Hãy Kể Giấc Mơ Của Em

Chương 7: Chương 7




Ashley Patterson theo dõi cuộc điều tra vụ án Dennis Tibble trên ti vi và báo chí hàng ngày. Cảnh sát có vẻ như đã khám phá được nguyên nhân.

Thế là xong. Chẳng còn gì phải lo nữa.

Chiều hôm đó, đồn phó Sam Blake xuất hiện trước cửa nhà nàng. Ashley nhìn ông ta, miệng tự nhiên khô khốc.

"Hy vọng là không làm phiền cô". Sam Blake nói. "Tôi đang trên đường về nhà và chợt nghĩ là nên ghé qua đây ít phút ...

Ashley nuốt nước bọt. "Không phiền gì đâu, xin mời vào".

"Cô có căn hộ đẹp quá".

"Cảm ơn".

"Tôi cá là Dennis Tibble không thích loại nhà kiểu này".

Tim Ashley đập mạnh. "Tôi không biết. Anh ta chưa bao giờ đến đây".

"Vậy mà tôi nghĩ là có đấy".

"Không! Ông đồn phó, tôi đã nói rồi, tôi không bao giờ hẹn hò với anh ta cả".

"Được. Tôi ngồi được chứ?".

"Xin mời".

"Cô thấy đấy tôi đang gặp rắc rối lớn ở vụ này, cô Patterson.. Nàng không theo một kiểu mẫu nào cả. Như tôi đã nói mọị tội ác đều có đồng cơ. Tôi đã nói chuyện với hầu hết nhân viên ở Glbal và không, ai biết rõ về Tibble cả. Anh ta sống khép kín quá".

Ashley lắng nghe, đón chờ một tai họa giáng xuống.

"Thực ra, theo.những gì họ nói với tôi thì cô là người duy nhất mà anh ta thích".

Ông ta đã thực sự tìm ra cái gì hay đang nhử mình đây?.

Ashley cẩn thận trả lời. "Anh ta thích tôi, ông đồn phó, nhưng tôi không thích anh ta. Và tôi cũng đã nói thẳng ra với anh ta cảm nghĩ đó của mình".

Ông ta gật đầu:

"Vâng, tôi nghĩ cô thật tốt bụng khi mang giấy tờ đến tận nhà anh ta":

Ashley định nói giấy tờ nào? thì bỗng nhiên nhớ ra.

"Không hẳn thế. Tôi chỉ tiện đường thôi".

"Được. Ai đó phải căm ghét Tibble lắm mới gây ra tội ác kinh khủng đến vậy".

Ashley ngồi căng thẳng, không nói được gì.

"Cô có biết tôi ghét cái gì không? Những vụ án không phá được. Chúng luôn mang lại cho tôi cảm giác thất vọng. Bởi vì khi một vụ án đi đến chỗ bế tắc, tôi không nghĩ nó có nghĩa là tên tội phạm lại thông minh đến vậy. Tôi chỉ nghĩ đến trình độ quá kém cỏi của đám cảnh sát chúng tôi Vâng, dù sao tôi cũng là người may mắn. Xưa nay tôi đều đã giải quyết được tất cả các vụ án qua tay mình".

Ông ta đứng lên. "Tôi không có ý định từ bỏ vụ này. Nếu nhớ ra điều gì, cô có thể gọi điện cho tôi không, cô Patterson?".

"Vâng, dĩ nhiên".

Ashley nhìn ông ta đi ra và nghĩ. Phải chăng ông ta đến đây cảnh cáo mình.

Ông ta đã biết nhiều hơn những gì vừa nói?

Giờ đây, Toni thấy hứng thú với Internet hơn bao giờ hết. Nàng thích nhất là tán gẫu với Jean Claude. Song nàng cúng không quên thường xuyên trao đổi với những người khác. Mỗi lần như vậy nàng ngồi trước computer, gởi và nhận những mẩu tin nho nhỏ trên bàn phím.

