Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Phần 2: Ám Lân

Chương 98: Chương 98: Cặp đôi An Nham "Đào mật trong tay tôi" (2)




Dây dưa một lúc lâu, An Nham luôn ôm chặt Cố Bàng Bàng, hôn đến mức môi cô sưng lên còn không buông ra được. Trong lòng hoá ra khiến cho người ta say mê như vậy. Còn Cố Bàng Bàng ngồi trên đùi An Nham, anh khiến cho cô có cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, thần bí lại kích thích, cô cảm thấy một năm chờ đợi này đều đáng giá.

Tuy vậy đã khuya, hơn mười một giờ còn ôm một cô gái dưới nhà không thả ra, dường như không phải là lựa chọn sáng suốt. An Nham thả cô ra đứng dậy, thật sự không nỡ nói ra lời phải đi. Cố Bàng Bàng cũng cúi đầu nhìn mũi chân.

“Anh...” An Nham mở miệng.

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“...Đưa em lên nhà?”

Tim cô đập vô cùng nhanh, trên mặt lại thản nhiên như không có chuyện gì: “À, vâng.”

Sau khi Cố Bàng Bàng tốt nghiệp, thuê một căn phòng, so với bề ngoài xinh đẹp của cô thì bên trong khá lôi thôi, song sau khi trạch nam An Nham đi vào, cảm thấy rất thích ứng, quen thuộc, ấm áp. Cố Bàng Bàng nước đến chân mới nhảy, tạm thời tuỳ tiện thu dọn một chút, ngẩng đầu lại thấy đôi mắt đen láy của An Nham đang xuất thần.

“Sao thế?” Cố Bàng Bàng hỏi.

“Không có gì.” An Nham đáp, “Anh nghĩ sau này trong nhà của chúng ta cần phải thuê nhân viên dọn vệ sinh theo giờ.”

Cố Bàng Bàng không nghĩ tới An Nham lại nói như vậy, cô còn chưa nghĩ xa như vậy đâu, mặt nóng lên, thấp giọng: “Ai muốn một nhà với anh...”

An Nham là nghĩ gì nói nấy chứ không phải cố ý trêu ghẹo cô, lúc này giọng nói oán trách thẹn thùng của cô, chỉ có kẻ ngốc mới không hiểu. Trái tim trong lồng ngực lại thịch một tiếng.

Cố Bàng Bàng thậm chí muốn đấm An Nham để hỏi anh có ý gì. Cô đi lấy chai nước cho anh, anh mở ra uống, sau đó cô chuyển ghế ngồi đối diện anh. Trong không gian chật hẹp như vậy, dường như khắp nơi đều như điện giật. Lúc này An Nham chú ý tới trên bàn sách, ngoài một số món trang phục cô để lộn xộn thì còn có một đống tài liệu tìm việc, sơ yếu lí lịch, giới thiệu chung về công ty...An Nham ân cần hỏi: “Tìm việc thuận lợi không?”

“Khá ổn.” An Nham vừa hỏi vấn đề này, trên mặt Cố Bàng Bàng hơi lộ ra vẻ mệt mỏi, “Là vô cùng...mệt mỏi.”

Tuy vốn là học bá, An Nham vừa tốt nghiệp đã được tuyển vào trung tâm kỹ thuật tin tức Bộ công an, nhưng anh cũng từng xem trên TV, nghe nói hiện tại tốt nghiệp tìm việc vô cùng vất vả. Anh gần như có thể tưởng tượng ra hình ảnh Cố Bàng Bàng cầm sơ yếu lí lịch lăn lộn trong biển người, căng thẳng chờ đợi từng cuộc thi viết rồi phỏng vấn. An Nham hơi cụp mắt xuống: “Xin lỗi, thân là bạn trai, anh lại không thể ở bên em.”

Nhắc đến công việc, Cố Bàng Bàng quả thực hơi mất mát, nghĩ đến những buổi tuyển dụng, các cô gái có bạn trai đều có đôi có cặp, dù vất vả chen chúc thì đều có bạn trai ở bên che chở, có khổ cũng không cảm thấy. Ai bảo ánh mắt cô cao làm chi, bất ngờ gặp gỡ một cảnh sát rồi chọn làm bạn trai? Tuy đã qua một năm rồi, có bạn trai hay không cũng như nhau...

