Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 601: Chương 601: Muốn chạy?




Triệu Vô Cực nhìn Lôi Thập Bát, đối phương đang động.

Lôi Thập Bát cùng Triệu Vô Cực đấu sức một chiêu, thế trận vốn đang cân bằng nhưng cuối cùng không ngờ lại bị đối phương đánh tan của mình chiêu thức, sau đó một tường tiến thẳng xông tới đả thương cơ thể hắn.

Nếu không phải đối phương một chiêu kim sắc mũi thương kia sau khi cùng hắn huyết sắc phong nhận cuồng phong va chạm chiến đấu bị giảm đi đáng kể uy lực, hắn cũng không thể trong lúc nguy cấp nhất né tránh chỗ hiểm yếu lại bị thương không đến mức chí mạng như lúc này.

Đương nhiên, đây một phần cũng là nhờ Thị huyết ma đao công lao, nếu không lúc này hắn đã sớm vì đau đớn mà ngất đi.

Trên ngực hắn mở một cái dài dến gần bằng ngón trỏ vết đao cắt, máu tươi cũng đang không ngừng từ đó rỉ ra.

Nhưng Thị huyết ma đao có khả năng giúp điều khiển huyết dịch trong cơ thể để hạn chế vết thương bị chảy máu, đồng thời nó cũng có thể khiến cho cơ bắp xung quanh vết thương tự động co lại, tiếp tới một bước giảm thiểu thương hại.

Bởi vậy Lôi Thập Bát mới có thể không bị một chiêu của Triệu Vô Cực đánh trúng mà đau đớn ngất đi, hắn mới có cơ hội đứng lên tiếp tục cùng Triệu Vô Cực đối mặt.

Lôi Thập Bát tuy tỉnh lại, nhưng hắn cũng nhận được không ít sự trợ giúp của Thị huyết ma đao mới có thể tỉnh lại.

Bây giờ hắn tuy không hoàn toàn bị Thị huyết ma đao khống chế nữa, đã có một chút lí trí, nhưng lí trí của hắn vẫn rất là yếu ớt, bên trong đối với cầu sinh một loại khát vọng trỗi dậy, khiến hắn cảm giác được sinh mệnh là như thế trân quý, tử vong là như thế đáng sợ hãi.

Trước đây hắn cũng không phải là chưa gặp qua như vậy tràng diện

Hắn Ở Thần Điện chiến đấu cùng người khác cũng rất liều mạng kinh lịch không ít sinh tử thời khắc.

Nhưng lúc đó, hắn có Thị huyết ma đao hỗ trợ, tất cả mọi việc đều trở nên vô cùng dễ dàng.

Kết quả cuối cùng, hắn luôn là người chiến thắng.

Mà ở đây cùng Triệu Vô Cực đánh một trận, hắn lúc đầu vốn cho rằng rất dễ dàng liền có thể đánh bại đối phương cuối cùng liền bị đối phương đánh lui ra.

Thẹn quá thành giậng sử dụng Thị huyết ma đao sức manh, Thị huyết ma đao cùng đối phương điên cuồng phát ra nội lực từ đánh giết một hồi, cuối cùng người bại không ngờ lại là hắn.

Cái này đối với Lôi Thập Bát lòng tự tin mà nói, đả kích vô cùng to lớn.

Hắn trước giờ đều nghĩ rằng, ngoài các chủ, Điện Chủ những cấp bậc này người mới có thể làm đối thủ của hắn, ở trên giang hồ hắn đã không cần sợ hãi bất cứ người nào, không có ai có thể đánh bại được hắn, vậy mà lúc này đây hắn bị Triệu Vô Cực chính diện đánh bại, bại một cách vô cùng triệt để, không hề có chút mờ ám cùng mượn cớ nào.

Bởi vậy, lòng tự tin về võ công của hắn bị lung lay. Lòng tự tin về Thị huyết ma đao cũng gặp phải nghi ngờ.

Các chủ nếu có đánh bại hắn, cũng là đánh bại mà thôi, sẽ không giết hắn.

Điện Chủ cũng sẽ chỉ giáo hắn mà thôi, sẽ không nguy hại tính mạng của hắn, nhưng hắn từ trước đến giờ, cũng chỉ được đối phương chỉ điểm duy nhất một lần, nhận rõ được sự cường đại của đối phương sau liền không bao giờ tiếp tục dám đến xin đối phương chỉ giáo nữa.

Mà Triệu Vô Cực, một cái giang hồ ngoại lai võ giả tới Thần Điện, hắn sẽ không quan tâm tính mạng của bản thân Lôi Thập Bát thế nào, muốn chém liền chém.

