việc của tôi, cuộc sống cô ấy trôi qua như thế nào tôi sẽ chịu trách.nhiệm, dì nhỏ, nếu như dì thật sự quan tâm cô ấy, tôi có thể để cho dì biết cô ấy hiện tại sống như thế nào, nhưng nếu như dì có ý đồ khác, thì đừng động tới, tôi sẽ không để ý thân phận dì là gì, tôi chỉ muốn cô ấy được tốt, những thứ khác, cũng đừng trách tôi không nể mặt."

Không nể mặt.

Mấy chữ này kích thích Tô Nhiễm Tâm thật sâu!

Bà khẽ run ngước mắt lên, hơi kích động nói giọng khàn khàn: "Muốn tốt cho con bé? Cậu xác định cậu làm như vậy là vì muốn con bé được tốt? !"

Mộ Yến Thần khẽ cau mày, không hiểu, chỉ có thể trấn tĩnh trầm mặc, chờ Tô Nhiễm Tâm giải thích.

Nếu như anh đoán không sai, d∞đ∞l∞q∞đ bà ấy mang theo chân tướng mà đến, chỉ là không biết vì nguyên do gì bà không chịu nói, lại càng không muốn phơi bày thân thế của Lan Khê ra.

Quả nhiên, Tô Nhiễm Tâm nghiến răng nghiến lợi do dự một hồi lâu, tay nắm chặt ly trà, uống cũng không phải mà không uống cũng không phải, cuối cùng quyết định như chém đinh chặt sắt nói: "Tôi bất kể, nếu cậu muốn tốt cho con bé, thì đừng nghĩ vạch trần những chuyện này! Mộ Minh Thăng là ba ruột con bé, cũng là ba ruột của cậu, tình cảm của hai người chỉ nên là anh em tốt, những thứ khác nghĩ cùng đừng nghĩ tới!"

Ngước mắt quỷ dị liếc anh một cái, bà nói giọng khàn khàn: "Nếu cậu thật lòng yêu thích nó, hãy giống như tôi cả đời không kết hôn trông chừng con bé thôi! Các người đừng vì nhất thời ham vui, ầm ĩ náo loạn với người thân trong gia đình đến gà chó cũng không yên !"

Gương mặt tuấn tú của Mộ Yến Thần trắng bạch không còn chút máu, tiếp đó cúi mắt xuống, khóe miệng tuấn dật quét ra một nụ cười lạnh.

"Tôi nhớ dì ra nước ngoài có hơn mười năm, hàng năm chỉ trở lại một hai lần, sau khi Tô Nhiễm Nguyệt qua đời số lần dì trở về nước thì càng có thể đếm được trên đầu ngón tay . . . Dì có quan tâm đến Lan Khê sao?" Anh cười châm biếm, " Làm trưởng bối đều có chung bệnh này à, dì đã từng cho cô ấy được bao nhiêu ấm áp, lúc cô ấy phạm sai lầm lại có cái gì tư cách đi trách cứ? Hoang đường, mất thể diện, khó chịu. . . . . . Những chuyện này đâu là giá trị quan trọng đối với cô ấy?"

Tô Nhiễm Tâm trợn to đôi mắt đẹp, tức giận dâng lên tới cuống họng . . .

"Nhưng mà các người cũng không phải là tôi, tôi cũng vậy không lý do trách cứ các người quan tâm không đủ đối với cô ấy, dì nói phải không?" Mộ Yến Thần trầm tĩnh bổ sung thêm một câu.

Anh vốn cũng không nghĩ tới phải gây chuyện đến không thể nhìn mặt nhau.

Nhưng mà miệng Tô Nhiễm Tâm quá kín, nạy cũng cạy không ra, nếu như không kích bà ấy một hai lần, e rằng thái độ của bà vẫn tiếp tục cứng nhắc không nói lý.

Giơ tay lên nhìn một chút, trong ánh mắt sâu thẳm của Mộ Yến Thần cất giấu tất cả cảm xúc: "Buổi chiều còn có việc tôi phải về lo cho cô ấy, nếu như muốn gặp, không cần lén lén lút lút như vậy, tôi ở chung cư Vân Sơn phía Tây bên kia thành phồ, trong khoảng thời gian này cô ấy sẽ ở đó."

Trong con mắt tràn đầy khiếp sợ của Tô Nhiễm Tâm, sau một lúc lâu vẫn còn thẫn thờ.

Theo bản năng bà cảm nhận được hơi chút mùi vị vừa đấm vừa xoa của Mộ Yến Thần, mềm nói không động liền cáu kỉnh, lớn tiếng trách cứ trưởng bối như bà không quan tâm cháu mình, nhưng khi bà đang muốn nổi giận lại cố tình chận lại miệng của bà, bày ra dáng vẻ tính cách cực tốt, cấp cho bà bậc thang bước xuống.

Người đàn ông này không đơn giản.

"Vậy tối nay thì sao? Hai người có ở chung cư Vân Sơn không?" Trên mặt bà hiện lên một tia tái nhợt hỏi, "Lá gan hai người thật sự là lớn, tại địa bàn nhà họ Mộ ở thành phố C, hai người lại có thể dám lộ liễu ở chung một chỗ? !"

Lần này tới thành phố C, bà nhất định phải gặp Lan Khê.

"Tối nay tạm thời không được, cô ấy sẽ về nhà họ Mộ, " Mộ Yến Thần ngước mắt nhìn bà, lạnh nhạt liếc một cái lại chắc chắn mà tự tin, âm thanh chậm rãi, "Hay là chính miệng dì đi hỏi cô ấy một chút, xem cô ấy có dám ở chung một chỗ với tôi hay không?"

Tô Nhiễm Tâm kinh hãi tim đập dồn dập như sóng triều dâng cao, cuối cùng từ trong cuồng loạn khôi phục lại bình tĩnh.

"Đương nhiên, tôi sẽ hỏi!"

Anh nhếch môi cười cười, giống như là tự nói: "Ừm, quá tốt."

"Tôi đang vội, đi trước." Anh nhàn nhạt nói xong một câu cuối cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.