Hệ Thống Vạn Năng! Ta Là Vương

Chương 30: Chương 30: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 19




Cô dần mở ra hàng mi cong vút, đôi mắt sau lớp vải trắng của cô nhìn căn phòng rộng lớn. Ngồi dậy cô dựa vào thành giường, nhẹ đưa tay sờ lên gương mặt mình. Cô vươn khóe môi

Đã bao lâu rồi?

[ Để vào thế giới của một người nào đó thì tốn rất nhiều thời gian. Đã hơn 1 tháng người ngủ rồi ]

Sao?

[ Thế giới của một người rất đáng sợ, không phải muốn vào là có thể vào. Nếu người bất cẩn dù chỉ một chút cũng sẽ mãi mãi bị giam cầm trong thế giới của người đó ]

Vậy là đã hơn 1 tháng... lâu nhỉ

Cô gật đầu cảm thán, sau đó vô tình chạm vào thanh kiếm của Ly Hoàng để lại. Nó được treo trên tường, cô bước lại lấy nó xuống...

Thanh kiếm này...

[ Nó là tiên kiếm ]

...

[ Uy lực không hề thua kém Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm ]

Ly Hoàng đã kề vai sát cánh với thanh kiếm này suốt mấy năm ròng rả...

Cô lắc đầu sau đó thanh kiếm biến mất, cô đã cất thanh kiếm vào hệ thống

Không ngờ thế gian này lại có một loại người sống như không sống...

[... ]

Trái tim của con người thật đáng sợ... Nó luôn tồn tại một mặt tối của quỷ dữ. Sẽ trỗi dậy và trở nên khát máu bất kì lúc nào

[ Người đang thương cảm cho Ly Hoàng? ]

Thương cảm? Ha! Không, ta không hề có cảm giác nào như thế. Đó là số phận của hắn, chỉ có thể trách hắn ngu ngốc

[ Ký chủ! Người thật vô tâm ]

Từ ngoài cửa một người nam nhân đi vào, tuấn mĩ vô song. Cơ thể tỏa ra sự cao quý...

Nàng tỉnh rồi?

Thất vương...

Phải! Người vừa bước vào là tên nam9... Hiên Viên Khải Minh

Nàng đã ngủ hơn 1 tháng, khiến ta vô cùng lo lắng

Đôi mắt hắn hiện lên sự hoảng sợ vẫn còn vươn lại...

Đa tạ ngài đã quan tâm

Nàng có sao không? Có cảm thấy mệt mỏi không? Ta nghe nói nàng bị thanh kiếm đầy tiên khí của Ly Hoàng làm mất ý thức

Không sao! Ta đã thấy khỏe lại... Nhưng...

Cô để ý đến vết thương trên tay hắn

Chuyện này... Lúc nàng ngủ, ma tộc đã tấn công nhân giới. Đã 10 ngày cuộc chiến diễn ra

10 ngày?

Phải! Nhân lực và ma tộc đang dần suy yếu. Có lẽ Ma tôn cũng sắp tái thế rồi

Nhưng chẳng phải là 3 tháng...

Không! Mặc Sĩ trưởng lão đã cảm nhận được Vạn động đang bị Ma Tôn điên cuồng phá vỡ

Phá vỡ...

Cô vươn môi cười nhạt

Được rồi! Nàng nghỉ ngơi đi, ta sẽ ra chiến trận...

- Báo cáo thất vương! Ma tộc đã đánh vào Hiên Viên phủ

Cô kinh ngạc sau đó đi ra ngoài, mặc cho Khải Minh ngăn cản...

Ra tới phía ngoài cô nhìn thấy Hiên Viên phủ đã bị sụp đổ, ma tộc xấu xí tràn ngập hơn hàng vạn. Máu tràn ngập khắp nơi, hai kẻ đứng đầu ma tộc là hai kẻ bên cạnh Ma Tôn. Nhất sát, Nhị sát...

Tiếng nói tàn độc của Nhất sát vang lên

Ta là thuộc hạ của Ma Tôn! Ta sẽ khiến nhân loại phải hối hận. Thiên Địa phải nổi giận

Phía sau hàng ngàn người bao vây lấy Ma Tộc, bây giờ nơi đây đã trở thành chiến trường. Không khí tràn ngập mùi máu, tà khí cùng tiên khí dao động khắp nơi, tạo ra sự tàn bạo

Ma tộc các ngươi khiến Thiên Địa rung chuyển. Nhân tộc cũng bị các ngươi chèn ép. Nay ta kết hợp cùng Linh sơn, nhất quyết tẩy rửa linh hồn các ngươi

Ngạo Thiên bước lên dẫn đầu khai chiến, cơ thể hắn đầy máu và sát khí. Tiếng gào thét vang vọng cả không trung, Khải Minh thấy vậy cũng nắm lấy tay cô cho cô ra phía sau cách nơi này khá xa.

