Hậu Tinh Thần Biến

Chương 3: Q.10 - Chương 3: Hành tích bại lộ






Thời gian vội vội vàng vàng trôi qua thoáng chốc đã trăm năm, tại bên trong không gian gia tốc thời gian, thời gian gia tốc vạn lần, có nghĩa người trong đó đã trải qua thời gian khác biệt hơn mười vạn năm tháng, có như thế mới đủ thời gian lợi dụng màu xám vật chất đem tất cả những linh bảo này rèn luyện thành một vật hữu dụng.

Lúc này, chỉ còn lại có Hồng Quân một thân đơn độc ở trong không gian thời gian gia tốc, hắn muốn luyện hóa chính là Thiên Tôn linh bảo đẳng cấp cao nhất, thời gian đòi hỏi dĩ nhiên phải dài lâu, mặc dù là vũ khí do chính mình luyện chế, nhưng Thiên Tôn linh bảo này đã dùng chân linh hồn của Thần Vương để khải linh, linh khí thuần chất. Mà ngay cả Hồng Quân là chủ nhân luyện chế ra vũ khí này, cũng không biết thời gian cần thiết để luyện hóa hết bao lâu, thông thường đến trăm vạn năm cũng không chắc lắm.

Vô Danh Không Gian tầng thứ chín nơi vùng đất cấm đó, vốn nguyên trước đây là Lưu Quang điện của Lưu Quang đại đế, chỉ là lúc này chung quanh đã bố trí ra đủ loại ngăn chặn, Thần Vương có lợi hại đi nữa cũng không cách nào vượt qua.

Trong Lưu Quang điện, Lưu Quang trở thành Thiên Tôn lúc này đang ngồi trên điện đường, nhắm mắt trầm ngâm suy nghĩ gì đó.

“Ồ? Ở vùng địa ngục có điều cổ quái!” Lưu Quang từ lần trước sau khi trải qua chiến đấu cùng Hồng Quân, cứ một mực dùng thần thức không ngừng rà soát tầng Không Gian thứ chín, rà qua soát lại tìm tòi không biết bao nhiêu lần, nhưng bọn Hồng Quân cứ giống như bốc hơi bay biến mất dạng, ngay cả khí tức linh hồn đều không có tìm được.

“Phạm vi ngàn dặm, vậy mà không có một linh hồn nào tồn tại.” Thần thức Lưu Quang dừng lại tại bên trong phạm vi phương viên ngàn dậm nọ, rà soát qua lại không ngừng tìm kiếm.

“Ồ? Cũng... không cách nào thuấn di?” Lưu Quang cảm giác ở nơi đó có điều không ổn, thử trực tiếp thuấn di đi tới, nhưng lại phát hiện liên hệ không được với không gian nơi đó.

“Quả thật có điều cổ quái!” Nói xong, Lưu Quang thuấn di một cái, tới bên ngoài khu vực cái phương viên ngàn dặm kia.

Lại thử liên hệ với bên trong không gian lần nữa, phát hiện vẫn cứ không cách nào cảm ứng được, Lưu Quang cả người lao nhanh như bay vào.

Sau khi trở thành Thiên Tôn, đúng là không có sự tình gì có thể tránh khỏi sự khống chế của hắn, vì thế, hắn cũng không sợ bên trong có điều cổ quái gì, nhất thiết phải tiến vào thăm dò một phen.

“Xoạt!” Lưu Quang lơ lửng giữa không trung vậy mà không thể nào khống chế được mình, thân hình từ giữa không trung chợt rơi xuống.

“Sao lại thế này?” Lưu Quang vội vàng hạ xuống trong lúc hoảng hốt bối rối buộc miệng kêu lên.

Lưu Quang phát hiện ra chẳng những bên ngoài không cách nào liên lạc với bên trong của không gian, mà vào bên trong không gian, ngay cả Không Gian Pháp Tắc cũng đều không thể thi triển được nữa. Khiến cho Lưu Quang lấy Không Gian Pháp Tắc tiến hành phi hành thoáng cái không cách nào thích ứng được, buộc phải rơi xuống.

Rất vất vả, Lưu Quang mới dựa vào năng lượng bản thân ổn định thân hình trên không trung:

“Điều này sao có thể, vậy mà không cách nào thi triển Không Gian Pháp Tắc... Ồ? Ngay cả Thời Gian Pháp Tắc cũng không thể thi triển!” Lưu Quang hai mắt trợn trừng, tâm tình phức tạp dị thường.

