Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 1471: Chương 1471: Truyền thuyết người cá (18)




Tộc Người Cá.

Nơi này giống như một thần điện cổ xưa, cây cột hình trụ đứng sững không khác nào Định Hải Thần Châm.

Tổng cộng có ba cây hình trụ.

Ở giữa hình trụ là một không gian rất lớn, lúc này đang tụ tập đủ loại người cá.

“Vẫn chưa có tin tức sao?”

“Yaze đại nhân bị cuốn vào hẻm núi nhiều ngày như vậy, còn có thể trở về sao?”

“Yaze đại nhân không trở lại thì chúng ta làm sao bây giờ?”

“Tiền tuyến không có Yaze đại nhân chỉ huy đã thất bại hai trận.”

“Nếu để con người biết Yaze đại nhân của chúng ta không ở đây, nhất định sẽ thừa cơ nổi lên.”

Các người cá xì xào bàn tán, có thảo luận về tiền tuyến chiến tranh, cũng có thảo luận về Yaze.

Mơ hồ còn có người đề cập đến An Liễm.

“Yaze đại nhân về rồi!”

Người cá từ phía xa bên kia bơi tới.

“Yaze đại nhân về rồi!!”

Tất cả người cá đều lộ vẻ mặt kinh hỉ, dồn dập bơi về phía trước.

Toàn bộ tộc người cá đều là hình trụ như vậy nâng lên, nhìn qua giống như một loại di tích cổ xưa nào đó.

Minh Thù dò xét những cây cột này, trong tay còn mang theo một con cua lớn đỏ bừng.

Đối với việc Minh Thù ở trong biển còn có thể nấu chín hải sản, An Liễm lúc đầu cũng rất kinh sợ.

Nhưng quen thuộc liền tốt rồi.

“Yaze đại nhân!”

“Yaze đại nhân...”

“Yaze...”

Nhóm người cá đuổi tới nhìn thấy thiếu niên có đuôi cá màu trắng bạc đang đứng chắp tay liền dồn dập dừng lại.

Trên người thiếu niên phủ lấy một chiếc áo sơ mi, cúc áo vừa vặn chụp đến đuôi cá cùng thân thể dính liền một chỗ, bộ phận dư thừa được cột lên thành nút.

Không lộ vẻ quá dài cũng thêm được mấy phần trẻ trung.

Trang phục như vậy chưa bao giờ có trong tộc người cá.

Bất quá thiếu niên cao quý tao nhã, mặc thành như vậy tuyệt đối không lộ ra vẻ khó nhìn.

Phảng phất hắn trời sinh chính là như thế.

Những người cá này thần sắc từ kinh ngạc đến nghi hoặc, cuối cùng chuyển thành phẫn nộ.

“Tại sao lại là An Liễm, Yaze đại nhân đâu?”

“Đó là con người? Tại sao con người lại tới đây?” Nơi này là biển cả, không phải lục địa.

Con người làm sao có thể giống người cá?

“Tại sao con người lại tới đây?” Bất kể đến để làm gì, con người chính là kẻ thù của bọn hắn!

Các người cá trợn mắt nhìn: “An Liễm phản bội tộc người cá, hắn lại còn dám dẫn con người trở về!”

Thanh âm của các người cá dần dần lớn.

“Yaze đại nhân!”

Có người cá nhìn thấy Yaze bị Minh Thù treo trên cây cột, kêu lên một tiếng sợ hãi.

Yaze tay chân bị trói, ngay cả miệng cũng đều bị chặn lại.

Dùng bốn từ để hình dung chính là —— chật vật không chịu nổi.

Yaze cũng không nghĩ tới, thời điểm mình đối mặt với An Liễm dù có rơi vào thế hạ phong cũng không có chật vật qua như vậy.

Cuối cùng lại bị trải nghiệm trong tay một con người!!

“Ưm ưm ưm!!” Bắt bọn họ lại cho ta!

Tộc người cá cũng không cần dùng ngôn ngữ, giữa bọn họ có phương thức liên lạc đặc thù.

Mệnh lệnh của Yaze được người cá tiếp thu được, tất cả người cá đều rơi vào trạng thái chiến đấu.

Minh Thù cầm càng cua giống như cái kéo răng rắc hai lần.

“Cậu còn có một tội danh như thế?”

Phản bội tộc người cá?

Trước đó hắn cũng chưa nói qua.

An Liễm còn chưa trả lời vấn đề của Minh Thù, đám người cá đã công kích đánh tới.

“Tôi không có phản bội tộc người cá.”

Thanh âm của An Liễm bị chìm ngập trong các tiếng chửi rửa.

Minh Thù cắn một miếng thịt cua, xoay người xách Yaze lên.

Yaze có chút sửng sờ.

An Liễm bị vây công, cô không đi hỗ trợ còn chạy tới xách hắn?

Cái này làm sao hắn gọi binh tới cứu mình bây giờ!!

Minh Thù mỉm cười mở càng con cua ra, kềm vào cổ của hắn.

Tưởng trẫm ngốc a!

Nếu hiện tại bọn họ nghe được hắn, tự nhiên là sẽ khai đao trước rồi cứu hắn.

