Nửa tháng sau, trên chuyến bay đến bang Maryland Mỹ.
Bạc Cận Ngôn thoải mái dựa vào ghế sô pha trong khoang hạng
nhất, ngắm Giản Dao ở bên cạnh giúp mình trộn món salad cá ngừ cali, quết mức
trái cây lên lát bánh mì. Phó Tử Ngộ ngồi bên cạnh nhìn không nổi nữa, bóp trán
nói: “Cậu không có tay à?”
Bạc Cận Ngôn lườm anh một cái, căn bản chả thèm đôi co với
anh, tiếp tục dáng vẻ nhàn nhã thưởng thức từng cử chỉ hành động, từng cái nhíu
mày nhăn trán và từng nụ cười của Giản Dao.
Giản Dao lại chỉ khẽ mỉm cười.
Đối với loại nhu cầu... không biết phải nói là ấu trĩ, hay
là bản năng nguyên thủy này, thỉnh thoảng cô cũng sẽ thỏa mãn anh, chỉ cần bỏ
ra chút công sức, đã có hiệu quả như một sự cổ vũ rất lớn đối với anh, vậy tại
sao không vui vẻ mà làm? Hơn nữa làm chuyện vui vẻ với người yêu của mình, dù
thế nào cũng không ngại nhiều.
Ngồi ở vị trí kế bên Phó Tử Ngộ, chính là Doãn Tư Kỳ. Thấy cảnh
này chị cũng chỉ mỉm cười, tiếp tục ngắm nhìn bầu trời đêm sâu thăm thẳm ngoài
cửa sổ. Nghĩ đến vị hôn phu đến nay sống chết vẫn chưa rõ của mình, trong lòng
chị lại cảm thấy cô đơn hiu quạnh.
Còn về người đang ngồi ở góc sâu nhất là An Nham, căn bản chẳng
thèm để ý đến những người đi cùng mình. Anh ta chỉ lo tập trung mở laptop chơi
trò chơi để giết thời gian trong suốt cuộc hành trình dài trên không này.
Vụ án Tạ Hàm tiến triển không thuận lợi, bởi vì việc ‘điều
tra tầng lớp nhà giàu’, cho dù ở bất cứ quốc gia nào, cũng đều là nhiệm vụ khó
khăn trắc trở trùng trùng. Hơn nữa những tình tiết phức tạp đại loại như con
riêng, tẩu tán tài sản hay số lượng nhà giàu ẩn nấp, thì vĩnh viễn cũng không
thể thống kê hết được.
Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi Mỹ chuyến này, là do nhận được
tin tức của người hướng dẫn tiến sĩ của Bạc Cận Ngôn. Bởi vì ông ấy vô cùng chú
ý đến vụ án của Tạ Hàm, ông cũng chợt nhớ đến, mấy năm trước đã từng có người nặc
danh viết thư cho ông, đề ra một số quan điểm vô cùng sắc bén cực đoan trong
tâm lý học tội phạm. Ông nhận thấy rằng giọng điệu và cách chọn lọc từ ngữ
trong những bức thư này xem ra vô cùng phù hợp với phác họa chân dung của Tạ
Hàm. Mà chúng vẫn được ông bảo quản cẩn thận, nên muốn mời Bạc Cận Ngôn đến Mỹ
một chuyến để bàn luận thêm.p>
Vì có khả năng liên quan đến giám định dấu vân tay và đối
chiếu chân dung để truy tìm tung tích, nên An Nham cũng đi cùng. Thân phận của
anh ta thật ra cũng giống với Bạc Cận Ngôn, là giáo sư thỉnh giảng của đại học,
chuyên gia mà Bộ Công an đặc biệt mời tới, nhưng không nằm trong biên chế của đội
cảnh sát, cho nên có thể lấy thân phận học giả đi giao lưu để ra nước ngoài.
Còn về Phó Tử Ngộ và Doãn Tư Kỳ, đều là về Mỹ để ăn mừng
Giáng Sinh. Các vệ sĩ tư nhân của Doãn Tư Kỳ thì chịu trách nhiệm bảo vệ an
toàn cho đoàn người.
Đã là đầu đông, trong vườn trường đại học lá bay lác đác,
trường học vẫn đứng sừng sững trang nghiêm, dường như cũng nhiễm phải không khí
lạnh lẽo đìu hiu.
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn sóng vai nhau bước đi, ngắm nhìn
gương mặt tuấn tú cao ngất của anh, tâm tình cô khẽ được xoa dịu.
Khi bạn yêu một người, thì bất cứ chuyện gì, bất cứ nơi nào
liên quan đến anh ta đều có ý nghĩa. Cho dù là những khuôn mặt nước ngoài xa lạ
ở xung quanh cũng đều có vẻ thân thiết.