"Toni? Có cô ở đây không? Tôi đang đợi cô đây".

"Tôi xứng đáng để cho anh đợi mà. Hãy kể về mình đi. Hiện anh đang làm.

nghề gì vậy?".

"Tôi làm việc ở nhà thuốc. Tôi nghĩ là tôi sẽ có lợi với cô đấy. Cô có xài hàng trắng không?".

"Thôi nhé".

"Cô đó hả, Toni?".

"Mark phải khống?".

"Ừ".

"Đã lâu rồi không thấy anh lên mạng".

"Tôi rất bận.Tôi rất muốn gặp cô, Toni".

"Hãy cho tôi biết, Mark, anh đang làm nghề gì?".

"Tôi là thủ thư".

"Nghe có vẻ không hấp dẫn lắm. Chỉ là sách và".

"Khi nào chúng ta có thể gặp nhau"?

"Sao anh không hỏi. Nostrađamus?".

"Toni, xin chào. Tên tôi là Weady".

"Xin chào Wendy".

"Cô có vẻ vui nhỉ?".

"Tôi rất yêu đời mà" ...

"Vậy thì tôi có thể giúp cô yêu đời thêm nữa đó".

"Anh đang nghĩ gì trong đầu vậy".

"Tôi cũng hi vọng cô không phải là loại người thiếu cận, sợ tiếp xúc và đối diện với những thử thách mới. Tôi muốn giúp cô chuyển sang một quãng đời mới!

"Cám ơn, Wendy. Nhưng anh không hề có thứ mà tôi đang cần".

Và sau đó, tới lượt tlean Claude Parent.

"Bonne nuit. Comment ca va?

"Tôi vẫn khỏe. Thế còn anh?".

"Tôi rất nhớ cô. Tôi đang hi vọng sẽ được gặp con người thật của cô":

"Tôi cũng vậy. Cảm ơn về bức ảnh anh gửi cho tôi. Trông anh quả thật rất hấp dẫn".

"Còn cô thì rất đẹp. Tôi nghĩ đà đến lúc chúng ta phải tìm hiểu thêm về nhau. Công ty cô có định cho người đến Quebec tham dự hội nghị tin học không?".

"Cái gì? Tôi hoàn toàn không biết chuyện này. Khi nào vậy?".

"Ba tuần nữa. Có rất nhiều công ty lớn tham gia đấy. Hy vọng là cô sẽ đến".

"Tôi cũng vậy" ...

"Ngày mai giờ này mình gặp nhau chứ?".

"Dĩ nhiên. Mai nhé".

"À để mai".

Sáng hôm sau, Shane Miller đi đến chỗ Ashley, "Ashley, cô đã nghe nói về hội nghị tin học ở Quebec chưa?".

Nàng gật đầu. "Có. Có vẻ thú vị đấy".

"Tôi đang cân nhắc xem có nên cử người đến tham dự không đây".

"Tất cả các công ty khác đều đi",Ashleynói. "Symantec, Microsoft, Apple.

Quebec sẽ là một cuộc trình diễn lớn của họ đấy. Một chuyến đi như vậy có thể coi là một món quà Giáng sinh được".

Shane Miller mỉm cười trước sự nhiệt tình của nàng. "Để tôi xem đã".

Chiều hôm sau, Shane Miller gọi Ashley vào văn phòng.

"Cô có thích nghỉ Giáng sinh ở Quchec không?".

"Thật ư? Tuyệt quá! Ashley thốt lên mừng rỡ. Từ trước đến giờ nàng toàn nghỉ lễ Giáng sinh cùng bố, nhưng năm nay thì nàng đá chán ngấy chuyện đó rồi ...

"Cô nên mang theo nhiều quần áo ấm".

"Đừng lo. Tôi sẽ thu xếp đầy đủ. Tôi mong chờ cơ hội này đã lâu lắm rồi, Shane".

Toni đang ngồi tán gẫu trên mạng. "Jean Claude, công ty sẽ cử nhóm chúng tôi sang Quebec đấy.".

