Hẹn Đẹp Như Mơ

Chương 8: Chương 8




Bà không thuyết phục nổi con trai, đành đi xuống lầu trước. Mạnh Độ Giang đang ngồi trong phòng khách đọc báo, bà ngồi xuống cầm điều khiển điều hòa lên, tâm trạng lộn xộn bấm chỉnh mấy nút, Mạnh Độ Giang bây giờ mới nhìn bà một cái: "Không thuyết phục được?"

"Tính khí thằng con trai của anh còn cố chấp hơn anh, em không quản nữa. Nói nó hai câu nó liền cãi lại, em nghĩ là nó đã bị mê hoặc rồi."

Mạnh Độ Giang lại cười: "Anh vừa nãy đã nói với em rồi, đừng đổ gáo nước lạnh như thế, phải chọn đúng thời điểm, em lại không tin. Hơn nữa, chúng ta lại chưa gặp mặt, em đã vội vàng phản đối, cũng không hợp lý lắm."

"Đợi gặp mặt rồi mới phản đối, thì đã quá muộn. Con gái bây giờ, gặp mặt một lần có thể thấy được gì chứ? Anh đừng ở đó mà thương con, anh xem con dâu nhà họ Từ, cũng là người địa phương, cũng xinh đẹp, nghe nói cha mẹ còn là giáo sư một trường đại học, tốt xấu gì cũng là con nhà quan chức, kết quả thì sao? Cả ngày ở ngoài ong bướm, ở nhà thì làm loạn lên không yên. Làm cho vợ chồng ông bà Từ tức phát điên lên, chị Lưu lần nào gặp em cũng kể khổ, cuối cùng đành nhẫn tâm chuyển gia đình họ đến quân khu Tây Tạng, mới coi như là yên tĩnh. Gia đình chúng ta nếu cũng như thế, em nói cho anh biết, những ngày anh thương con vẫn còn ở đằng sau ấy."

"Cũng không phải cô gái địa phương nào cũng giống như thế." Mạnh Độ Giang phản đối: "Anh thấy em vơ đũa cả nắm rồi."

"Đó là em phòng xa." Tiếu Vân càng phản đối: "Con bé Tây Tử hiểu chuyện như thế, xinh đẹp, lại có giáo dục. Hòa Bình nhà chúng ta đúng là không hiểu biết, cô gái tốt như vậy, ngay gần mặt nước mà không biết vớt ánh trăng."(Chú thích: có ý là không biết nắm bắt cơ hội)

Mạnh Độ Giang cười lớn: "Vớt ánh trắng cái gì chứ? Hòa Bình đâu phải là con khỉ."

"Anh vẫn còn rảnh rỗi mà nói chuyện cười." Tiếu Vân tức giận, "Con trai anh là do được anh nuông chiều. Lúc đầu em đã nói là cho nó đi học trường quân đội, anh lại cứ nói để nó đăng ký theo nguyện vọng của mình. Sau này bảo sống ở nước ngoài, nó lại cứ quay về, anh cũng nuông chiều nó, để nó quay về học thạc sỹ. Đến ngày hôm nay, anh lại để cho nó làm theo ý mình, anh cứ nuông chiều nó đi, em xem anh nuông chiều nó thành cái gì"

"Nói đi nói lại, là em không hài lòng việc Hòa Bình không làm theo ý của em, là đi yêu Tây Tử chứ gì. Con bé Tây Tử đó quả thật không tồi, nhưng lời người xưa nói rất hay, trái cây chín ép thì không ngọt." Ông gấp tờ báo lại, giống như là thuận miệng nói: "Hơn nữa, tề đại phi ngẫu*, không nhất định là việc tốt."

"Cho dù là không phải là con giái nhà họ Nguyễn, bao nhiêu con gái mấy người bạn bè của anh, xuất sắc cũng rất nhiều, biết rõ nguồn gốc, Hòa Bình tùy chọn một trong số đó, chúng ta sẽ đỡ phải lo lắng đến thế nào."

