Harry Potter Đồng Nhân Chi Ngọ Hậu

Chương 52: Chương 52: Mùa Xuân – Nô Đùa




CHƯƠNG 52: MÙA XUÂN – NÔ ĐÙA

Giữa tháng tư mùa xuân dần dần đến, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi từ trên đỉnh lâu đài xuống dưới. Trang phục mùa đông được thay ra, mặc vào trang phục mùa xuân. Người ngủ trong giờ Lịch sử Ma pháp ngày càng nhiều, thậm chí đang có xu hướng kéo dài sang những lớp khác (đương nhiên, ngoại trừ lớp Ma Dược). Mùa xuân quả nhiên là hay buồn ngủ a thiếu niên tóc đen nhìn quanh lớp học một vòng, cảm khái, chính mình cũng ngáp một cái thật to Các nam thanh nữ tú trong lâu đài cũng dần dần có đôi, có thể thường xuyên thấy được cảnh tình chàng ý thiếp ngồi trên bãi cỏ cạnh bờ hồ. Năm nay, ngay cả hai hảo bằng hữu cũng trở nên mờ ám, hay là… mùa xuân nên nhân loại cũng phát xuân? Thiếu niên tóc đen có chút khó hiểu, nhìn lại mình cô đơn chiếc bóng, bi ai mà thở dài. Mùa xuân của ta còn xa xôi không hẹn ước a…

Mùa xuân… Heleba vào một buổi chiều liền tỉnh giấc. Nó vừa tỉnh đã nháo ầm ĩ kêu gào đói bụng. Hoàn hảo Harry đã sớm chuẩn bị cho nó một khối thịt bò, uy nó ăn. Sau khi ăn xong, con rắn nhỏ mới cảm thấy mỹ mãn mà ợ một cái, tiếp theo trườn xuống khỏi giường, nói muốn đến rừng Cấm, tiêu hóa tiêu hóa. Harry cảm khái: trong rừng Cấm, các loài động vật sắp gặp tai họa. Nhắc đến rừng Cấm, hắn bỗng nhiên nhớ đến, hoa cỏ trong đó chắc hẳn đã nở rộ, có nghĩa là… mình có thể đến đó chơi?

Mùa xuân… đối với Snape mà nói, có nghĩa là trong rừng Cấm sẽ mọc những loại thảo dược mới, các loài động vật ngủ đông lại lần nữa thức dậy, nguyên liệu ma dược của mình lại có thể tăng thêm. Hôm nay là cuối tuần, Snape chuẩn bị hảo, lấy ra một cái cuốc nhỏ, chuẩn bị xuất phát. Vừa mới mở cửa ra, liền thấy thiếu niên tóc đen đang đứng ngay cửa nhìn xung quanh, vừa nhìn thấy y, lập tức giả lả: “Severus, ngươi… muốn ra ngoài, đúng không?”

Snape vừa nhìn thấy hắn, trong đầu liền cảm thấy ẩn ẩn đau: “Ngươi định làm gì, Potter tiên sinh?”

“Ngươi muốn đến rừng Cấm đúng không?” Harry nhìn y, “Mang ta theo đi ” Hắn đã sớm muốn tự mình đi, nhưng lại sợ Xà vương tức giận, không bằng khiến y mang mình theo đi.

“Không được!” Snape một câu từ chối thẳng, “Ngươi muốn tìm chết hay sao?”

“Mang ta theo đi ” Tiểu hắc hồ bắt đầu làm nũng, “Severus, cho ta đi theo đi ” đôi mắt như ngọc lục bảo tràn ngập tia lấy lòng, tay cũng bắt đầu kéo góc áo của y.

Đối với đôi mắt xanh kia, Snape có điểm không chống đỡ được: thật đáng yêu Potter chết tiệt! Y lui về sau mấy bước, “Ngươi còn quá nhỏ, vẫn chưa trưởng thành…”

“Ta đã hơn hai mươi tuổi!” Tiểu hắc hồ xù lông lên, “Không cho phép nói ta nhỏ!”

Nhìn tính tình này xem, còn nói là không phải tiểu hài tử. Snape thở dài: “Không được! Ngươi, lập tức cút trở về cho ta!”

“Ta đây liền tự mình đi!” Harry biết tính của y.

