Hậu Cung Chân Huyên Truyện

Chương 17: Q.3 - Chương 17: Lan gãy




Vì năm mới sắp đến nên việc xét xử Mộ Dung Thế Lan không tiện kéo dài đến năm sau, sợ sẽ không tốt lành. Túc Hỷ vừa bị thẩm vấn liền khai ra là Mộ Dung Thế Lan đứng sau xúi giục, do đó, Hoàng hậu và Kính Phi liền quyết định thẩm vấn Mộ Dung Thế Lan thâu đêm, sau đó đày nàng ta vào lãnh cung.

Tôi tạm ở lại Tồn Cúc đường của My Trang, tuy có hơi chật hẹp nhưng bầu không khí lại hòa hợp vô cùng. Tựa hồ lúc này vẫn là hồi nhỏ, tỷ ấy thường cùng tôi chụm đầu trò chuyện nơi đầu giường, ánh trăng bên ngoài cửa sổ nhẹ nhàng chiếu xuống, như những bông hoa lê trắng ngần rải khắp mặt đất. Mái tóc của My Trang rất dài, lại dày và đen nhánh, dưới ánh trăng trông hệt như một xấp lụa thượng hạng, từ trong màn chảy ra ngoài.

My Trang vạch ngón tay tính toán thời gian. “Hôm nay là Hai mươi lăm, cùng lắm là đến Hai mươi chín, ả tất chết chẳng sai!” Tỷ ấy khẽ cười khúc khích. “Coi như không uổng công ta tự làm mình bị thương.”

Tôi cẩn thận quan sát miệng vết thương của tỷ ấy, oán trách: “Tỷ đúng là, việc gì phải tự làm mình bị thương như thế! May mà bây giờ trời lạnh, nếu là mùa hè nhất định sẽ mưng mủ đấy!”

My Trang bình thản nói: “Cùng lắm cũng chỉ để lại một vết sẹo thôi, đổi lấy tính mạng của nàng ta cũng không tính là lỗ vốn. Nếu không tận mắt nhìn thấy vết thương của ta, Hoàng thượng sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được việc bị lửa thiêu đáng sợ đến nhường nào. Chỉ khi nhìn thấy vết thương của ta, Hoàng thượng mới nghĩ nếu đổi lại là muội thì kết quả sẽ ra sao, thế mới càng thêm căm hận Mộ Dung Thế Lan đến thấu xương.”

Có lẽ thù hận thực sự có thể khiến tâm tư một người trở nên kín kẽ, một My Trang với dũng khí thế này khiến tôi kính phục.

Chắc hẳn là vì bị thương nên sắc mặt tỷ ấy hơi nhợt nhạt, ánh nến như phủ lên trên đó một lớp màu đỏ bồng bềnh, khiến làn da tỷ ấy càng như trong suốt. My Trang nhìn gốc thủy tiên đang tỏa hương thầm dưới ô cửa sổ phía nam, lẩm bẩm nói: “Sau này Mộ Dung Thế Lan chết đi, ta thực không biết sẽ phải tranh đấu với ai nữa.”

Tôi khẽ nở nụ cười mỉm, cất giọng mang theo đôi nét thê lương: “Muốn tranh đấu trong chốn hậu cung này há lại khó khăn đến thế, ai cũng có thể là kẻ địch. Mà không muốn tranh đấu cũng chẳng khó gì, cứ ngoan ngoãn im lặng là được. Người mới sẽ không ngừng tiến vào, lẽ nào tỷ tỷ còn sợ cuộc sống về sau sẽ cô đơn sao? Tỷ cứ chăm sóc vết thương của mình cho tốt, đợi sau khi nó đóng vảy, muội sẽ mang keo xóa sẹo đến cho tỷ dùng, cánh tay này đừng để có sẹo mới tốt.”

Sáng sớm hai ngày sau, tôi đến chỗ Hoàng hậu thỉnh an, mọi người đều đã có mặt. Lăng Dung hình như đã hoàn toàn quên mất việc xảy ra trong ngày tuyết rơi lúc trước, tươi cười trò chuyện với tôi và My Trang, nói: “Nếu tỷ tỷ ở chỗ My tỷ tỷ không tiện, cứ đến chỗ muội cũng được.”

Tôi cười, nói: “Không có gì là không tiện cả, dù sao cũng chỉ ở tạm thôi, một thời gian nữa Đường Lê cung được sửa sang xong, ta lại có thể dọn về rồi.”

Nàng ta lại quay sang nói với My Trang vẻ quan tâm: “Thẩm tỷ tỷ chớ nên ăn mấy thứ hải sản như tôm cá đấy nhé, cũng không được uống rượu, không tốt cho vết thương đâu.”

Đương lúc trò chuyện, Hoàng hậu lên tiếng: “Mộ Dung thị không biết hối cải, lòng dạ tàn độc, không ngờ lại sai kẻ nô tài Túc Hỷ phóng hỏa đốt Đường Lê cung, thực là tội ác tày đình, bản cung quyết định ban cái chết cho Mộ Dung thị để giết gà răn khỉ, nếu không, chốn hậu cung này sẽ chẳng còn kỷ cương, phép tắc gì nữa.”

Những người có mặt vốn đều oán hận Mộ Dung Thế Lan đã lâu, đặc biệt trong hôm tôi bị phạt quỳ đến mất con, nàng ta đã bắt tất cả phi tần trong hậu cung phải ngồi cùng dưới trời nóng nực, thực là đã đắc tội với tất cả mọi người. Khi đó, bọn họ giận nhưng không dám nói, bây giờ thấy Hoàng hậu có ý như vậy, ai cũng sảng khoái vô cùng, nhất tề khen Hoàng hậu sáng suốt.

