Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 274: Chương 274




Đáng chết, nữ nhân này, làm hại hắn từ sau khi rời Thái Y viện trở về, mấy canh giờ không chợp mắt được. Nhịn cả một đêm, cuối cùng vẫn không nhịn được, đi xem nàng một chút, không hề nghĩ tới, ở trong ngự hoa viên, nữ nhân này lại để cho hắn nhìn thấy chính nàng ngay trong gió lạnh mà cởi bỏ y phục, nàng cứ như vậy mà không sợ lạnh chết sao?

Còn có, y phục của hắn làm cho nàng khó chịu vậy sao, cứ như thể, không thể chờ đợi nổi đã đem y phục cởi xuống.

Nhất là câu nói kia: “Ta không thích mặc y phục của hôn quân” Lại càng làm cho hắn giận đến sắc mặt tái xanh. Hắn thật sự đáng ghét vậy sao? Nàng ghét hắn đến mức ở nơi gió rét lạnh thấu xương này liều mạng, không sợ chết mà đem y phục cởi bỏ xuống.

“Không… Không phải như vậy!” Lời của Hoàng Phủ Tấn làm cho Tiểu Thiên lắc đầu như trống bỏi, nàng thật là ngốc mà, cái gì cũng có thể ngại, chính là không nên ngại mạng mình quá dài, nếu không ông trời sẽ trừng phạt a.

“Lạc Thủy!” Hoàng Phủ Tấn lớn tiếng rống lên gọi Lạc Thủy đến, tầm mắt lại thủy chung vẫn chăm chú vào Tiểu Thiên.

“Hoàng thượng, có Lạc Thủy!” Vũ Lạc Thủy cầm theo long bào lập tức xuất hiện trước mặt Hoàng Phủ Tấn.

“Đem y phục tới đây!” Hoàng Phủ Tấn nhìn Tiểu Thiên, bàn tay lại hướng Vũ Lạc Thủy, trong mắt tức giận vẫn đang không ngừng tăng lên. Thấy vậy, Tiểu Thiên càng ngày càng chột dạ đem cổ rụt lại.

Mụ mụ a, sắc mặt lúc này của hôn quân sao mà lại khủng bố như vậy a?

“Hoàng thượng.” Vũ Lạc Thủy cầm quần áo đưa tới trên tay Hoàng Phủ Tấn, nhìn vẻ mặt Hoàng Phủ Tấn lúc này, nàng đoán chừng, hoàng thượng đại khái đã bị Thiên Thiên làm cho giận đến điên lên rồi.

“Niếp Tiểu Thiên, không thích mặc y phục của trẫm phải không?” Hoàng Phủ Tấn cầm lấy quần áo thành một nắm, đặt ở trước mặt Tiểu Thiên, “Thà bị chết rét cũng muốn cầm quần áo trả lại cho trẫm phải không?” Thanh âm của Hoàng Phủ Tấn chậm rãi vang lên, nghe thấy được câu này của hắn mặc dù rõ ràng mang theo tức giận, nhưng trong lời nói vẫn kèm theo mấy phần bị thương. Tiểu Thiên không biết có nghe được hay không, nhưng đứng ở một bên Vũ Lạc Thủy, cũng là đã hiểu rõ ràng.

“Ừ, ừ!” Bị vẻ mặt giết người này của Hoàng Phủ Tấn dọa đến ngây ngốc, Tiểu Thiên lập tức đàng hoàng gật gật đầu.

“Thiên Thiên. . . . . .” Vũ Lạc Thủy thấy nàng gật đầu, liên tục không ngừng đưa tay lôi kéo góc áo nàng, cố gắng nhắc nhở nàng. Đứa ngốc này cũng không phải là không nhìn thấy hoàng thượng tức giận đến vậy sao, nàng còn dám thành thật mà gật đầu như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.