Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 333: Chương 333




Đè nén lửa giận trong lòng, Nguyệt Khê nhìn về phía Tiểu Thiên, giọng lạnh như băng, nói: "Hoàng hậu, ngươi đừng giả bộ ngu được không?"

"Giả bộ ngu?" Tiểu Thiên cười khẽ một tiếng, "Thái hậu, lời này, Bổn cung không hiểu rõ cho lắm."

Nàng mở miệng đã tự xưng "Bổn cung" như vậy, rõ ràng muốn cùng Nguyệt Khê vạch rõ giới hạn. Điểm này, Nguyệt Khê dĩ nhiên cũng không phải không biết.

Chờ biểu hiện của Tiểu Thiên, nàng tiếp tục nói: "Hoàng hậu biết rõ, người muốn mượn binh Tấn nhi là ta, ngươi cần gì phải cùng ta nửa ngu nửa khùng đây?”

"Nha." Tiểu Thiên cố ý làm ra bộ dạng chợt hiểu ra vấn đề, vỗ vỗ trán nói: "Thiếu chút nữa đã quên rồi, Thái hậu tới triều ta mượn binh, tránh cho quốc gia ngài diệt vong, nhi tử của ngài không mang tiếng xấu là vua mất nước. Thái hậu ngài thật đáng được xưng tụng là một vị hảo mẫu hậu!" Tiểu Thiên nói những lời này, rõ ràng mang theo ý vị châm chọc làm cho Nguyệt Khê ngày càng tức giận.

Nàng hoài nghi cả Thái Hoàng Thái Hậu, gọi nàng tìm đến hoàng hậu, có phải hay không cố ý làm nhục nàng.

"Hoàng hậu nương nương quá khen." Cố nén biểu hiện sinh động kia, Nguyệt Khê cắn răng mở miệng nói.

Tiểu Thiên nhìn bộ dạng Nguyệt Khê, trong lòng đã sớm muốn bay nhảy một phen .

"Thái hậu, nếu ngài muốn tìm hoàng thượng mượn binh, vậy thì đi tìm hoàng thượng a, người tìm Bổn cung có ích lợi gì? Bổn cung không thể điều động binh lực, trong tay cũng không có binh phù. Binh quyền đều ở trong tay hoàng thượng, Thái hậu tại sao không đi tìm hoàng thượng?"

"Tấn nhi hắn. . . . . ." Nguyệt Khê chân mày nhíu lại, nghĩ tới làm thế nào mở miệng, "Nếu như ta đi tìm Tấn nhi, hắn là tuyệt đối sẽ không đáp ứng việc mượn binh."

"Phải không? Thái hậu cũng cảm thấy mình thua thiệt hoàng thượng sao?" Nói đến đây, Tiểu Thiên ánh mắt lạnh lẽo, nhìn thẳng Nguyệt Khê, hy vọng có thể tìm trong mắt nàng chút cảm giác áy náy. Đáng tiếc, nàng sai lầm rồi, trong mắt Nguyệt Khê, không có lấy một tia hối tiếc.

"Hoàng hậu, ngươi đừng quá đáng quá, đừng quên, Bổn cung là bà bà ngươi!" Nguyệt Khê rốt cục vẫn phải phát tiết cơn giận, chẳng qua nàng không biết những lời này rõ ràng tự rước lấy mùi vị nhục nhã.

"Bà bà?" So với Nguyệt Khê, Tiểu Thiên lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, tầm mắt nàng thủy chung dừng trên mặt Nguyệt Khê , cười khẽ một tiếng, nói: "Thái hậu quả nhiên hài hước, Thái hậu nhi tử ngài không phải là tiểu hoàng đế mười tuổi sao? Bổn cung làm sao lại có trượng phu là tiểu hoàng đế như vậy?"

Nàng ý tứ hoàn hảo như vậy?

"Niếp Tiểu Thiên, ngươi đừng quá đáng!" Thanh âm Nguyệt Khê càng thêm vang dội .

"Ngươi câm miệng cho ta, nói đến quá đáng, ta so với ngươi, còn kém xa!" Tiểu Thiên cũng nổi giận, ánh mắt lạnh như băng lộ rõ vẻ tức giận.

Đại sảnh ————

"Nô tỳ tham kiến hoàng thượng!" Một mực ở đại sảnh chờ Tiểu Thiên, Đóa Nhi thấy Hoàng Phủ Tấn xuất hiện, không ngừng tiến lên đón.

"Hoàng hậu còn đang ngủ?" Hoàng Phủ Tấn trong mắt mang theo ý cười, nha đầu thật đúng là xứng với danh thực heo, ngủ từ lúc hắn hạ triều vẫn chưa chịu rời giường.

"Hồi hoàng thượng,. . . . . . Tiểu thư, nàng đã tỉnh." Đóa Nhi cau mày, không biết trả lời như thế nào, thật ra chuyện Nguyệt Khê Thái hậu, nàng cũng mơ hồ nghe nói một chút, bà ta là mẹ đẻ hoàng thượng, lại vứt bỏ hoàng thượng hơn mười năm không để ý, hiện tại, hoàng thượng khẳng định rất hận đi. Nếu để cho hắn biết tiểu thư cùng Nguyệt Khê Thái hậu ở bên trong nói chuyện với nhau, không biết hoàng thượng muốn trừng phạt tiểu thư thế nào.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Nhìn thấy Đóa Nhi trên mặt khổ não, Hoàng Phủ Tấn trầm giọng mở miệng nói, "Hoàng hậu đâu?"

"Hồi hoàng thượng, tiểu. . . . . . tiểu thư ở trong phòng ngủ." Đóa Nhi trong lòng thầm kêu khổ, Nguyệt Khê Thái hậu thật đúng là muốn đem nhà tiểu thư hại thảm .

Hoàng Phủ Tấn không hỏi nhiều, nhìn vẻ mặt Đóa Nhi cũng biết phòng ngủ kia có cái gì làm cho người ta khó diễn tả.

Hắn nhấc chân lên, trực tiếp hướng phòng ngủ đi tới.

Vừa tới cửa, liền bị thanh âm tức giận của Tiểu Thiên truyền tới làm cho dừng bước.

"Ngươi ý tứ nói hai chữ bà bà, ta cũng không có ý tứ tốt nghe, ngươi có tư cách gì làm bà bà của ta!" Theo những lời này, bên trong truyền đến thanh âm cái ly bị đánh nát.

Bà bà?

Hoàng Phủ Tấn, bởi vì Tiểu Thiên nhắc tới hai chữ này mà ngây ngẩn cả người.

Nữ nhân kia ở chỗ này? Nàng tìm đến Thiên Thiên làm cái gì?

Vốn định đẩy cửa đi vào, nhưng ngay sau đó động tác trên tay hắn lại ngừng lại. Hắn muốn nghe một chút xem bọn họ đang nói cái gì.

Bên trong cửa, Nguyệt Khê, bởi vì Tiểu Thiên cử động làm té cái ly, hơi sửng sốt một chút, nhưng cũng không kéo dài bao lâu, trên mặt nàng bị tức giận thay thế.

"Ta mười năm không có Tấn nhi bên cạnh, Thái Hoàng Thái Hậu thế lại để cho hắn cưới người chanh chua như ngươi làm hoàng hậu, xem ra bà ta già nên hồ đồ rồi!" Trong cơn giận dữ, Nguyêt Khê nói ra, mang theo ý bất kính, càng làm Tiểu Thiên tức giận.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.