Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Chương 54: Chương 54: Không thế kết thúc như vậy được




Lúc này Lăng Diệu mới liếc cô ta một cái, nhếch môi: “Ra ngoài.”

Y Nghê cười đắc ý, giơ tay chỉ Lê Hân Dư, vênh mặt hất hàm: “Nghe thấy chưa, ra ngoài.” “Tôi nói cô đó, Y Nghê, ra ngoài.”

Y Nghê không thể tin nổi, một giây trước Lăng Diệu còn khoác vai mình, vậy mà chỉ giây sau thôi đã bắt cô rời đi. Cô ta tức giận giậm chân: “Diệu!” “Y Nghệ, tôi không muốn nói lần thứ ba.”

Giọng của anh đã trầm xuống hơn, lần này giống như tức giận vậy.

Y Nghê dù có không bằng lòng cũng không muốn chọc giận anh, hậm hực xách túi đi.

Cô ta vừa bước ra khỏi căn nhà, cửa đã đóng đánh “rầm” một tiếng cực lớn. Lúc này Y Nghê mới hiểu ra, Lê Hân Dư không phải người xúc tác giữa cô ta và Lăng Diệu, chính cô ta mới là quân cờ Lăng Diệu dùng để công kích Lê Hân Dư.

Thái độ của Lăng Diệu dành cho Lê Hân Dư gần đây thay đổi như thế nào cô đều để ý, nhìn thấy ánh mắt của anh dành Lê Hân Dư cùng với những người phụ nữ khác hoàn toàn khác nhau. Không thể nói rõ ánh mắt ấy rốt cuộc là gì, nhưng Y Nghê có thể xác nhận rằng Lăng Diệu có tình cảm với Lê Hân Dư.

Trước đây khi nhắc đến Lê Hân Dư, Lăng Diệu vẫn luôn tỏ ra vô cùng căm ghén, những điều ấy vẫn còn hiện rõ trong mắt anh, nhưng không hề ảnh hướng tới cảm xúc thật của anh.

Bây giờ hoàn toàn khác rồi, Lê Hân Dư là thuốc nổ của anh. Anh tức giận hay lật mặt đều là vì Lê Hân Dư.

Y Nghê biết, tối hôm ấy rõ ràng Lăng Diệu nhìn thấy Lê Hân Dư và Giang Dật Hàn ôm nhau, cũng chính vì vậy mà mới gây sức ép cho Lê Hân Dư, trừng phạt gia đình họ Lê. Anh cũng biết, chính cô ta đã hất nước lên người Lê Hân Dư nhưng lại không hề trách cứ cô ta.

Mới đầu cô ta nghĩ Lăng Diệu quan tâm mình hơn Lê Hân Dư.

Nhưng giờ đây cô bỗng nghĩ thông rồi, Lăng Diệu chi lợi dụng cô, lợi dụng cô đề đi công kích Lê Hân Dư, ép Lê Hân Dư tới tìm anh, cúi đầu trước anh!

Nói cho cùng, anh vẫn không muốn ly hôn, những điều này chỉ là thủ đoạn anh dùng để áp chế Lê Hân Dư mà thôi.

Căn phòng cách âm thật tốt, chỉ cách một cái cửa nhưng lại là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Y Nghê một mình đứng ngoài phòng khách, năm chặt nắm đấm, nghiền chặt răng. Lê Hân Dư rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì mà suốt ba năm quan hệ luôn lạnh nhạt, lại khiến Lăng Diệu đột ngột thay đổi thái độ như vậy.

Nếu như không có Lê Hân Dư, Lăng Diệu sớm muộn gì cũng là của cô ta.

Lê Hân Dư, tôi không thể bỏ qua như vậy đâu.

Từ nhỏ tôi đã thích Lăng Diệu, cô là cái thá gì chứ!

Giang Dật Hàn?

Có lẽ có thể tìm cách từ phía người này.

Trong căn nhà yên ắng, cả hai giương mắt nhìn nhau, đến nhịp thở của đối phương cũng nghe rõ mồn một.

Tay anh vẫn bị cô nắm chặt đặt trên ngực mình, anh chăm chú quan sát nét mặt cô: “Lê Hân Dư, em nghĩ kỹ chưa?” “Tôi nghĩ kỹ rồi, trước đây là do tôi không tốt, là do tôi không suy nghĩ kỹ càng. Sau này tôi sẽ cẩn thận hơn khiến anh không khó xử như vậy nữa.” Lê Hân Dư cũng ý thức được rằng mình quá ngây thơ, cuộc hôn nhân này sớm đã không phải việc của hai người họ, nó còn liên quan đến gia đình họ Lê.

Lê thị cần dựa vào tiền của nhà họ Lăng mới có thể sinh tồn. Một khi ly hôn, một khi Lăng Diệu lật mặt, sản nghiệp nhà họ Lê sẽ giống như domino sụp đổ một cách dễ dàng vậy.

Anh giơ tay ra vuốt nhẹ cảm cô, sau đó dừng lại trên môi cô, cười híp mắt nói: “Tại sao trước đây không phát hiện ra em lại khéo ăn nói như vậy.”

Đó chẳng phải vì trước đây không có người ép cô sao.

Lê Hân Dư oán thầm nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.

Bàn tay đang ve vuốt cảm cô bỗng dừng lại, Lăng Diệu bông lạnh nhạt nói: “Cười giả quá đầy, có phải trong lòng đang rủa xả tôi không?”

Lê Hân Dư bỗng ngập ngừng, không ngờ Lăng Diệu lại lợi hại như vậy, chỉ một biểu cảm có thể đoán được tâm tư của cô.

Cô mím môi, xem ra sau này đối phó với anh ta vẫn phải cẩn thận chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.