Nàng hãy ở đây! Rất nguy hiểm

Cô nhìn trận chiến, rồi từng người ngã xuống. Mùi máu tanh vẫn luân động trong không trung, đáy mắt cô hiện lên sự tức giận, in đậm hình ảnh hàng vạn hàng ngàn người vào mắt. Sự chế giễu cùng cực

[ Xem ra lúc ký chủ ngủ thì mọi chuyện đã thay đổi ]

Ngốc nghếch

[ Sao ký chủ nói vậy? ]

Chiến trường? Cái này mà là chiến trường? Thật đáng khinh bỉ

Tiếng gào thét hùng vĩ lọt vào mắt cô, từ trên trời bay đến một đám người. Vì bọn họ đang chiến đấu nên không thể dừng lại. Đám người đó đi lại phía cô...

Bây giờ cô mới nhìn kỹ đó là Hi Y cùng Ly Hoa công chúa của Ly quốc. Sao bọn họ lại ở đây...

Ly Hoa nhìn cô, gương mặt tức giận

Mau giao thanh kiếm của hoàng huynh ra

Cô bình thản dựa vào cây, cơn gió thổi qua đưa mái tóc cô lượn lờ theo gió... Hi Y khinh bỉ đi lên

Hồ Ly Tinh! Ngươi được hoàng đế xem trọng, nay hoàng đế chết rồi. Ngươi lại được bên cạnh Thất vương gia. Đúng là hồ ly đê tiện

Cô cũng chả bất ngờ, vì dù sao họ vẫn không biết hoàng đế chính là Ma Tôn. Nhưng cô không ngờ nàng ta lại có lòng ghanh tị đến như vậy...

Ly Hoa công chúa, ta đã điều tra được. Ly quốc hoàng tử đã chết, và thanh kiếm của Ly quốc đang trong tay nàng ta

Mau giao ra

Ly Hoa gào lên, gương mặt xinh đẹp thơ ngây ngày nào chứa chan thù hận... Xem ra nàng ta có tình ý với ca ca của mình...

...

Ngươi dám xem thường ta? Ha! Dù Ly quốc nay bị suy tàn, nhưng các ngươi đang chiến đấu với ma tộc. Chỉ cần lấy lại thanh kiếm truyền đời của hoàng đế Ly quốc thì chúng ta sẽ đánh thẳng vào Hiên Viên quốc. Khiến họ không kịp trở tay

Ly Hoa ác độc nói ra từng lời

Nếu ngươi không đưa ra, ta sẽ giết ngươi

Đám người phía sau xông lên chỉa kiếm vào cô, cô nhìn vào hai nữ nhân này mà nheo mài

' Ha! Chỉ cần Ly quốc khôi phục giang sơn. Ta sẽ được bên cạnh Thất vương... khiến chàng hầu hạ ta

Hi Y mỉm cười xảo trá, suy nghĩ của nàng ta khiến cô nực cười...

Cô bay lên né tránh từng nhát kiếm, Ngạo Thiên gần đó thấy cô gặp nạn liền bay qua giúp đỡ. Hắn từng kiếm chém chết đám hắc y đó.

Nàng không sao chứ?

Không

Máu văng khắp nơi, từng thi thể ngã xuống. Nhưng lại có một bóng đen lướt qua một kiếm đâm vào bụng Ngạo Thiên, hắn mở to mắt lùi lại phía sau, luồn khí đen vẫn còn vươn lại bụng hắn. Thì ra là Nhất sát thừa cơ hội một nhát giết chết Ngạo Thiên... Nụ cười tàn độc của Nhất Sát vang lên

Ha ha! Bát vương, thật bất cẩn

Cô đỡ lấy cánh tay Ngạo Thiên, khóe môi hắn chảy ra máu đen. Đôi mắt mờ ảo nhìn xung quanh. Hắn đưa kiếm lên dồn tất cả nội công đánh thanh kiếm vào Nhất sát.

... Phụt...

Ngạo Thiên phun ra một ngụm máu đen, quay qua nhìn cô sau đó nhẹ mỉm cười... Giọng nói yếu ớt đứt quảng

... T...tạm... biệt...

