Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 267: Chương 267: Cùng nhau ở mấy đêm




Trong nháy mắt vẻ mặt bác sĩ dường như hiểu rõ.

"Bên ngoài có người nhà đi cùng với cô tới đây không?"

". . . . . . Có."

"Bạn trai của cô?"

". . . . . . Anh trai tôi." Cô đỏ mặt nói ngắc ngứ.

Bác sĩ dừng một chút, viết tình trạng bệnh xong, đưa tới cho cô: "Đi làm xét nghiệm siêu âm kiểm tra cẩn thận đi, kiểm tra xong rồi tới đây nói cho tôi biết muốn xử lý như thế nào, nhưng khi có kết quả tôi đề nghị cô trước tiên nên bàn bạc với bạn trai của cô một chút, dù sao chuyện này không thể do một mình cô quyết định, đó là chuyện của hai người, cô hiểu không?"

Lan Khê vẫn u mê.

Cầm tờ giấy đi xếp hàng kiểm tra, phương thức kiểm tra không phải cô mới nhìn thấy lần đầu tiên, liếc mắt nhìn không hiểu liền xoay mặt đi. . . Khi siêu âm, hình ảnh dạ con hiển thị trên màn hình rõ ràng như vậy, bác sĩ hiển nhiên nhìn cũng hiểu.

Người phía trước ít dần từng người một, rốt cuộc khi đến phiên cô, Lan Khê không yên lòng lắm nằm xuống, cảm nhận được vật cứng lạnh như băng đâm vào địa phương bí ẩn nhất, thân hình cô chợt run lên, tim như cũng bị đâm!

Không đau, mà sợ hãi.

Sau vài giây vật cứng lạnh như băng kia được lấy ra, cô đứng dậy xuống đất, định đi lấy tờ xét nghiệm của mình, lại nghe vị bác sĩ kiểm tra kia đem kết quả trực tiếp nói thành tiếng: "Mộ Lan Khê, có thai được ba mươi lăm ngày!"

Nói xong bác sĩ liếc mắt nhìn tuổi của cô trên tờ xét nghiệm, nhìn số tuổi còn trẻ như thế thật là đau nhói mắt người.

Dạo này, các cô gái trẻ tuổi tới bệnh viện đa số đều là phá thai, bác sĩ lạnh lùng dời đi ánh mắt, không thêm ý kiến gì.

Nhưng câu nói kia, lại giống như sét đánh nổ tung ở trong lòng Lan Khê!

Đã có thai.

Ba mươi lăm ngày.

Chân cô dường như đứng không vững.

Không biết đi bằng cách nào ra ngoài, ngoài cửa sổ trên tầng lầu này của bệnh viện ánh sáng xuyên qua gạch men màu trắng khúc xạ vào trong mắt cô, xót xót khó chịu, lúc này Lan Khê mới có phản ứng tay khẽ vịn tường. Giờ phút này trong bụng của cô, một sinh mệnh nhỏ bé đang hình thành.

Một sinh mệnh nhỏ bé thuộc về cô và Mộ Yến Thần! !

Tiếng ồn huyên náo bao phủ bầu không khí phòng siêu âm, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Mộ Yến Thần giật giật, con mắt lạnh lùng quét qua vừa vặn thấy Lan Khê đi từ bên trong ra, ngón tay mảnh khảnh tái nhợt của cô khẽ run, tờ xét nghiệm nắm trong lòng bàn tay dường như sắp rách.

Đáy mắt kia lóe lên một tia sáng, khiến người đem lòng yêu mến.

Trái tim run lên dữ dội!

Mi tâm nhíu lại, Mộ Yến Thần dằn tất cả suy đoán trong lòng, chậm rãi đi tới nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của cô: "Thế nào?"

Nhất thời Lan Khê cảm thấy chua xót và khiếp sợ, cùng nhau ùa tới.

"Không có gì," cô siết chặt tờ giấy mỏng manh, trong con mắt lóe lên hơi nước, "Dì nhỏ có nói lúc nào thì tới đây? Chúng ta kiểm tra xong rồi thì trở về đi, nếu không dì sẽ không tìm thấy chúng ta. . . . . ."

"Thế nào?" Mộ Yến Thần cắt ngang lời cô, trong mắt lạnh lộ ra một tia nồng ấm ân cần cúi thấp đầu hỏi, "Trên tờ xét nghiệm viết cái gì?"

Lan Khê bấm chặt lòng bàn tay, chỉ muốn trốn.

Cô nghĩ thật nhiều, mọi chuyện mới vừa đây đều không xảy ra, tất cả đều là giả.

Một bàn tay ấm áp giữ chặt sau đầu cô, kéo cô tới gần, tiếp theo một nụ hôn nóng bỏng rơi vào trên khóe miệng cô, toàn thân Lan Khê cũng bị hơi thở mãnh liệt phái nam của anh bao vây, lòng bàn tay ấm áp, anh giữ lấy bàn tay lộ ra tờ xét nghiệm của cô.

Giống như bí mật ẩn núp sâu nhất, bất chợt bị lộ ra! !

Nước mắt chảy xuống, Lan Khê muốn ngăn lại, ngón tay thon dài cũng đã bị cạy ra, cả người cô rơi vào trong ngực Mộ Yến Thần, anh dịu dàng nhưng bá đạo hóa giải tất cả phòng hộ của cô, nội dung tờ xét nghiệm bị cô nắm chặt đến nhăn nhúm kia, qua ánh sáng ít ỏi chiếu vào trong mắt anh.

Mấy chữ như rồng bay phượng múa, làm thay đổi tâm của anh khiếp sợ cùng nhu tình hòa vào nhau lượn quanh.

Lan Khê nhắm hai mắt lại.

"Em không biết xảy ra thế nào. . . . . ." Cô nói khẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, "Trong khoảng thời gian này rất hỗn loạn rất bận rộn, em cũng vậy không biết chính xác ngày nào thì không an toàn, nhớ không được. . . . . . Ngay cả kỳ kinh nguyệt không thấy cũng không chú ý tới, em còn nghĩ chắc gần đây có thể là do quá mệt mõi, em không dám nghĩ. . . . . ."

Cô làm sao dám nghĩ?

Làm sao dám nghĩ khi mọi chuyện chưa giải quyết ổn thỏa, lại mang thai con của Mộ Yến Thần?

Cô đã quyết định muốn cả đời được bên anh, cho dù là quyết định như vậy nhưng cũng không bao gồm cả việc muốn sinh con! Quan hệ cấm kỵ giữa bọn họ không nên có con, dù là có, cũng là hoang đường, là tội ác, là báo ứng nghiệt trái (nghiệt ngã oan trái) trên người sinh mệnh nhỏ bé đó! !

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.