“Nhìn gì vậy?” Cảm giác được sự quan sát của cô, Bạc Cận
Ngôn khẽ nhíu mắt, tâm tình vui sướng nhìn cô.
“Ở đây cũng không tồi.” Cô nói.
“Có sao?” Anh trả lời: “Trường học quá xấu, người quá đông,
quá ồn ào. Chỗ đáng nhắc đến duy nhất chỉ có khoa tâm lý tội phạm là có địa vị
dẫn đầu toàn mỹ nhất thôi.”
Giản Dao: “...”
Quả nhiên, hiếm khi tranh thủ được thời gian, đi dạo trong
vườn trường để ôn lại kỷ niệm xưa, không khí vốn có chút lãng mạn, vậy mà bị
anh thẳng tay quét sạch tưng.
Phó Tử Ngộ đang đi theo sau lưng lại hứng chí bừng bừng, giới
thiệu với cô và An Nham một số cảnh quan nổi tiếng trong trường. Cả ba người chỉ
ở lại Mỹ hai ngày ngắn ngủi rồi lập tức quay về Hồng Kông để tiếp tục tra án,
cho nên tối nay mọi người sẽ cùng nhau ăn cơm.
Đi theo phía sau bọn họ, chính là năm người vệ sĩ. Cảnh sát
Trung Quốc không thể tùy ý phái nhân viên xuất ngoại để bảo vệ bọn họ, vì thế Bạc
Cận Ngôn trực tiếp để Doãn Tư Kỳ sắp xếp những vệ sĩ trong nhà.
Chỉ chốc lát đã đi đến trước tòa nhà văn phòng của học viện.
Bạc Cận Ngôn dừng bước quay người, trước tiên là cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên mặt Giản
Dao, sau đó quay sang nhìn Phó Tử Ngộ: “Bảo vệ cô ấy cho tốt.”
Phó Tử Ngộ nghẹn lời: “Cậu chỉ đi có mấy phút thôi?”
Vẻ mặt của Bạc Cận Ngôn thản nhiên trả lời: “Tôi đã hứa với
cô ấy, trong lúc tra án sẽ không rời khỏi cô ấy 24/24.”
Phó Tử Ngộ: “Cậu còn có thể sến thêm chút nữa không?” Gò má
Giản Dao nóng lên, đẩy Bạc Cận Ngôn một cái: “Đi nhanh đi.”
Bạc Cận Ngôn lại liếc nhìn cô một cái, trong mắt nổi lên ý
cười nhàn nhạt.
Bởi vì vụ án liên quan đến hai phía Trung Mỹ tương đối nhạy
cảm, cho nên giáo sư của học viện chỉ đồng ý gặp một mình Bạc Cận Ngôn, để
tránh phiền phức. Dõi theo thân hình Bạc Cận Ngôn khuất dần sau cửa vào của tòa
lầu văn phòng, ba người còn lại đều ngồi đợi ở ghế dài, mấy người vệ sĩ đứng
bên cạnh, thu hút sự chú ý của không ít sinh viên, nhưng cũng yên ả không mấy ồn
ào.
Mọi người ngồi trò chuyện được một lúc, bỗng trông thấy một
chiếc xe thể thao màu champagne cùng với một chiếc Hummer đang chạy đến từ con
đường ven rừng của học viện. Phó Tử Ngộ khẽ cười huýt sáo một tiếng, hai chiếc
xe liền dừng ở bên cạnh một bãi đậu xe cách đó khoảng năm mươi mét. Doãn Tư Kỳ
mặc một chiếc áo choàng lông thú màu trắng, dưới sự bảo vệ của các vệ sĩ, uyển
chuyển bước xuống xe, chị đến đón bọn họ đi ăn tối.
Thật ra từ lúc Doãn Tư Kỳ đến Hồng Kông, Giản Dao và Bạc Cận
Ngôn rất ít khi gặp chị. Lúc này, Giản Dao nhìn thấy chị lặng lẽ tươi cười, thần
sắc lại không giấu được vẻ tiều tụy, bất giác trong lòng cô hơi rầu rĩ.
Không ngờ rằng Doãn Tư Kỳ đi đến, câu đầu tiên là nói với Giản
Dao: “Có người muốn nói chuyện điện thoại với cô.”
Giản Dao hơi sững người, chị lại khẽ cười một tiếng, liếc
nhìn hai người đàn ông còn lại: “Chúng tôi qua bên kia nói chuyện.” Tỏ ý chị muốn
cùng cô đi đến bên kia.
