[Harry Potter Đồng Nhân] Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương

Chương 35: Chương 35: Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hmv




Chương 50 rồi! Còn 3 chương nữa là hoàn TT^TT, thật xúc động quá đi TT^TT

Chương 49: Giao ban…

tom-marvolo-riddle-full-351842

Tom Riddle đứng trước cửa vào chuẩn bị tinh thần cho thời điểm quan trọng sắp tới, hít sâu một hơi, một mình bước vào hầm ngầm chuẩn bị cho nghi thức.

“Quay về Hogwarts đi, dù sao ngươi cũng là người thủ hộ cho tòa thành.”

Trước khi đi cậu ngẩng đầu nhẹ giọng nói, một lát sau cái đầu lớn của xà quái Heleba xuất hiện ngay tại cửa. “Nói cách khác ngươi muốn chết?” Xà quái rất vô tội nói, “Thật kỳ quái, một đoạn thời gian trước ngươi còn giả chết hiện tại lại chết thật, thọ mệnh của loài người các ngươi rốt cuộc muốn tính thế nào a… Hơn nữa sau khi Salazar rời đi, ngươi là người duy nhất nguyện ý cùng ta nói chuyện a. Ta rất thích ngươi thật đó.”

“Bởi vì nghi thức sống lại này cần tự chết đầy dũng mãnh, nếu không sao loại chuyện này khan hiếm người trải nghiệm a…” Cậu tự giễu cợt thì thào nói.

Tầng hầm đốt những ngọn nến thành một vòng tròn, ở giữa vẽ pháp trận chính cậu phác thảo.

Cậu vừa đợi, vừa nghĩ ngợi đoán xem tiếp theo đây mình sẽ thấy gì… Tử Thần? Ừm, là một vị phù thủy lúc sinh thời có thể nhìn thấy “Thần”, thật đúng là một loại vinh hạnh nhỉ.

Thần sẽ có hình dáng gì? Cậu nghĩ đến cậu bé tóc đỏ nhìn thấy trong ảo cảnh của Hòn đá Phục Sinh, đó hẳn là “Thần” ha… Chỉ là không rõ “Thần” sẽ dùng cách thức nào lấy đi sinh mạng cùng linh hồn của mình, cũng không biết một mình cậu liệu có năng lực duy trì tôn nghiêm cuối cùng của mình…

Đúng vậy, cậu vốn không có dự định ngồi chờ chết.

Đứa bé tóc đỏ thần linh kia cư nhiên đã tập kích Severus, ký ức từ đoạn ảo cảnh kia vẫn còn khắc sâu trong đầu cậu… Cho nên dù đối phương có là “Thần” đi chăng nữa, cậu cũng muốn động tay trả thù. Cậu dự định làm vậy, dù sau đó có xảy ra chuyện gì cũng không quan tâm.

Ánh nến xung quanh thoáng ảm đạm dần.

Cậu nâng cây đũa phép lông chim phượng hoàng của mình lên đúng cung cách ưu nhã trong sách, cùng nó đợi vị thần linh muốn lấy sinh mạng của mình đến. Nhưng đúng lúc này trong căn hầm đột nhiên hiện ra thân ảnh màu đen khắc sâu trong trí nhớ, hoàn toàn đánh vỡ mọi kế hoạch dự định của cậu.

“Severus?”

Thiếu niên tóc đen mắt đỏ mở to hai mắt, nhất thời sững sờ đứng ngay tại chỗ.

Người kia thật sự quen thuộc, chỉ là trăm triệu lần không ngờ tới hắn lại đột ngột hiện ra. Cậu không nghĩ lại xảy ra chuyện như vậy —— mình còn chưa đợi vị Tử Thần đến để tiến hành giao dịch hiến tế, ngược lại chờ được vị giám hộ quen thuộc nhất kia.

Đến tột cùng đây là cái gì với cái gì a!

Triệu hoán Tử Thần lại triệu ra Severus, đây rốt cuộc là chuyện lộn xộn gì…

Không có khả năng là di hình đổi ảnh hay độn thổ, bởi nơi này có cấm chú cùng phản chú, hơn nữa Severus Snape cũng đầy vẻ mờ mịt cùng kinh ngạc. Vài ngày không gặp, thoạt nhìn tinh thần Severus càng suy sụp nhiều hơn. Làn da vàng như nến càng hiển vẻ bệnh tật, trường bào màu đen thuần cũng dính không ít tro bụi. Lúc này Severus cũng nhìn thấy cậu, thoáng kinh ngạc ngẩng đầu. “Ngươi…”

Thiếu niên Riddle lựa chọn xoay đầu bỏ chạy.