Cô lắc đầu, không thèm nghĩ đến những chuyện mệt mỏi kia nữa, chuyển chủ đề: “Đêm nay anh ở đâu?”

An Nham yên lặng nhìn cô một lát, nói ra câu vô sỉ nhất đời này: “Anh...còn chưa có chỗ ở.”

Cố Bàng Bàng: “Hả?” Cô thật sự là biết đổi chủ đề.

An Nham cúi đầu nhìn đồng hồ một chút, khẽ ho một tiếng, tiếp tục vô sỉ: “Đã mười hai giờ rồi, có thể cho anh ở nhờ một đêm không? Anh chỉ cần một chỗ nằm là được rồi, mệt quá đi mất, đã một tuần anh không được ngủ ngon rồi.”

Đêm đã rất khuya, ngoài cửa sổ có ánh sáng nhàn nhạt di động. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn trên giường Cố Bàng Bàng, trên người cô bọc kín chăn. An Nham ngủ ở bên ngoài, trên người là một cái ga trải giường khác.

Cố Bàng Bàng: “Ngủ ngon.”

An Nham: “Ngủ ngon.”

Hai người đều nhắm mắt lại, im lặng.

Cố Bàng Bén lén mở mắt, lập tức khẽ giật mình, An Nham nào có ngủ, đang nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô đấy. Kì quái là anh dường như biến thành một người khác, khuôn mặt trở nên hơi mơ hồ, ánh mắt càng thêm sâu xa.

“Sao anh còn chưa ngủ?” Cô vừa lên tiếng, miệng đã bị chặn lại, là An Nham lấn người qua.

Cảnh đêm quá say mê, không khí trong phòng quá khô nóng. Cố Bàng Bàng không biết anh đã chui vào chăn mình từ lúc nào, cơ thể đàn ông trẻ tuổi, như một bức hoạ dịu dàng trong bóng đêm. Anh phủ kín cô, cúi đầu hôn, như si mê, say sưa. Áo ngủ của cô chẳng biết đã bị cởi ra từ lúc nào, tay anh giữ chặt hai trái mật đào, ngón tay thon dài trắng nõn thuộc về đàn ông chuyên dùng vi tính. Trong đầu Cố Bàng Bàng ong ong, hơi thở của An Nham cũng trở nên gấp gáp. Hai người mới nếm thử tình yêu, đều cảm giác được đắng chát và ngọt ngào, cũng cảm nhận được lúc này tinh thần và thể xác dâng trào, không thể chờ đợi mà chỉ muốn tìm một cửa ra. Trong thoáng chốc, cô nghe thấy An Nham nói bên tai: “Bàng Bàng, em hãy yên tâm với anh. Anh là cảnh sát, thời gian của anh rất ít, ở bên em cũng ít, nhưng anh...rất một lòng, nhiều năm như vậy anh chỉ có cảm giác với em, em ở bên anh, anh sẽ không bao giờ nhìn đến những cô gái khác.”

Trong lòng Cố Bàng Bàng dâng lên sự ngọt ngào chua xót, ôm chặt anh, khẽ nói: “Em cũng vậy, An Nham, từ ngày nhìn thấy anh, em đã chả để người đàn ông nào vào mắt rồi.”

Cảm giác mãnh liệt, kinh tâm động phách đồng thời bao vây bọn họ. An Nham từ từ thở phào, mang theo chút lo lắng run rẩy, hỏi: “Bàng Bàng, anh có thể chứ?”

Trước khi trải qua ngày hôm nay, Cố Bàng Bàng tuyệt đối không nghĩ tới mình sẽ giao cho người “bạn trai” mới gặp mấy lần này. Thế nhưng anh khiến cô quá rung động, còn cả sự thương tiếc dịu dàng không nói nên lời. Trong đầu cô trống rỗng, nhắm mắt lại, ôm cổ anh, thay cho câu trả lời.