Phó Tử Ngộ cười xòa: “Này, em trai chị đặc biệt cường điệu rằng,
phải để cô ấy không được rời khỏi tầm mắt của tôi nửa bước đó. Chị định mang cô
ấy đi đâu?”
Doãn Tư Kỳ trừng mắt nhìn anh một cái: “Cậu có muốn đi cùng
không?”
Phó Tử Ngộ đứng lên, còn thật sự đi qua cùng hai người.
Giản Dao và Doãn Tư Kỳ trở về xe, Phó Tử Ngộ đứng bên ngoài
xe rảnh rỗi nhìn ngó chung quanh. Doãn Tư Kỳ đưa cho cô một chiếc di động. Điện
thoại nối thông, Giản Dao chợt giật mình, là ba của Bạc Cận Ngôn.
“Chào bác ạ.” Giản Dao khách sáo nói.
Ông cụ ở đầu bên kia chỉ lãnh đạm đáp trả: “Xin chào, nghe
nói, cô là trợ lý của Cận Ngôn.”
“Dạ phải.” Sau khi thoáng căng thẳng một chút, giọng Giản
Dao hồi phục lại sự bình tĩnh ôn hòa.
“Nó làm việc gì cũng chả bao giờ chịu nói một tiếng, nếu
không phải nghe Tư Kỳ nói, đến giờ tôi vẫn chưa biết các cô cậu đã trở về.” Ông
nói tiếp: “Tối nay về nhà ăn cơm đi.”
Giản Dao bất giác cười xòa: “Dạ được ạ, cháu sẽ chuyển lời
cho anh ấy.”
Hai bố con này... thật sự rất giống nhau.
...
Cô chuyên tâm nói chuyện điện thoại, Doãn Tư Kỳ lại cầm lấy
túi xách đẩy cửa xuống xe, đi về phía một tòa kiến trúc màu trắng ở bên cạnh, tầng
một ở đó là toilet công cộng. Hai người vệ sĩ đi theo sau chị. Phó Tử Ngộ nhíu
mày nhìn bóng lưng của chị nhưng cũng không để ý lắm. Bạc Cận Ngôn ném trách
nhiệm tạm thời bảo vệ người phụ nữ của cậu ấy lên đầu anh, anh cũng chả có hơi
sức đâu để quan tâm đến người phụ nữ thứ hai. Hơn nữa, chị ta ra vào đều có vệ
sĩ chuyện nghiệp bảo vệ, cũng chẳng cần người bên cạnh lo lắng làm gì.
Còn An Nham vẫn ngồi trên ghế dài như cũ, mở laptop lướt sơ
một vài tư liệu.
Ngay giữa trưa, ánh mặt trời trong vườn trường vàng óng ả,
cây cối phủ bóng rực rỡ. Có rất nhiều sinh viên trẻ tuổi đi qua đi lại, yên
tĩnh nhưng cũng kém phần dồi dào năng lượng. Giản Dao là lần đầu tiên nói chuyện
với ba của Bạc Cận Ngôn, tuy có chút đột ngột, nhưng cũng cảm thấy vui vẻ. Nghe
giọng ông cụ lãnh đạm nhưng lại rất dông dài hỏi dò cô về tình hình của Bạc Cận
Ngôn, cô nhịn không được phì cười.
Ngẫu nhiên ngước mắt nhìn lên, nhìn thấy trong tòa nhà trường
học cách đó không xa, pha lê ánh lên tia sáng dập dờn, không biết Bạc Cận Ngôn
đã nói chuyện với giáo sư như thế nào rồi.
Phó Tử Ngộ vốn đang nhàn nhã đứng bên cạnh xe, đột nhiên
trông thấy ở trước tòa nhà nho nhỏ cách đó khoảng mấy chục mét, đám đông hình
như xôn xao có chút khác thường.
“Trời ơi! Có người bị thương rồi!” Có người lớn tiếng la
lên, sau đó rất nhiều người trẻ tuổi đều chạy đến. Trong lòng Phó Tử Ngộ khẽ
run rẩy, đập vào mắt anh chính là một người đang nằm ngay trước cửa tòa nhà,
bên cạnh có thể thấp thoáng trông thấy một vũng máu mơ hồ. Mà theo trang phục của
người đó, không phải Doãn Tư Kỳ thì còn ai vào đây?
Anh ngây người một chút, lập tức chạy tới đó. Hai người vệ
sĩ vốn đứng bên cạnh xe, đã đồng thời xông về phía trước: “Tổng giám đốc!” An
Nham ở cách đó không xa cũng cảm giác thấy động tĩnh, lập tức đứng dậy chạy
qua, đồng thời móc di động ra gọi điện.
