Hậu Cung Mưu Sinh Kế

Chương 96: Chương 96: TỰ SÁT




Chương 96:

Trở về Chung Túy cung, Trần Mạn Nhu trước tiên cho Tiểu Hỉ Tử đi tặng thuốc trị thương cho Tiểu Lai Tử, bên trong mấy người bọn họ, chỉ có Tiểu Lai Tử là thật sự bị thương, may mắn Tiểu Lai Tử đi phía trước coi như cẩn thận, thế này mới không đem xương cốt ngã gãy luôn.

Trần Mạn Nhu âm trầm nghiêm mặt ngồi ở tháp thượng, người sau lưng, tâm kế cũng đủ thâm. Mình hơn nửa đêm đến Dực Khôn cung một chuyến, sau khi đi ra tất nhiên là cực kỳ mệt, một người phụ nữ có thai, thật sự mệt, có kiệu không ngồi, đó là kẻ ngốc.

Cùng với ba lượt độc kế, một vòng đến một vòng. Nếu không phải mình cũng đủ cẩn thận, nếu không phải y thuật Đối Nguyệt rất tốt, nếu không phải mình bỗng nhiên không muốn ngồi kiệu, hôm nay cũng không biết có thể bảo vệ bụng hay không hay là chuyện đã khác.

"Khinh người quá đáng!" Trần Mạn Nhu nổi giận đùng đùng quăng bể ly trà trong tay, Đối Nguyệt vội vàng lại đây trấn an nàng: "Nương nương, hiện tại cũng không phải là thời điểm tức giận, chúng ta nghĩ biện pháp đem người phía sau kéo ra, bằng không, còn không biết người nọ sẽ nháo ra chuyện gì. Lúc trước Tề mỹ nhân không phải đã nói, Hồ phi cùng Hàn chiêu nghi thương lượng muốn trừ bỏ Nhị hoàng tử sao? Người xem chuyện này..."

"Hồ phi cùng Hàn chiêu nghi tất nhiên là động tay động chân, nhưng là có ai ở bên trong đạp thêm một cước, còn không thể nói. Dực Khôn cung phòng vệ nghiêm mật như vậy, có thể làm cho Nhị hoàng tử sinh bệnh, nói rõ bên trong Dực Khôn cung tất nhiên cũng có thám tử. Thục phi ở trong cung kinh doanh bao nhiêu năm? Hồ phi cùng Hàn uyển nghi tiến cung đã bao nhiêu năm? Chẳng sợ lại đến thêm một Hồ phi cùng Hàn uyển nghi, hai người các nàng cũng khẳng định không có biện pháp ở trong cung thu mua thám tử như vậy."

Trần Mạn Nhu lạnh giọng nói, người không phạm ta ta không phạm nhân, nàng vẫn thật cẩn thận phòng bị, lại vẫn xảy chuyện như vậy. Quả nhiên ở bên trong hậu cung, muốn sinh hài tử, cũng giống như đánh giặc, thắng có thể có hài tử, thua thì mất mạng.

"Vậy ý tứ ngài là ..." Sắc mặt Đối Nguyệt đổi đổi, đưa tay chỉ chỉ hướng Từ Ninh cung bên kia: "Lại là nàng? Nhưng là lần trước Từ An thái hậu cùng Hoàng thượng không phải đã rửa sạch một lần sao?"

Một lần trước thật đúng là đại thanh lý, mượn chuyện hậu cung không an, một lượng lớn người bị ném tới Dịch Đình cung, còn có hơn phân nửa bị đưa đến Thận Hình tư, mặt khác vẫn có hơn mười người vô thanh vô tức tiêu thất. Toàn bộ Từ Ninh cung, thay người đến chín phần. Mà còn bên người Thái phi, cũng đồng dạng là bị thay đổi vài người hảo thủ.

"Chờ ngày mai tin tức Dực Khôn cung đến đây, chúng ta có thể biết rốt cuộc có ai nhúng tay vào chuyện này." Trần Mạn Nhu cũng không quá xác định có phải Từ Ninh hay không, nếu là luận về quyền thế phía sau hậu cung, không thể nghi ngờ Từ Ninh là số một. Nhưng Từ An cũng không phải ngồi không, đừng quên, Từ An nhưng là để cho con mình thành hoàng đế, tuy rằng còn thiếu một bước đánh bại Từ Ninh, nhưng đó là vì nguyên nhân gia thế Từ An không tốt.