"Con lớn rồi, nó biết tự mình lựa chọn. Nghe lời anh, bây giờ bảo nó đưa về nhà rồi chúng ta quyết định có hợp hay không, em bớt chút thời gian đến trường của con, bảo nó đưa cô gái đó đến cho em gặp mặt. Nếu không được, chúng ta tiếp tục thuyết phục Hòa Bình."

Tiếu Vân không nói gì, Mạnh Đồ Giang giục bà: "Đi lên nói với Hòa Bình một tiếng, nói là chúng ta đồng ý gặp mặt. Đi đi, đừng để con giận đến nỗi mất ngủ."

"Em không đi," Tiếu Vân mặt lạnh mặt, "Nó không ngủ được đáng chết. Khổ khổ sở sở nuôi nó hơn 20 năm, vì một đứa con gái mà cãi lại chúng ta, phí công nuôi dưỡng ."

Mạnh Độ Giang dở khóc dở cười: "Em xem em, còn ấu trĩ hơn cả con em nữa."

Mặc dù Tiếu Vân nói như vậy, cuối cùng vẫn đi lên nói với Hòa Bình: "Hai ngày nữa đợi có thời gian, mẹ sẽ đến trường con, con đưa con bé đến cho mẹ gặp."

Bây giờ Mạnh Hòa Bình mới cười: "Mẹ, mẹ nhất định sẽ thích cô ấy."

Sau khi về trường, Mạnh Hòa Bình nói với Giai Kỳ, Giai Kỳ vẫn cảm thấy hơi lo lắng, lập tức đau khổ hỏi: "Hả? Vậy em có thể chạy trốn được không?"

Mạnh Hòa Bình trừng mắt nhìn cô, cô mới nói nhỏ: "Em sợ mà."

"Có gì mà sợ chứ, sớm muộn gì em cũng phải gặp mẹ anh, hơn nữa, còn có anh cơ mà."

Hôm đó là ngày nghỉ cuối tuần, tất cả mọi người đều lười nhác ngủ trong ký túc xá. Giai Kỳ dậy rất sớm đi lấy nước rửa mặt, rồi thay đồ, thử một bộ cảm thấy không hợp, thử hai bộ vẫn cảm thấy không hợp. Sướng Nguyên Nguyên đôi mắt húp híp nhìn cô hỏi: "Cây cung nhỏ của chúng ta hôm nay đi lên Đảo Câu Cá** làm phiên dịch à, tại sao lại tự làm khổ như thế? Giai Kỳ cúi đầu ủi xìu: "Cho dù có lên nhà khách chính phủ làm phiên dịch cũng không lo lắng thế này, Mẹ của Mạnh Hòa Bình đến, bây giờ cả chân tay lòng dạ tớ đều đang run lên đây này."

Vừa nói câu đó xong, Quyên Tử lập tức từ trên giường bật dậy, ồn ào nói: "Chao ôi, sặp phải gặp mẹ chồng rồi. Cậu phải trang điểm thật kỹ vào, nào nào, quần áo của tớ cậu thoải mái chọn, thích bộ nào lấy bộ ấy."

Sướng Nguyên Nguyên dụi mắt nói: "Cậu chính là quá yêu Mạnh Hòa Bình nhà cậu, cho nên điều sợ hãi duy nhất đó là sợ làm mắt mặt anh ấy. Cậu xem cậu lo lắng đến thế nào, giống như là lãnh đạo Đảng và Nhà nước muốn gặp cậu không bằng." Mặc dù nói như vậy những cũng vẫn chỉ bảo cô: "Ăn mặc đoan trang nho nhã một chút, các bậc tiền bối đều thích như thế, tớ cho cậu mượn chiếc khăn tơ tằm tớ mới mua, quàng vào đảm bảo sẽ vô cùng hiền dịu."

Kết quả là dưới sự đồng tâm hiệp lực của cả phòng, đến tận lúc Mạnh Hòa Bình đến đón cô, mới coi như là tu sửa hoàn chỉnh.

Quyên Tử nhìn Giai Kỳ trong gương, khen ngợi: "Đi đi, đi đi, như thế này đừng nói đến gặp mẹ của Mạnh Hòa Bình, ngay cả gặp mẹ của thái tử nước Tây Ban Nha cũng không có vấn đề gì."