Phó Tử Ngộ vừa chạy được hai bước, bỗng nhiên giật mình, bước
chân anh khựng lại, đang muốn quay đầu nhìn về phía Giản Dao, đột nhiên bên tai
anh xẹt qua hai tiếng ‘víu víu’ nhỏ đến tưởng chừng không nghe thấy. Đồng thời
anh cảm thấy ở vị trí ngực trái, bụng phải, giống như bị vật nặng gì đó đụng mạnh
vào hai cái.
Đó là... súng bắn!
Anh chầm chậm cúi đầu xuống, nhìn thấy máu tươi đang từ từ
thấm ra ngoài bộ vest của mình.
Giản Dao đang gọi điện thoại, khóe mắt đột nhiên cảm thấy
bên ngoài xe hình như có điều khác lạ, bóng người không ngừng chớp nhoáng. Cô
ngước mắt nhìn lên, lại bị một màn trước mắt làm cho giật mình ngây người: Tất
cả mọi người đều đang chạy hỗn loạn, mà ở chỗ rất gần xe, cơ thể Phó Tử Ngộ như
trời trồng, từ từ khụy xuống.
Lòng cô cả kinh sợ hãi, vội bỏ điện thoại xuống định đẩy cửa
xe bước ra, đột nhiên cửa bên tay lái lại bị mở tung, một người đàn ông nhanh
chóng ngồi vào trong, thân hình cao lớn thon gầy.
....
Tất cả xảy ra cực nhanh, cả quá trình không đến một phút.
Bạc Cận Ngôn đứng trong văn phòng của giáo sư, xem xong mấy
bức thư khả nghi.
Trực giác gần như có thể phán đoán được, đây chính là bút
tích của Tạ Hàm. Mà trên giấy có dấu vân tay hoặc có thể thông qua dấu bưu điện
thể truy tìm ra hắn hay không, thì chỉ có thể đợi sau này để An Nham đi xác nhận.
Anh cất kỹ những bức thư vào trong túi áo khoác ngoài, thản
nhiên chào tạm biệt giáo sư, cũng dặn dò ông chú ý an toàn. Chỉ là lúc anh nhàn
nhã bước đi trong hành lang, nhịp tim trước giờ vốn bình tĩnh của anh, bỗng
nhiên có chút bất ổn một cách kỳ lạ. Điều này khiến anh hơi cảm thấy bất ngờ,
thuận theo trực giác, anh nhanh chóng bước nhanh về phía cửa ra của tòa nhà.
Còn chưa đi đến cửa, anh đã nghe thấy bên ngoài thấp thoáng
có tiếng người huyên náo. Trong nháy mắt anh khẽ biến sắc, sải bước dài chạy ra
ngoài.
Dưới ánh mặt trời xán lạng, trong ánh sáng mơ hồ. Cả một quảng
trường bên ngoài trường học đã trở nên hỗn loạn rối mù. Ở bên cạnh tòa nhà của
quảng trường, dưới sự kinh ngạc thương tiếc của một đám người, Doãn Tư Kỳ nằm
nghiêng trên mặt đất, ngay bụng còn cắm một con dao nhỏ. Thấp thoáng có tiếng
người truyền đến: “Là tự sát... tôi nhìn thấy cô ấy tự đâm con dao vào người!”
Ở bên cạnh bãi đỗ xe cách đó không xa, Phó Tử Ngộ đang nằm
ngửa trên mặt đất, cơ thể run nhè nhẹ, trên áo vest thấm đẫm máu. An Nham đang
ngồi xổm bên cạnh anh, cố gắng đè lên vết thương, gương mặt lạnh lẽo ngẩng đầu
nhìn về phía Bạc Cận Ngôn.
Sắc mặt Bạc Cận Ngôn thoáng chốc rét lạnh. Ánh mắt dừng lại
trên người Doãn Tư Kỳ và Phó Tử Ngộ một lát, sau đó nhanh chóng xoay người tại
chỗ một vòng, lại một vòng, ý muốn tìm kiếm hình bóng của cô. Lần đầu tiên
trong đời, anh cảm giác được tim mình đang cấp tốc rơi xuống, anh rõ ràng nghe
thấy tiếng hít thở dồn dập trống rỗng của bản thân. Một nỗi kinh sợ đau đớn như
sóng dữ không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, vượt qua cả tốc độ tư duy và ý thức,
ập mạnh vào lòng anh.