—— sao có thể không chạy?

—— mặc kệ vì sao Severus đột ngột bị kéo tới đây, cậu tuyệt đối không thể để Severus nhìn thấy mình làm sao lại biến mất. Nếu loại giao dịch “bị lấy đi sinh mạng cùng linh hồn” này bị đối phương thấy, vậy thì bao công sức cậu cố ngụy trang cùng vở kịch mấy hôm trước đều là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Một bên chạy một bên cậu lấy ra Hòn đá Phục Sinh xoa xoa, nghĩ như vậy hẳn có thể gọi vị Tử Thần kia ra trước mặt.

Mau chóng hoàn thành giao dịch đi.

Nhưng lần thứ hai bước chân của Tom Riddle khựng lại.

Khi cậu chạm vào nhẫn, thân ảnh quen thuộc không gì sánh được kia cư nhiên lần nữa bị triệu hoán ra trước mặt cậu. Vốn cậu đã chuẩn bị tốt tự mình hủy diệt, nhưng khi gặp phải tình cảnh cổ quái hoang đường như vậy thì —— cậu vẫn như trước không biết nên ứng đối thế nào.

Severus Snape đứng trước mặt cậu đờ đẫn một lúc, sau đó nói với tiếng nói không hề có tình cảm hỏi: “Ngươi đang làm cái gì?”

“… Ta cũng không biết.”

Tình cảnh trước mặt đột nhiên biến thành màn kịch hoang đường.

Mắt to trừng mắt nhỏ.

Mắt to trừng mắt nhỏ.

Thiếu niên Tom Riddle vốn làm tốt mọi chuẩn bị cho sự hủy diệt của mình nuốt lấy nước bọt, thực sự không muốn nghĩ đến khả năng khủng bố mà cậu vừa cân nhắc. Cậu chờ chờ tới bây giờ chỉ vì chờ Tử Thần trong truyền thuyết kia đến, kết quả lần lượt mấy lần đều triệu hoán chỉ mình người giám hộ…

Tom Riddle hít thật sâu, sau đó mỗi một câu chữ nhẹ giọng hỏi: “Ngươi, là Thần?”

“Cái gì?” Severus Snape lại càng thêm mờ mịt. Mấy ngày này Tom ngụy trang thật khổ sở, mà Severus chạy ra bên ngoài cũng không dễ chịu gì. Hắn nghĩ cứ sồng tiếp như vậy thật vô nghĩa, mà sâu trong nội tâm hắn lại có chút luyến tiếc. Tuy chính hắn không muốn thừa nhận, nhưng hắn phát hiện mình thật sự lưu luyến quãng thời gian ở bên Tom…

Kết quả đúng lúc này hắn bỗng nhiên kỳ lạ bị triệu hoán tới trước mặt thiếu niên Voldemort… Hắn vốn cho rằng đó lại là thần chú mới phát minh gì, kết quả thiếu niên tóc đen mắt đỏ này lại biểu hiện phản ứng kỳ cục muốn chết. Đầu tiên là thấy hắn bỏ chạy, sau đó lại hỏi hắn vấn đề kỳ quái.

“Cái gì Thần?” Hắn không hiểu ra sao lại hỏi lại.

“Ta vốn cho rằng mình có thể nhìn thấy Tử Thần… Ách, không phải ta thích nhìn thứ này, chỉ là hắn ta hẳn phải tới… Kết quả Severus ngươi đột nhiên xuất hiện, ta còn tưởng rằng ngươi là…” Thiếu niên có chút nói năng lộn xộn cố giải thích, nhưng dường như càng giải thích lại càng lộn xộn.

Sau tất cả những sự hỗn loạn đó khoảng vài giây lại đạt đến sự hỗn loạn cao nhất ——

Nương theo tiếng “Phốc” vang lên nho nhỏ, một cậu bé tóc đỏ đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.