Hoàng hậu trầm ngâm nói: “Mộ Dung thị dù sao cũng đã hầu hạ Hoàng thượng lâu rồi, không nên tàn nhẫn quá!” Nói rồi bèn gọi Tiễn Thu lại: “Đi nói với Lý công công, chuẩn bị rượu độc, dao găm và vải trắng, để nàng ta chọn lấy một loại mà tự vẫn, vậy cũng coi như trọn tình nghĩa từng cùng hầu hạ Hoàng thượng.”

Hân Quý tần cất tiếng cười sảng khoái. “Hoàng hậu nhân từ, nếu đổi lại là thần thiếp, thấy nàng ta làm chuyện xấu xa như vậy, nhất định phải chặt làm hai khúc thì mới hả cơn giận.”

Tôi tươi cười, nói: “Hân tỷ tỷ tốt nhất hãy đi làm Ngự sử phá án, gặp vụ nào thế này thì cứ chẻ đôi hung thủ, như vậy vừa tiết kiệm sức lực lại vừa thoải mái.”

Hân Quý tần bật cười làm bộ giận dữ, khẽ vỗ vai tôi một cái, nói: “Hoàn muội muội đúng là mồm mép láu lỉnh, ta chịu thua, không nói lại được.”

Mọi người nhất tề cười vang, duy chỉ có Tương Quý tần là thần sắc uể oải, mãi tới khi Hoàng hậu hỏi liền hai tiếng, nàng ta mới trả lời: “Thần thiếp gần đây cứ luôn cảm thấy mỏi mệt, uống liền mấy thang thuốc mà chẳng có tác dụng gì, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội thất lễ.”

Hoàng hậu nói: “Ngươi phải chăm sóc Công chúa, lại sắp đến năm mới, bận rộn nhiều việc, khó tránh khỏi có chút mệt nhọc.” Thế rồi bèn dặn dò nàng ta phải chú ý giữ gìn sức khỏe, sau đó mọi người liền giải tán.

Sau khi ngủ trưa dậy, tôi hỏi Cận Tịch: “Lý công công nói bao giờ thì ban chết cho Mộ Dung thị?”

Cận Tịch đỡ tôi ngồi dậy súc miệng, thưa: “Việc hành hình trong lãnh cung thường diễn ra vào độ hoàng hôn.”

Tôi suy nghĩ một chút, mỉm cười, nói: “Trang điểm thật đẹp cho ta, ta phải đi đưa tiễn vị Hoa Phi nương nương tôn quý kia về cõi vĩnh hằng.”

Thế rồi Cận Tịch bèn bới cho tôi kiểu tóc Tiên du trang nhã, lại cài lên đó những thứ đồ trang sức châu ngọc lộng lẫy, xa hoa, nhìn cứ như những vì sao lấp lánh trên bầu trời sâu thẳm. Kế đến lại mặc cho tôi một chiếc áo gấm màu tím thêu hình hoa bay bướm lượn, phần viền may bằng chỉ xanh, nhìn vô cùng bắt mắt. Sau khi trang điểm xong xuôi, Cận Tịch cười, nói: “Nương nương thực rất ít khi diễm lệ thế này.”

Thù cũ hận mới trào dâng, nụ cười của tôi yêu kiều mà lạnh lẽo. “Lần gặp gỡ cuối cùng mà, tất nhiên phải để lại cho ả ấn tượng đẹp nhất.”

Đường đến Khứ Cẩm lãnh cung đã rất quen thuộc đối với tôi. Mộ Dung Thế Lan lúc này đang ngồi co ro một góc, quần áo chỉnh tề, dung nhan cũng không nhếch nhác lắm.

Ả thấy tôi chỉ dẫn Tiểu Liên Tử đi vào, liền nói: “Lá gan của ngươi cũng lớn thật đấy, đi vào lãnh cung mà chỉ dẫn theo một người.”

Tôi thản nhiên mỉm cười. “Ta từng đến nơi này nhiều hơn ngươi, khi xưa Dư thị cũng chết ở nơi này ngay trước mặt ta.”

Ả hơi nhếch khóe môi. “Ngươi cũng muốn thấy ta chết sao?” Ả vốn có đôi mắt phượng, khi liếc xéo lại càng toát ra vẻ xinh đẹp và sắc bén. “Ngươi ăn mặc thế này trông chẳng giống như tới đưa tiễn, mà như một ả đàn bà quê mùa đang chuẩn bị tổ chức tiệc mừng.”

Tôi chẳng hề tức giận, cười nói: “Có thể tận mắt nhìn thấy ngươi tới thế giới Tây Phương Cực Lạc, sao còn không tính là việc mừng kia chứ? Huống chi đàn bà quê mùa dù sao cũng tốt hơn là kẻ sắp chết.”

Ả cười lạnh. “Ngươi có gì để đắc ý chứ, chẳng qua là bày kế hãm hại ta mà thôi!” Ả giận dữ quát lên: “Ta không hề sai Túc Hỷ phóng hỏa!” Kế đến lại thở dốc. “Hắn tuy là người trong cung của ta nhưng chẳng phải là tâm phúc, ta sao có thể sai khiến hắn đi làm việc đó được!” Đương cơn giận dữ, ả nhảy bổ đến định bóp cổ tôi. Tôi chẳng thèm né tránh, khi bàn tay ả sắp chạm đến người tôi thì Tiểu Liên Tử đưa chụp lấy đôi tay ả, bẻ ngược ra phía sau, ép chặt ả vào tường.