Lúc Giản Dao tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là một
loạt cánh cửa phòng giam bằng kim loại, trên đỉnh đầu đèn đóm sáng rực, còn cô
đang ở trong một căn phòng giam nhỏ, nằm trên chiếc giường sắt duy nhất. Tay
chân cô vô cùng nặng nề, cô chỉ khẽ cử động một chút, lại phát ra tiếng đinh
đang, bốn sợi xích sắt dài đang xích cô lại.
Nỗi sợ hãi vô vàn lao đến như thủy triều, trong nháy mắt nuốt
chửng lấy cô. Cô cảm thấy mỗi tấc cơ bắp và da thịt toàn thân đều bắt đầu đau đớn.
Đó là bởi vì sợ hãi, bởi vì tuyệt vọng và đau đớn dường như có thể dự kiến được
đang đến gần.
Trong lồng ngực cô giống như nhét đầy đá tảng, nặng nề lên
men, hô hấp cũng trở nên khẽ khàng đến mức không thể nghe thấy.
Tất cả xảy ra quá nhanh, cô nhớ lại gương mặt anh tuấn và nụ
cười nhàn nhạt của Bạc Cận Ngôn lúc sáng mà cảm thấy như đã cách xa mấy đời.
Mẹ, Giản Huyên, Huân Nhiên.
Còn có Cận Ngôn.
Em...
Em có thể sắp mất anh rồi.
Không biết qua bao lâu, trong bóng tối truyền đến tiếng bước
chân nhẹ nhàng lưu loát, còn có giọng một người đàn ông khẽ ngân nga, càng lúc
càng gần.
Hắn... đã đến.
Giản Dao nhắm mắt rồi lại mở ra, qua một lúc liền ngồi dậy,
sắc mặt bướng bỉnh như sắt, quay người nhìn sang.
Dưới ánh đèn sáng trưng, hắn bước đến từ trong bóng tối. Áo
sơ mi quần tây đơn giản, thân hình thẳng tắp cân xứng, dưới mái tóc ngắn đen
nhánh, là một gương mặt anh tuấn trắng trẻo, trơn nhẵn, rõ ràng không có chút
ngụy trang nào. Mà đôi mắt đen trong vắt đó, đang nhìn cô, hàm chứa ý cười.
Lòng Giản Dao chấn động mạnh. Một vài hình ảnh nào đó trong
ký ức lướt qua não. Mơ hồ, hoảng hốt, hỗn loạn... sau đó rõ ràng. Sự tuyệt vọng
càng lớn hơn xông lên trong lòng.
Thì ra cô đã từng gặp hắn.
Cô đã nhìn thấy gương mặt thật của hắn.
Hắn sẽ không bao giờ để cô sống sót.
Chương
72
‘Phập... phập... phập’ cùng với vô số âm thanh nặng nề, vô số
ngọn đèn đồng thời sáng lên. Những tia sáng chói mắt ùn ùn kéo đến, khiến Giản
Dao phải nhắm mắt vài giây, không cách nào thích ứng với thế giới sáng choang
quanh mình.
Tạ Hàm đứng ở một nơi không xa lắm khẽ bật cười, tiếng cười
trong trẻo vui sướng, giống như một cậu bé to đầu đã thực hiện được một trò đùa
tai quái.
Sau vài phút, Giản Dao mới từ từ mở mắt ra.
Dưới ánh sáng chiếu rọi mãnh liệt, gương mặt cô hiện lên vẻ
trắng trẻo sạch sẽ. Nhưng hai con ngươi đen như mực, lại vô cùng yên tĩnh. Cho
dù đang ở trong lồng giam, cả người cô càng toát lên vẻ mát lạnh xinh đẹp vô
ngàn.
Tạ Hàm nhìn cô chằm chằm, từ từ thu lại ý cười. Hắn sải bước
dài, đi đến vị trí cách lồng giam mấy centimét, nhìn cô như rất có hứng thú.
“Ở thời khắc khiến người ta kích động như hiện giờ... Jenny,
tôi thật hi vọng có thể nhìn thấy nụ cười ngọt ngào hiện lên trên gương mặt
cô.” Hắn thấp giọng nói.
Giản Dao vẫn giữ yên lặng như cũ. Giống như không nghe thấy
bất kỳ lời nào của hắn, cô đảo mắt, vòng qua hắn nhìn quanh một vòng.
Đây đại khái là một kho hàng cực kỳ khổng lồ, bốn phía xếp đầy
những container rất gọn gàng, khoảng trống ở giữa có một sân bóng rổ lớn. Phía
trên trần nhà bằng phẳng, lắp đặt hàng loạt đèn chiếu, thắp sáng khoảng trống
này khiến nó trông như một sân khấu, mà lồng giam của cô được đặt ở giữa sân khấu
ấy.