Thiên Tôn mặc dù có lực lượng nhục thể, phòng ngự cùng với tốc độ cực kỳ cường hãn, nhưng Thiên Tôn dựa vào nhiều nhất chính là sử dụng thành thạo pháp tắc. Đột nhiên chợt phát hiện chính mình tuyệt nhiên không cách nào sử dụng các loại pháp tắc, điều này có thể khiến hắn không hoảng sợ đến ngẩn người sao?

Vội vàng bay ra khỏi phạm vi đó, Lưu Quang lại tiếp tục cảm nhận được các loại pháp tắc, lúc này mới thoải mái thở phào. Cảm giác mất đi rồi tìm lại được, khiến trong lòng Lưu Quang như vứt bỏ được một tảng đá lớn.

“Đây đến tột cùng là địa phương nào? Tầng thứ chín không thể sản sinh ra không gian lạ thường này?” Lưu Quang trong lòng vô cùng chấn động, thử nghiệm vừa rồi chứng tỏ, tiến vào bên trong phương viên ngàn dậm này, phảng phất giống như đặt thân mình vào một thế giới khác, đòi hỏi phải một lần nữa lĩnh ngộ Không Gian và Thời Gian pháp tắc.

Cảm giác không cách nào chưởng quản được từ trong lòng Lưu Quang tự nhiên nảy sinh ra, hắn thậm chí lần đầu tiên xuất hiện thành Thiên Tôn, lo sợ rằng tiến vào phạm vi này sau đó không biết sẽ xảy ra bất trắc gì.

Bên trong Lĩnh vực Tinh thần, Lôi Vệ bọn người đang nhàn nhã uống rượu nói chuyện phiếm, Lôi Vệ đang uống rượu đột nhiên đứng dậy, nhắm mắt cau mày, khiến mọi người chung quanh vô cùng kinh ngạc.

Một lát sau, Lôi Vệ đột nhiên mở hai mắt, nói:

“Không xong! Lưu Quang tới! Mau mau thông báo Tiểu Tư bọn họ trở về!”

Lần này nguyên do mở ra phạm vi ngàn dặm, chính là do Tần Tư đột nhiên đưa ra đề nghị muốn cùng Băng Nghiên đi ra ngoài tản bộ cho khuây khỏa, phạm vi quá nhỏ nhìn ngắm không có hứng thú, Lôi Vệ tự nhận cái lĩnh vực này của mình không thể để cho bất luận kẻ nào phát hiện, mà lại thông cảm cho tình yêu đôi trẻ cần phải có không gian tự do, nên đã đồng ý. Không ngờ, lại khéo sao dẫn dắt Lưu Quang chú ý tới, thật đúng là con đường vận mệnh gay go siết bao a.

“Vèo Vèo!” Hai tiếng, Tần Tư và Băng Nghiên xuất hiện tại trước mặt Lôi Vệ.

“Sư tổ, Lưu Quang đâu? Ở nơi nào? Tới đúng lúc, ta vừa khéo có thể thử nghiệm một chút Phá Thiên thương của ta.” Tần Tư vừa hiện ra liền nói.

Phá Thiên thương, đúng là kiện nhất lưu Hôi Mông linh bảo do Hồng Quân đưa cho Tần Tư, linh bảo này với thuộc tính phá vỡ không gian thế nhưng được nhượng lại Tần Tư rất ưa thích, đang băn khoăn lo lắng không có địa phương để luyện thương đây.

“Tiểu Tư, đừng kiêu căng như vậy, Lưu Quang dù gì đi nữa cũng là Thiên Tôn, với ngươi một tên Thần Vương thời gian gia tốc vừa mới lĩnh ngộ không bao lâu, như thế nào đấu cùng hắn?” Lôi Vệ không có tức giận nói, trong khoảng thời gian này sống gần nhau qua lại tiếp xúc, hắn cũng hoàn toàn chấp nhận chính mình hiện tại có hai tên đồ tôn như thế.

“Sư tổ, không phải có Lĩnh vực của ngài tồn tại sao? Tại bên trong Lĩnh vực của người, Thiên Tôn cũng biến thành Thiên Thần.” Tần Tư mặt dạn mày dày nói: “Hắc Hắc! Nếu như có thể tiêu diệt một Thiên Tôn, vậy thành quả đạt được kinh động siết bao a.”

“Bốp!” Một tiếng giòn tan vang lên, Băng Nghiên vỗ Tần Tư một cái:

“Đồ dở hơi!”

