Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 1193: Chương 1193: Gian hùng giữa đường (24)




Thẩm Ngọc tự mình xuất cung, lúc này đang ở bên ngoài phủ Thừa tướng.

Ngự Lâm quân đem phủ thừa tướng vây chật kín, vô số cung tên nhắm ngay phủ thừa tướng.

Minh Thù đang cầm một đĩa mứt hoa quả ung dung đi ra... một mình.

“Bệ hạ, trễ như thế còn đến cửa thăm hỏi, có việc gì sao?”

“Cảnh Sắt, Đoan Mộc Thư ở đâu?” Thẩm Ngọc đoán chừng là rất quan tâm Đoan Mộc Thư, không có bất kỳ ý tứ gì.

“Đoan Mộc Thư? Ta mời hắn đến quý phủ làm khách, bệ hạ có ý kiến gì?”

Minh Thù cứ như vậy thừa nhận, Thẩm Ngọc thật hơi sửng sốt một chút, chợt lửa giận xông lên đầu: “Bắt cóc Hoàng phu, đây là tử tội!”

Làm khách? Nàng ta rõ ràng là bắt cóc!

“À, vậy mời bệ hạ hạ chỉ đi, ta nhận.”

Ý kia chính là, thánh chỉ đã nhận, thế nhưng ngươi có thể chém đầu ta hay không, phải xem bản lĩnh của ngươi đã.

Thẩm Ngọc tức đến mức toàn thân run lên: “Ngươi muốn làm gì? Tạo phản sao? Vẫn cảm thấy có thể sử dụng Đoan Mộc Thư uy hiếp trẫm?”

Minh Thù cười tủm tỉm nói: “Bệ hạ nếu như cảm thấy ta muốn tạo phản, ta cũng không còn ý kiến gì, lúc cần thiết ta còn có thể phối hợp cùng bệ hạ.”

Mang tiếng tạo phản, giá trị thù hận có được không ít.

“Ngươi ngươi...” Ánh lửa hắt qua làm nổi bật lên khuôn mặt có chút méo mó của Thẩm Ngọc.

Minh Thù mặt mỉm cười, gật đầu thăm hỏi: “Bệ hạ không cần khách khí, thân là trụ cột nước nhà cần nên làm.”

Thẩm Ngọc nỗ lực để cho mình tỉnh táo lại, không thể bị nàng dẫn dắt theo.

Nàng ta chỉ là cố ý làm nàng tức giận.

“Cảnh Sắt, đem Đoan Mộc Thư giao ra đây!”

“Không giao.”

“...”

Thẩm Ngọc đột nhiên rút đao bên người Ngự Lâm quân ra đi về phía trước vung lên: “Thừa tướng lại dám phạm thượng, bắt nàng ta cho trẫm.”

Minh Thù bình tĩnh ăn mứt hoa quả: “Bệ hạ, lần trước ngươi cũng nói như vậy.”

Thẩm Ngọc: “...”

Ngự Lâm quân vừa mới chuẩn bị hành động: “...”

“Mọi người lo lắng làm gì, lên cho trẫm...!” Thẩm Ngọc một cước đá vào người Ngự Lâm quân gần nhất: “Ngày hôm nay cứu không được Hoàng phu, mọi người cũng phải rơi đầu.”

Ngự Lâm quân: “...”

Giữa việc rơi đầu và bị Minh Thù đánh, Ngự Lâm quân chọn bị đánh.

Ngự Lâm quân xông lên, Thẩm Ngọc đem đao nhét vào người bên cạnh đoạt lấy cung tiễn.

Lắp tên giương cung nhắm vào người trước mặt.

“Chíu...”

Cung tên hướng phía Minh Thù bắn xuyên qua bên kia, Minh Thù thuận tay bắt lấy một người ngăn cản phía trước.

Tên bắn trúng bả vai người kia, Minh Thù lập tức lui về phía sau, Thẩm Ngọc mỗi lần đều ngắm không chuẩn, gặp họa đều là Ngự Lâm quân.

Ngự Lâm quân không ngừng kêu khổ, bệ hạ là đi đối phó bọn họ hay là đi đối phó thừa tướng?

Thẩm Ngọc bắn mấy lần không bắn trúng, sắc mặt đỏ bừng lên.

Thẩm Ngọc phất tay: “Châm lửa, bắn cung.”

Minh Thù đạp một Ngự Lâm quân hô to: “Bệ hạ, tốt nhất người không nên...”

Thẩm Ngọc giương giọng: “Phóng!”

Minh Thù quét xong vài Ngự Lâm quân cuối cùng, bước lùi phía sau đưa năm ngón tay ôm mặt mang tính tượng trưng.

Hỏa tiễn hướng phía phủ thừa tướng bắn tới, ở giữa không trung như đụng vào cái gì, lả tả bị bắn ngược trở về.

Lần trước người dùng chiêu này, mộ phần e là đều đã xanh cỏ.

Trẫm đã nhắc nhở sao lại không nghe nhỉ.

Minh Thù thả tay xuống: “Đã nhắc nhở bệ hạ từ bỏ.”

Thẩm Ngọc được người khác che chắn nên không bị thương.

Nhưng là xung quanh tất cả đều là Ngự Lâm quân kêu la dập tắt lửa.