Mắt thấy trời cũng sắp sáng, Trần Mạn Nhu lúc này đã ngay cả mí mắt đều không mở ra được, nếu không phải trong lòng còn một cỗ hỏa khí, phỏng chừng vừa trở về nàng có thể nằm ở ngủ trên giường.

Đối Nguyệt cùng Tẫn Hoan thấy sắc mặt Trần Mạn Nhu, vội vàng đem nước ấm đến đây, mang khăn nóng cho nàng lau mặt lau tay, sau đó đem dìu nàng tiến vào phòng ngủ. Thời điểm trước khi Hoàng hậu phái người đưa các nàng trở về đã nói, ngày mai cho Trần Mạn Nhu ở trong cung tĩnh dưỡng, không cần đi qua thỉnh an, cho nên các nàng cũng không cần canh giờ ngày mai thỉnh an.

Vừa ngủ một giấc, Trần Mạn Nhu ngủ thẳng đến buổi chiều, sau khi rời giường rửa mặt chải đầu, Bôi Đình tới đây báo cho nàng một tin: "Nương nương, vú nương của Nhị hoàng tử Dực Khôn cung hôm qua đã chết một người."

"Chết như thế nào?" Trần Mạn Nhu sửng sốt một chút, vội vàng truy vấn, Bôi Đình đưa tay làm động tác trên cổ: "Tự mình dùng cây trâm đâm vào yết hầu tử vong."

"Vốn, người Thận Hình tư không phải đem các nàng tách ra thẩm vấn sao, lúc trước các nàng đều cắn chết nói rằng Nhị hoàng tử không có ăn sai cái gì. Sau đó người Thận Hình tư liền thượng hình, có một vú nương thật sự là chịu không được, đã nói, Hoàng ma ma muốn ăn canh thịt dê, thời điểm buổi chiều nấu canh thịt dê, vừa vặn Đường ma ma ôm Nhị hoàng tử ở trong phòng chơi đùa, Nhị hoàng tử nghe thấy hương vị, liền nháo muốn ăn cái kia."

Bôi Đình nhỏ giọng giảng giải cho Trần Mạn Nhu: "Hoàng ma ma không có biện pháp, liền đút Nhị hoàng tử ăn một chén lớn canh thịt dê. Sau đó Nhị hoàng tử sinh bệnh, Hoàng ma ma sợ hãi là vì đã biết nguyên nhân từ bát canh thịt dê, liền cầu các nàng không cần nói ra ngoài."

Hoàng ma ma cùng Đường ma ma là vú nương cửa Nhị hoàng tử, hai người kia ăn cái gì, đều là ở tại tiểu phòng bếp Dực Khôn cung tự mình nấu. Thịt dê này tuy rằng tanh nồng, nhưng cũng phải xem dùng phương pháp gì để nấu, Hoàng ma ma nếu thực có vài phần trình độ, canh thịt dê kia hương vị tự nhiên chỉ có ngon mà không có tanh nồng.

Cho nên, thời điểm nửa đêm các nàng đi qua, mới có thể không nghe thấy hương vị canh thịt dê. Mà ngự y kiểm tra, lại đều là thức ăn và đồ dùng của Nhị hoàng tử, liền sơ sót canh thịt dê.

Trần Mạn Nhu tự mình phỏng đoán một phen, nghiêng đầu hỏi: "Vậy còn đại hàn vật đâu?"

"Đây là sau khi Hoàng mẹ tự mình khai ra, nói là trước đó nàng uy Nhị hoàng tử ăn một chén băng." Bôi Đình có chút căm giận nói: "Hoàng ma ma thật sự là quỷ mê tâm hồn, nàng là vú nương của Nhị hoàng tử, ngày sau chỉ cần nàng không phạm sai lầm lớn, quan phu nhân cũng có thể làm, làm sao lại đánh mất tánh mạng?"

