Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 288: Chương 288




"Hoàng hậu nương nương, ngài cùng nô tài hồi cung đi, nơi này giao cho La đại nhân." Sau khi Phúc Quý nói xong câu đó với Tiểu Thiên, liền xoay người nói với La Túc: "La đại nhân, chuyện đóng cửa Tầm Hoan Lâu giao lại cho ngài."

"Dạ, Quý công công!"

Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng .Cẩu quan!

"Đợi chút!" Tiểu Thiên không vui lên tiếng, "Bổn cung có chấp thuận cho các ngươi phong lâu sao?"

Nha, nha, lần này phong lâu, Như Mộng về sau làm thế nào sống qua ngày a, nếu hôn quân vẫn không có ý định lập Như Mộng làm phi thì làm sao bây giờ.

"Nương nương, vi thần là phụng ý chỉ của hoàng thượng, xin ngài đừng làm khó dễ vi thần ." La Túc chắp tay với Tiểu Thiên, bên này lại đối với thuộc hạ mở miệng nói: "Động tác nhanh lên một chút, Bổn quan còn phải báo cáo với Hoàng thượng đó."

"Dừng tay!" Tiểu Thiên cả giận, bước nhanh từ trên lầu đi xuống, đi tới bên cạnh La Túc, cả giận nói: "Hôm nay nếu ngươi dám đóng cửa Tầm Hoan Lâu, Bổn cung liền nghiền xương của ngươi!"

"Thật xin lỗi, Hoàng hậu nương nương, đây là mệnh lệnh của Hoàng thượng, thần không dám kháng chỉ." La Túc không sợ hãi mà trả lời. Mặc dù nàng là Hoàng hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ, nhưng dù sao Hoàng thượng vẫn lớn nhất, hắn làm sao có thể vì Hoàng hậu mà cãi lệnh Hoàng thượng chứ.

"Ngươi. . . . . ." Tiểu Thiên giận đến nghiến răng, chẳng qua sau lưng cẩu quan này còn có Hoàng đế làm chỗ dựa, hắn mới dám ở trước mặt nàng làm càn như vậy.

"Phong lâu!" La Túc không để ý tới vẻ tức giận trên mặt Tiểu Thiên, hạ lệnh với thuộc hạ.

"Ngươi. . . . . ." Giận đến mức hàm răng nghiến ken két vang dội, Tiểu Thiên hận không đem đầu La Túc chém xuống.

"Ai nha, nương nương, trước tiên ngài cùng nô tài hồi cung đi, Hoàng thượng bây giờ đang rất giận dữ." Phúc Quý gấp đến độ dậm chân, cũng không kịp để ý lễ tiết, đưa tay kéo Tiểu Thiên đi, cũng không cho nàng cơ hội nói chuyện, đã đem nàng kéo ra khỏi Tầm Hoan Lâu.

"Cẩu quan, lần sau nếu bị ta bắt được, ta hảo hảo xử lí hắn!" Dọc theo đường đi, Tiểu Thiên vẫn còn tức, nàng cho dù thế nào cũng là Hoàng hậu nha, hắn lại dám ở trước mặt nàng mà hạ lệnh phong lâu, còn nói là nhận lệnh của tên hôn quân kia, nàng đi dạo kỹ viện hay không liên quan gì đến chuyện của hắn, hắn cứ phải bắt buộc nàng, không cho nàng làm bất cứ thứ gì.

Càng nghĩ càng không phục, nàng thấy bất mãn, trong lòng lửa giận phừng phừng cháy.

"Nương nương, ngài cũng đừng nghĩ tới việc xử lí La đại nhân làm gì, ngài nên nghĩ tới việc ngài phải làm sao mới không bị Hoàng thượng xử lí đi." Vẻ mặt đồng tình, Phúc Quý nhìn sang khuôn mặt Tiểu Thiên đang khó chịu bên cạnh. Vị Hoàng hậu nương nương này, thật đúng là không biết cái gì quan trọng mà, sao nàng lại không quan tâm đến cái mạng nhỏ của mình vậy, lúc hắn đi ra ngoài, sắc mặt Hoàng thượng thật không tốt tí nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.