"Tuyệt diệu. Tôi thấy vui quá. Khi nào cô đến nơi?".

"Hai tuần nữa. Chúng tôi có cả thảy là 15 người".

"Rất tuyệt diệu!. Tôi đang có cảm giác là một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra".. "Tôi cũng vậy". Một sự kiện vô cùng quan trọng.

Ashley vẫn lo lắng theo dõi tin tức hàng đêm nhưng hình như vụ án Dennis Tibble cũng không có tiến triển gì mới cả. Nàng dần cảm thấy thoải mái hơn. Nếu cảnh sát không thể lôi được nàng vào vụ này thì có nghĩa là cha nàng cũng sẽ không có gì liên quan. ĐÃãnhiều lần nàng định đánh bạo hỏi ông về chuyện đó nhưng rồi lại thôi.

Nhỡ ông vô can thì sao? Liệu ông có tha thứ cho nàng về tội dám nghi ngờ ông là hung - thủ - giết - người không? Còn nếu bố có tội thật thì mình cũng chẳng muốn biết làm gì, Ashley nghĩ.

Có thể mình sẽ không chịu đựng được. Vả lại cho dù đúng là bố làm chuyện này thì cũng chỉ để bảo vệ mình mà thôi. Nói chung là mình không nên gặp. bố vào dịp Giáng sinh năm nay.

Nàng gọi điện cho bác sĩ Patterson ở San Francico. Nàng không vòng vo mà vào thẳng chuyện. "Giáng. sinh năm nay bố con ta sẽ không ở bên nhau, bố ạ. Công ty đã cử con đi dự hội nghị tin học ở Canada rồi".

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. "Thật là một quyết định tồi tệ, Ashley.

Bố con mình vẫn luôn nghỉ Giáng sinh cùng nhau mà".

"Con không thể ...".

"Con là tất cả đối với bố, con biết không?".

"Vâng, và. ....bố là tất cả đối với con".

"Đó mới là điều quan trọng".. Đủ để giết người không?

"Hội nghị diễn ra ở đâu?".

"Ở Quebec. ở đó ...".

"A, một nơi rất tuyệt. Đã nhiều năm bố không đến đó rồi. Để bố cho con biết bố định làm gì.

Thời gian đó bố không có cuộc hẹn quan trọng nào ở bệnh viện cả. Bố sẽ bay đến đó và bố con mình sẽ lại cùng nhau hưởng một Giáng sinh vui vẻ".

Ashley nói nhanh. "Con không nghĩ là ...".

"Con hãy đặt trước phòng cho bố tại ngay cái khách sạn con ở. Chúng ta sẽ không phải phá lệ, đúng không?".

Nàng lưỡng lự và rồi lên tiếng.. "Vâng, bố ạ".

Làm sao mình gặp bố đây?

Alette rất vui. Nàng nói với Toni. "Mình chưa bao giờ đến Quebec cả. ở đó có Viện bảo tàng không?".

"Dĩ nhiên là có". Tonl trả lời. "Ở đó có tất cả.

Có các trò thể thao mùa đông. Trượt tuyết này, trượt ván này ...".

Alette rung mình. "Mình rất ghét mùa đông.

Chẳng có trò nào dành cho minh cả. Ngón tay mình sẽ bị cóng lại dù mình có nhốt nó suốt ngày trong găng. Mình sẽ chui vào các Viện bảo tàng.:.".

Ngày 21. tháng Mười hai, nhóm chuyên viên của Công ty Global Graphics hạ cánh xuống sân bay quốc tế Jean - Lesage ở SaintFor và lên xe về lâu đài Frontenac ở Quebec. Nhiệt độ bên ngoài sà xuống tới dưới 0P o PC và đường phố thì bị phủ một lớp tuyết dây.

Jean Claude đã cho Toni cố điện thoại nhà riêng. Nàng gọi ngay cho anh ta khi vừa lên phòng.