“Eh?” Merlin ngoảnh đầu nhìn Tom Riddle một chút, lại nhìn Severus bên cạnh, “Giao ban đã hoàn thành chứ?”

Cái gì giao ban?

“Rõ ràng ngươi đã đồng ý để ta trở về… vì sao lại đưa ta về sai mất năm năm?” Severus Snape nhìn thấy Merlin khắc đầu tiên, lập tức theo bản năng hỏi vấn đề hắn vẫn muốn biết. Có điều hắn hỏi xong lại nghĩ đây không phải vấn đề trọng điểm, có một số việc không đúng lắm. Tom dường như không phải bị hắc hóa trong năm năm này a, chí ít vừa nãy còn trông bình thường…

Lần này Merlin mang vẻ bé trai, mặc lễ phục màu ca cao, đầu đội cái mũ dưa màu đen.

“Một chút cũng không sai, ta cố ý đó. Điều chỉnh thời gian không phải chuyện dễ dàng, sau này Severus ngươi tự tay làm sẽ hiểu.” Cậu đáp, “Tại tuyến thời gian “năm năm” này, ta có thể nương cơ hội tên nhóc Tom này triệu hoán ngươi để điều chỉnh một ít… Hơn nữa có thời gian để chuẩn bị, ta mới có thể dễ dàng an bài ngươi thay ca.”

Vì sao những lời này tách ra từng từ đơn thì nghe hiểu, mà xuyên thành câu chữ thì một chút cũng không hiểu a…

Merlin tháo mũ dạ xuống, dùng thái độ nhẹ nhàng mà khoa trương chào hỏi hai người ở đây, “Tom cùng Severus, đã lâu không gặp ta nhớ các ngươi muốn chết ~~~~~”

“… …”

Lần thứ hai Severus Snape bắt đầu hoài nghi chỉ số thông minh của đứa bé thần linh này, có điều Tom Riddle đứng bên cạnh hắn còn khiếp sợ hơn. Tom quen biết Merlin với hình thái rắn nhỏ não tàn, cho nên hiện tại cậu thấy đứa bé tóc đỏ trước mặt xa lạ lại kỳ quái.

“Tử Thần Thanatos?” Tom nhìn chằm chằm đứa bé thần linh này hỏi.

“Nga, không.” Merlin khoát tay nói rằng, “Hiện tại đã không phải. Trước đó ta là Thần Pháp Thuật? Thần Không Gian? Thần Chết Chóc? Gặp quỷ ta cũng không biết vì sao mình lại là Merlin kiêm chức nhiều như vậy… Ách, ta chính là Merlin mà các ngươi vẫn hay kêu than sợ hãi “A, Merlin của ta a” ấy. Bởi vì ta là vị thần duy nhất của giới phù thủy a, cho nên kiêm nhiệm một đống chức như vậy mà thực ra ta có muốn đâu…”

Cậu vừa nói vừa đến gần Severus, sau đó đẩy người đàn ông mặt không biểu cảm này lên trước mặt Tom: “Có điều cũng may hiện giờ giao ban sắp hoàn thành, nếu ngươi muốn bán thứ gì cho Tử Thần thì cứ trực tiếp giao cho hắn đi.”

Hiện giờ bầu không khí xấu hổ đến cực điểm, chỉ có Merlin đứng giữa hai người đang xấu hổ đó hoạt bát bay tới bay lui. Severus thực sự không muốn nhẫn, lôi tên Merlin kia sang một bên hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cái gì Tử Thần? Cái gì giao ban?”

Tiếng nói của hắn đầy lửa giận cố kìm nén, thế nhưng đứa bé thần linh tóc đỏ lại nói thật dễ dàng: “Chính là ý nghĩa mặt chữ thôi… Severus ta định giao trọng trách cho ngươi, nhớ làm tốt.”

“Trọng trách gì?”