Tần Tư rụt đầu so vai, nhưng hai mắt vẫn nhìn thẳng về phía Lôi Vệ, ánh mắt lóe ra ý tứ hàm súc vừa thấy là biết liền.

“Hắn vừa mới tiến vào một lần, nhưng hiện tại đã ra ngoài... phỏng chừng là bị Lĩnh vực của ta dọa cho hoảng sợ thì phải, về phần còn ở bên ngoài hay không, ta quả là không biết. Thần thức của ta chỉ cần vừa dò tra ra ngoài một cái, chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện, đành phải lấy tĩnh chế động, chờ đợi thôi, hy vọng Lưu Quang không có can đảm để tiến vào mà trực tiếp rời bỏ đi, hoặc là đợi đến khi Hồng Quân xuất quan rồi sẽ giải quyết, đến lúc đó, ta sẽ không cần phải trốn trốn núp núp nữa. Chỉ có dùng năng lực đánh giết còn hơn là cứ bị đuổi chạy trối chết.”

Hiện tại Hồng Quân đang lúc luyện hóa đến điểm then chốt của Hồng Quân giới, nếu như trước thời hạn mà gọi hắn ra đây, ắt sẽ gây ra ảnh hưởng bất thường trong việc luyện hóa. Hơn nữa, Hồng Quân không có Hồng Quân giới, cũng không đem lại tác dụng gì.

-o-o-o-

Bên trong Thiên Tôn thành.

Chu Viêm mở hai mắt mỉm cười:

“Lưu Quang a Lưu Quang, không nghĩ tới còn bị ngươi phát hiện ra tồn tại một khối kỳ quái đặc thù như vậy, nếu không phải ngươi, ta hoàn toàn không có tinh thần nghị lực để phát hiện địa phương này, cũng không uổng công ta ủng hộ ngươi trở thành Thiên Tôn. Cái quân cờ này quả thật có ích lợi, Ha Ha.”

“Ồ! Địa phương đó quả thật cổ quái dị thường, vậy mà không cách nào liên lạc với không gian bên trong! Hơn nữa, Lưu Quang vừa đi vào cũng lập tức không cách nào dò tra được.” Chu Viêm chép chép miệng: “Quả là hiếu kỳ a, bất quá, hay là để cho Lưu Quang xông pha trước đi.” Mặc dù Chu Viêm đã nghĩ đến trong đó cùng bọn người Hồng Quân tất có quan hệ, nhưng vẫn quyết định để Lưu Quang đi làm con tốt thí, nếu không thì việc ủng hộ Lưu Quang trở thành Thiên Tôn, giá trị thành ra quá kém sao.

Vừa nghĩ, Chu Viêm vung tay một cái, một đám sương mù màu xám dày đặc bao phủ chặt chẽ thân thể chính mình, liền thuấn di tới một góc xa xa ẩn mình đủ để nhìn thấy Lưu Quang.

Dùng mù sương màu xám dày đặc bao phủ thân thể có thể ngăn cản sự dò tra của thần thức, đây cũng là Chu Viêm lúc thử nghiệm dùng màu xám dày đặc luyện chế vũ khí, từ trong thử nghiệm mà biết được.

Một phần, Chu Viêm chính là không muốn để cho quân cờ Lưu Quang này phát giác được. Mặt khác, hắn chỉ e rằng trong phạm vi ngàn dậm này có thể có người nào đó sử dụng thần thức không ngừng tìm tòi, cẩn thận là trên hết, đề phòng cả với việc chưa xảy đến.

Lưu Quang quanh quẩn tại phạm vi ngoài ngàn dặm kia ròng rã một tháng, trong thời gian một tháng này, Lưu Quang đã nhiều lần muốn tiến vào thăm dò một phen, nhưng mỗi lần đều là vừa nhích động thân mình thì ngừng lại, trong lòng phân vân lưỡng lự không ngừng.

Lần này, Lưu Quang rốt cục hạ quyết tâm, phi thân tiến vào trong Lĩnh Vực Tinh Thần.

“Hừ! Ta cũng không tin. Ta đường đường một Thiên Tôn, còn có cái thứ gì kiềm chế được ta, cho dù là Chu Viêm Thiên Tôn, tưởng muốn giết ta cũng là khó khăn vậy.” Lưu Quang lúc này cứ một lòng suy nghĩ như vậy, do hắn nhận thấy, nếu như tầng thứ chín có tuyệt địa, vậy hắn ở chỗ này nhiều năm như thế lại chưa bao giờ nghe nói qua, cũng đủ để đoan chắc nơi này không có gì nguy hiểm.