Lớp vôi quét tường vốn đã ẩm mốc từ lâu, vừa bị va vào liền loạt soạt rơi xuống, một nửa khuôn mặt của Mộ Dung Thế Lan lập tức bị bột vôi phủ lên, ả ho sù sụ một hồi, vừa giãy giụa vừa điên cuồng gào lên: “Ngươi đổ oan cho ta…”

Tôi phẩy nhẹ chiếc khăn tay, tươi cười nói: “Ngươi nhầm rồi… Là Hoàng thượng đổ oan cho ngươi, không phải ta. Ta chẳng qua chỉ… hãm hại ngươi mà thôi!” Thoáng dừng một chút, tôi lại tiếp: “Có điều, ngươi cũng không là oan uổng gì, Thuần Tần chết đuối là do ngươi hại đúng không? Việc bỏ bột sắn vào đồ ăn của Ôn Nghi Công chúa cũng là ngươi làm đúng không? Kẻ xúi Dư Canh y hạ độc vào thuốc của ta, đẩy My Trang xuống nước, sai khiến Giang Mục Dương, Giang Mục Y vu cho My Trang giả vờ có thai để tranh sủng, cũng đều là ngươi đúng không? Lấy chuyện phóng hỏa thiêu Đường Lê cung đổ oan cho ngươi kỳ thực cũng chẳng tính là gì.”

Ả ngẩng đầu, “hừ” lạnh một tiếng. “Ta biết ngay mà, ả tiện tỳ Tào thị kia dám cắn ngược lại ta nhất định là do ngươi sai khiến, dựa vào mình ả thì làm gì có lá gan chó đó!”

Tôi lắc đầu cười rộ, dải tua bên dưới cây trâm cài tóc phát ra những tiếng tinh tang vui tai. “Ngươi đúng là chẳng hiểu gì về nhân tình thế thái. Ngươi năm lần bảy lượt lợi dụng Ôn Nghi để tranh sủng, thậm chí còn không tiếc lấy tính mạng nó ra làm trò đùa, Tương Quý tần thân là mẹ ruột, có lý đâu lại không căm hận? Ngươi cho rằng việc nàng ta hận ngươi mới bắt đầu từ ngày hôm nay sao? Băng dày ba thước chẳng thể do cái lạnh trong một ngày. Lẽ ra ngươi phải biết nàng ta đã có dị tâm từ sớm mới đúng.”

Thần sắc ả biến đổi liên hồi, kế đó liền cất giọng khinh miệt: “Với uy thế của ta năm xưa, đến mụ già Hoàng hậu kia còn phải nể ta mấy phần, Tào thị chẳng qua chỉ là một con chó dưới tay ta, ta việc gì phải để mắt đến ả!”

Tôi vuốt nhẹ lớp viền lông mềm mại trên ống tay áo, giữa chốn lãnh cung ẩm thấp, lạnh giá này, mỗi câu nói bật ra đều kèm theo một làn khí trắng ấm áp. Tôi chậm rãi nói: “Nếu là một con chó thì đã tốt, ít nhất nó cũng rất mực trung thành. Con người không giống chó, con người xảo quyệt hơn chó nhiều.”

Ả nhướng mày, hít thở nặng nề. “Tiện nhân! Ngươi với ca ca, tẩu tẩu ngươi đều xảo quyệt như nhau. Nếu không phải ca ca ngươi dùng quỷ kế khiến Vương gia buông lỏng sự cảnh giác với hắn, hắn sao có thể dễ dàng lấy được bản danh sách đó, như vậy họ Mộ Dung và Nhữ Nam Vương cũng không rơi vào cảnh thất bại! Các ngươi kẻ trong cung, kẻ ngoài cung thông đồng với nhau chính là muốn dồn ta vào chỗ chết!”

“Nếu không phải Nhữ Nam Vương kiêu căng, ngang ngược, gia tộc Mộ Dung làm ma trành cho hổ, kết cục này há lại xảy ra? Ngươi chớ nên quên, phu quân của ngươi là Hoàng đế há lại cho phép những kẻ có thể uy hiếp tới mình tồn tại? Ngươi cho rằng Hoàng thượng có thể dung tha cho bọn họ, thực là quá ngây thơ!” Giọng nói của tôi lạnh băng, khiến khuôn mặt vốn xinh đẹp của ả tái nhợt đi.

Ả uể oải ngồi xuống đống cỏ khô, gắng gượng phản bác: “Bọn họ đều là phần tử có công, vì Đại Chu mà giết địch nơi sa trường, chiến công hiển hách…”

Tôi lạnh lùng ngắt lời ả: “Có chiến công hiển hách thế nào thì cũng vẫn là thần tử của quân vương, nếu ở trên quân vương thì há chẳng phải là mưu phản?”

Ả im lặng không nói, tôi cũng lặng im. Đúng lúc này, Lý Trường dẫn người tiến vào, hành lễ với tôi, lại bày xuống trước mặt Mộ Dung Thế Lan mấy chiếc khay gỗ có đặt dao găm, rượu độc và dải vải trắng, cung kính nói với ả: “Vâng ý chỉ của Hoàng hậu, xin tiểu chủ hãy tự nhận lấy một món.”

Mộ Dung Thế Lan tỉnh táo trở lại, đưa mắt liếc nhìn y, lạnh lùng nói: “Ý chỉ của Hoàng hậu? Vậy ý chỉ của Hoàng thượng thì sao? Mang tới đây!”

Lý Trường vẫn cúi rạp đầu, thưa: “Ý của Hoàng thượng là giao cho Hoàng hậu toàn quyền xử lý việc này, mời tiểu chủ!”

Ả nín thở trong khoảnh khắc, cất giọng nặng nề: “Không có thánh chỉ của Hoàng thượng, Mộ Dung Thế Lan ta tuyệt đối không chịu chết.” Nở một nụ cười thê lương, trong giọng nói của ả mang theo nỗi căm hận vô cùng: “Y đã chính miệng sai giết chết cha anh của ta, còn sợ phải hạ một đạo thánh chỉ nữa với ta sao?”