Cô hướng về phía bên kia hô to: “Này đám nam thanh niên cá nhỏ bên kia, nếu không dừng tay, tôi sẽ ăn... Giết chết hắn!”

Yaze: “...”

Mới vừa rồi cô muốn nói ăn sao?

Tuyệt đối là ăn!

Dọc theo con đường trở về hắn cứ nơm nớp lo sợ cái đuôi của mình, bây giờ lại nghe thấy từ này Yaze đã cảm thấy buồn nôn.

Yaze bị người ta ấn lấy cổ, các người cá bị ép dừng lại, cảnh giác nhìn Minh Thù.

An Liễm còn đang bị vây quanh giữa đám người cá.

Bọn hắn đã không có đường tránh ra, cũng không dám lên trước.

Người cá nào đó gầm thét: “Buông Yaze đại nhân ra!”

Minh Thù: “Ai ngu mới thả.”

Người cá: “...”

“Để hắn tới đây.”

Người cá: “...” Ai ngu mới thả!

Yaze kêu lên một tiếng đau đớn, thần sắc trên mặt xuất hiện sự vặn vẹo, cô cô cô...

Đau đau đau!

Muốn tắt thở!

Mau thả ra!!

Minh Thù không nhìn thấy biểu lộ trên mặt của X tiên sinh, bất quá từ phản ứng của những người cá khác có thể biết lúc này X tiên sinh khẳng định không dễ chịu.

Nữ nhân này nói động thủ liền động thủ, lại không chút nào chần chờ.

An Liễm từ trong đám người cá đi tới, ánh mắt hắn có chút phức tạp nhìn Minh Thù một chút.

“Cậu muốn nói gì?” Minh Thù bĩu bĩu cằm: “Bây giờ nói.”

An Liễm nhấp môi một chút, hắn nhìn về phía đám người cá, cất giọng nói: “Tôi chưa từng phản bội tộc người cá, tất cả việc này đều là mưu đồ của Yaze.”

Trước đó Yaze vì muốn đoạt quyền từ trong tay hắn mà thiết kế một màn kịch.

Nói hắn cùng con người cấu kết, phản bội tộc người cá.

An Liễm đem chuyện này nói hết cho bọn họ nghe.

Từ lúc Yaze thiết lập mọi chuyện đến lúc bọn họ hiểu lầm hắn, ép hắn rời khỏi tộc người cá.

Sau đó liền bị loài người bắt được, gặp phải Minh Thù...

“Người phản bội tộc người cá chính là Yaze, không phải tôi.”

Thanh âm kiên định của An Liễm truyền khắp trong tai của mỗi một người cá.

“Thế nhưng...” Có người cá đứng ra:“Lúc ấy chúng tôi đều nhìn thấy chứng cứ.”

“Yaze vu oan cho tôi.” An Liễm bình tĩnh trả lời, cũng không bởi vì tộc nhân của mình hiểu lầm mà tức giận và cũng không bởi vì bọn họ không tin mình mà bất mãn.

“Yaze đại nhân sao có thể làm loại chuyện này?”

“Đúng, Yaze đại nhân tuyệt đối sẽ không lừa gạt chúng ta, mọi người không nên tin hắn, hiện tại hắn đã cùng con người cấu...”

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết của Yaze cắt đứt người cá kia.

Đám người đồng thời nhìn về phía Minh Thù bên kia, chỉ thấy Yaze đang quỳ một chân trên đất, càng cua trên cổ đã xâm nhập vào làn da.

Minh Thù xoay người, cười nói: “Cậu nói, rốt cuộc có phải cậu bày mưu hãm hại hắn không.”

Bả vai Yaze nặng nề, càng cua trên cổ phảng phất như lưỡi đao sắc bén, chỉ cần cô dùng sức một chút mình liền bị đầu lìa khỏi cổ.

Không chỉ là đau đớn trên thân thể

Còn có áp lực tinh thần.

Hắn đột nhiên cảm thấy nữ sinh đứng bên cạnh biến hóa đến đáng sợ.

Phảng phất trên người cô tùy thời liền có thể mọc ra xúc tu đáng sợ kéo hắn vào Địa Ngục.

Cảm giác áp bách làm cho người ta rùng mình.

Yaze thở hổn hển, cắn răng thừa nhận: “Là... Là, là tôi!”

Minh Thù ngước mắt, mặt mày cong cong giành nói: “Thấy chưa, Yaze đại nhân của các người tự mình thừa nhận.”

“Đó là cô uy hiếp đại nhân!”

“Đại nhân tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện này!”

“Chúng tôi không tin!”

Yaze như đang ở hiện trường fan não tàn điển hình “Ta không tin ta không nghe, ngươi gạt ta“.

“A...” Yaze lại hét thảm một tiếng, thở hổn hển đến nhanh hơn: “Là, là tôi, là tôi làm!! Không phải cô ta ép tôi nói!”

Đám người cá: “...”

Trên cổ vẫn còn bị càng cua kẹp đó!

Lời này một chút sức thuyết phục đều không có được không!?

“Thật sự là tôi làm!!”

Các ngươi mẹ nó tại sao không tin!

Lão tử muốn treo rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.