Sau khi đè nén được cảm giác cảm thấy khó chịu gay go đó, Lưu Quang lại triển khai thần thức.

“Ồ? Đây là khí tức linh hồn của tên tiểu tử Tần Tư kia, Ha Ha! Khó trách ta tìm kiếm lâu như vậy cũng không tìm được, lại lẫn trốn ở chỗ này! Khà Khà! Cũng ẩn núp thật giỏi a!” Lưu Quang cười to từng hồi, hướng về phía Tần Tư các người rất nhanh bay tới, không mảy may cảm nhận được phía sau mình đang có người bám theo sát nút.

Chu Viêm sau khi tiến vào Lĩnh Vực Tinh Thần, cũng giống nhau cảm nhận được nỗi phiền muộn như Lưu Quang. Bất quá, hắn bản thân làm Thiên Tôn nhiều năm hơn, lực miễn dịch với một số tình trạng đặc biệt tương đối cao hơn, bởi vậy rất mau chóng đã điều hòa trạng thái ổn định, thân mình dùng đám mây mù Hôi Mông mù mịt trên bầu trời trong vòng ngàn dặm đó ẩn tàng bám theo.

Bên trong Lĩnh Vực Tinh Thần, Lôi Vệ bày sẳn thế trận chờ địch đã một tháng lại mở miệng:

“Lưu Quang rốt cục đã tiến vào, mọi người chuẩn bị được rồi!”

“Ha Ha! Mọi người lấy vũ khí, chuẩn bị đánh nhau!” Tần Tư gần đây có thể là do thấm đầy tình yêu, nói chuyện cũng đàng hoàng ổn định.

“Bốp!” Một tiếng vang giòn tan, Băng Nghiên lại đánh Tần Tư một cái, không đợi Băng Nghiên mở miệng, Ngao Phương bên cạnh liền lên tiếng:

“Đồ dở hơi!’

Lời này vừa nói ra, khiến cho bầu không khí vốn bị đè ép nặng trịch đã nhẹ đi nhiều, mà Băng Nghiên tức thì đỏ mặt xấu hổ không kể siết, khiến cho bọn người Ngao Phương cười ầm ỉ một hồi.

Năng lượng trong cơ thể của Thiên Tôn vốn đã cường hãn, cho dù lấy năng lượng bản thân phi hành, tốc độ cũng nhanh chóng phi thường, tới trung tâm Lĩnh vực Tinh thần, đoạn đường năm trăm dặm, đối với Thiên Tôn mà nói hoàn toàn không tính là gì, Lưu Quang và Chu Viêm đều chỉ trong nháy mắt đã tới trên bầu trời của mọi người.

Sau khi tới nơi, nhìn thấy một đám người đang cười đùa, trong lòng Lưu Quang liền một hồi đắc ý: ‘‘Xem ra chẳng qua nơi bọn họ tìm được để nương thân, cũng bất quá chỉ như thế này mà thôi.’’ Nghĩ đến đây, Lưu Quang lại nảy ra một ý niệm trong đầu: ‘‘Địa phương cổ quái này cần phải một lần nữa lĩnh ngộ lại Thời Gian, Không Gian pháp tắc, như vậy bọn họ cũng không thể thi triển pháp tắc, thế này cũng tốt, Hắc Hắc!’’

Lưu Quang thậm chí còn nghĩ đến, sau trận chiến lần này, tiện thể tự mình lĩnh ngộ Không Gian, Thời Gian pháp tắc của phiến Lĩnh vực này, nhằm đạt tới kiểm soát toàn bộ tầng thứ chín, thậm chí, sau khi lĩnh ngộ, sẽ đem Chu Viêm ra giết chết lần nữa, đến lúc đó, cả tầng Không Gian thứ chín chỉ có một mình Lưu Quang hắn là Thiên Tôn.

‘‘Với Lưu Quang ta tư chất thiên tài, một lần nữa lĩnh ngộ các pháp tắc cũng không phải quá khó.’’ Lưu Quang trong lòng càng nghĩ càng thêm đắc ý.

‘‘Ha Ha Ha Ha!’’ Lưu Quang tưởng tượng vô hạn, nhịn không được ha hả cười một tràng, trong mắt hắn, những người trước mặt chẳng qua giống như là những con kiến hôi mà thôi, dưới tình huống không thể thi triển pháp tắc, cho dù là tên Hồng Quân biến thái kia, cũng không cách nào cứu đem bọn họ đi được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.