Hi vọng là tôi không gọi quá muộn chứ?".

"Tôi không thể tin được là cô đã ở đây. Khi nào thì tôi gặp được cô?".

"Sáng mai chúng tôi phải đến hội nghị. Có thể là tôi sẽ lẻn ra để đi ăn trưa với anh.

"Tuyệt! Trên đường Glande Allée Est có nhà hàng Le Paris - Brest. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó lúc một giờ trưa nhé".. "Tôi sẽ đúng hẹn" ...

Trung tâm Hội nghị cấp cao Quebec trên đại lộ René Lévesque là một tòa nhà kính thép bốn tầng, có sức chứa lên đến hàng nghìn người. Chín giờ sáng, khu đại sảnh rộng mênh mông đã chật kín những chuyên gia tin học từ khắp mọi nơi trên thế giới đổ về, trao đổi thông tin về sự phát triển của ngành. Trong các phòng công nghệ đa phương tiện, phòng trưng bày, trung tâm video cũng vậy.

Có đến sáu hội thảo chuyên để diễn ra cùng một lúc. Toni thấy chán ngắt. Chỉ nói mà chẳng làm gì cả, nàng nghĩ. 12 giờ 45 phút, nàng lẻn la khỏi gian đại sảnh và vẫy một chiếc taxi bảo chở đến chỗ hẹn.

Jean Claude đã đợi nàng ở đó. Anh nắm tay nàng, nồng nhiệt. "Toni, rất vui vì cô đã đến".

"Tôi cũng vậy".

"Tôi sẽ cố thu xếp để cô có một quãng thời gian dễ chịu ở đây". Jean Claude nói. "Thành phố xinh đẹp này có rất nhiều điều mà cô cần khám phá đấy".

Toni nhìn anh, mỉm cười. "Tôi biết là tôi sẽ thích nó mà".

"Tôi sẽ cố gắng dành nhiều thời gian nhất bên cô".

"Anh bỏ hết mọi chuyện ư? Thế còn cửa hàng của anh thì sao?".

Jean Claude cười. "Tôi đã có người quản lý khi vắng mặt rồi".

Bồi bàn mang thực đơn đến.

Jean Claude nói với Toni? Cô có muốn thử vài món kiểu Pháp - Canada của chúng tôi không?".

"Có".

"Vậy hãy để tôi gọi món cho cô, Anh nói với người bồi. "Nows voudriows le Brome lake Duck- ling. Rồi quay sang giải thích cho Toni." Đây là một món ăn địa phương, vịt nhồi táo với nước xốt".

"Ngon quá".

Và quả đúng như vậy.

Suốt bữa trưa đó, họ hỏi về quá khứ của nhau, "Vậy là anh chưa kết hôn à?" Toni hỏi, Chưa. Còn cô?" ...

"Cũng chưa".

"Có lẽ cô chưa tìm được người đàn ông thích hợp?".

Ồ, Chúa ơi, nếu đơn giản thế thì tốt.

"Đúng vậy".

Họ nói về Quebec và những gì cùng định làm với nhau ở đây.

"Cô có biết trượt tuyết không?".

"Có Tôi rất thích".

"Ah, bon moi aussi. Còn có xe trượt, ván trượt, những cửa hàng bán đồ thể thao mùa đông tuyệt với nữa.".

Sự nhiệt tình của anh có một chút gì đó hơi trẻ con. Tuy nhiên Toni chưa lần nào cảm thấy dễ chịu như lần nảy.

Shane Miller đã sắp xếp để người của Công ty mình tham gia hội nghị vào buổi sáng và nghỉ ngơi vào buổi chiều.

"Mình chẳng biết làm gì ở đây cả". Alette than phiền với Toni. Trời lạnh quá. Thế cậu định làm gì?".

"Mọi thứ". Toni cười to.

Ngày nào Toni và Jean Claude cũng ăn trưa với nhau còn buổi chiều thì họ cùng nhau đi thăm thành phố. Nàng chưa bao giờ thấy một nơi nào như Quebec cả.