“Ngươi…” Snape thật sự là không có cách nào khác, chỉ có buông khí giới đầu hàng, “Biến – thành – hồ – ly. Ngay lập tức!”

“Cáp, cám ơn, Severus ” Thiếu niên tóc đen trong nháy mắt liền biến hình, tiểu hắc hồ theo trường bào lui vào trong lòng y, sau đó còn lấy lòng mà liếm liếm mặt y: Đừng tức giận mà , lập tức, ở trong lòng y cọ cọ, tìm một tư thế tốt, ngoan ngoãn nằm xuống.

Vật nhỏ phiền phức Bất đắc dĩ, Snape ôm tiểu hắc hồ rảo bước tiến đến rừng Cấm. Harry ghé vào trong lòng y nhìn nhìn xung quanh: so với lần trước mình đến thì rừng Cấm đã có sự thay đổi rất lớn.

Ánh sáng mặt trời chói rọi có chút nóng, đám lá rụng xác xơ đen xỉn còn sót lại trên đất nguyên bản đã được màu xanh hoa cỏ bao trùm, hơn nữa cây cối đã mọc lên rất nhanh, hoa cũng nở rộ khoe đủ loại màu sắc. Những nhành cây trơ trụi cũng đã đâm chồi nẩy lộc, còn khoe ra không ít những nụ hoa, màu đỏ hoặc màu trắng, những cơn gió nhẹ của tháng tư khẽ lướt qua khiến đóa hoa nhỏ đong đưa nhè nhẹ. Mấy loài động vật cũng bắt đầu ồn ào, có mấy chồi non vừa mới nhú ra đã bị mấy con thú trưởng thành ăn mất. Thỉnh thoảng cũng có mấy con mèo, con thỏ hoang – mấy loài động vật nhỏ lủi qua cạnh hai người, còn có mấy con cũng vài lần tò mò đứng lại nhìn tiểu hắc hồ. Không khí ảm đạm của mùa đông trong rừng Cấm bắt đầu trở nên tràn đầy sức sống.

Ân? Ai nha, là xà tiên sinh và xà thái thái! Tiểu hồ ly thấy hai con rắn trong động cây, vội vàng không ngừng ngoắc ngoắc về phía chúng nó: [Hắc ]

Snape để ý thấy tiểu hồ ly trong ngực xôn xao không yên, còn phát ra mấy tiếng ti ti của rắn. Theo ánh mắt hắn mà nhìn lại, y cũng chú ý đến hai con rắn nhỏ: “Là bằng hữu của ngươi?”.

Tiểu hắc hồ liên tiếp gật đầu: đúng a đúng a Ta có thể đến ngoạn với chúng không? Hai cái chân múp míp khoa chân múa tay không ngừng, cố gắng biểu đạt ý của mình.

Tuy Snape lần này vẫn như trước không hiểu, nhưng cũng đoán được ý muốn của hắn: “Muốn đi? Hảo, ta ở đằng kia hái chút khổ ngải (lá đắng), ngươi phải mau đến đó.” Y rờ rờ đầu tiểu hắc hồ, rồi buông hắn ra.

Tiểu Hắc Hồ gật gật đầu, hướng y vẫy vẫy cái chân nhỏ, thấp ô vài tiếng: Ta đã biết Đừng đi xa nga, ta sẽ qua đó ngay lập tức. Sau đó, liến hướng cái động cây kia chạy tới.

[Xà tiên sinh, xà thái thái.] Tiểu Hắc Hồ ngồi dưới gốc cây, [Các ngươi có khỏe không?]

[Nga, là ngươi a.] Xà tiên sinh nhô đầu ra nhìn nhìn, [Ngươi đến đây chơi, di, nam nhân cao lớn kia mang ngươi đến sao?]

[Ân, y là sư phụ của ta] Tiểu Hắc Hồ gật gật đầu, [Các ngươi cũng vừa mới thức dậy sao?] Hắn nhớ đến Heleba, không biết nó chạy chơi ở đâu, hôm nay có thể hay không gặp được nó.

[Đúng vậy ] Xà thái thái cũng vươn đầu ra, vẫn còn bộ dáng ngái ngủ, [Nghe nói mấy ngày nay trong rừng Cấm có một đại xà đến, ăn rất nhiều nhện. Nó đem mấy con nhện của tộc Aragog tám mắt ăn sạch.]

