Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 1257: Chương 1257: Tuân lệnh darling (15)




Xuân Thu đường chính là làm ăn không vốn, bọn hắn cưỡng ép cướp đoạt tuổi thọ của người khác để xuất ra buôn bán.

Đối với người khu Đông Thành mà nói, Xuân Thu đường đại khái chính là... Ác mộng tồn tại.

Bọn hắn ban đêm sẽ đi du đãng trên đường, tìm kiếm người hạ thủ, có lúc thậm chí ban ngày đều sẽ ra tay.

Cái người tên Khôn ca chính là lão đại của Xuân Thu đường.

Mặt khác mấy nhà hiện tại cũng trong trạng thái gia nhập liên minh, Minh Thù sẽ đem tờ đơn trực tiếp phân phát.

Nhưng Xuân Thu đường hoàn toàn bị bài trừ bên ngoài...

Không có người mua, liền không có doanh thu.

Có thể không nóng nảy được sao?

Minh Thù lăn lộn trên giường hai vòng, quyết định sáng mai lại nghĩ, ngủ thôi.

-

Sột sột soạt soạt ——

Minh Thù mở mắt ra, nhìn người đang bò lên giường mình.

“Diệp Tịch.”

Người đang bò lên giường ngừng lại.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Minh Thù: “... Darling, giường của tôi quá cứng.”

“Giường của hai phòng đều giống nhau.”

“Thế nhưng cái giường kia em không ngủ qua cho nên rất cứng.

Minh Thù tiếp tục phá: “Gian phòng kia là tôi nhường cho cậu.”

“...”

Diệp Tịch chậm rãi xuống dưới, hắn cúi thấp đầu đứng bên mép giường, nhìn qua có chút uể oải.

Nghĩ cái lý do gì tương đối tốt đây!

Sợ tối sao?

Không được... Đều một mình ngủ lâu như vậy, đột nhiên sợ tối, cô sẽ hoài nghi.

Vì cái gì có không sét đánh a!

Nếu như sét đánh, hắn liền có thể nói sợ sét đánh!

Minh Thù hoàn toàn không biết cái người mới nhìn qua uể oải kia, lúc này trong đầu đang chuyển mấy loại lý do cổ quái.

Minh Thù nhắm lại mắt, có chút thở ra.

Cuối cùng cắn răng: “Lên đây.”

Diệp Tịch lập tức lanh lẹ bò lên giường, nằm bên cạnh Minh Thù, thấy Minh Thù không phản đối lại đưa tay ôm cô vào trong ngực.”

“Ngủ ngon, darling.”

Quả nhiên ôm cô liền có cảm giác an toàn hẳn.

Minh Thù có chút thần kỳ, hắn hôm nay lại quy củ như thế, không hề làm gì chỉ là ôm mình.

Bất quá thế này cũng tốt, nếu không mình còn phải tốn sức ứng phó hắn.

Âm thanh trong phòng dần dần biến mất, chỉ còn lại hơi thở của hai người.

Tiếng chuông từ đầu giường không tiếng động truyền tới.

Không biết qua bao lâu Diệp Tịch đột nhiên ngồi dậy, hắn chống đỡ giường thở hổn hển giống như đột nhiên không thể thở nổi.

“Sao vậy?”

Minh Thù bị hắn đánh thức cũng ngồi dậy theo.

Diệp Tịch luống cuống tay chân ôm lấy Minh Thù.

“Tôi mơ thấy em chết.”

Minh Thù đưa tay vòng qua lưng hắn: “Mơ mà thôi.”

Tối hôm nay vừa trải qua một trận truy sát, Diệp Tịch mơ giấc mơ như thế cũng không kỳ quái.

“Tốt rồi, không sao.” Minh Thù nhẹ giọng an ủi hắn.

Diệp Tịch ôm cô, hận không thể hoà mình vào thân thể của cô: “Em sẽ chết sao?”

“Tôi đương nhiên sẽ chết, con người đều sẽ chết.” Cho dù thế giới này có thể cướp đoạt tuổi thọ người khác, tuổi thọ của con người cũng có hạn chế.

Diệp Tịch: “Tôi không muốn em chết.”

“Yên tâm, cậu sẽ chết trước tôi.” Thẳng nam Thù vô cùng ngay thẳng: “Tôi còn sáu năm tuổi thọ.”

Diệp Tịch: “...”

Bầu không khí đang tốt lại bị cô nói thành như vậy?”

Không phải cô nên hôn hôn an ủi hắn một chút sao?

Diệp Tịch phiền muộn cọ cọ cổ cô, cánh môi dán vào vị trí chí mạng của cô.

Diệp Tịch đột nhiên tâm huyết dâng trào, có chút hé miệng cắn vào cổ cô.

Hắn muốn nhìn một chút phản ứng của cô.

Nữ tử an tĩnh bị hắn ôm, cũng không làm ra bất kỳ phản ứng nào, mãi đến khi răng hắn cắm vào da thịt mềm mại của cô.

Cô mới á một tiếng: “Đừng cắn a, nước bọt, cậu là ma cà rồng sao?”

Diệp Tịch biết, cô bình thường nhìn qua không có gì phòng bị, nhưng có người đứng gần hoặc thời điểm đụng phải cô, cô đều chuẩn xác tránh đi.