Trên khoảng trống phía trước cách đó mấy chục mét, có sô
pha, quầy rượu, giá sách, tivi, còn có một chiếc giường. Tuy chỉ có hai màu đen
trắng, nhưng đường nét lại gọn gàng mộc mạc. Ở trên bàn trà đặt một cốc rượu
vang đỏ còn dang dở và một cái áo vest vắt trên thành ghế sô pha.
Ở đây nghiễm nhiên trở thành nơi hắn sinh hoạt hàng ngày, kề
cận với lồng giam đang giam giữ cô.
...
Xung quanh vắng vẻ, chỉ có hắn và cô, ở một nơi không người
biết đến, yên lặng đối mặt nhau.
Ánh mắt Giản Dao cuối cùng không thể tránh khỏi việc đối mắt
hắn. Nhưng đôi mắt này, không giống với bất cứ một sát thủ liên hoàn nào mà cô
từng gặp.
Tôn Dũng của ‘Cỗ máy giết người’, là một ánh mắt trống rỗng
lại châm biếm trào phúng, cho dù bị bắt, cũng không có chút khẩn trương áy náy;
sát thủ diệt môn Chương Thành, ánh mắt mờ mịt cố chấp. Thậm chí ngay cả Tommy,
ánh mắt của hắn cũng là thâm sâu yên ắng và âm u lạnh lẽo... Bọn họ đều tỏa ra
một loại cố chấp và chết lặng triệt để từ trong xương cốt.
Còn người đàn ông trước mắt này, có thể nói là sát thủ liên
hoàn hung tàn nhất thế kỷ, là thầy giáo của tên biến thái ăn thịt người ‘hoa
tươi’ Tommy, nhưng xem ra chỉ là một thanh nhiên thanh tú rắn rỏi. Đôi mắt ôn
hòa đen tối, giống như một dòng suối trong suốt.
Cho nên lúc đầu, hắn cứ như vậy chạy đến trước mặt cô và Bạc
Cận Ngôn, đóng những vai diễn mờ nhạt nhất, đích thân mở ra trò chơi của hắn và
Bạc Cận Ngôn, lại không hề bị một người nào phát hiện.
“Nhớ ra rồi sao?” Hắn dùng một giọng điệu gần như là dịu
dàng hỏi.
Giản Dao nhìn chằm chằm đôi mắt hắn, trầm mặc kháng cự.
Đó là lúc ở trong phòng hành hình loang lổ vết máu của Tôn
Dũng, một người ‘cảnh sát khu vực’ phát hiện và đến hiện trường sớm nhất, đi đến
trước mặt bọn họ. Lúc hắn ngẩng đầu lên, bên dưới mũ cảnh sát rộng vành là một
gương mặt trắng trẻo trẻ tuổi. Lúc đó thần sắc hắn vừa nghiêm cẩm vừa chuyên
chú báo cáo với bọn họ.
“Đúng như anh nhận định, chúng tôi tìm thấy ‘Cỗ máy giết người’
trong một căn phòng ngủ.”
Tạ Hàm ở trước mặt bỗng nhiên lên tiếng, dùng một giọng điệu
giống y hệt để lặp lại những lời nói ngày hôm đó. Dường như có thể bám theo dấu
vết hồi ức của cô, trong mắt hắn nổi lên một ý cười dao động, lời thoại vẫn còn
đang tiếp tục:
“Giáo sư Bạc, tôi phát hiện thấy chữ viết bằng máu dưới gầm
giường tội phạm.”
“Chúng tôi còn phải tiến hành kiểm tra toàn bộ ngôi nhà
này.”
...
Sau đó thì sao? Sau đó còn gì nữa?
Giản Dao ngước mắt nhìn thấy ý cười trong đôi mắt hắn càng
sâu.
Còn có.
Người đi đường lướt ngang qua, người bảo vệ ở tiểu khu của bọn
họ, người chuyển phát nhanh, thậm chí trong nhiều lần hành động lùng bắt quy mô
lớn, một số lượng lớn cảnh sát nhân dân được điều động từ các khu vực khác về...
hắn đều có thể dễ dàng giả dạng lẫn trong đó.
Hắn thật sự vẫn luôn ở bên cạnh bọn họ. Chỉ là biển người
mênh mông, cho dù Bạc Cận Ngôn muốn tìm ra hắn còn khó hơn cả lên trời.
Nếu bây giờ cô có thể đem diện mạo thật của hắn báo cho những
người khác thì tốt biết mấy? An Nham có thể tập hợp các video giám sát của toàn
bộ đại lục, Hồng Kông và Mỹ, chắc chắn có thể phát hiện ra dấu vết của hắn. Cho
dù hắn có am hiểu ẩn náu và giả trang đi chăng nữa, cũng không thể cứ luôn dùng
bộ mặt giả để gặp người khác, từ đó hắn có mà chạy đằng trời.