Hắn ngã xuống nền đất lạnh, khí chất vương giả vẫn còn đọng lại. Mái tóc đỏ rực che đi đôi mắt nhắm nghiền. Từ phía chân trời Hi Vân bay xuống đi lên

Ha!

Nụ cười lạnh băng hướng vào cô...

Thì ra là ngươi Cô bình thản nhìn nàng ta

Ly Hoa công chúa, ta thấy ngươi nên đi rồi

Nói rồi nàng ta vung chưởng đánh Hi Y và Ly Hoa ra phía xa, khiến hai nàng ta phun máu mà chết...

Cô lẳng lặng nhìn mọi thứ

Sao nào? Ta khiến ngươi vui chứ?

Hi Vân mỉm cười chế nhạo nhìn cô

Hi Vân tiểu thư quả nhiên mưu sâu kế hiểm. Cố tình lợi dụng Ly Hoa và Hi Y tìm tôi. Và Bát vương chết cũng nằm trong kế hoạch của cô?

Ha ha! Phải

Thật ngu ngốc

Ngu ngốc? Ha ha! Ta sẽ khiến ngươi trở thành một kẻ sống không bằng chết. Mãi mãi chìm trong ngục tối...

Hi Vân nói xong liền dùng một chưởng đánh vào cô, sát khí hiện hữu trong đôi mắt nàng ta. Cô lùi lại, từ không trung Hiên Viên Khải Minh bay đến. Đón nhận một chưởng kia của Hi Vân

Phụt...

Hi Vân kinh ngạc nhưng đôi mắt lại hiện lên sự tàn ác mạnh mẽ hơn, nàng ta vung kiếm bay đến chĩa vào ngực hắn. Hắn ôm cô vào lòng, nhát kiếm đâm xuyên tim. Máu chảy ra ướt đẫm một mảng y phục, đôi mắt hắn nhìn vào Hi Vân

Ta yêu ngươi, nhưng thứ ngươi cho ta là hình ảnh ngươi ôm ả ta vào lòng? Dù chết ngươi vẫn muốn bảo vệ ả ta?

Hi Vân đau đớn gào lên, sau đó rút kiếm ra. Khải Minh nhìn cô sau đó quay qua Hi Vân

Dừng lại đi...

Hắn gục xuống trong tay cô, Hi Vân tỏa ra một luồn ma khí. Chiếc vòng cổ màu đen tỏa ra tà khí, Nhất sát đi đến tháo ra sợi dây chuyền kia. Rốt cuộc cô cũng hiểu, ma tộc đã lợi dụng nàng ta...

[ Chu cha mẹ ơi! Sao nhiều người lợi dụng nhau vậy? ]

Cô nhìn nàng ta kinh hãi nhìn thi thể Khải Minh, nước mắt nàng ta rơi xuống...

Cô đứng dậy, Hi Vân đi lại ôm hắn vào lòng gào thét...

Không! Ta xin lỗi, Khải Minh. Tỉnh dậy đi, ta xin chàng... ta yêu chàng. Ta yêu chàng, dù chàng không để ý ta. Nhưng chỉ cần chàng hạnh phúc, thì ta cũng chấp nhận. Ta xin chàng...

Nàng ta điên cuồng lay cơ thể đang dần lạnh ngắt của Khải Minh. Đáy lòng nàng ta dâng lên sự đau đớn tột cùng, run rẩy cầm thanh kiếm dưới mặt đất tự vẫn. Nước mắt chảy dài gục xuống lòng ngực của hắn....

Ta yêu chàng... ta sẽ cùng chàng đi đến hoàng hà...

Bầu trời trong xanh mát mẻ, từng cơn gió thổi qua bay đi mùi máu. Cô đứng một bên nhìn hai thi thể... không! Phải 3 mới đúng. Gương mặt cúi xuống, cô đưa tay gỡ mảnh vải kia ra. Đôi mắt màu đỏ máu của cô nhìn vào dòng máu trên mặt đất. Đôi mắt nhìn vào họ nhưng lại không hề phản chiếu bất kì hình ảnh nào của họ. Như một thứ gì đó vô định, tàn độc... Nhưng lại bình thản, yên tỉnh như dòng suối lạnh...

[ Ký chủ! Người thật độc ác ]

Ha! Trò chơi sắp kết thúc rồi, hãy tận hưởng giây phút cuối cùng đi

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt, nhưng lại như không cười. Sắt lạnh và tàn nhẫn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.