Lôi Thập Bát có vẻ cao ngạo, tự kiêu, nhưng đây chính là vì hắn chưa hề bại bởi người trên giang hồ lần nào, mới đúc rút ra kinh nghiệm như vậy.

Bây giờ sử đụng đến cả con bài tẩy lớn nhất của hắn là Thị huyết ma đao, vậy mà cũng không hề có chút tác dụng nào, vẫn là bị Triệu Vô Cực đánh trọng thương sắp chết.

Nếu không phải Thị huyết ma đao còn Ở trong tay hắn, nó đối với thương thế của hắn tiến hành áp chế, thì giờ này chỉ sợ hắn đã chết rồi.

Lớn nhất tự tin, bị đánh nát.

Lớn nhất chỗ dựa, bị đánh bại.

Lôi Thập Bát lúc này, đã hơi tỉnh táo lại, trong ánh mắt của hắn bắt đầu hiện lên lo lắng cùng sợ hãi, hắn sợ hãi Triệu Vô Cực sẽ thật sự giết chết hắn.

Bản thân hắn cao ngạo, cũng không đồng nghĩa với hắn dũng cảm, trong lòng có một cỗ quyết tiến không lùi chi ý.

Hắn lúc này bị đánh từ trạng thái Thị huyết ma đao thao túng cơ thể mà hơi hơi tỉnh lại, hắn thật sự đã cảm giác được sợ hãi, hắn muốn bỏ chạy trở lại Thần Điện, dưỡng thương cho tốt, hảo hảo suy nghĩ xem làm sao có thể đánh bại được Triệu Vô Cực, sau đó mới trở lại báo thù.

Lập tức Lôi Thập Bát quay người, hướng về phía sau rút đi, tốc độ cũng không kém phần nhanh nhẹn, giống như là hắn chỉ bị thương nhẹ vậy.

Hắn hành động vừa ra, tất cả mọi người đều vỡ tổ.

Đầu tiên, chính là đao các người, thủ hạ trực tiếp của hắn.

Đối với đao các người mà nói, thủ lĩnh của bọn hắn đao các các chủ Lôi Thập Bát, võ công cao cường, chỉ so với Điện Chủ yếu một chút, trên giang hồ đã sớm không đối thủ.

Bọn hắn kịnh trong Lôi Thập Bát như thần minh, bởi vậy kiêu ngạo như một đầu sư tử, không ai có thể dễ dàng trói buộc được hắn, hắn chính là thủ lĩnh về cả mặt tinh thần lẫn võ lực của đám người này, bây giờ đối phương lâm trận không những chiến bại còn phải quay đầu bỏ chạy, khiến cho hình ảnh hắn anh minh thần võ vô địch của hắn trong lòng bọn hắn toái diệt.

Một người run giọng lên nói:

“ các chủ vậy mà bại? hắn vậy mà thật bại?”

“ hắn đã dùng đến sức mạnh của Thị huyết ma đao a! làm sao có thể bại như vậy được?”

“ chắc chắn là tiểu tử kia giở trò quỷ, nếu không các chủ sao có thể dễ dàng liền thua thế được? chưa kể sức mạnh của Thị huyết ma đao a! Thị huyết ma đao chính là Thần Điện chúng ta ngũ đại chí bảo một trong, làm sao có thể cứ như vậy liền thua được? ta không tin đây là sự thật, chắc chắn đối phương đã giở trò quỷ gì rồi!”

“ đúng vậy, giang hồ võ giả luôn là tầm thường thấp kém hạng người, bọn hắn sao có thể sánh với Thần Điện võ sĩ chúng ta, sao có thể sánh với các chủ. Chắc chắn các chủ đã bị trúng ám chiêu của đối phương! Thật âm hiểm!”

đám người của đao các các chủ đều là một mặt không tin tưởng Triệu Vô Cực có thể đánh bại được các chủ của bọn hắn.

Bởi vì các chủ của bọn hắn là người mạnh nhất đao các, là anh minh thần võ các chủ, đại sát tứ phương vô địch thủ các chủ a!

Nhưng bọn hắn thực chất chính là đang tự tìm kiếm lí do cho mình mà thôi.

Không phải ai cũng là như vậy suy nghĩ, đao các cũng có người đầy đủ tỉnh táo, bọn hắn biết vừa rồi chiến đấu mãnh liệt đến mức nào, các chủ của bọn hắn cũng đã dốc toàn lực.

Tuy chưa xuất hết tất cả chiêu thức lợi hại ra, nhưng hắn biểu diễn cũng đã tám chín phần thực lực rồi.