“Đương nhiên là những chức trách Thần lộn xộn này… Phỏng chừng lúc ngươi chưa ý thức được, ngươi đã tiếp nhận được vài chức vị rồi.” Merlin vẻ vô tội giương hai tay, hoàn toàn không ý thức được nội dung lời nói của cậu làm ngươi ta chấn động cỡ nào, “Đừng có dùng vẻ mặt kinh ngạc đó nhìn ta chứ… Được rồi, ta thừa nhận ta lừa ngươi, ta xin lỗi, ta không nên dưới tình huống chưa thông tri ngươi đã dời chức vị đi. Điều này có chút đột ngột, ta hẳn là cho ngươi thời gian thích ứng. Có điều việc này đều đã an bài sẵn, chỉ là tới nay ta mới động thủ thôi…”

“Ngươi biết không, Severus? Lúc đầu ta nói mục đích gọi ngươi tới chơi cờ cùng ta, đó là lừa ngươi. Từ đầu đến cuối ta đều theo kế hoạch tìm ngươi thay ca…”

“—— ngươi cùng cso Gellert đều là hai người ta đề cử làm thần linh thừa kế.”

Nếu chỉ nói giữ gìn dòng chảy loạn thời không, mình Merlin cũng có thể làm… Cho nên phí công sức giày vò lớn như vậy, chỉ vì lựa chọn người thừa kế trong hai người được đề cử mà thôi. Được chọn là Severus Snape, Merlin ngay cả nghi thức giao ban cũng đã sắp hoàn thành. “Cho nên hiện tại có người muốn triệu hoán “Tử Thần”, đối tượng cậu ta lựa chọn chính là ngươi mà không phải ta… Severus ngươi hiện tại có thể quay đầu đáp lại tín đồ mới của ngươi một chút, tiện thể tiếp thu sinh mạng cùng linh hồn gì gì đó mà cậu ta chuẩn bị hiến tế.”

Chương 50: Nghe Merlin kể chuyện cũ đã trải qua…

images (73)

Merlin thói quen cách thức nói chuyện dài dòng của mình, có điều ý nghĩa vẫn chỉ có hai.

Một, lão già ta mặc kệ tất vì bây giờ ngươi mới là Thần.

Hai, quyền sở hữu thiếu niên Tom Riddle trước mặt hoặc nói phiên bản Voldemort —— mặc kệ ngươi tùy chọn tên nào, dù sao hai cái tên đều nhận nghi thức sống lại cùng hiến tế —— đều thuộc về Severus ngươi.

“…” Tuy không rõ chuyện gì xảy ra, có điều vì sao nghe những lời “quyền sở hữu sinh mạng cùng linh hồn” gì gì đó quái quái.

“Ngươi là muốn nói… Ngươi định để là làm “Merlin”?” Severus nhìn chằm chằm đứa bé tóc đỏ trước mặt nửa ngày, cũng đại khái hiểu ý đồ đối phương.

“Bingo!” Thiếu niên thần linh không đáng tin cười đến không biết xấu hổ, “Không hổ là người ta chọn a, cũng hiểu mình nên làm gì rồi đó. Nói chung ngươi có thể chọn cho mình một mức tuổi tác bất kỳ rồi sau đó hưởng thụ cuộc sống bất tử, có thể ấn định tuổi hiện tại, cũng có thể để mình tuổi trẻ một chút. Nếu ngươi nguyện ý, có thể giống ta trực tiếp để mình rút về tuổi thời nhi đồng cũng không thành vấn đề. Có muốn thử xem? Giống ta rất đáng yêu ni ~”

… Những chuyện này không phải trọng điểm có được không, đáng yêu cái đầu ngươi đòi đáng yêu! Thế giới này có vị chủ thần gặp quỷ như Merlin ngươi, đến giờ thế giới này cư nhiên không có bị hủy diệt thật đúng là kỳ tích.

Đây là thời đại các vị Thần rời bỏ.

Tín ngưỡng dần dần biến mất, vì vậy những vị thần cổ xưa đều đến thế giới khác (otherworld)… Trên đời không còn thần linh chân chính.

Merlin không tiếng động nở nụ cười.

Cho đến này, tên của cậu đều bị phù thủy coi là thần linh. Các phù thủy đều không tin Thượng đế, cho nên gặp phải chuyện gì cũng kêu to “Quần của Merlin a”… Nhưng trên thực tế có mấy người hiểu chân tướng đây? Trước đây cậu cũng chỉ là một vị phù thủy bình thường mà thôi.