Lý Trường vẫn giữ nguyên bộ dạng kính cẩn. “Hoàng thượng đã nói rồi, không muốn nghe thêm bất kỳ chuyện gì về tiểu chủ nữa.”

Ả cười lạnh một tiếng, dường như đang tự hỏi mình: “Hoàng thượng chán ghét ta đến mức đó sao?” Nói rồi liền chỉnh sửa lại quần áo và búi tóc, chiếc túi thơm may bằng gấm trắng đeo trên váy nhìn bắt mắt vô cùng, mùi thơm tỏa ra từ đó chính là Hoan nghi hương nồng đậm và quen thuộc. Tôi cau mày vẻ chán ghét, vô thức lùi lại hai bước. Ả đường hoàng khoanh chân ngồi xuống, nói: “Ngươi đi xin ý chỉ của Hoàng thượng tới đây.”

Lý Trường tiến thoái lưỡng nan, tôi thấy vậy bèn nói với y: “Lý công công không cần nôn nóng, hãy để ta nói vài câu từ biệt với Mộ Dung tiểu chủ trước đã.”

Lý Trường vội nói: “Mời nương nương, nô tài xin đợi ở bên ngoài.”

Thấy Lý Trường đã đi ra ngoài, tôi cười, nói với Mộ Dung Thế Lan: “Xin lỗi nhé, lâu nay ta vốn quen xưng hô là ‘nương nương’ rồi, đột nhiên phải sửa lại thành ‘tiểu chủ’ quả không dễ dàng gì.”

Ả đưa mắt liếc xéo tôi, hờ hững nói: “Tùy ngươi, dù sao ta cũng sắp chết rồi!”

Tôi đưa chiếc lò sưởi cầm tay đang ôm trong lòng cho Tiểu Liên Tử, nói: “Lò sưởi của bản cung lạnh rồi, ngươi ra ngoài cho thêm mấy cục than vào đi.”

Tiểu Liên Tử do dự không chịu đi, khuôn mặt lộ vẻ đề phòng. “Nàng ta…”

Tôi nói: “Ngươi cứ đi đi, có động tĩnh gì thì vẫn còn có Lý công công ở bên ngoài kia rồi.”

Tiểu Liên Tử vâng lời ra ngoài. Tôi đứng trước mặt Mộ Dung Thế Lan, hỏi: “Ngươi có biết tại sao Hoàng thượng lại chán ghét ngươi không?”

Ả khẽ lắc đầu, bàn tay nhẹ nhàng mân mê chiếc túi thơm, cất tiếng: “Trước đây Hoàng thượng rất sủng ái ta, dù ta có phạm phải lỗi lầm lớn đến mấy, Hoàng thượng có tức giận đến mấy, cũng sẽ không nỡ ghẻ lạnh ta quá lâu.”

Tôi hờ hững hỏi: “Vậy tại sao Hoàng thượng lại sủng ái ngươi, ngươi có từng nghĩ tới chưa?” Tôi nở nụ cười lạnh lẽo. “Chỉ bởi vì ngươi đẹp thôi sao? Trong chốn hậu cung này chưa từng thiếu nữ nhân xinh đẹp.”

Ả phì cười. “Ngươi định nói vì ta mang họ Mộ Dung nên Hoàng thượng mới sủng ái ta sao? Đoan Phi cũng xuất thân từ gia đình tướng lĩnh cơ mà.” Ả thoáng lộ vẻ bất an, hơi dịch người qua bên cạnh.

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt ả. “Kỳ thực trong lòng ngươi đã có đáp án, hà tất phải dối mình dối người như vậy?”

Hai bàn tay nắm chặt vào nhau, Mộ Dung Thế Lan gằn giọng quát: “Ngươi nói bậy! Hoàng thượng sao có thể không có chút tình cảm nào với ta được!”

Nụ cười bên khóe môi lại càng nồng đậm, tôi chậm rãi nói: “Có lẽ là có, nhưng dù vậy thì sau bao năm hống hách của ngươi và nhà họ Mộ Dung, chút tình cảm ấy cũng đã tiêu hao hết rồi, chẳng còn lại một chút.”

Ả khẽ nở nụ cười với vẻ đơn thuần và ngây thơ, tựa một áng mây lững lờ buổi sáng, rồi sắc mặt ả dần bình tĩnh trở lại, chậm rãi nói: “Vậy sao? Năm đó ta mới mười bảy, chỉ biết rằng mình có thân phận tôn quý, vừa vào cung đã được phong làm Hoa Tần. Đó là một buổi sáng ngày hè, ta dong ngựa chạy trong khu rừng ở Thái Bình hành cung. Khắp cả hậu cung chỉ có một mình ta dám cưỡi ngựa, Đoan Phi tuy là con nhà tướng nhưng cũng không dám so bì. Kết quả là Hoàng thượng xuất hiện, người đã ngăn ta lại, kéo ta xuống ngựa. Khi đó ta rất sợ hãi, sợ người sẽ trách mắng ta, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ vẻ không phục, còn muốn đua ngựa với người. Kết quả là người tươi cười đồng ý, khi đua ngựa thắng người, nhưng người cũng không tức giận, còn cưỡi chung ngựa với ta. Chính trong buổi tối hôm đó, Hoàng thượng đã sủng hạnh ta.” Ả đắm chìm vào dòng hồi ức ngọt ngào, dưới làn ánh sáng lờ mờ trong lãnh cung, nhìn hệt như một bông hồng kiều diễm đang nở rộ trên một khúc gỗ mục ruỗng. “Năm đó, ta mới mười bảy thôi, vậy mà đã trở thành nữ nhân đắc sủng nhất trong hậu cung rồi. Người nói trong cung có bao nhiêu nữ nhân như vậy, nhưng ai cũng sợ người, duy có ta là không, nên người chỉ thích một mình ta.” Khẽ thở dài một tiếng, ả nói tiếp: “Nhưng nữ nhân trong cung thực sự quá nhiều, nhiều đến mức khiến ta tức giận. Đêm nay người nghỉ ở chỗ phi tử này, đêm mai lại dừng chân ở chỗ phi tử khác, ta thường xuyên chờ đợi, chờ đợi đến tận lúc trời sáng, nhưng người vẫn không đến chỗ ta.”