Ngươi không sử xuất ra chiêu thức của ngươi mà để đối phương nhân thời cơ đánh bại ngươi, vậy thì đây không phải lỗi của đối phương vô sỉ lợi dụng thời ca, mà là lỗi của bản thân ngươi mà thôi.

May mắn cho hắn chính là Triệu Vô Cực chưa dám lập tức ra tay lúc đó, nếu không bây giờ hắn đã là một cái xác chết lạnh siu siu rồi.

Bởi vậy, trong chiến đấu nhanh như điện quang hỏa thạch, kết hợp chiêu thức cùng thời cơ xuất chiêu là một cái cực kì trọng yếu yếu tố quyết định tới thành bại.

Võ giả, không thể chờ tới lúc quyết đấu mới đi luyện võ, mà bọn hắn phải luôn chuẩn bị đầy đủ từ trước, tôi luyện võ học thuần thục đến mức trở thành bản năng của mình, chỉ cần đối phương hơi động liền có thể lập tức thi triển ra võ học của mình ứng đối với đối phương.

Như vậy mới là chính xác nhất cách làm.

Mà Triệu Vô Cực hiển nhiên đối với thứ này làm được so với Lôi Thập Bát tốt.

Hắn đối với võ công của mình càng hiểu rõ, càng biết tùy cơ ứng biến, bởi vậy ở lúc quyết đấu cuối cùng, hắn mới từ trong thế ngang bằng giành lấy lợi thế, cuối cùng chiến thắng đối phương.

Đối ngược với Thần Điện đao các bên kia, bên võ lâm liên quân lập tức không ít người đỏ mắt gấp gáp nói:

“ Triệu Võ tôn thắng rồi, làm sao có thể thả hổ về rừng đây? Chờ đối phương dưỡng thương khỏe trở lại, nhất định sẽ trở lại gây khó khăn cho chúng ta a! đến lúc đó hắn dựa vào kinh nghiệm lần này cùng Triệu Võ tôn giao thủ, lại càng thêm cẩn thận gấp mấy lần, lúc đó muôn giết hắn cũng không được a!”

“ đúng vậy, thả hổ về rừng hậu hoạn khôn lương. Triệu Võ tôn hẳn là biết rõ cái này a!”

“ lúc nãy hắn còn kiêu ngạo như vậy, bây giờ lại muốn làm đào binh bỏ chạy sao? Sao không giốn như lúc nãy huyênh hoang khoác loác đứng lại chiến đấu a! Thần Điện đám người đều là dạng này sao?”

“ không tốt, tên Lôi Thập các chủ kia tốc độ không c hậm, hắn đã gần trở lại được một nửa đường rồi, nếu Triệu Võ tôn thâm nhập sân địch quá sâu, đến lúc đó có chuyện gì chúng ta cũng không thể kịp thời viện trợ a!”

“ chúng ta nên làm cái gì? Xông lên phát động tấn công, giúp Triệu Võ tôn sao?”

“ ngu ngốc, bọn hắn là đang quyết đấu, ngươi lên như thế không những không giúp được gì hắn ngược lại sẽ còn khiến hắn khó chịu. Ngoan ngoãn đứng qua mọt bên đi thôi!”

“ thật là khốn kiếp, hắn vậy mà dám chạy? Ta nếu là Triệu Võ tôn đã sớm giết chết hắn! Cầu Triệu Võ tôn đánh chết hắn, giúp tất cả mọi người ra một ngụm ác khí a!”

Bên này võ lâm liên quân cũng đã vỡ tổ.

Không ít người đang vì Lôi Thập Bát chiến bại mà cười trên nỗi đau của người khác, không ít người thì thật sự bị thái độ của hắn làm cho phát tức, tuy không thể cùng đối phương liều mạng, nhưng không phải còn có Triệu Vô Cực ở đây sao?

Thế là mọi người đồng thời nhìn về phía Triệu Vô Cực bóng lưng.

Triệu Vô Cực hao hết sức chín trâu hai hổ mới có thể đánh thắng hắn, sao có thể ở chỗ này để hắn chạy thoát, thả hổ về rừng.

Hắn cảm giác cơ thể mình một chút, trong cơ thể nội lực đã bắt đầu xuất hiện trở lại.

Đây cũng là Tử Hà Bất Diệt thần công nội lực sinh sôi không ngừng đặc tính, vô cùng mạnh mẽ.

Hắn mỉm cười, ánh mắt lóe lên sát quang nhìn về phía Lôi Thập Bát

Có cung thủ yểm hộ thì thế nào, hôm nay, ngươi nhất định phải chết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.