Chỉ là hiện tại...
“Ok, đói rồi phải không?” Giọng nói ôn hòa của hắn cắt ngang
mạch suy nghĩ của cô: “Để con gái đói bụng trò chuyện cũng không phải thói quen
tốt. Chúng ta vừa ăn vừa nói có được không?”
Giản Dao không lên tiếng.
Cô nhớ đến mấy ngày trước, Bạc Cận Ngôn có hỏi Lý Huân
Nhiên, tại sao Tạ Hàm không giết anh. Lý Huân Nhiên đã trả lời như thế nào?
“Chuyện gì cũng đối nghịch với hắn, không để cho hắn có được
chút niềm vui nào từ trên người tôi.”
“Không ăn cơm, không nói chuyện, để mặc hắn tra tấn, để mặc
hắn giận thì mắng vui thì cười, chỉ coi hắn như không tồn tại.”
Còn có lời bình luận của Bạc Cận Ngôn lúc đó: “Cách làm có
chút ngu ngốc, nhưng cũng coi như hữu dụng.”
...
Trầm mặc trong giây lát, cô ngẩng đầu nhìn hắn, cuối cũng trả
lời: “Được, tôi cũng đói rồi.”
Tạ Hàm phút chốc nở nụ cười, nhìn chằm chằm đôi mắt của cô,
có vẻ càng lúc càng vui sướng.
“Thật là một...” Hắn nói chầm chậm: “Tiểu thư có dũng khí.”
Ánh đèn sáng choang, dàn âm thanh bên cạnh đang phát một bản
serenade êm dịu. Nguyên cả một kho hàng lại chẳng có cánh cửa sổ nào, không
nhìn thấy được ánh sáng bên ngoài, cũng không nghe được chút âm thanh nào khác,
hoàn toàn là một thế giới phong kín thuộc về hắn.
Giản Dao ngồi trên sô pha, tay chân mang xiềng xích, trên cổ
còn buộc một sợi xích dài, bị đối xử giống như động vật. Đầu kia của sợi xích bị
Tạ Hàm tiện tay móc lên cái giá mắc áo ngay sau lưng. Còn hắn đang xắn tay áo,
đẩy một cái xe nhỏ xếp đầy đồ ăn đến bên cạnh bàn.p>
Rượu vang đỏ, nến, beefsteak, salad và bánh ngọt phô mai...
hắn đặt từng dĩa đồ ăn lên bàn, còn trải khăn ăn giùm Giản Dao, sắp xếp dao nĩa
đàng hoàng. Giản Dao có chút cứng đờ ngồi tại chỗ, nhìn gương mặt nghiêng của hắn
đang chuyên chú thong dong, yên lặng không nói một lời.
Cứ tiếp tục như vậy. Yên tĩnh, nhưng phục tùng, không chọc
giận hắn, không biểu lộ ra một chút cảm xúc nào.
Bởi vì Bạc Cận Ngôn đã từng phân tích, tình cảm của hắn đối
với đàn ông, là chinh phục và cướp đoạt. Cho nên sự quật cường phản kháng của
Lý Huân Nhiên, tuy rằng sẽ rước lấy những ngược đãi tàn nhẫn hơn, nhưng bởi vì
không bị ‘chinh phục’, cho nên mới bảo toàn được tính mạng.
Phụ nữ thì ngược lại, làm theo phương pháp của Lý Huân Nhiên
chỉ phản tác dụng. Tuy rằng giờ phút này nhìn hắn có vẻ ôn hòa bình tĩnh, nhưng
nội tâm lại cất giấu những oán hận rất sâu sắc, hắn oán hận mỗi một người phụ nữ.
Bất cứ một sự phản kháng nào, đều sẽ kích động dục vọng tàn sát mãnh liệt trong
lòng hắn. Như vậy, hắn thậm chí sẽ không có kiên nhẫn để hưởng thụ quá trình
tra tấn cô, sẽ không đợi đến lần quyết đấu tiếp theo với Bạc Cận Ngôn mới quăng
ra thi thể tươi mới của cô để tạo thành một đả kích nặng nề nhất. Chỉ cần chọc
giận hắn, hắn có thể xử cô bất cứ lúc nào.
Cho nên, cô nhất định phải nhẫn nhịn.