Ả đột nhiên đưa mắt nhìn tôi. “Ngươi có biết cái cảm giác phải chờ từ khi trời tối đến khi trời sáng là như thế nào không?”

Tôi không nói gì, trong lòng trào dâng muôn vàn cảm xúc đan xen. Liệu có không? Hình như là không. Ngay từ sớm tôi đã biết y là kẻ quân vương, buổi đêm của y không thuộc về một mình tôi. Tôi có thể mất ngủ nhưng sẽ không bao giờ chờ y đến khi trời sáng.

Ả khẽ nở nụ cười, trời đang lạnh, khi nói chuyện luôn có làn hơi trắng ấm áp từ miệng bay ra, khiến khuôn mặt ả như toát lên một vẻ rạng rỡ và chua xót không chân thực. “Ngươi đâu có thích Hoàng thượng được đến thế. Rất nhanh ta đã có thai, người rất mừng, tấn phong ta làm quý tần. Nhưng dần dần người không còn vui mừng như thế nữa, tuy người không nói gì nhưng ta có thể cảm nhận được. Ta biết điều mà người lo lắng, thế là bèn nói với người, không sao đâu, ta nhất định sẽ sinh được một hoàng tử. Nhưng chẳng bao lâu sau, ta uống bát thuốc an thai mà Đoan Phi mang tới, thế là đứa bé của ta đã chẳng còn. Đoan Phi xưa nay luôn thật thà, không ngờ lại dám…”

Vẻ mặt ả tràn ngập nỗi đớn đau, gần như có chút điên cuồng, giọng nói cũng trở nên thảm thiết: “Thái y nói với ta, đó là một nam thai đã thành hình!”

Lòng tôi đau như cắt, nước mắt lã chã rơi, lao tới túm chặt lấy cổ tay ả, hằn học nói: “Con của ngươi mất rồi, ngươi liền muốn con của ta phải bồi táng sao? Nó ở trong bụng ta mới được bốn tháng, không ngờ ngươi lại muốn dồn nó vào chỗ chết!”

Mộ Dung Thế Lan ra sức đẩy tay tôi ra, tôi bóp càng lúc càng chặt, để lại trên cánh tay trắng nõn của ả mấy vệt tím bầm. Ả đẩy một hồi không được, cuối cùng liền không thèm giãy giụa nữa, cười gằn hai tiếng lạnh lùng, lớn giọng nói: “Ta không giết con của ngươi! Là tự ngươi thân thể chẳng ra gì, mới quỳ có nửa tiếng đã sẩy thai. Là tự ngươi không giữ được con của mình, sao lại đến trách ta?” Khuôn mặt ả trở nên đỏ bừng sau một hồi giãy giụa. “Ta hận Hoàng thượng chỉ sủng ái mình ngươi! Ta chưa từng thấy Hoàng thượng sủng ái nữ nhân nào như thế, có ngươi trong cung, Hoàng thượng sẽ không để ý đến ta nữa. Ta không muốn lại phải đợi Hoàng thượng đến khi trời sáng, nữ nhân nào dám tranh sủng với ta đều phải chết! Ta đã sai Dư Canh y hạ độc giết ngươi nhưng ta không giết đứa con trong bụng ngươi!”

Tôi đẩy ả ra, lại ném cổ tay ả xuống, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi thơm kia, nước mắt tuôn rơi dào dạt, trong lòng ngợp đầy nỗi oán hận tột cùng. “Ngươi không giết nó ư? Cho dù ngươi không cố ý nhưng nếu không vì Hoan nghi hương trong cung của ngươi, thân thể ta sao có thể yếu đuối đến nỗi mới quỳ nửa canh giờ đã sẩy thai được!”

Ả vừa nghi hoặc vừa sợ hãi. “Hoan nghi hương?”

Tôi nở nụ cười, những giọt nước mắt nóng bỏng dần trở nên băng giá. “Ngươi có biết tại sao sau khi mất con, mãi một thời gian dài mà ngươi không thể có thai không? Đó là bởi vì trong Hoan nghi hương mà ngươi dùng có xạ hương, ngươi đã dùng lâu như vậy rồi, vĩnh viễn không thể có thai được nữa.”

Khuôn mặt ả trở nên méo mó vì sự phẫn nộ và sợ hãi, trông đáng sợ vô cùng. “Ngươi ăn nói bậy bạ! Hoan nghi hương đó là do Hoàng thượng ban cho ta, sao có thể…”

Tôi bật cười lạnh lẽo. “Sao lại không thể? Nếu không phải là ý của Hoàng thượng thì tại sao không có thái y nào nói với ngươi là trong thân thể ngươi có xạ hương? Tạm chưa nói tới việc ngươi không thể có thai, ngươi cho rằng khi đó ngươi sẩy thai là do bát thuốc an thai của Đoan Phi mang tới sao? Đoan Phi chẳng qua chỉ gánh tội thay Hoàng thượng mà thôi, dù ngươi có ép nàng ta uống nhiều canh hồng hoa đến mấy thì cũng không đòi lại đứa bé kia được.”

Ả đờ người ra, bàn tay nắm chặt chiếc túi thơm, dường như muốn bóp nát nó. Hồi lâu sau, ả cười điên cuống, cất giọng thẫn thờ nói: “Tại sao? Tại sao?”