Giai Kỳ phì cười.

Lúc trên xe Mạnh Hòa Bình cũng nhẹ nhàng khen cô: "Hôm nay em thật sự rất đẹp."

Cô vẫn còn cảm thấy không yên tâm, nhưng khuôn mặt đã được trang điểm nhẹ, lớp trang điểm lót càng làm đôi mắt long lanh như nước đang nhìn quanh dường như phát sáng, giống như ẩn nấp hai vũng nước.Còn trong mặt nước chỉ có hình bóng của anh. Anh rất ít khi thấy cô mặt váy vào mùa này, do đó nói: "Sau này em cứ trang điểm như thế, anh thích ." Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng: "Mạc dù quần áo là em mới mua, nhưng chiếc khăn là của Nguyên Nguyên cho mượn."

Anh nói: "Không sao, đến lúc đó anh mua cho em một cái."

Đường rất dài, Giai Kỳ vẫn luôn ghi nhớ ngày hôm đó, một ngày thứ 7 đầu hạ, những cây hòe hai bên đường nở đầy hoa trắng tinh thơm ngát, từng chuỗi giống như là vô số chiếc lông đuôi trắng của chim bồ câu. Màu trắng và màu xanh tươi sáng như thế, từng đợt từng đợt hương thơm của hoa hòe, chảy trong cơn gió nhẹ. Cô cùng Mạnh Hòa Bình ngồi ở ghế sau xe taxi, trong xe có đài phát thanh, DJ của đài giao thông đang đưa tin tình hình giao thông, cổng phía Tây có sự cố giao thông, giao thông hai vòng bị tắc nghẽn, nhắc nhở lái xe đi đường vòng..........những tiếng đưa tin triền miên,những mẩu vụn vặt của cả thành phố, dường như sự huyên náo cả cõi trần gian dâng lên, chân thật mà mơ hồ. Lái xe nghe xong lại đổi kênh, kênh âm nhạc phát từng bài từng bài tình ca, tình yêu ly biệt, nhưng trong lòng cô vẫn rất vui vẻ, giống như là thời tiết tươi đẹp bên ngoài. Có hàng ngàn bọt khí bay lên từ trong đáy tim, phồng phồng, khiến người ta vừa khó chịu lại vừa dễ chịu.

Mạnh Hòa Bình vẫn cứ nắm chặt lấy tay cô.

Cho đến tận lúc xuống xe.

Một khu vườn lớn ngoài số nhà ra không còn một ký hiệu nào khác, trước cửa còn có cảnh vệ trực ban, nhìn giống như là một đơn vị quân đội, nhưng cách bức tường cao chỉ có thể nhìn thấy vô số những lùm cây cao xanh tốt, rừng cây sau cổng sau thẳm không thấy đáy. Mạnh Hòa Bình giải thích với cô: "Nhà khách, lần này mẹ anh đến đây ở đó."

Cô vẫn chưa đi quen giày cao gót, Sương Nguyên Nguyên dạy cô dán một miếng dán vết thương vào sau gót chân, nhưng đi bộ vẫn mệt. Ánh nắng đầu hạ đã hơi mạnh, cả người ướt đẫm mồ hôi, còn Mạnh Hòa Bình vẫn luôn nắm chặt tay cô, trong không khí có thể nhìn thấy rõ ràng những hạt bụi nhỏ dưới tia nắng, giống như là rải xuống những bụi vàng lấp lánh nhỏ xíu, dưới bóng cây có hàng ngàn những quầng sáng vụn vặt, giống như là đôi cánh của những chú bướm vàng, vô số những con bướm vàng nhỏ bé, đậu trên mặt đường nhựa màu đen. Giai Kỳ luôn có cảm giác hơi hoảng loạn, cảm thấy chỉ cần đi thêm một bước, những con bướm nhỏ màu vàng đó sẽ vỗ cánh bay mất.