Chỉ là hắn lúc này nhã nhặn lịch sự như vậy, càng khiến Giản
Dao dự cảm được, đang chờ đợi cô, chính là những tra tấn ngược đãi còn tàn khốc
hơn những nạn nhân trước rất nhiều. Bởi vì, cô là người phụ nữ của Bạc Cận
Ngôn, ở trong lòng hắn, đại khái giống như một bàn đại tiệc, phải từ từ thưởng
thức.
Cô không những phải gánh chịu, mà còn phải chịu đựng lâu nhất
có thể.
Trước khi Bạc Cận Ngôn tìm thấy cô, cô nhất định phải sống
sót. Cho dù có bị tra tấn đến mức tàn tạ cận kề cái chết, cô cũng phải sống sót
để trở về bên cạnh anh, trở về bên cạnh mọi người.
Nếu như cô thật sự chết đi...
Bạc Cận Ngôn sẽ chỉ còn lại một mình.
Người như anh, nếu chỉ còn lại một mình, sẽ trải qua quãng đời
còn lại như thế nào? Anh sẽ không quên được cô, anh sẽ không còn nhắc đến cô với
bất cứ người nào nữa. Anh vẫn sẽ cô độc giống như trước kia, không có ai chiếm
lấy một góc trong cuộc đời anh, cũng không có ai ở bên cạnh anh một đời.
Làm sao cô có thể để chuyện như vậy xảy ra?
Người đàn ông cô yêu thương nhất, người yêu duy nhất của cô,
bọn họ làm sao có thể mất nhau như thế này!
Những ý nghĩ này lướt qua trong đầu, lòng Giản Dao đột nhiên
trở nên kiên định. Một loại sức mạnh vững chắc, dường như buộc chặt trái tim
đang chìm dần trong kinh hãi và tuyệt vọng lại.
Cô im lặng nhìn Tạ Hàm, mà hắn đã chuẩn bị xong đồ ăn, ngồi
xuống chỗ đối diện cô, động tác nhã nhặn nâng cốc rượu vang đỏ lên.
Giản Dao yên lặng trong chốc lát, cũng giơ tay nâng cốc rượu,
nhẹ nhàng chạm cốc với hắn, đưa đến bên miệng khẽ nhấp một ngụm. Xuyên qua ly
rượu pha lê trong suốt, cô nhìn thấy Tạ Hàm phía đối diện, thần sắc có vẻ đăm
chiêu.
Bữa ăn yên tĩnh và thong thả. Tạ Hàm cũng không nói nhiều,
chỉ thỉnh thoảng giới thiệu cho cô một món ăn nào đó, bút tích của bếp trưởng
nhà hàng nào đó. Mà Giản Dao chỉ khẽ gật đầu, trả lời ngắn gọn.
Sự trầm tĩnh này, khiến ánh mắt Tạ Hàm nhìn cô càng có ý tứ
hàm xúc không rõ ràng, thậm chí có khi giữa chừng bỏ dao nĩa xuống, mặt không
chút biểu tình trực tiếp nhìn cô chằm chằm mấy phút không nói lời nào.
Giản Dao bị ánh mắt chăm chú của hắn khiến tâm tình có chút
kinh sợ, nhưng cô chỉ cúi đầu tiếp tục ăn, xem như hắn không tồn tại.
Cuối cùng, cũng ăn xong bữa đại tiệc gian nan này.
Tạ Hàm đứng dậy vòng qua bàn ăn, đi đến trước mặt cô. Thân
hình cao lớn, bước chân nhẹ nhàng, lại khiến lòng bàn tay Giản Dao bắt đầu ướt
đẫm mồ hôi. Cô tĩnh tâm, yên lặng ngồi bất động.
Hắn lại đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, đôi mắt trong
suốt sáng ngời, dừng lại trên gương mặt cô.
Giản Dao không thể tránh né, chỉ đành nghiêng đầu qua, đối mắt
với hắn.
Nhìn ở khoảng cách gần, gương mặt này dưới ánh đèn lại càng
lộ vẻ thanh tú trắng trẻo.
Hai người trầm mặc nhìn nhau không biết bao lâu, nhịp tim của
Giản Dao đã bắt đầu bất ổn.
Hắn lại đột nhiên nở nụ cười, giơ tay kéo ngăn kéo dưới bàn
ăn, cầm lấy một ống tiêm chứa đầy chất lỏng, rồi quay đầu nhìn cô. Tim Giản Dao
thoáng chốc lạnh lẽo đến tận cùng, cổ tay đã bị hắn cầm lên.
Ngón tay người đàn ông này lạnh băng, hắn cúi thấp đầu nhìn
mạch máu màu xanh nhỏ xíu của cô, cắm đầu kim xuống, từ từ đẩy vào.
“Chúng ta, bắt đầu vui chơi điên cuồng nào.”