Đúng vậy, bình thường, hoặc là nói một vị phù thủy bình thường mà cường đại. Nếu nói tương đối, địa vị của cậu tại thời Trung Cổ cũng không khác mấy so với Grindelwald hoặc Voldemort bây giờ. Khi cậu còn chưa trải qua những năm tháng dài dằng dặc mấy trăm năm thì, cậu đã từng thật tình muốn dùng năng lượng manh mẽ của mình vì Arthur thống nhất đất nước. Nhưng cuối cùng cậu vẫn rời khỏi Arthur, vì vị thần cổ xưa cuối cùng Nineveh làm giao dịch.

Cậu vứt bỏ mọi tình cảm cùng tâm tình của loài người, thu được chức vị thần từ Nineveh. Sau trăm ngàn năm, cậu vân là thiếu niên thần linh cười vô tâm vô phế như trước.

Một Merlin với thân phận phù thủy trở thành Thần bất tử, vĩnh viễn mang dáng vẻ đứa bé như thế.

Thế nhưng… Đã qua rồi a. Trước đó nói dòng chảy loạn thời không rồi sống lại tìm người chơi cờ cùng gì gì đó, chỉ là cậu thuận miệng bịa lý do ra mà thôi. Cậu an bài Severus Snape cùng Gellert Grindelwald xuyên việt thời không, chỉ vì muốn quán sát họ ai thích hợp làm người thừa kế hơn. Cậu hy vọng mình có thể chuyển dời chức vị, kết thúc quãng thời gian dài đằng đẵng ngàn năm.

—— giống như lúc Nineveh truyền thừa chức vị thần cho cậu vậy.

Yêu cầu cho người đề cử thực ra không nhiều. Đầu tiên phải là phù thủy, hơn nữa còn phải có thực lực nhất định nếu không không thể tiếp thu truyền thừa lực lượng. Thứ hai, người đề cử phải có tính cách đủ kiên nghị, cùng tố chất tâm lý ổn định… Chuyện “trở thần Thần bất tử” này đủ để nhiều người cuồng nhiệt, người đề cử phải là người có tâm tình bình tĩnh như nước, không có dã tâm. Hắn phải đi lên đường bất tử nhưng cũng không quyến luyến bất tử, chỉ có như vậy mới không lợi dụng chức Thần làm ra những hành vi điên cuồng bạo ngược.

Severus Snape.

Để tìm kiếm người thích hợp đề cử, kỳ thực Merlin đã tìm kiếm rất nhiều năm. Thậm chí hắn còn nghĩ mình có thể không tìm ra được người hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn, bởi vì những yêu cầu này phức tạp lại còn thống nhất cùng xung đột. Nhưng đúng lúc này cậu chú ý tới người đàn ông tràn ngập mâu thuẫn này, hắn cao ngạo lại tự ti, bình tĩnh cùng dã tâm, có rất nhiều tính chất đặp biệt cư nhiên có thể song song tồn tại trên người hắn.

Hoàn toàn tương xứng với yêu cầu người đề cử.

Vì vậy Merlin rất vui vớt hắn từ trong sông Minh Hà ra, nhìn hắn tới năm 1933 sinh sống.

Mặc dù đối với “Thần” mà nói, sống lại cùng điều chỉnh thời không cũng là hành vi tiêu hao rất nhiều lực lượng. Hơn nữa nã vị đề cử số hai này cùng với vị đề cử số một Grindelwald, hầu như tiêu hao hết ma lực của Merlin —— vì vậy cậu bị ép xuống chỉ còn lấy con rắn nhỏ làm ký thể. Có điều như thế cũng tốt, cậu vừa lúc ở bên quan sát những người được chọn sau đó sẽ có phản ứng gì.

Sau đó làm rắn nhỏ Merlin, cùng Tom Riddle cùng người đề cử Severus sống chung nhiều năm.

Kỳ thực Merlin không thể hiểu được vì sao Severus lại muốn theo Riddle cùng đến trường Hogwarts. Có điều lúc đó Tom Riddle giải thích với cậu là: “Severus hắn tuy rằng bao giờ cũng lộ cái mặt đen của người giám hộ, nhưng thực ra hắn cũng rất cẩn thận cùng dịu dàng.”

Dịu dàng là cái gì cẩn thận tỉ mỉ lại là cái gì.

Dù biết nghĩa của hai từ ấy, nhưng vẫn không rõ.