Mẹ Mạnh Hòa Bình xinh đẹp trẻ trung đến không ngờ, Giai Kỳ nhẹ nhàng hít một hơi, thoải mái tự giới thiệu mình với bà: "Cháu chào cô, Cháu là Vưu Giai Kỳ."

"Ngồi đi, hai đứa đều ngồi đi." Bà dò xét Giai Kỳ một lúc, giọng nói vẫn rất khách khí, một mặt gọi phục vụ rót trà."

"Phòng khách rất lớn, thảm trải mềm mại không có tiếng bước chân, Trong lòng Giai Kỳ giống như là đánh trống, sau đó mới dần dần trấn tĩnh lại."

"Hòa Bình nói cháu là người Chiết Giang?"

"Vâng, cháu là người Thiệu Hưng Chiết Giang."

Trà xanh được hãm trong chiếc cốc sứ trắng, mùi vị phảng phất, mẹ của Mạnh Hòa Bình dường như đang suy nghĩ gì hỏi: "Cháu họ Vưu? Là người thành phố Thiệu Hưng à?"

"Không ạ, cháu là người thị trấn Phố Đông."

Mạnh Hòa Bình bổ sung thêm một câu: "Mẹ, chính là nơi sản xuất loại rượu hoa điêu đó. Phong cảnh rất đẹp, là một "tiểu kiều lưu thủy nhân gia"*** thật sự, giống như là trong tranh của Trần Dật Phi."

Mẹ Mạnh Hòa Bình phớt lờ anh, một lúc sau mới hỏi một câu: "Cha cháu làm nghề gì?"

Giai Kỳ cảm thấy hơi bất an, bởi vì thấy bàn tay mẹ Mạnh Hòa Bình xoay chiếc nắp cốc, từng vòng từng vòng, chiếc nắp màu trắng vẽ bông hoa xanh, chiếc cốc trắng tinh như ngọc đang bị móng tay bà xoay xoay một cách vô thức, một lúc rồi lại một lúc. Không hiểu vì sao Giai Kỳ có một dự cảm không lành, dự cảm đó làm cho cô trở nên bất an, nhưng cô vẫn trả thời chân thực: "Cha cháu làm việc ở xưởng rượu," Giai Kỳ ngừng lại một lúc mới nói: "Mẹ cháu đã ly hôn với cha cháu từ rất sớm, cháu vẫn chưa từng được gặp bà."

"Tên của cha cháu là gì?"

"Vưu Minh Viễn."

Dương như căn phòng tiếp khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng con chim đậu trên cành cây phía bên ngoài của sổ. Chỉ là một con chim nhỏ màu nâu, hình dáng không bắt mắt, nhưng tiếng hót trong trẻo, giống như một chuỗi tiếng chuông đẹp đẽ, làm đung đưa chấn động cả không khí, du dương lay động lòng người.

Giai Kỳ không biết mình nói sai ở điểm nào, nhưng tất cả đều không bình thường. Không khí trong căn phòng trong chốc lát dường như ngưng tụ lại, giống như là bị gắn keo, từng chút từng chút cô đặc lại. Mạnh Hòa Bình cũng cảm giác thấy, nói: "Mẹ, Cha mẹ Giai Kỳ ly hôn không liên quan gì đến Giai Kỳ, lúc đó cô ấy còn chưa hiểu chuyện, cô ấy vô tội."

"Mẹ biết," Mẹ Mạnh Hòa Bình đặt tách trà xuống thần sắc lãnh nhạt, một lần nữa nhìn Giai Kỳ dò xét, Giai Kỳ cảm thấy ánh mắt đó đã thay đổi một cách triệt để, thậm chí vẻ mặt bà còn lịch sự hơn cả lúc nãy, nhưng sự lịch sự đó lại có thêm sự xa vời ngàn dặm, trong giọng nói có sự lịch sự lạnh giá: "Chiếc khăn lụa này của Vưu tiểu thư thật là đẹp, nếu tôi không đoán nhầm thì đó là mẫu mới nhất của Hermes trong năm nay. Nghe nói Vưu tiểu thư vẫn còn đang học đại học, tôi không hề biết học sinh đại học bây giờ lại xa xỉ như vậy đó, có thể tùy tiện quàng một chiếc khăn mấy nghìn tệ đi dạo phố."