Khẩu vị Heleba thật đúng là đặc biệt, Tiểu Hắc Hồ mặt đầy hắc tuyến, Hagrid có một lần kể lể khóc lóc với mình, nói gia đình Aragog bị thiếu rất nhiều, hiện tại… Hagrid sẽ khóc đến chết mất Tóm lại, cũng không liên quan đến mình.

Tiểu Hắc Hồ quyết định không nói đến đề tài đó nữa: [Các ngươi có tiểu bảo bảo sao?]

[A, chúng ta vừa mới kết hôn…] xà thái thái có chút ngượng ngùng, [Trứng vẫn chưa nở… Bất quá, ta nghĩ qua vài ngày nữa sẽ có, ngươi có thể đến thăm.]

[Ân, ta sẽ ] Tiểu Hắc giơ chân nhỏ lên, [Kia… Ta phải qua hỗ trợ, tái kiến.] Hắn chỉ chỉ thân ảnh Snape đang ngồi trên cỏ cách đó không xa.

[Hảo, tái kiến.] Hai vợ chồng xà hẹn.

[Tái kiến, nhị vị Chúc các ngươi hạnh phúc ] Tiểu Hắc Hồ vẫy vẫy chân nhỏ, hướng bên kia chạy qua. 

***** Ta là tác giả vừa mới khóc xong phân cách tuyến *****

Severus, ta đến đây Tiểu Hắc Hồ bước nhẹ trên cỏ, lẻn đến sau lưng y, đôi chân nhỏ mập mạp bất ngờ khoát lên vai y.

“Hắc!” Snape bất ngờ không kịp đền phòng, thiếu chút nữa bị hắn làm cho lộn ngược (Vòng: ta cự tuyệt dùng mấy chữ linh tinh như ‘Áp đảo’ hay ‘Gục’, giáo sư là công, tuyệt đối là công.), y vươn ta ra sau lưng bắt lấy Tiểu Hắc Hồ, đem hắn xách ra trước mặt, hung hăng mà nhéo thật mạnh một phen vào lỗ tai hắn: “Ngươi là tiểu hỗn đản liều lĩnh!”

Không được bắt hai lỗ tai ta Tiểu Hắc Hồ giãy dụa từ trong tay y nhảy ra, nằm dài ra cỏ, hai chân nhỏ mập mạp che hai cái tai nhỏ của mình, lăn qua lộn lại, ôm đầu kêu lớn: 55555 Lỗ tai của ta Đau quá đau quá

Snape không để ý đến hắn, tiếp tục tìm thảo dược mình cần. Y dùng cái cuốc nhỏ cẩn thận đào được một gốc lang nhược (củ nâu – dùng làm thuốc), bỏ vào túi thảo dược.

A, Severus, ta đến hỗ trợ Tiểu Hắc Hồ thấy y không thèm để ý đến mình, bèn nhảy đến bên cạnh y, dùng cái chân nhỏ cũng cẩn thận đào ra một gốc toan khuông (me chua), ngậm đến trước mặt y. Trên nét mặt cùng trong đôi mắt xanh đầy kiêu ngạo: ta thực ngoan nha, mau khen ta đi

Thiếu chút nữa Snape đã bị vẻ mặt của hắn làm cho bật cười, nhưng y vẫn cố trấn định nói: “Bỏ vào trong túi thảo dược, mau giúp ta hái một ít lá bạc hà, không cần hái nguyên cây.”

Hảo hảo Tiểu Hắc Hồ ra sức gật đầu, bỏ lại một khối toan khuông rồi chạy đi cách đó không xa. Ngửi ngửi Ân, lá bạc hà có rất nhiều Tiểu Hắc Hồ ngửi được hơi lạnh của lá bạc hà. Ân, ta cắn, ta cắn, ta cắn cắn cắn… Ô A, hảo lạnh a Tiểu Hắc Hồ cắn nhiều lá bạc hà, đến nỗi thấy trong miệng tràn ngập vị bạc hà, hắn liên tục phun nước bọt: phi phi phi… miệng hảo lạnh

Cái chân nhỏ chọn chọn mấy lá bạc hà, ân, hẳn là không tệ lắm! Hắn nhìn qua Snape, thấy đối phương vẫn còn đang hết sức chuyên chú đối phó với một con kiến bốn cánh, định thu thập nó. Ách, vậy một chút nữa hãy qua kiếm y đi.