Một chút không đành lòng bất giác thoáng qua, nhưng tôi rất nhanh đã dặn mình phải thật cứng rắn, chậm rãi nói từng từ: “Bởi vì ngươi mang họ Mộ Dung, ngươi là người của Nhữ Nam Vương, nếu ngươi sinh con trai, bọn họ sẽ đưa đứa bé đó lên ngôi và phế truất Hoàng thượng…” Tôi không nói tiếp, điều mấu chốt bên trong ả tất nhiên hiểu được.

Trên vạt áo Hoa Phi thấm đầy nước mắt. Một lát sau, ả không khóc nữa, nước mắt trên mặt cũng dần khô, rồi ả ngẩng đầu cười rộ, thân thể run lẩy bẩy một hồi: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, người hại thần thiếp khổ quá!”

Tiếng cười còn chưa dứt, chỉ nghe “bộp” một tiếng, máu tươi bắn ra tung tóe, dính cả vào mặt tôi. Tôi vội nhắm mắt, lùi lại hai bước, khi mở mắt ra, ả đã đập đầu vào tường, thân thể mềm nhũn ngã gục trên mặt đất, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc túi thơm có đựng Hoan nghi hương kia, đến chết vẫn chẳng buông. Bức tường trắng xóa nhuốm một mảng màu đỏ thắm, những giọt máu bắn tung tóe khắp nơi, như tạo thành vô số bông hoa đào rực rỡ.

Trên mặt và váy áo của tôi dính đầy máu, trái tim như trở nên trống rỗng, đứng suốt hồi lâu không thể động đậy.

Bầu không khí chìm trong tĩnh lặng, tĩnh lặng vẻ chết chóc.

Tôi vô thức đưa khăn lên lau vết máu trên mặt và quần áo mình, chợt nghe “chít chít” mấy tiếng, một con chuột béo núc ních mở to cặp mắt ti hí bò rất nhanh qua thân thể Mộ Dung Thế Lan.

Tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, ruột gan nhộn nhạo, nơi cổ họng như có gì đó xộc lên, bèn vội vã xoay người, chạy nhanh ra ngoài.

Lý Trường thấy tôi chạy ra ngoài liền vội vàng cất tiếng gọi: “Nương nương.” Nhìn chỗ máu dính đầy trên người tôi, y lại càng tỏ ra lo lắng và nghi hoặc.

Tôi cố gắng trấn định tâm thần, nói: “Mộ Dung tiểu chủ đã đập đầu vào tường tự vẫn, ngươi có thể quay về phục mệnh rồi!”

Hắn cả kinh nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại. “Dạ, nô tài đi thu dọn một chút.”

Tôi khẽ gật đầu, chậm rãi rời đi.

Giữa bầu không khí giá lạnh, chóp mũi tôi có cảm giác hơi đau đớn, tay chân đều lạnh băng. Mộ Dung Thế Lan đã chết, nữ nhân mà tôi vẫn luôn căm hận đó đã chết thật rồi.

Tôi nên cảm thấy vui vẻ, đúng không? Nhưng tại sao tôi lại không hề có cảm giác đó, chỉ thấy sợ hãi và đau thương. Hồi mười bảy tuổi, ả vào cung và được sủng ái, chắc không bao giờ ngờ được mình lại có kết cục như ngày hôm nay. Nữ nhân đã từng tung hoành trong chốn hậu cung bao năm nay đó, ả đã bị vị phu quân kề vai chung gối của mình bày kế làm mất đứa con, cả đời không thể sinh nở.

Tất cả mọi nỗi bi ai của ả chỉ bởi ả là con gái kẻ địch chính trị của Huyền Lăng, hơn nữa còn bị sự sủng ái có mục đích của Huyền Lăng khiến cho mất đi sự tỉnh táo và trí thông minh vốn có.

Tôi ngước mắt, thấy trời đã về chiều, gốc cây già trước mặt đang vươn cao những cành khỏe khoắn, bày ra tư thế hết sức hoang lương. Màu trắng của tuyết như trải dài vô tận, phía đằng xa có tiếng pháo nổ rền vang, vầng tà dương đỏ như màu máu.

Tôi thở dài một hơi, năm mới sắp tới rồi, cái chết của Mộ Dung Thế Lan sẽ bị nhấn chìm trong niềm vui đón năm mới, không còn ai buồn hỏi han. Sau khi chết, vị sủng phi từng hiển hách một thời ấy chỉ nhận được một chữ “Thuận” làm tên thụy, không có bất cứ sự truy phong hay tang lễ nào, được mai táng qua loa trong bãi tha ma dành cho cung nữ và thái giám. Mà trong buổi toàn cung hội họp dịp năm mới, Tương Quý tần đổ bệnh không thể tham gia.

Đoan Phi nghe nói tới cái tên thụy kia của Mộ Dung Thế Lan thì bất giác khẽ cười một tiếng, nói với tôi: “Thuận? Cô ta nào có từng ‘ôn thuận’ bao giờ, cái tên thụy này thực mang đầy vẻ giễu cợt.”

Thân thể Đoan Phi khỏe dần lên, bắt đầu tham gia một số bữa tiệc mừng dịp năm mới, bù vào chỗ trống mà Hoa Phi để lại. Dưới cục diện một hậu, hai phi, ba quý tần đơn giản, cuộc sống nơi hậu cung bình lặng lạ thường. Trong số các quý nhân mới, Tường Quý nhân Nghê thị dần bị ghẻ lạnh, Phúc Quý nhân Lê thị thì vì nhan sắc hơi kém mà không đắc sủng lắm nhưng nàng ta cũng chẳng mấy để bụng, luôn tươi cười vui vẻ. Thụy Quý nhân Lạc thị phong thái tao nhã, tuy không cố gắng tranh sủng nhưng lại khá được Huyền Lăng tán thưởng. Còn người đắc sủng nhất không ai khác ngoài Kỳ Quý nhân Quản thị.

