“Suỵt ~~~ đừng lớn tiếng như vậy, nếu để cho
người khác nghe được, để cho Hoàng Thượng nghe đuợc, tiểu tử kia nhất sẽ với
tức giận Ai gia.” Thái Hoàng Thái Hậu cười đến vẻ mặt gian vô cùng, cười như
vậy thực không giống một Thái Hoàng Thái Hậu đã sáu mươi tuổi a.
“Dạ, Thái Hoàng Thái Hậu, Hoàng Thượng nếu biết người
lừa ngài ấy, ngài nhất định sẽ rất tức giận.” Vũ Lạc Thủy cau mày, nhìn Thái
Hoàng Thái Hậu.
“Cho nên, con phải giữ bí mật, ngàn vạn lần không thể
để Hoàng Thượng biết, hiểu chưa?” Thái Hoàng Thái Hậu giảo hoạt nháy hai mắt,
trong mắt lộ vẻ đắc ý.
Thiên Thiên, nha đầu kia, tuy rằng mới chỉ gặp qua vài
lần, nhưng không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác vô cùng yêu thích nàng,
nhưng nha đầu kia sau khi tiến cung thực khác với một Thiên Thiên trước kia tao
nhã văn tĩnh, khác đến khó có thể tin được, nàng bây giờ bướng bỉnh lại mang
theo vài phần quật cường, lá gan lớn đến ngay cả hoàng đế đều dám mắng, dám
đánh, nữ hài tử như thế, bà vẫn là mới gặp lần đầu tiên .
Chỉ là, mặc kệ là một loại tính cách nào của Thiên
Thiên, lão nhân gia nàng đây đều thích, hơn nữa, nàng càng thêm thích những lúc
Thiên Thiên ở bên cạnh tôn tử của nàng, dưòng như lúc nào nha đầu kia cũng đều
có thể điều khiển cảm xúc của đứa cháu cứng đầu này.
“ Dạ, Thái Hoàng Thái Hậu.” Vũ Lạc Thủy khẽ vuốt cằm,
nhìn Thái Hoàng Thái Hậu tìm cách tác hợp Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu như thế,
lòng của nàng liền dấy lên cảm giác khó chịu.
Hoàng Phủ Tấn sau khi ra khỏi Thanh Âm cung, sắc mặt
thực khó coi, hắn thân là một hoàng đế, thế nhưng phải tự mình đi tìm Hoàng Hậu
hồi cung, hơn nữa nữa người kia lại là kẻ cho hắn mang lục mạo, nếu chính hắn
tự mình đi tìm nàng chẳng phải sẽ làm cho nàng ngày càng vô pháp, vô thiên,
kiêu ngạo sao?
Nhưng, Hoàng tổ mẫu người. . . . . .
Khẽ cắn môi, Hoàng Phủ Tấn bình tĩnh hướng cửa cung mà
đi.
Hiện tại, hắn thấy thật may mắn khi chưa hạ thánh chỉ
phế hậu đến Thượng Thưphủ, bằng không Hoàng tổ mẫu nhất định sẽ bị hắn làm cho
tức chết.
Thượng Thư phủ ——
“Tỷ tỷ, nghe nói muội muội không ở đây mấy ngày nay,
tâm tình của tỷ tỷ thật tốt a, chẳng những xuống tay đánh cả cha, còn bắt nương
của ta ngủ sài phòng ?”
Đi đến nói chuyện là một cô gái khoảng 17, 18 tuổi,
ánh mắt ngạo mạn như không để Tiểu Thiên đang đứng trước mặt vào mắt.
Nàng chính là nữ nhi thứ hai của Niếp Vân Hạc, do
Vương thị hạ sinh, NiếpTiểu San.
“Nga, ha hả ~~” Tiểu Thiên che miệng cười khan vài
tiếng, khẽ chớp mắt, mở miệng nói: “Muội muội thông tin thật là nhanh, tỷ tỷ
dùng đãi ngộ dành cho “khách quý” như vậy với Nhị nương, nàng liền khẩn cấp báo
tin cho muội a.”
“Niếp Tiểu Thiên, lá gan ngươi thật không nhỏ a!” Niếp
Tiểu San nheo lại hai mắt, nhìn thẳng Tiểu Thiên nói.