Tuy nhiên khi tiến triển đến bước cuối cùng, hai chú chim mới yêu phát hiện ra một vấn đề quan trọng, không có áo mưa. Trên người anh không có, nhà cô tất nhiên cũng không. Khuôn mặt anh tuấn tú, đỏ ửng, vô cùng bình tĩnh ngồi dậy: “Anh đi mua.”

“Vâng.” Cô lấy chăn che kín người ngồi dậy, lúc này cô không muốn rời xa anh giây nào.

Vì thế hai người cùng nhau xuống nhà, tìm một cửa hàng tiện lợi, cùng đỏ mặt, thuận lợi mua được. Nửa đêm gió thổi, hai người nắm tay đi về nhà cô. An Nham chợt mỉm cười, nói: “Anh cảm thấy mình sắp hạnh phúc chết rồi.”

Cố Bàng Bàng ôm chặt cánh tay anh: “Em cũng thế.”

Đương nhiên quá trình sau đó tiến hành vẫn hơi không được thuận lợi cho lắm. Vẫn là vấn đề kia, dù là trạch nam lớn tuổi, ngày tu thành chính quả khó tránh khỏi không giữ được, còn là lần đầu tiên nên kết thúc rất nhanh. Hơi nóng bao phủ trong chăn, An Nham ôm cơ thể mềm mại của Cố Bàng Bàng, đỏ mặt, nhìn ngoài cửa sổ, khàn giọng: “Vừa rồi anh hơi xúc động, không tính...Làm lại.”

Tuy Cố Bàng Bàng vừa đau vừa sợ, nhưng nhìn thấy dáng vẻ vô cùng xấu hổ của anh, mỉm cười, duỗi hai tay ra, chạm vào mặt anh. Cô vô cùng mong muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại vào lúc này, anh vĩnh viễn ôm lấy cô, ở bên cô.

Sáng hôm sau, Bạc Cận Ngôn ở Vân Nam phía xa, nhận được tin nhắn An Nham gửi tới. Bởi vì không nhìn thấy, di động của anh hiện tại cũng cài chế độ tự đọc. Sương sớm tràn ngập phòng, Bạc Cận Ngôn tựa vào giường, nghe thấy giọng nữ trong điện thoại máy móc đọc: “Lão đại, trở thành đàn ông là loại trải nghiệm như thế nào?”

Bạc Cận Ngôn hơi nhíu mày, nói với Giản Dao: “Đầu óc An Nham hỏng rồi sao? Chẳng lẽ cậu ta tự quảng cáo sự hư hỏng với anh?”

Giản Dao buồn cười, suy nghĩ, hiểu ra: “Đừng nói là cậu ấy và Cố Bàng Bàng...”

Bạc Cận Ngôn hiểu ra, sau đó khẽ a một tiếng, cầm lấy di động trả lời: “Tiếc thật, tôi cảm thấy trình độ và chiều sâu trải nghiệm của chúng ta khác biệt.” Giản Dao khẽ đập bờ vai anh.

An Nham nhanh chóng nhắn lại: “Shit!”

Bên đầu kia, An Nham ở Bắc Kinh xa xôi, trên mặt ửng đỏ mỉm cười, để di động xuống, nhìn cô gái mềm mại không xương còn nằm sấp trên ngực mình ngủ say. Anh cúi đầu xuống, khẽ hôn, vuốt tóc cô. Đêm qua sau khi bọn họ ôm nhau ngủ, cô nói cô không bao giờ cảm thấy cô đơn nữa, cũng không còn sợ hãi tương lai. Cô nói một mình ở Bắc Kinh cũng phải ra sức phấn đấu giống như bạn trai cảnh sát hình sự của cô, vì tương lai của bọn họ. Nghĩ tới đây, An Nham cảm thấy sự kích động xông lên đầu. Anh biết cuộc đời này sẽ không bao giờ còn có giây phút nào đắc ý như lúc này, không thể chờ đợi mà nghĩ tới tương lai thuộc về mình và cô bé này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.