Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 307: Chương 307: Không còn liên quan




Ba người phía trước nối đuôi nhau đi vào phòng khám chuyên khoa của bác sĩ để khám bệnh.

Mạc Như Khanh cầm số thứ tự đứng ở bên ngoài kiên nhẫn đợi, mãi hơn nửa giờ sau người xếp hàng trước mặt đã gần vãn, chỉ còn lại vài người, Mạc Như Khanh mới vào theo, thuận miệng nói mấy câu về bệnh tình của mình, đợi lúc bác sĩ xoay người tìm thuốc, bà đưa tay lật lật mấy tờ bệnh án đã ghi lúc trước, rốt cục đã tìm thấy một tờ ghi ba chữ "Mộ Lan Khê".

Bà giật mình nhíu mày! Ngón tay nhỏ dài cầm tờ giấy thật chặt, ánh mắt lướt qua ...

Khi bà đọc hết trang giấy, sắc mặt của đã hoàn toàn tái nhợt, không thể tin được, cứ nhìn chằm chằm vào mấy trang giấy như bị sét đánh.

"Bà làm cái gì vậy?" Bác sĩ cau mày bước nhanh tới, "Đây là bệnh án của bệnh nhân **, bà xem trộm dự định làm chuyện gì vậy? !"

Tiếng quát mắng vang lên ở bên tai, nhưng đầu óc Mạc Như Khanh lại đang kêu ong ong không nghe thấy gì hết.

Mãi lâu sau bà mới hoảng hốt hỏi một câu: "Cô gái này muốn giữ thai lại sao?"

Bác sĩ tức giận: "Đứa con yêu quý của người ta, đương nhiên người ta sẽ phải giữ thai chứ sao! Bà có bệnh trong người à? Mắc mớ gì tới bà chứ!"

Sắc mặt của Mạc Như Khanh càng tái nhợt hơn nữa!

... Anh em cùng cha khác mẹ loạn luân, nếu mang thai chẳng phải là sẽ bị quái thai dị dạng hay sao, sao con bé lại muốn giữ thai? ! !

Mạc Như Khanh có cảm giác như trời muốn sụp xuống.

Mãi cho đến lúc đi ra khỏi bệnh viện bà vẫn không sao nghĩ ra, chân bước không có chủ định, suýt nữa đi nhầm đường. Yên lặng suy nghĩ, trong nháy mắt chợt một ý nghĩ vụt đến nhanh như tia chớp. Bà siết chặt chiếc túi, ánh mắt kỳ quái hỏi người giúp việc: "Thời gian đầu khi Tô Nhiễm Nguyệt sinh Lan Khê đã từng sống ở nhà tổ phải không? Trong nhà tổ chắc chắn vẫn còn có người giúp việc đã từng phục vụ bà ấy chứ hả?"

Người giúp việc ngước cặp mắt trong trẻo lạnh lùng lướt nhìn qua bà một cái, không hiểu tại sao bà lại nhắc tới Tô phu nhân, có thể nói tính tình của Tô phu nhân thật sự tốt hơn bà ta nhiều.

Bà ta mà bằng một nửa của Tô phu nhân, làm sao có thể bị ông chủ đưa về nhà tổ để tưởng niệm tổ tiên chứ!

"Đúng vậy, sức khỏe của Tô phu nhân không tốt, lúc sinh ra tôn tiểu thư vẫn chưa phục hồi lại được, hiện tại bà vú vẫn còn sống ở trong nhà tổ đấy ạ!"

Sắc mặt Mạc Như Khanh vẫn trắng bệch, những cũng thở phào nhẹ nhõm.

... Hừ! Tô Nhiễm Nguyệt, khi cô sinh Mộ Lan Khê rốt cuộc đã có chuyện gì mờ ám đây? Đừng để cho tôi phát hiện ra... Nếu không đừng trách tôi, cho dù phải đào bới mộ phần của cô lên, tôi cũng quyết moi ra bằng được những chuyện ghê tởm mà cô đã làm, để cho Minh Thăng xem, rốt cuộc người vợ “hiền lương” của ông ta “đức hạnh” thế nào!

. . .

Gió lạnh thổi suốt một ngày, khi Mạc Như Khanh trở lại nhà tổ thì sắc trời đã tối.

Ngày mùa đông, bữa cơm tối ở nhà tổ thường ăn muộn, Mạc Như Khanh đi quanh quẩn ở trong phòng mà lòng không yên. Nhìn thấy bóng mình trong gương đến mức mi tâm cũng xoắn chặt lại, rốt cục bà cũng không sao chịu nổi nữa rồi.

"Mấy người có ai quen đường đến nghĩa trang của nhà họ Mộ không? Đưa tôi tới đó thăm nom một chút, trước bữa cơm tối tôi sẽ trở về." Bà vớ lấy cái túi đi ra phòng khách, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lạnh lẽo.

Cụ cố nhà họ Mộ đang ngồi ở xe lăn, dù răng không còn một chiếc nào, nhưng cũng không thể không lên tiếng, lạnh lùng liếc bà một cái, tay xoay xoay mấy quả hạch đào, không nóng không lạnh nói: "Người làm vợ ở nhà họ Mộ ta từ trước đến nay đều hiểu quy củ, không có ai suốt ngày chạy lung tung ở bên ngoài như thế, Nhiễm Nguyệt cũng chưa bao giờ làm chuyện thế này."

Mạc Như Khanh nghe thấy mà trong lòng bốc hỏa.

Cố nhẫn nhịn, bà lại quay sang người giúp việc: "Tôi đi một lúc thôi rồi sẽ trở lại ngay, chỉ đi bái lạy mộ của Tô phu nhân một chút, các người thức thời nhanh chóng đi lấy xe đi!"