Cô đối với mình... Không đề phòng?

Diệp Tịch đột nhiên dùng sức đè Minh Thù xuống, hai người ngã xuống giường.

Diệp Tịch cắn vào cổ Minh Thù, chậm rãi mút mút.

Động mạch là vị trí nhược điểm trí mạng, hoàn toàn bị người khác nắm giữ, Minh Thù có chút không thoải mái.

Nhưng xét thấy tiểu yêu tinh vừa mơ thấy ác mộng, Minh Thù không có đẩy hắn ra.

Diệp Tịch đột nhiên ngẩng đầu: “Darling, hôn tôi được không?”

“Hôn cái gì, đi ngủ.”

“Tôi muốn hôn.” Bàn tay Diệp Tịch rơi vào bên hông Minh Thù bên hôn: “Hoặc là, tôi có thể phục vụ darling tốt hơn.”

Minh Thù: “...”

Minh Thù suy nghĩ nên làm thế nào, lựa chọn tiết kiệm sức lực hôn hắn.

Minh Thù nâng cằm hắn, tại thời điểm hôn qua, đột nhiên hỏi: “Mấy phút?”

“Một canh giờ.”

“Cậu đi chết!”

Diệp Tịch hơi hơi giãy dụa: “... Nửa giờ.”

“Cút!”

“Mười phút, không thể ít hơn nữa!!”

Mặc dù nói mười phút nhưng Minh Thù cảm thấy không sai biệt lắm là mười lăm phút.

Cô cảm thấy nếu đi thi cuộc so tài giải đấu hôn môi thì cô sẽ được giải quán quân...

-

Tổng bộ Xuân Thu đường.

Khôn ca nghe đàn em báo cáo xong liền đưa tay hất đổ cái bàn bên cạnh.

“Nhiều người như vậy đều không đối phó được một tiểu nha đầu? Các người đều là phế vật!”

Người phía dưới lập tức nói: “Khôn ca bớt giận, mặc dù không giết được Giáng Tuyết nhưng chúng tôi phát hiện được một chuyện.”

Khôn ca một bộ “Ngươi không nói ra việc ta vừa ý, ta liền chơi chết ngươi” hung ác biểu lộ: “Cái gì?”

Người kia lập tức đưa điện thoại tới.

Khôn ca cầm nhìn một chút: “Cái này là cái gì? Để tôi xem các cậu thất bại sao?”

Mắt thấy Khôn ca lại muốn nổi giận, người kia vội vàng chỉ vào nơi nào đó: “Khôn ca anh nhìn nơi này.”

Khôn ca nhìn đi nhìn lại, ánh mắt hắn hơi đổi, phóng đại hình ảnh lên nhìn.

Khôn ca đột nhiên vui mừng: “Đi... Đi liên hệ Diệp gia!”

“Không không không...” Khôn ca đưa tay ra hiệu bọn hắn đừng đi: “Giáng Tuyết làm sao lại ở cùng một chỗ với hắn.”

“Khôn ca, đây chính là người Diệp gia vẫn luôn tìm, chỉ cần đem hành tung của hắn nói cho Diệp gia, về sau chúng ta còn sợ đấu không lại Độ Kỷ? Diệp gia nắm giữ kỹ thuật có thể lợi hại hơn Độ Kỷ nhiều.

Khôn ca đương nhiên hiểu điều này.

Chớ nhìn hắn là lão đại của Xuân Thu đường, trên thực tế, đằng sau Xuân Thu đường còn có một Diệp gia.

Diệp gia kia tại khu Tây Thành tiếng tăm lừng lẫy.

Trước đây không lâu, Diệp gia truyền tin tức để bọn hắn tìm một người.

Người đó chính là người trên tấm ảnh này.

“Khôn ca?”

“Để tôi nghĩ lại...” Diệp gia hiện đang tìm người này khắp nơi, người này khẳng định rất quan trọng.

Nếu có thể bắt được hắn...

Xuân Thu đường tuy nói là có Diệp gia ủng hộ, thế nhưng Diệp gia rất ít cung cấp trợ giúp cho bọn hắn, chỉ khi nào bọn họ cần mới có thể thỉnh thoảng bố thí một chút.

Bình thường thậm chí ngay cả người mua cũng sẽ không giới thiệu cho bọn hắn.

Lấy địa vị của Diệp gia, có bọn hắn dẫn đầu, việc buôn bán của bọn hắn sẽ khó xử sao?

Khôn ca biết Diệp gia chỉ coi bọn họ thành một cái có cũng được mà không có cũng không sao, thời điểm cần liền thưởng hai cục xương, thời điểm không cần liền hoàn toàn mặc kệ sủng vật.

Khôn ca nói: “Chuyện này trước tiên không được để bất luận kẻ nào biết.”

“Khôn ca?”

“Diệp gia trước đó luôn để chúng ta đưa người qua, ai biết bọn họ đang làm cái gì, chúng ta không thể không phòng bị. Hiện tại cục diện của khu Đông Thành, Diệp gia tạm thời cũng không quản được.”

Người kia hơi suy nghĩ một chút, tựa hồ cảm thấy Khôn ca nói rất có đạo lý.

“Cái kia Khôn ca, chúng ta làm sao bây giờ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.