Xã hội này, thân phận vú nương đều là đi theo tiểu chủ tử nước lên thì thuyền lên. Giống như vú nương của Hoàng thượng Tần ma ma, từ khi Hoàng thượng đăng cơ, trượng phu Tần ma ma trở thành phó tổng quản Nội Vụ phủ, Tần ma ma nhảy lên trở thành nhị phẩm phu nhân, phẩm cấp so với trượng phu nàng còn cao hơn nữa.

Nếu không phải Dương quý phi thân phận đặc thù, lại được Hoàng thượng có vẻ sủng ái, Tần ma ma cũng không có khả năng tiến cung hầu hạ Dương quý phi. Chính là, còn phải là Hoàng hậu tự mình chào hỏi, trưng cầu Hoàng thượng đồng ý, sau đó thỉnh Tần ma ma tiến cung. (Ivy: Lúc đầu sao mình nhớ bà này hầu Thục phi mà ta)

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Nhị hoàng tử tương lai ít nhất cũng có thể có một vị trí Vương gia để ngồi, đến lúc đó tùy tiện an bài quan chức cho trượng phu của vú nương, vú nương kia đã còn không được quan phu nhân?

"Vậy người nhà Hoàng ma ma..." Trần Mạn Nhu nhăn mặt nhíu mày hỏi, Bôi Đình lắc lắc đầu: "Việc này ngược lại nô tỳ không rõ ràng lắm, tin tức ngoài cung tạm thời còn không có nghe được."

"Nương nương, Tiểu Thành Tử cũng tìm hiểu được một ít tin tức." Tẫn Hoan vào cửa nói, hôm qua sau khi Trần Mạn Nhu bị ngã thì phái Tiểu Thành Tử đi thăm dò tình huống chung quanh, hôm qua thời điểm trở về Trần Mạn Nhu đã ngủ, cho nên lúc này mới đến đây hồi báo.

Trần Mạn Nhu vội vàng cho Tiều Thành Tử tiến vào: "Hôm qua có thấy rõ ràng, chung quanh có cái gì rơi xuống hoặc là có người đi qua?"

"Hồi nương nương, tiểu nhân cũng không có tìm được cái gì, bất quá, đã hỏi những người khác." Tiều Thành Tử hành lễ với Trần Mạn Nhu, mới nói thẳng: "Sau khi cửa cung lạc thược, thị vệ có trách nhiệm cũng chỉ có thể canh giữ ở cửa cung, mặt khác có thị vệ tuần tra ở trong cung hành tẩu, tiểu nhân tìm một đội tuần tra, hỏi bọn hắn có thấy người đi qua con đường kia, sau đó, đội tuần tra nói, vẫn chưa thấy có người nào qua cửa cung."

Đội tuần tra đi qua các cung thời gian là một nén nhang một lần, trong cung tổng cộng có ba bốn mươi đội tuần tra, từng đội tuần tra phụ trách địa phương không giống nhau, bọn họ chính là chuyên môn phụ trách dọc theo Dực Khôn cung, cùng với Thể Chung hai cái cung điện, hơn nữa là đoạn từ Long Phúc môn đến Khôn Ninh môn.

Trần Mạn Nhu xong việc từ Dực Khôn cung đi ra, đi hướng Khôn Ninh môn, qua cung điện là Thể Chung điện, địa điểm bị ngã là giữa Thể Chung điện cùng Dực Khôn cung. Thời gian một nén nhang, trừ phi là hắn có năng lực ẩn thân, có thể tránh thoát ánh mắt mười thị vệ đội tuần tra.

Đừng coi thường những thị vệ này, bọn họ có thể ở trong cung hành tẩu, vậy năng lực đều phải trải qua xem xét, buổi tối Hoàng thượng ở hậu cung nghỉ ngơi, nếu năng lực thị vệ không tốt, thích khách tiến vào, bọn họ căn bản không phát hiện được, vậy triều đại đã sớm kết thúc.

Cho nên bọn thị vệ không phát hiện, vậy có nghĩa là, bọn thị vệ vừa đi qua địa điểm kia, sau đó có người đổ một lớp nước, thời gian một nén nhang, nước kết băng, hơn nữa thời điểm vừa vặn Trần Mạn Nhu đi qua.