Mấy người hầu đang đứng trông chừng ở bên cạnh cũng len lén nhìn sắc mặt cụ cố.

Mộ lão thái gia hừ lạnh một tiếng xoay đầu ngoái nhìn nơi khác.

Mạc Như Khanh cười lạnh, gật đầu một cái: "Được, tôi sẽ tự đi!"

"Cốc cốc cốc" tiếng giày cao gót liền đi ra bên ngoài. Trong lòng Mạc Như Khanh lạnh lùng suy nghĩ, đợi bà moi ra được chút dấu vết của Tô Nhiễm Nguyệt năm đó, rồi xem lão già không còn răng kia còn nói chỉ trích được bà chuyện gì đây!

Mộ lão thái gia cau mày lại, giận đến mức nhất thời suýt nghẹn thở.

Một người giúp việc vội vàng tiến lên đỡ cánh tay của cụ, nói an ủi: "Lão Thái Gia ngài đừng nóng giận! Xem ra phu nhân cũng không còn ý gì khác đâu, bây giờ con sẽ lái xe đưa phu nhân đi, sẽ nhanh hơn đi bộ nhiều, nhất định trước cơm tối sẽ trở lại!"

Mộ lão thái gia giận đến mức ngực phập phồng: "Một người vợ như vậy, sớm muộn phải bảo Minh Thăng ly hôn thôi! !"

Người giúp việc khoác chiếc áo dầy vào, cầm chìa khóa đuổi theo.

Xe đi từ từ trong màn đêm ảm đạm đang buông xuống. Đến khu nghĩa trang chỉ mất 20', nhưng kỳ lạ là ở cửa khu nghĩa trang cũng có một chiếc xe đỗ ở đó, dường như là mới đỗ không lâu. Mạc Như Khanh thoáng chốc đề phòng.

Xuống xe, ánh mắt lạnh lẽo của bà nhìn lướt qua đỉnh núi, quay lại lạnh giọng nói: "Anh lái xe đến nơi kín đáo một chút dừng ở đó, rồi tắt đèn chờ tôi, tôi mang điện thoại di động, khi xuống đến nơi đương nhiên sẽ liên lạc với anh."

Người giúp việc không hiểu ra sao, nhưng cũng đành chỉ có thể làm theo lời nói.

Mạc Như Khanh nghi ngờ lại thoáng nhìn lên đỉnh núi lần nữa, không biết vào lúc này còn có ai tới đây nhỉ? Bà xách váy lên, đi về hướng trên núi, bên đường tràn ngập các bụi cây cỏ hoa lá. Sắc trời càng ngày càng mờ. Khi bà đi lên đến nơi chỉ thấy có một bóng dáng đứng ở trước mộ Tô Nhiễm Nguyệt, đang lẩm bẩm nói những gì đó. Bóng người kia nhỏ nhắn cao gầy, giơ tay nhấc chân đều mang phong thái có chút cao quý.

Mạc Như Khanh núp ở sau một tấm mộ bia, ánh mắt lạnh lẽo vụng trộm nhìn sang ...

Một bông hoa cúc tươi đặt ở trước mộ.

"Lúc đầuem định tới thăm chị vào ban ngày, nhưng do ra ngoài lại có chút việc nên em chưa tới được, không thể làm gì khác hơn nên đành để buổi tối mới vội vàng đến thăm chị một chút... Lát nữa thôi, sau vài giờ nữa, đến nửa đêm em đã lên máy bay rồi..." Tô Nhiễm Tâm nói thì thầm, ngước mắt nhìn lên gương mặt trong tấm ảnh trên mộ bia đã phai màu một chút, ánh mắt đã ướt lệ , "Chị, em xin lỗi... Chị muốn em giấu mọi chuyện, nhưng em lại không giấu nổi."

Đưa ngón tay lên lau dòng lệ, bà nghẹn ngào nói: "Thường nói, hàng ngày người này làm gì cũng sẽ có người khác quan sát theo... có một số việc em không nói thì chị cũng biết đã xảy ra chuyện gì... chuyện đã như vậy, hỏi ai có thể có cách nào khác đây? Mắt nhìn thấy hai đứa chúng nó đã bị điều bí mật này hành hạ đến mức phải trời nam đất bắc, lại còn có một sinh mạng nhỏ vô tội kia nữa. Cho dù em có là người máu lạnh cũng không thể tự tay mình phá hủy xương thịt của nhà họ Tô chúng ta ... Đó cũng cháu ngoại của chị mà, có phải không?"

"Hôm nay em đã liên lạc với Yến Thần. Hiện giờ nó đang ở Luân Đôn, ở cái nơi mà trước kia chị đã quen biết người đàn ông đó."

Tô Nhiễm Tâm nở nụ cười lạnh tự giễu, hai bàn tay siết chặt vào nhau nhưng không thể át được sự đau đớn: "Chị, chị đoán xem nó đã nói gì với em? Nếu đoán được, nhất định chị sẽ hối hận năm đó sao lại gặp hắn, lại còn tặng thứ quý giá nhất của người con gái cho hắn."

"Người ta nói trinh tiết là thứ quý giá nhất của người phụ nữ, là sự thuần khiết, là lớp màng kia mỏng manh đến mức không đáng kể kia... Nhưng với chị, em biết cái quý giá nhất là trái tim của chị... Nếu chị đã tặng cho hắn trái tim, cuộc đời này bất cứ cái gì chị cũng sẽ làm vì hắn, cho dù có bị liên lụy đến tính mạng của mình cũng không sao... Chị, Phó Ngôn Bác, hắn thật không đáng giá, chị vì một người đàn ông bạc tình như vậy thật không đáng giá! !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.