Tôi ngồi trong Phi Hương điện của Đoan Phi, chậm rãi bóc một quả quýt, vứt vỏ quýt vào trong chậu than, rất nhanh trong điện đã ngợp đầy một mùi thơm thanh tân. Đoan Phi cầm lấy thanh lăn ngọc đưa lên mặt nhẹ nhàng lăn lên lăn xuống, nói: “Hôm qua ngủ dậy, ta phát hiện nơi khóe mắt đã có nếp nhăn, chợt nhớ ra mình đã hai mươi bảy tuổi rồi!”

Tôi cười, nói: “Gần đây hình như nương nương khá có hứng thú với việc trang điểm thì phải.”

Nàng ta cười hờ hững. “Vậy sao? Nữ nhân mà, ai cũng giống nhau thôi!”

Tôi đứng dậy, nghiêm túc khom người hành lễ, nàng ta ngạc nhiên hỏi: “Muội có ý gì vậy?”

Tôi nói: “Túc Hỷ không phải tâm phúc của Mộ Dung thị, Mộ Dung thị cũng không hề sai hắn đi phóng hỏa, tuy ban đầu hắn kiên quyết phủ nhận nhưng rất nhanh sau đó đã cung khai, chắc hẳn chính là người của nương nương. Cũng chỉ có nương nương mới có thể an bài một người như vậy trong cung mà không bị ai nghi ngờ.”

Nàng ta cười khẽ, đôi mắt nheo lại thành một đường hẹp dài, trong sự dịu dàng lại toát ra những tia sắc bén. “Đúng thế, có ai lại để tâm tới một phi tử nằm bệnh lâu ngày chứ. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, nếu người chủ trì việc thẩm vấn không phải là Hoàng hậu và Kính Phi, chỉ e việc lần này sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy.”

Tôi trầm giọng nói: “Đến tay ai mà chẳng giống nhau, muốn tìm một người thích Mộ Dung thị ở trong chốn hậu cung này thực khó khăn vô cùng. Hơn nữa, việc ném đá xuống giếng thì ai cũng biết làm cả.”

Đoan Phi nhẹ nhàng cất tiếng: “Muội bất tất phải cảm ơn ta, ta chẳng qua cũng chỉ vì bản thân mình mà thôi!”

Tôi cười, nói: “Nhưng có một chuyện thần thiếp nghĩ mãi không thông, nếu Túc Hỷ là người nương nương an bài, tại sao lại không phóng hỏa luôn từ sớm, cứ đứng rình mò bên ngoài suốt mấy ngày liền, còn bị nô tài của thần thiếp phát hiện ra nữa?”

Nàng ta chậm rãi bỏ một múi quýt vào miệng, cười nói: “Vốn đâu cần muội đích thân ra tay, đáng tiếc mấy ngày trước đang là dịp tuyết tan, bên ngoài ẩm ướt, không tiện phóng hỏa, do đó mới chậm trễ vài ngày.” Nàng ta dừng một chút rồi lại tiếp: “Cho dù có bị bắt cũng chẳng sao, trên người hắn mang sẵn đá đánh lửa và dầu hỏa, cứ đẩy cái tội danh mang ý đồ xấu xa kia qua cho Mộ Dung Thế Lan là được.”

Tôi nở nụ cười thư thái. “Nếu như thế thì tội danh không thể lớn bằng phóng hỏa làm người khác bị thương.” Tôi chăm chú nhìn nàng ta. “Nương nương rốt cuộc đã báo được thù rồi, nhưng không biết người có dự tính gì cho tương lai chưa?”

Nàng ta ngơ ngẩn xua tay, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã. “Tương lai? Bản cung không con không cái, tương lai có thể dựa vào ai được?”

Tôi đang định trả lời, đột nhiên Cận Tịch vội vã chạy vào bẩm báo: “Nương nương, Tương Quý tần chết rồi!”

Tôi cả kinh nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại. “Ngươi chú ý lo liệu một chút, cần đưa tới cái gì thì cứ đưa, đợi lát nữa bản cung sẽ tới Hòa Hú điện.”

Đoan Phi thấy nàng ta đã ra ngoài, bèn nhìn tôi hỏi: “Muội đã an bài ổn thỏa, không có chút sơ sẩy gì chứ?”

Tôi bình tĩnh nói: “Dạ. Việc bỏ thuốc bắt đầu từ nửa tháng trước, tính toán thời gian thì cũng tới lúc phát tác rồi. Ôn thái y tính toán lượng thuốc rất cẩn thận, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Thần thiếp từng ngầm hỏi y, y nói sau khi uống thứ thuốc này sẽ thường xuyên gặp ác mộng, thêm vào đó việc phế truất Mộ Dung Thế Lan là do nàng ta tố cáo, bây giờ chết đi thì vừa hay hợp lý vô cùng, ai ai cũng sẽ cho rằng nàng ta vì áy náy nên mới mắc tâm bệnh mà chết.”

Đoan Phi thoáng suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì tốt. Tào Cầm Mặc tâm kế thâm sâu, lại biết việc muội lật đổ Mộ Dung Thế Lan, nếu ngày sau cắn ngược lại thì rất nguy hiểm.” Dừng một chút, nàng ta nói tiếp: “Người thầy thuốc vốn có tấm lòng nhân từ, lần này thực là khó xử cho Ôn thái y, tâm tính của y khác chúng ta nhiều lắm.”

Tôi hơi cúi đầu, Ôn Thực Sơ luôn bằng lòng hy sinh tất cả vì tôi, kể cả là giết người, chỉ cầgiúp được tôi thì hắn sẵn sàng ra tay, dù rằng nơi đáy lòng vẫn cảm thấy bất nhẫn.