Giai Kỳ không ngờ rằng chiếc khăn này lại đắt thế, liền đỏ mặt, Hòa Bình vội vàng thay cô giải thích: "Mẹ, đó là cô ấy mượn của bạn cùng phòng, vì đến gặp mẹ nên trang điểm đẹp một chút."

"Vậy lại càng không nên, con gái bây giờ lòng ham hư vinh lớn như vậy." Bà lạnh lùng liếc nhìn Giai Kỳ một cái: "Có thế nào thì như thế ấy, trên đời này mẹ ghét nhất là loại người giả tạo dối trá, con không phải là không biết."

Giai Kỳ đứng dậy: "Cô à, cháu sai rồi, là cháu muốn đem đến cho cô một ấn tượng tốt, không ngờ rằng lại chữa tốt thành xấu, cháu xin lỗi."

"Bỏ đi bỏ đi, hai đứa đi đi." Mẹ Mạnh Hòa Bình ấn ấn thái dương, "Lát nữa mẹ còn có việc, con đưa Vưu tiểu thư về. Hôm nay cô Cao và cô Lỗ mời mẹ còn chúng ta ăn cơm, sau khi con đưa Vưu tiểu thư về trực tiếp đến nhà tiếp khách quân ủy, mẹ đợi con ở đó, đừng có đến muộn."

Mạnh Hòa Bình vẫn còn muốn nói gì đó, Giai Kỳ nhẹ nhàng giật giật gấu áo anh, nói nhỏ: "Vậy cô cứ nghỉ ngơi đi, chúng cháu đi trước đây."

Trên đường về có gió, những cây hòe nhẹ nhàng lay động trong gió, ài phát thanh phát dự báo thời tiết, bão cát ở Nội Mông Cổ không báo trước sắp ập đến. Khóe miệng Giai Kỳ nhếch lên một cách bất lực, tai họa không thể dự đoán trước, chính là như vậy

Nội Mông Cổ, nghe đến dường như rất xa xôi, còn thành phố bên ngoài cửa sổ xe chỉ có gió nhẹ, vẫn là một ngày thời tiết gió đẹp. Chỉ một con bướm vỗ cánh đập ở lưu vực sông Amazonas cũng sẽ làm cuộn lên một cơn bão lớn ở lưu vực sông Mississippi. Thế giới là như vậy, một điều không ngờ nhỏ nhất, hậu quả sẽ làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tưởng được. Còn chú bướm vô tội đó, lại vĩnh viễn không hề biết rằng mình đã làm sai điều gì.

Giai Kỳ cảm thấy sợ hãi, bởi vì không biết mình sai ở đâu, cô không có cách nào sửa chữa, nhưng sự sai lầm đó rõ ràng đã đem đến một hậu quả đáng sợ.

Lúc tạm biệt, Mạnh Hòa Bình đột nhiên hôn lên gò má cô, đôi môi anh hơi lạnh, giống như một quả chanh tươi, có một cảm giác mát lạnh làm cho người ta cảm thấy xót xa trong lòng. Anh nói: "Giai Kỳ, em không làm sai điều gì cả. Có lẽ hôm nay mẹ anh hiểu lầm em, anh sẽ đi thuyết phục bà."

Cô cười rạng rỡ, giả vờ như không hề để ý. Nhưng cô biết rõ rằng là không thể xoay chuyển được, mẹ của Mạnh Hòa Bình không thích cô, thậm chí ghét cô, cái kiểu chán ghét đến mức ngay cả lịch sự cũng không thể giả vời nổi, làm cô cảm thấy chán nản tuyệt vọng.

Buổi tối Mạnh Hòa Bình mới đến tìm cô, cô vẫn mặc bộ quần áo lúc sáng, chiếc khăn lụa đã trả cho Sương Nguyên Nguyên, cho nên trên cổ trống trống, chiếc cổ dài trắng lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, Mạnh Hòa Bình cảm thấy hôm nay cô rất gầy, giống như một chiếc lá, mỏng mang đến mức làm cho người ta xót xa.