Tính thời gian thật tốt, thời gian một nén nhang kết băng a, nếu không có cái gì làm phụ trợ, vậy căn bản là không có khả năng. Cho nên, ai trong cung có thể có tiêu thạch (kali nitrat) làm cho nước kết băng, ai mới có thể là hung thủ.

Bất quá, căn cứ phản ứng lúc này, có khả năng động thủ nhất, là người bốn địa phương Hàm Phúc cung Trường Xuân cung Thể Chung điện cùng với Trữ Tú cung. Bởi vì chỉ có người bốn địa phương này, có thể trong một khắc chung đổ nước rồi rút lui. Dực Khôn cung cũng không phải không có khả năng, nhưng lúc ấy cung nhân Dực Khôn đều là bị giam giữ.

Ở tại Trường Xuân cung là Lưu phi, ở tại Hàm Phúc cung là Vương tiệp dư cùng Đinh tiệp dư, ở tại Thể Chung điện là Vương tu nghi cùng Lý tu hoa, ở tại Trữ Tú cung là Tống mỹ nhân cùng Tề mỹ nhân.

"Gần đây hoặc là mấy ngày hôm trước, có có ngự y mở mở phương thuốc có tiêu thạch không?" Trần Mạn Nhu nhíu mi hỏi, Đối Nguyệt suy nghĩ trong chốc lát nói: "Mười ngày gần đây, cũng không có người tìm ngự y, bất quá, ngược lại nô tỳ nghĩ đến một chuyện khác."

Trần Mạn Nhu nhìn nhìn nàng, Đối Nguyệt nói tiếp: "Nhị đẳng cung nữ bên người Đinh tiệp dư Hàm Phúc cung, từng đi qua Thái Y viện." Cung nữ sinh bệnh không tư cách thỉnh ngự y, trừ phi là giống Đối Nguyệt đại nha hoàn bên người phi tử có thân phận cao.

Chính là nhị đẳng nha hoàn như Hồng Mai, Vi Nhạc, đều không được thỉnh ngự y. Cho nên tiểu cung nữ sinh bệnh, bình thường thượng đều là tự mình tìm dược đồng Thái Y viện, hoặc là y sư yểu trợ thủ xin dược liệu.

Chịu đựng cho qua thì tốt rồi, chịu không qua khỏi, sẽ chờ bị mang đi ra ngoài, sau đó tùy tiện chết ở một chỗ nào đó. Tại hậu cung, người không có núi dựa, chính là sinh bệnh cũng không dám sinh.

"Đinh tiệp dư?" Trần Mạn Nhu có chút khó hiểu, nàng cùng Đinh tiệp dư hình như không có cừu hận đi?

"Nếu là có thể biết được hôm qua thị vệ nào canh giữ ở bên ngoài Hàm Phúc cung thì tốt rồi." Tẫn Hoan ở một bên nói thầm một câu, như vậy có thể biết buổi tối Hàm Phúc cung có người nào đi ra hay không, tuần tra trong cung có vẻ nghiêm khắc, người đi ra, tuyệt đối không có khả năng ở Ngự Hoa viên dừng lại cả một đêm, trừ phi là nàng tá túc chỗ một cung nữ thân mật nào đó.

"Không cần biết là thị vệ nào." Tẫn Hoan ngược lại nhắc nhở Trần Mạn Nhu, cung nữ thái giám không thể tùy ý đi lại, như vậy chỗ ai thiếu người, chỗ ai dư người, chỉ cần dụng tâm sắp xếp điều tra, nhất định có thể điều tra rõ ràng.

"Hàm Phúc cung cũng không phải là thiết bản, Bôi Đình, ngươi đi hỏi thử, xem người bên cạnh Đinh tiệp dư, tối hôm qua có xác định là ở trong phòng hay không." Đinh tiệp dư cùng Vương tiệp dư, một người là người của Từ An thái hậu, một người là người của Hoàng hậu, mặc kệ Từ An thái hậu cùng Hoàng hậu ở mặt ngoài là bà bà từ ái con dâu hiếu thuận cỡ nào, bà tức trong vẫn như cũ không hợp nhau là sự thật.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.