Họ đến thăm La Citadelle với những bức tường cổ bảo vệ Quebec xa xưa, xem cảnh đổi gác truyền thống diễn ra trong các pháo đài. Họ cùng nhau khám phá các khu mua sắm Saint Jean, Cartier, Cote de la Fabrique, tản bộ qua quảng trường Petit Champlain.

"Đây là khu vực thương mại lâu đời nhất Bắc Mỹ đấy". Jean Claude nói với nàng.

"Tuyệt vời".

Nơi nào họ đi qua cũng tràn ngập không khí Giáng sinh với cây thông, ảnh và tượng Chúa, tiếng nhạc rộn ràng của những người hát rong.

Jean Claude đưa Toni đi chơi xe máy trượt tuyết ở vùng ngoại ô. Khi đến đoạn dốc hẹp, anh hồi. "Có có thấy vui không?".

Toni biết đây không phải là mót câu hỏi vu vơ. Nàng gật đầu và khẽ trả lời.

"Quãng thời gian này quả là rất tuyệt".

Alette dành hết thời gian rồi vào các bảo tàng, di tích. Nàng đi thăm nhà thờ Notre - Damme, nhà nguyện Good Shephesd và bảo tàng Augus- tine, nhưng thực bụng nàng cũng không thích thành phố này lắm. Có đến hàng tá restaurant nổi tiếng ở đây nhưng Aiette lại hay ăn ở Le Commensal, một quán ăn chay.

Nàng. đã nhiều lần nghĩ về anh bạn họa sĩ Rlchard Melton ở San Flancisco và tự hỏi lúc này anh đang làm gì, liệu anh có nhớ nàng không?

Ashley ngày một số lễ Giáng sinh hơn. Nàng định gọi điện cho bố và bảo ông đừng đến. Nhưng mình phải nói sao đây. Bô là kẻ sát nhân? Con không muốn nhìn thấy bố nữa.

Còn Giáng sinh thì đang tới cận kề bên nàng.

"Tôi muốn giới thiệu cho cô cửa hàng trang sức của tôi". Jean Claude nói với Toni. "Cô có thích thăm nó không?".

Toni gật đầu. "Thích".

Cửa hàng của Jean tọa lạc ở trung tâm_thành phố Quebec, trên đường Notre - Dame. Vừa bước chân vào, Toni sững cả người. Trên mạng, Jean nói, "Tôi có một cửa hàng đá quý nho nhỏ, thì đây nó là cả khu vực rộng lớn, thiết kế trang nhã. Nửa tá nhân viên đang bận rộn với khách hàng của mình.

Toni đưa mắt nhìn quanh và nói. "Thật - thật tuyệt".

Jean mỉm cười. "Merci. Tôi muốn tặng cô một cadeau - một món quà nhân dịp Giáng sinh".

"Không. Không cần thiết. Tôi ...".

"Xin đừng cướp đi niềm vinh hạnh của tôi". Jean Claude dẫn Toni tới quầy bán nhẫn. "Hãy nói xem cô thích gì?".

Toni lắc đầu. "Những thứ này đắt quá. Tôi không thể ...".

"Làm ơn nào".

Toni nhìn anh ta một lúc, rồi gật đầu. "Đành vậy" Nàng ngắm cả quầy một lần nữa. Chính ở giữa quầy là một chiếc nhẫn ngọc lớn có gắn nhiều viên kim cương nhỏ.

Jean Claude đưa mắt thề cái nhìn của nàng. "Cô thích cái nhẫn ngọc này à?".

"Trông nó rất đẹp, nhưng nó quá ...".

"Nó là của cô". Jean Claude rút chiếc chìa khóa nhỏ, mở quầy và lấy chiếc nhận ra.

"Đừng, Jean Claude ...".

"Pour mời". Anh đeo nó vào ngón tay Toni. Nó vừa khít ...

" Voilà! Đây là dấu hiệu ...".