"Đã ăn cơm chưa?" Mạnh Hòa Bình hỏi cô

Cô ừ một tiếng, thực ra chưa ăn. Sau khi về cả phòng không có ai ở nhà, cô liền bận rộn giặt quần áo ga trải giường vỏ chăn, dường như có thể giặt tất cả các thứ trong phòng. Từ trưa cho đến chiều tà, cô dùng hết một nửa gói bột giặt, tay ngâm nước đến mức nhăn nheo, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng, cả cơ thể không thể rảnh rỗi được, dường như nếu rảnh rỗi sẽ không kìm được sự buồn rầu, đành lại quét hết một lượt từ trong ra ngoài, còn lau sạch sẽ cửa sổ kính.

Lúc lau cửa sổ đã là chiều tà, màu ráng chiều tím rực rỡ tươi đẹp khắp cả bầu trời,, tím đến xanh ngắt, giống như nhung tơ bị nhuộm màu. Đài phát thanh trường đang phát ca khúc "My love", âm thanh đẹp như vậy, giống như là hoàng hôn vào cuối xuân. Cô dẫm lên ghế chăm chỉ lau cửa kính, cẩn thận lau đi từng chấm đen, dùng chiếc khăn mặt đã thấm xà phòng lau qua, sau đó lại dùng khăn ướt lau hết bọt xà phòng, cuối cùng dùng khăn khô lau sạch. Hà hơi, mỗi cánh cửa kính đều sáng bóng lấp lánh, sáng đến mức như không có gì.

Tiếng hát trên đài phát thanh vang lên: "I wonder how I wonder why, I wonder where they are......"

Giống như không tồn tại, giống như không có.

""To see you once again,my love,I Try to read I go to work,I'm laughing with my friends......"

Bên dưới đều là người đi lấy nước đi mua cơm, cầm trên tay những bình giữ ấm nhiều màu sắc, âm thanh đài phát thanh huyên náo như thế, nhưng không có ai chú ý nghe. Xa xa đều là cây, những hàng cây đan xen, những cột nhà cổ kính thấp thoáng trong lùm cây xanh.

Cô áp mặt vào cửa kính, lạnh lẽo lãnh lẽo, còn có mùi thơm chất phụ gia của xà phòng, còn ngoài trời cứ tối dần tối dần.

Sau đó Mạnh Hòa Bình đến.

Trước đây cô cảm thấy anh cao, nhưng hôm này dường như anh vừa cao vừa xa, ngay cả ngước đầu nhìn anh cô cũng thấy mệt, còn giọng nói anh dường như lại càng xa cô hơn, cô không thể không mỉm cười lắng nghe anh nói, anh nói: "Nào, anh đưa em đến một nơi."

Cô cứ đi theo anh, gió thổi mạnh hơn, thổi tung mái tóc dài của cô, cô cảm thấy lạnh, nhưng không nói gì.

Anh cũng không nói.

Từ một hàng cây đến một hàng cây, đi ra khỏi cửa Đông, lại đi vào cửa Tây trường anh. Cô cứ đi theo anh, cứ đi, đi ngang qua trường, anh nắm chặt lấy tay cô, giống như là sợ nếu nới lỏng tay cô sẽ biến mất.

Anh nắm chặt đến đau cả ngón tay cô, cuối cùng mới nói: "Đến rồi."

Là một tòa lễ đường, có lúc khoa nghệ thuật biểu diễn tiết mục nào đó, hoặc là đoàn nghệ thuật đại học tập diễn đều tổ chức ở đây. Không hiểu Mạnh Hòa Bình lấy được chìa khóa ở đâu, đưa cô vào trong lễ đường tối đen như mực

Anh bật một bóng đèn nhỏ ở hành lang, sau đó đặt cô ngồi vào vị trí hàng đầu tiên ở trung tâm, quay người đi vào trong cánh gà.