Minh Thù ăn xong mấy miếng mứt hoa quả cuối cùng, từ dưới đất lượm thanh đao đi xuống bậc thang.

“Bệ hạ, đừng sợ, ta sẽ dịu dàng đối với người một chút, để cho người trải nghiệm cái gì gọi là hận sâu như cắt.”

Thẩm Ngọc: “...” Bệnh thần kinh.

“Bệ hạ, đi mau.”

“Bệ hạ... ngăn nàng lại, đừng cho nàng qua đây, hộ giá hộ giá, nhanh hộ giá!”

Trong hỗn loạn, Thẩm Ngọc bị người ta lôi kéo, hướng phía hoàng cung rút lui.

Tiếng hét phía sau lúc này có vẻ rất chói tai.

Thẩm Ngọc không biết chạy bao lâu, trên người mồ hôi vã ra, y phục dính trên người như một lớp chăn quấn lấy không cho nàng thở vô cùng khó chịu.

“Nàng ta đuổi tới...”

Thẩm Ngọc quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy có người đuổi theo.

“Ngăn nàng ta lại!” Thẩm Ngọc vừa chạy vừa đẩy người bên cạnh.

Phía trước chính là hoàng cung, vì là địa bàn của nàng trong lòng Thẩm Ngọc đối với nơi đó nhất định có tự tin.

Nhanh hơn chút nữa...

Nhanh hơn chút nữa...

Dưới chân Thẩm Ngọc không biết vấp phải cái gì, thân thể ngã tới sấp xuống trước ấp mặt vào đất.

Thẩm Ngọc quay đầu.

Trong bóng tối, một bóng người đang chậm rãi tới gần.

Dường như một ác thú ẩn nấp trong bóng đêm sắp lao đến gần, khiến cho người nhìn thấy được vô cùng sợ hãi.

Thẩm Ngọc sinh lòng sợ hãi.

Sự sợ hãi này đến từ thâm tâm.

Nàng nén lại bàn tay đang run rẩy, nàng là nữ hoàng sao lại có thể sợ như vậy!

Nhưng là vẫn không nhịn được mà run lên.

Mới vừa rồi còn có thể nhìn thấy ánh trăng, lúc này lại không thấy nữa.

Thẩm Ngọc chống đất lui về phía sau, đôi mắt nhìn chòng chọc vào bên kia.

Minh Thù đi tới trước mặt Thẩm Ngọc, liếc mắt xuống nhìn nàng.

“Cảnh... Cảnh Sắt... đây là hoàng cung, ngươi muốn... làm gì?”

“Bệ hạ yên tâm, ta sẽ không giết người.”

Thẩm Ngọc tuyệt đối không yên tâm.

Nàng nhìn Minh Thù tay hướng phía nàng đưa tới.

Như hóa rắn độc hướng phía nàng nhào tới.

“Ngươi đừng tới đây...”

“A...”

-

Minh Thù đánh Thẩm Ngọc tại cửa cung, đây cũng không phải là mượn cớ gây chuyện, đây là tạo phản!

Nhưng triều đình không ai dám lên tiếng, ngay cả Thẩm Ngọc đều giữ im lặng không nói.

Thẩm Ngọc mang theo Ngự Lâm quân như vậy, vây quanh ở bên ngoài phủ thừa tướng, kết quả lại là Thẩm Ngọc bị đánh.

Bọn họ có thể nói cái gì?

Thẩm Ngọc không thượng triều, ngay cả Phùng các lão cũng không thấy, một người đập đồ đạc tại tẩm cung cho tới trưa.

Mãi đến khi chạng vạng mới để cho Phùng các lão đi vào.

“Bệ hạ, bảo trọng thân thể.”

“Phùng các lão.” Thẩm Ngọc nói giọng hơi thấp: “Chuyện tối ngày hôm qua ngươi nghe nói chưa?”

“Vâng...”

Thẩm Ngọc mang ánh mắt quái dị: “Ngươi biết không? Phủ thừa tướng nàng ta...”

Thẩm Ngọc dường như đang muốn dùng từ hình dung tốt một chút nên dừng vài giây.

“Phủ thừa tướng nàng ta như là bị vật gì bao lại vậy, hỏa tiễn đều bị bắn ngược trở về.”

Phùng các lão đã nghe nói.

Phùng các lão nhịp tim nhảy loạn quỳ sụp xuống, lấy đầu dập lên đất: “Bệ hạ, Cảnh Sắt sợ là yêu quái.”

Tính cách thay đổi, lại có năng lực thần bí khó lường như vậy, không phải yêu quái thì là gì?

“Ngươi diệt trừ nàng cho ta! Diệt trừ nàng ta có nghe thấy không!” Tâm tình Thẩm Ngọc đột nhiên hỗn loạn hô to: “Nàng ta là quái vật!”

Nàng không muốn gặp lại nàng ta!

Phùng các lão có nỗi khổ khó nói.

Làm sao xử lý nàng ta?

“Vi thần lĩnh chỉ.” Phùng các lão đồng ý.

Tình trạng tinh thần Thẩm Ngọc không tốt lắm, Phùng các lão gọi ngự y vội tới xem cho Thẩm Ngọc.

Ngự y kê thuốc an thần có thể giúp Thẩm Ngọc ngủ không gặp ác mộng, lòng người bàng hoàng khắp hoàng cung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.