Toni nắm chặt tay. "Tôi ... tôi không biết phải nói gì".

"Anh không thể nói cho em biết điều này đã làm anh sung sướng đến thế nào ở đây có một quán ăn rất khá, quán Pavillon. Mình sẽ ăn tối ở đấy nhé?".. "Bất kỳ nơi nào anh muốn".

"Tám giờ tối nay anh sẽ gọi cho em".

Sáu giờ tối hôm đó, Ashley nhận được điện thoại của bố. Bố xin lỗi vì sắp làm con phải thất vọng, Ashley. Bố không thể cùng con đón Giáng sinh được.

Có một ca rất nghiêm trọng ở Nam Mỹ đang chờ bố. Bố phải bay đi Argentina ngay đêm nay".

"Con ... con rất tiếc Ashley hỏi. Nàng cố làm ra vẻ tiếc nuối".

"Chúng ta còn nhiều cơ hội khác phải không con?".

"Vâng. Chúc bố lên đường mạnh khỏe".

Toni đang chờ mong bữa tối cùng Jean Claude. Đó sẽ là một buổi tối khó quên. Nàng lẩm nhẩm bài hát quen thuộc khi trang điểm.

Trên và dưới con đường thành phố Trong và ngoài đôi cánh đại bàng Đó là cách tiêu tiền Bốp. Đi đời con chồn Con nghĩ là Jean Claude đã yêu con, mẹ ạ.

Pavillon nằm ở Gare du Palais, trong khu vực g axe lửa cũ của Quebee. Đó là nhà hàng lớn với một quầy bar dài ở ngay lối vào và hàng dẫy bàn trải dài cho đến tận cùng. Cứ vào 11 giờ hàng đêm, bàn ghế lại được dọn bớt đi, dồn vào sát tường để làm sàn nhẩy và người ta mở đủ các loại nhạc, từ reggae đến jazz, pop, rock, blue ...

Toni và Jean Claude đến lúc chín giờ và được ông chủ chào đón nồng nhiệt từ ngoài cửa.

"Ông Parent. Rất mừng được gặp ông".

"Cảm ơn, André. Đây là Toni Prescott. Đây là ông Nicholas".

Rất hân hạnh, thưa cô Prescott. Bàn của hai người đã chuẩn bị xuống.

Đồ ăn ở đây ngon lắm". Jean Claude nói với Toni khi họ ngồi xuống "Mình dùng champagne trước nhé".

Toni gật đầu, mắt vẫn ngắm cái nhẫn ngọc mà Jean Claude đã tặng nàng.

"Đẹep quá!" Nàng thốt lên.

Jean Claude hơi nhô người về phía trước. Tu aussi. Anh không thể diễn tả là anh đã vui thế nào vì cuối cùng chúng ta đã gặp nhau".

"Em cũng vậy".

Nhạc nổi lên. Jean Claude hỏi Toni. "Em có thích khiêu vũ không?".

"Có".

Khiêu vũ là một trong những sự đam mê của Toni, và khi bước ra sàn nhảy rồi thì nàng quên hết mọi thứ. Hồi đó nàng đang nhẩy với bố thì nghe thấy mẹ nói, con này vụng về quá".

Jean Ciaude ôm nàng thật chặt. "Em nhẩy giỏi quá".

"Cảm ơn". Mẹ có nghe thấy không?

Toni nghĩ, ước gì cứ mãi mãi thế này.

Trên đường về khách sạn, Jean Claude nói, Cherie, em có muốn tạt qua nhà anh làm một li rượu không?".

Toni lưỡng lự. "Đêm nay không được, Jean ạ".

"Ngày mai nhé?".

Nàng nắm chặt tay anh:

"Ngày mai".

Lúc ba giờ sáng, nhân viên Cảnh sát René Pi - card đang lái xe tuần tra dọc theo đường Grande Allée trong khu QuartierMontcalm thì phát hiện cửa chính của một ngôi nhà hai tầng gạch đỏ bị mở toang. Anh đừng xe lại và bước xuống đi vào nhà. Anh bước lên bậc thềm và gọi to. "Cést la Police. Y a- t- il, quelqú un ...".