Chiếc đèn duy nhất ở hành lang cũng đã tắt, cô ngồi trong bóng tối tĩnh mịch, đột nhiên đèn chiếu trên sân khấu sáng lên, một khoảng sáng to lớn hình tròn, giống như là mặt trăng ngày dằm sáng trong, còn ở trung tâm vầng trăng bạc là một chiếc đàn piano màu đen.

Anh đi ra từ sau sân khấu, chầm chậm bước vào vòng tròn, ngồi xuống trước chiếc đàn piano, Giai Kỳ không hề biết rằng anh lại biết đánh đàn, càng không biết anh đánh đàn hay đến vậy.

Anh đàn bài "Hoa loa kèn đỏ nở rực rỡ", Giai Kỳ không hề biết rằng bài hát đó lại có thể chuyển được thành bản nhạc piano, khúc dạo đầu chầm chậm nhẹ nhàng, giống như là cơn gió xuân thổi đến, trên cao nguyên đất badan trời cao mây bay nhẹ, còn mặt đất đầy cỏ xanh. Ở đoạn giữa cao trào giống như thủy triều vui vẻ, con sóng sau cao hơn con sóng trước, từng nốt nhạc uyển chuyển nhảy múa trên phím đàn, dường như từng bông hoa loa kèn đỏ nở trong thung lũng, hoa nở đẹp như áng mây hồng. Từng bông từng bông chen chúc, chảy đến tầm nhìn. Mỗi bông đều là một ánh mắt đỏ đến nóng bỏng, nhiều hoa như thế giống như là đại dương, bốc cháy khắp cánh đồng ngọn núi, từ trên trời xuống dưới đất, đỏ rực rỡ, mãnh liệt giống như lửa.

Cô không nghe ra bất cứ sự điều khiển hay là kỹ xảo nào, chỉ cảm thấy cả sân khấu giống như một chiếc lá loa kèn nhỏ, trôi trên dòng mưa hoa như những mũi tên, chỉ có cô, nhìn chăm chú tất cả như một giấc mộng ảo.

Khúc cuối cùng dường như lại bắt đầu mở rộng ra, tất cả giống như mây bay nước chảy, bắt đầu lại cảm giác mênh mông rộng rãi của trời cao mây bay nhẹ, chỉ có một bông loa kèn đỏ nhỏ bé yếu ớt, đung đưa trong cơn gió nơi thung lũng

Sau khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống rất lâu rất lâu sau, cô mới nhớ ra vỗ tay.

Tiếng vỗ tay bộp bộp cô đơn, dội lại trong lễ đường nhỏ trống rỗng. Anh đứng lên, mỉm cười cúi đầu về phía cô, giống như là phong cách của những nhà diễn tấu khi chào cảm ơn.

Lễ đường quá trống, cách xa như vậy, cô cười lớn hơn: "Không ngờ anh biết đánh đàn, sao em không biết gì hả?"

Anh đứng ở trung tâm sân khấu, cũng phải nói lớn cô mới có thể nghe thấy: "Ưu điểm của anh vẫn còn nhiều lắm đấy."

Cô nói: "Em biết rồi em biết rồi." Không kìm được liền cười.

Anh nói lớn hỏi cô: "Giai Kỳ, em cố đồng ý lấy anh không?"

Cả đời này Giai Kỳ mãi mãi không thể quên, mãi mãi cũng không thể quên cái lễ đường nhỏ đó, cô đứng ở dưới sân khấu tối đen như mực, bên tai dường như còn có giai điệu của tiếng đàn piano vang vọng, còn trước mặt cô là sân khấu trống trải, anh đứng ở trung tâm của nguồn ánh sáng, lông mày và ánh mắt rõ ràng, mỗi đường nét trên khuôn mặt đều rõ ràng đến thế. Dưới ánh đèn chiếu sáng như tuyết, tất cả đều rõ ràng mà giống như là không chân thực. Ngay cả anh, đều giống như một giấc mộng ảo không có thực, tất cả đều giống như giấc mơ, đẹp và không chân thực như một giấc mơ.

Anh hỏi cô: "Giai Kỳ, em có đồng ý lấy anh không?.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.