Tiểu Hắc Hồ lộn vài cái trên cỏ, vui vẻ mà lăn qua lăn lại, cái đuôi to xù vẫy vẫy, nằm trên cỏ thực thoải mái a Ta lăn ta lăn, ta tiếp tục lăn lăn A A, đúng rồi, có hoa. Tiểu Hắc Hồ bật dậy, tìm thấy một đóa hoa nhỏ màu xanh lam, cái mũi đen ngửi ngửi, ân, thơm quá. Nó có mùi thơm ngọt ngào, nhưng không biết ăn thì thế nào. Cái chân nhỏ thử hái một đóa hoa xuống, nhấm nhấm mấy cái trong miệng. Ác phi phi phi. Không thể ăn, đắng quá! Tiểu Hắc Hồ nhe răng trợn mắt, ói ra mấy cái. Vừa ngẩng đầu lên, a, có con bướm. Hắn nhìn theo một cánh bướm màu vàng đen từ đỉnh đầu bay qua. Ta nhảy! Ta nhảy! Ta nhảy nhảy! Tiểu Hắc Hồ cố gắng đứng lên bằng hai chân sau, hai chân nhỏ không ngừng cố gắng bắt được cánh bướm xinh đẹp kia. Đáng tiếc, con bướm kia đã nhận ra ý đồ của hắn, giống như đang muốn trêu hắn, khi cái chân vừa sắp bắt được thì nó bay lên cao một chút. A đáng ghét, đáng ghét Tiểu Hắc Hồ tức giận ghé vào trên bãi cỏ, cái đuôi xù lâu lâu đập xuống mặt cỏ, mệt chết ta không chơi nữa!

Bên kia Snape thu thập xong toan khuông, có chút ngạc nhiên nhìn chăm chăm vào hành vi có thể nói là quỷ dị của Tiểu Hắc Hồ kia. Hay là… sau khi pháp sư hóa thú, sẽ dần mất đi bản tính con người, chuyển thành bản năng của loài vật sao? Nhưng McGonagall sau khi biến thành mèo cũng không đặc biệt thích chuột a. Bất quá, con chó ngu ngốc kia sau khi biến hình cũng thành một con chó ngu ngốc không hơn không kém, đâu đâu cũng cắn loạn. Hiện tại Harry cũng giống như vậy, nhìn dáng vẻ của hắn, hoàn toàn đã mất đi cảm giác của con người sao? Tuy nhiên, mình không thể không thừa nhận, bộ dạng của hắn đích xác thực đáng yêu.

Nhìn nhìn thời gian, là lúc nên trở về, Snape đành phải quấy rầy vật nhỏ đang ngoạn đến vui vẻ: “Phải quay trở về.”

A, Severus, ngươi đã xong Tiểu Hắc Hồ nghe được thanh âm của y, lập tức ngừng chơi, ngậm mấy phiến bạc hà hướng y chạy đến. Snape đem lá bạc hạ bỏ vào trong túi, cau mày đánh giá một thân hắn toàn lá và cỏ – đều là lúc lăn lộn bị dính lên, vẫy ma trượng, cho hắn một bùa tẩy sạch: “Tên không vệ sinh!”

Tiểu Hắc Hồ lắc lắc thân mình, đánh giá lại mình, hảo, sạch sẽ! Hắn bắt lấy vạt trường bào, bò vào trong lòng y, kêu vài tiếng: hảo, có thể trở về!

Snape một phen nhéo lỗ tai hắn: “Lại nghịch ngợm! Đầu óc của ngươi thật sự bị động vật hóa rồi phải không, Potter tiên sinh?” Ta mới không có Tiểu Hắc bất mãn mà lắc lắc đầu, cố gắng vì mình mà biện hộ.

Đã gần chạng vạng, tiểu hồ ly ghé vào trong ngực Snape, quay lại lâu đài. Không biết lần sau Severus có thể hay không vẫn cho phép mình đến rừng Cấm mà ngoạn a? Harry cân nhắc, mùa xuân trong rừng Cấm thật sự hảo ngoạn a

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.