Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 287: Chương 287: Đổi lấy nụ cười của người đẹp. 2




Lan Khê sợ bị người trong nhà thấy, vẫn chống đẩy anh, cho đến khi nghe thật sự là không có ai, mới từ từ buông lỏng cảnh giác, môi lưỡi lửa nóng giao dung, cô đi cà nhắc, hoàn toàn hòa tan khi anh cường thế nồng tình hôn thật sâu.

Đợi cô ngồi vào trong xe, sau đó Mộ Yến Thần gọi một cú điện thoại le⊰⊱quy⊰⊱don. Cách cửa sổ xe, Lan Khê nhìn thần sắc lạnh nhạt của anh, giống như đang xử lý chuyện công việc.

"Nếu như tối nay không xảy ra ngoài ý muốn, phái người coi chừng nhà họ Mộ bên này, bất kể bà ấy đi ra ngoài ngoặt qua bao nhiêu ngã rẻ đi nữa đều phải theo đến cùng, đừng theo sát xe quá, tôi chỉ muốn theo sát người," anh nhàn nhạt dặn dò, "Một khi bà ấy đi ra khỏi nhà, lập tức gọi điện thoại báo cho tôi biết."

"Dạ, Mộ tiên sinh."

"Còn ở bệnh viện bên kia . . . Chú ý một chút, đừng để bà ấy xuống tay với Nhan Mục Nhiễm,*lqđ* cẩn thận một chút, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra."

"Biết! Chúng tôi nhất định cẩn thận!"

Cúp điện thoại xong anh mới ngồi vào trong xe, Lan Khê lo lắng hỏi: "Có phải William lại thúc giục anh nhanh đi về xử lý việc ở công ty? d∞đ∞l∞q∞đ Anh với em không giống nhau, tạm thời em chưa có công việc, anh cũng không thể ở đây thời gian dài như vậy mà không lo chuyện công ty."

Mộ Yến Thần đảo tay lái, chuyển chiều xe: "Bọn họ hỏi anh lúc nào thì phát bánh kẹo cưới, Tổng giám đốc có chuyện vui thì nhân viên công ty có phúc lợi gì không."

Chuyện. . . . . . Chuyện vui? ?

Lan Khê bị lời anh nói làm cho mê muội, tiếp theo một cái chớp mắt liền phản ứng kịp, gương mặt nhất thời hồng như tôm bị luộc chín.

"Anh. . . . . . Tại sao có thể theo chân bọn họ nói như vậy? ! Cái gì mà chuyện vui, anh có chuyện vui với ai?"

"Em nói thử xem?" Ánh mắt thâm trầm như nước của anh ném ra một tia quyến rũ, ánh mắt quét về trước mặt.

"Anh có thể đợi được nhưng đứa bé trong bụng em đợi được sao?" Đưa một tay ra nắm chặt bàn tay mềm mại của cô, anh bảo đảm, "Yên tâm, những chuyện em lo lắng kia anh sẽ xử lý tốt từng cái một, anh sẽ cho em và con một mái nhà ấm áp."

"Tin anh được không?"

Trong xe máy điều hòa mở vừa phải, trong lòng cô thật ấm áp, Lan Khê nhẹ nhàng cầm ngược lại tay của anh, trả lời: "Ừ."

***

Lan Khê không nghĩ tới Dạ Vô Cương khai trương lần nữa sẽ náo nhiệt như thế.

Tất nhiên sẽ không nghĩ tới chuyện gì khác.

Xa xa liền nhìn thấy thảm đỏ được trải từ ngoài phố đến cửa bar, Nhiếp Minh Hiên một thân tây trang thẳng thớm có vẻ tuấn dật vô cùng, lẵng hoa chưng đầy một bên, có vài người ăn mặc lịch sự đứng ở cửa cười đùa nói chuyện phiếm, đột nhiên thấy bóng dáng của Kỷ Diêu ở trong đám người đó.

Thoáng chốc trong lòng Lan Khê khẽ động, thật lâu chưa gặp lại cô ấy, gần đây lại xảy ra nhiều chuyện thay đổi nhanh như vậy, giờ phút này thấy Kỷ Diêu chen chúc bên cạnh Nhiếp Minh Hiên vô tư cười nói, hốc mắt liền ươn ướt.

Mộ Yến Thần dừng xe lại, cô liền mở cửa chạy ra ngoài.

Đang muốn dặn dò cô cẩn thận một chút, thì thấy Kỷ Diêu, cô gái tình tình nóng nảy kia cũng hét lớn một tiếng xông lên, cười thật to rồi ôm chầm lấy cô.

Đem xe tới bãi đậu xe xong, Nhiếp Minh Hiên sờ lên cằm nhìn anh nói: "Anh xem anh kìa, muốn tụ tập thật náo nhiệt một chút cũng không nói thẳng, tôi tiếp nhận chỗ này cũng đã một tháng anh mới trở về chúc mừng tôi, còn muốn tôi phải khai trương lại lần nữa. Ngày đó tự anh nói, hôm nay anh làm chủ, tôi đã bài biện tất cả đều chờ anh bỏ tiền ra, quà tặng tôi anh cũng phải chuẩn bị thật tốt đấy."

"Cậu còn lo lắng tôi chối bỏ ư?" Mộ Yến Thần nhàn nhạt ném cho cậu ta một câu, ánh mắt thâm thúy rơi vào trên người Lan Khê đang cùng Kỷ Diêu ôm nhau thật chặt, nói.

"Tôi không lo lắng," Nhiếp Minh Hiên cười nói, trong nụ cười ưu nhã mang theo một tia vô lại, "Tôi chỉ là cảm thấy anh đổi tính rồi, trước kia chưa từng thấy anh vì người phụ nữ nào làm thành như vậy, đây coi như là ném thiên kim ( nghìn vàng ) đổi lấy nụ cười của người đẹp sao?"

"Tôi thích thế."

Mộ Yến Thần nhìn một chút phía trong casino lớn nhất, xa hoa nhất của thành phố, khóe miệng nâng lên một nụ cười, "Xem ra ba mẹ cậu quản cậu là phải, ai bảo cậu không muốn tham chính (theo đuổi sự nghiệp chính trị), lại cố tình muốn tham gia vào ngành công nghiệp giải trí này, còn không đưa một người phụ nữ tới quản anh được sao?"

Nhiếp Minh Hiên nhất thời bị nghẹn một chút, sắc mặt trầm xuống: "Tôi cũng vui lòng."

Mộ Yến Thần chỉ cười không nói, đấm bờ vai của cậu ta một cái, đi tới phía Lan Khê.

"Đi vào bên trong đi, bên ngoài này quá lạnh, đợi lát nữa vào đến bên trong rồi hai người muốn tán gẫu bao lâu cũng được, được không em?" Yêu thương kéo eo cô ôm lại gần, anh nói nhỏ.

Kỷ Diêu ngẩn ra, nhìn động tác thân mật của bọn họ vượt qua tình cảm anh em, cô lúng ta lúng túng nói: "Anh trai Mộ, nhìn anh che chở cái người này quá mức, sợ rằng sau này chồng cậu ấy cũng chưa chắc che chở cho cậu ấy được như vậy."

"Vậy sao?" Mộ Yến Thần ngước mắt nhìn Kỷ Diêu, "Cám ơn."

Lời này anh rất thích nghe.

Lan Khê đỏ mặt lại lúng túng, nghĩ tới chuyện ở nhà chưa giải quyết xong sẽ không để cho bạn bè biết quan hệ của bọn họ, khuỷu tay nhẹ nhàng đụng đụng anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.