Thực ra Merlin biết mình là kẻ thiếu hụt, khi đó cậu vứt bỏ toàn bộ “tình cảm của loài người” để đổi lấy ngàn năm thần linh. Dù mỉm cười hay phẫn nộ đều là giả, cho nên cậu vẫn không thể hiểu được con người biểu lộ tâm tình cùng tình cảm như thế nào.

Điều này giúp cậu càng thêm kiên định ý niệm “nhất định phải để Severus Snape người này làm người thừa kế” trong đầu —— một người bị ném tới thời đại xa lạ như vậy cư nhiên có thể sống thoải mái, từ đầu đến cuối đều không có phản ứng tâm lý gì, đây là tố chất tâm lý mạnh mẽ đến cỡ nào a. Bản thân Merlin phải vứt bỏ tâm tình của mình mới có thể bảo trì tâm lý trạng thái vô tâm vô phế, mà Severus Snape dường như tại trường hợp nào cũng có thể mãi mãi lộ vẻ mặt lạnh nghiêm túc. Dù có xảy ra sự thay đổi to lớn dị thường thế nào, hắn vẫn có thể thu hồi vết rách trong thế giới nội tâm của mình lại.

Thật sự là một người có nội tâm mạnh mẽ khiến người ta bội phục.

Lại vài năm sau đó, Merlin rắn nhỏ trên cơ bản đã khôi phục lại năng lực của mình biến về hình người, chạy đến giúp Severus “sẽ giúp mình chết lại”. Cậu càng ngày càng thưởng thức Severus Snape, cậu dự định thử thách lần cuối cùng người đề cử này. Những ký ức của thế giới phù thủy nói cho cậu biết, “sống” cùng “chết” là hai chuyện quan trọng nhất của con người. Nhìn xem phản ứng của người được để cử chết đi rồi sống lại xem, nếu hợp có thể hoàn thành nghi thức thay thế ngôi vị Thần này.

Thế nhưng vì sao lại như vậy chứ…

Severus Snape người được cậu nhận định là người đề cử có “nội tâm mạnh mẽ” này… cư nhiên lộ ra vẻ mặt bị phản bội. Sau khi tới Minh Hà, hắn hoàn toàn không còn sự bình tĩnh ngày xưa mà kiên quyết yêu cầu quay về…

Trong cơn hoảng hốt, Merlin nghĩ phỏng chừng mình đã làm sai chuyện gì.

Cậu không rõ tình cảm loài người, nhưng cậu có thể khiến người ta chết đi sống lại như thế… sẽ làm cho người có tình cảm phải chịu tổn thương? Cho nên cậu nghĩ cách nương theo Tom Riddle tạo ra nghi thức sống lại, sau đó đuổi Severus trở về năm năm sau theo tuyến thời gian, tiện thể chuẩn bị tốt giao ban.

Có điều hai kẻ Severus cùng Tom Riddle kia a, thật đúng là kỳ cục.

Cư nhiên một kẻ thì muốn trở về một người thì muốn làm cái gì hiến tế sống lại hai người đều nghĩ cùng một chuyện, lại đi tới phương hướng tương phản.

Là vì cái gì nhỉ. Vì tình cảm sao.

Từ lúc thu được chức vị thần đến nay đã hàng ngàn năm, Merlin vẫn như cũ mang thể chất thiếu hụt không thể lý giải tình cảm của con người. Thể chất áy giúp cậu có thể ở trăm ngàn năm vẫn bảo trì tâm tình ổn định, bất cứ lúc nào cũng mang vẻ vô tâm vô phế này. Có điều trong nháy mắt nhìn thấy Severus cùng tiểu Tom gặp lại, cậu chợt thoáng nhớ tới chút gì đó.

Tuy rằng Merlin vẫn như cũ không rõ vấn đề tình cảm, nhưng cậu bỗng nhiên nghĩ mình có thể hiểu hình thức ở chung của hai người kia.

—— tuy rằng không nói rõ, nhưng ở đâu đó hai người đều cân nhắc vì đối phương.

—— lúc mình còn là con người, một phù thủy… hình thức ở chung của mình với Arthur đại khái cũng như vậy.

Cậu bé thần linh lặng yên rời khỏi hầm ngầm lần cuối cùng nhìn hai người lâu ngày gặp lại, bỗng nhiên thật chậm, thật chậm trừng to con mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.