Tào Cầm Mặc tuy bắt tay hợp tác với tôi nhưng cả hai bên đều mang lòng đề phòng, trắng trợn giết chết hẳn nhiên là không sáng suốt, ám sát cũng chưa chắc có thể làm được gọn ghẽ, duy có cách bỏ thuốc là không để lại dấu vết gì.

Có điều, tuy cảm động về những việc làm của Ôn Thực Sơ nhưng tôi lại chẳng mấy để tâm. Không biết những nữ tử khác trên thế gian này có giống tôi không, bất kể nam tử mà mình không yêu hy sinh nhiều thế nào, trái tim tôi cũng chẳng hề xao động.

Tôi gạt những suy nghĩ vu vơ qua một bên, nhếch môi cười lạnh. “Nếu không có nàng ta đứng một bên bày mưu vạch kế, Mộ Dung Thế Lan cũng không tàn nhẫn đến mức như vậy.”

Đoan Phi gật đầu, nói: “Trước đây, nàng ta vì lợi ích của mình mà bán đứng Hoa Phi, khó đảm bảo rằng sau này sẽ không bán đứng muội. Hoa Phi tuy tàn ác độc đoán nhưng sau khi mất đi sự nâng đỡ của gia tộc thì đã trở thành con hổ không nanh, không vuốt, chẳng hề đáng sợ. Tào Cầm Mặc thì lại không dễ đối phó lắm. Bây giờ thì nàng ta đã chết, muội coi như không còn mối lo gì nữa rồi.” Đoan Phi nở nụ cười lạnh lẽo. “Ngày đó, Mộ Dung Thế Lan phạt muội phải quỳ dưới trời nắng, nếu Tào Cầm Mặc chịu đứng ra khuyên nhủ đôi lời, Mộ Dung Thế Lan rất có thể sẽ chịu nghe, như thế cái thai trong bụng muội cũng không bị sẩy. Hơn nữa hồi muội mới có thai, là ai đã va vào bụng Điềm Tần trong cung của Hoàng hậu?”

Tôi quay lưng về phía ánh dương bên ngoài cửa sổ, trên hộ giáp lấp lánh những tia sáng lạnh băng. Tôi lạnh lùng nói: “Giết thì cũng đã giết rồi, nương nương bất tất phải nhắc lại chuyện ngày xưa, chỉ khiến người ta thêm căm ghét nàng ta thôi.”

Đoan Phi khẽ buông tiếng thở dài. “Chỉ đáng thương cho Ôn Nghi Công chúa, còn ít tuổi mà đã mất mẹ.”

Tôi ngoảnh lại, vén rèm cửa sổ, nhìn về phía cung điện của Tào Cầm Mặc mà nở một nụ cười hờ hững. “Vừa rồi không phải nương nương lo lắng khi về già không có ai nương tựa sao? Nếu Ôn Nghi Công chúa có một vị nghĩa mẫu như nương nương, sau này nhất định sẽ ngoan ngoãn hiểu chuyện, mà Hoàng thượng chắc cũng không dị nghị gì.”

Nàng ta cười hỏi: “Món đại lễ mà muội nói tới trước đây chính là chỉ việc này sao?”

Tôi lẳng lặng mím chặt môi, nói: “Nương nương yêu quý Công chúa như vậy, nhất định sẽ coi Công chúa như con ruột của mình, hết mực thương yêu. Đây là nơi chốn tốt nhất rồi, mong là Tương Quý tần có thể ngậm cười nơi chín suối.” Sau đó lại thở dài than: “Cận Tịch từng khuyên thần thiếp nhổ cỏ nhổ tận gốc, tránh gây tai họa sau này. Nhưng dù sao Công chúa cũng còn nhỏ, thần thiếp không thể xuống tay được.”

Nàng ta đưa mắt nhìn tôi, cười tươi tắn, nói: “Nếu được ta nuôi nấng, dù sau này Ôn Nghi Công chúa có biết nguyên nhân cái chết của mẹ nó thì cũng nhất định sẽ nghĩ tới ơn dưỡng dục của người nghĩa mẫu ta đây.”

Tôi khẽ mỉm cười. “Công chúa còn nhỏ, sau khi trưởng thành chưa chắc đã nhớ được mẹ ruột của mình. Huống chi, mẹ ruột chẳng thân bằng mẹ nuôi, có nương nương chăm sóc, nó chưa chắc đã biết Tương Quý tần chết như thế nào đâu.”

Đoan Phi chân thành nói: “Ta nhất định sẽ hết sức thương yêu Ôn Nghi Công chúa, mang lại cho nó mọi thứ mà ta có thể.”

9

Bảy ngày sau, Tương Quý tần được truy phong làm Tương Phi, đưa đi chôn cất. Do đang trong tháng Giêng nên tang lễ được cử hành khá đơn giản, ngoài ra vì Hoàng hậu đã nuôi dưỡng hoàng trưởng tử nên Ôn Nghi Công chúa được giao cho Đoan Phi nuôi nấng. Kính Phi thấy vậy thì khá cảm thán, lén nói với tôi: “Ta thực hâm mộ Đoan Phi nương nương quá, bây giờ có con rồi, có thể tranh thủ thời gian rảnh rỗi mà nuôi dạy, sau này còn có chỗ để nương tựa nữa.”

Tôi cười, nói: “Nương nương còn trẻ thế này, lo gì không sinh được con.” Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng tôi lại thầm lo lắng, sẩy thai đã lâu như vậy rồi, lại thường xuyên được Hoàng thượng sủng hạnh, tại sao tôi vẫn chưa có thai chứ?

Nghĩ thế, nỗi ưu sầu chầm chậm lan tỏa khắp trái tim tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.