Không có tiếng trả lời. Anh bước vào và nhẹ nhàng di chuyển đến phòng khách lớn. Cést la Poiice. Y a- t- il, quelqúun?".

Vẫn không có tiếng đáp lại:

Cả căn nhà yên ắng một cách đáng ngờ. Lên cò súng, Picard đi vào phòng khách, sau đó di chuyển từ phòng nọ sang phòng kia; mồm vẫn gọi to. Vẫn là sự im Iặng kỳ quái. Anh quay lại hành lang. Có một cái cầu thang gạch dán lên tầng trên. Anh gọi lần nữa. Chỉ có im lặng đáp lạị. Anh tiến lên gác, lại gọi thêm lần nữa, sau đó bắt đầu tiến theo hành lang.

Trước mặt anh là cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ. Anh đến sát cửa, bất thần co chân đạp mạnh rồi xông thẳng vào. Mặt anh tái xám đi. "Chúa ơi!".

Năm giờ sáng trong tòa nhà màu vàng xám của Sở cảnh sát trung tâm Quebec trên đường Story, phó cảnh sát trưởng nói :

"Có thu thập được gì không?

Cảnh sát Guy Fontaine trả lời. Nạn nhân tên là Jean Claude Parent. Anh ta bị đâm ít nhất là 12 nhát, thân thể còn bị rạch nát ra. Nhân viên pháp y nói vụ án xảy ra khoảng 3- 4 giờ trước. Chúng tôi tìm thấy tờ hóa đơn của nhà hàng Pavillon trong túi áo nạn nhân. Anh ta ăn tối ở đó. Chúng tôi đã dựng ông chủ nhà hàng dậy rồi", "Kết quả sao?".

"Parent đã ăn tối ở đó cùng một cô gái tên là Toni Prescott, da nâu, nói giọng Anh. Người quản lý cửa hàng trang sức của Parent có khai rằng, ông chủ Jean của mình đã dẫn đến cửa hàng một người phụ nữ như vậy và giới thiệu cô ta là Toni Prescott. Jean đã tặng cô ả một chiếc nhẫn ngọc đắt tiền. Chúng tôi cũng tin rằng Parent đã làm tình trước khi bị giết và hung khí là một con dao rọc giấy.

Có rất nhiều dấu tay trên đó. Chúng tôi đã gửi các mẫu vân tay đó cho phòng thí nghiệm và cho cả FBI. Chúng ta sẽ ngồi chờ kết quả.".

"Anh đã bắt Toni Precott chưa?".

"Chưa".

"Tại sao lại chưa?".

"Chúng tôi không tìm ra cô ta. Chúng tôi đã kiểm tra tất cả các khách sạn trong khu vực. Chúng tôi còn kiểm tra cả hồ sơ ở đây và của bên FBI. Cô ta không có giấy khai sinh, số chứng minh thư và bằng lái xe".

"Vô lý Cô ta có thể biến khỏi thành phố này sao?".

Cánh sát Fontaine lắc đầu. "Tôi không nghĩ vậy đâu thưa sếp. Sàn bay đã đóng cửa lúc nửa đêm. Chuyến tàu hỏa cuối cùng rời khỏi Quebec xuất phát từ năm rưỡi chiều qua. Chuyến đầu tiên của hôm nay thì tới sáu giờ rưỡi mới khởi hành. Chúng ta sẽ đưa nhận dạng của cô ta đến bến xe bus, các công ty taxi và các phương tiện giao thông khác".

"Ơn Chúa, chúng ta đã biết tên cô ta, nhận dạng và vân tay. Cô ta sẽ không thể thoát được.

Một giờ sau, FBI đã gửi bản báo cáo xét nghiệm sang. Không thể xác định được vân tay. Không có hồ sơ của Toni Prescott.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.