Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 328: Chương 328




Lần này, Tiểu Thiên không cự tuyệt. Trong lòng nghĩ đến, nếu như không phải trong đầu của nàng tự nhiên xuất hiện những hình ảnh kịch tính kia thì có lẽ nàng cũng Hoàng Phủ Tấn sẽ có lần đầu tiên. Còn nữa, Hoàng Phủ Tấn, đến tối nay, vừa mới thôi, nàng mới xem như thật sự hiểu rõ người đàn ông này. Hắn thật ra chỉ có cái mặt bên ngoài lạnh lùng. Mặc dù hắn là hoàng đế, phải có quyền uy cao nhất nhưng thực ra hắn cũng rất yếu ớt, yếu ớt tới mức làm cho người ta đau lòng. Bất quá, bởi vì hắn là hoàng đế cho nên không thể để người khác biết hắn đau lòng. Vì hắn là hoàng đế cho nên hắn chỉ có thể ngồi ở đó mà giả vờ lạnh lùng. Long bào kết hợp với diễn xuất của hắn tạo nên một hoàng đế lạnh lùng, tàn nhẫn.

Thật ra mọi người đều không biết làm hoàng đế thật sự khó chịu, cho dù là hữu ý cũng phải giả bộ vô tình.

Nghĩ tới đây, Tiểu Thiên lại một lần nữa đau lòng đến nhíu mày, cả người không tự chủ nhích tới gần Hoàng Phủ Tấn.

Cử động của nàng khiến Hoàng Phủ Tấn kinh ngạc, môi khẽ nhếch lên, càng thêm ôm chặt nàng hơn nữa.

Tiểu nữ nhân này đã vô tình đem tâm của hắn trộm đi, trộm một chút cũng không còn.

“Hoàng Thượng, người có thoải mái hơn không?” Một lúc lâu sau, bên tai hắn truyền đến âm thanh lo lắng của Tiểu Thiên.

Điểm này khiến trong lòng Hoàng Phủ Tấn thoải mái hơn một chút. Ít nhất, hắn còn biết được rằng tiểu nữ nhân trong ngực hắn vẫn có chút để ý đến hắn. Cho dù vậy nhưng hắn biết trong lòng nàng, hắn dù như thế nào cũng không bằng được nam nhân kia.

“Ừ, tốt hơn nhiều, có Tiểu Thiên tự tay nấu cho trẫm canh gừng, trẫm uống rồi còn không tốt được sao?” Hoàng Phủ Tấn cười trêu nói: “Hơn nữa, Thiên Thiên không phải nghĩ rằng bản thân nấu canh gừng uống rất ngon sao?”

Nghe được sự nhạo báng trong lời nói của Hoàng Phủ Tấn, Tiểu Thiên có chút không vui đẩy hắn một cái: “Không phải ban đầu người nói canh gừng không có mùi vị sao?”

“Trẫm sợ đem người khen lên trận trời, tìm không được lại nữa.” Hoàng Phủ Tấn nở nụ cười, đem Tiểu Thiên một lần nữa ôm lại trong lòng.

“Cái tên hôn quân này, nói chuyện chính là một tiểu nhân đáng chết!” Cố ý nghiêm mặt, lại lần nữa giả bộ đẩy Hoàng Phủ Tấn, nhưng bên này lại để bản thân dựa chắc vào Hoàng Phủ Tấn.

Nàng phát hiện tựa vào Hoàng Phủ Tấn bên cạnh cảm giác rất ấm áp, rất an toàn, chỉ tiếc, nàng không thể thương hắn cũng không thể làm cho hắn yêu nàng.

Chỉ cần như vậy là tốt rồi, chỉ sợ ngày nào đó hắn chán nản nàng, cũng có lý do lừa người, lừa bản thân rằng nàng cùng Hoàng Phủ Tấn cho tới bây giờ cũng chưa có chân chính bắt đầu, cũng có thể cùng người khác nói, hắn là hoàng đế cùng bao nhiêu nữ nhân có quan hệ cũng không liên quan đến nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.