Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 13: Chương 13




Triệu Mạt Thương tắm rửa xong, từ trong phòng tắm đi ra cầm một cái khăn chà chà mái tóc, đi đến bên giường mới phát hiện mình có điện thoại.

Triệu Mạt Thương cầm lấy di động, nhìn đến màn hình thông báo, hơi hơi có chút kinh ngạc, “Alo?”

“Xin chào…..Kiểm sát trưởng đại nhân.” Điện thoại bên kia vang lên thanh âm lười biếng,làm cho cô khó có thể liên tưởng đến người kia lúc ban ngày thật sự rất nghiêm túc.

Triệu Mạt Thương áp chế cảm giác kỳ dị trong lòng, “Thương Mặc?”

“Đúng vậy.” Thương Mặc dựa đầu giường, nhẹ nhàng cười, “Học tỷ, chị không phải nói có thời gian liên hệ chị sao?”

“Ừ…..” Triệu Mạt Thương ngồi vào bên giường, lộ ra nụ cười, “Em biết chị hiện tại có thời gian sao?”

“Chị biết em biết chị hiện tại có thời gian sao?” Thương Mặc khó có dịp mồm mép đùa giỡn, lúc trước vĩnh viễn mặt lúc nào cũng mang theo vẻ u buồn lúc này vẻ mặt lại mang theo nhiều ý cười.

“Chị biết em biết chị biết em biết chị hiện tại có thời gian” Triệu Mạt Thương mang khăn mặt phóng tới một bên, mấy ngày nay tâm trạng luôn luôn áp lực nhưng bởi vì cuộc đối thoại quỷ dị này của Thương Mặt mà cảm thấy tốt hơn một ít.

“Haha…..Kia không phải chứng minh học tỷ có thời gian sao?” Thương Mặc giảo hoạt nói, “Đúng không học tỷ?”

Triệu Mạt Thương xửng sốt, tiếp theo mi nhíu lại, “Thương Mặc, em dám đùa cợt với chị sao?”

“Hắc hắc hắc hắc…..” Tiếng cười của Thương Mặc nghe thập phần xấu xa, làm cho Triệu Mạt Thương vừa tức giận vừa buồn cười, “Em đúng là, mồm mép hết sức.”

“Sao?” Thương Mặc nhíu nhíu mi, “Xin chỉ giáo cho em?”

“Tự em biết.” Triệu Mạt Thương nắm di động đi đến trước tủ đầu giường, cầm lấy máy sấy tóc của chính mình bắt đầu sấy tóc.

Thương Mặt nghe thanh âm từ đầu bên kia, trong đầu nhịn không được liền hiện ra bộ dáng của Triệu Mạt Thương mặc đồ ngủ, tóc dài ướt át, không hiểu trên mặt là biểu tình gì, cũng không tiện nói với Triệu Mạt Thương nữa, “Học tỷ đang sấy tóc sao? Em không quấy rầy chị nữa.”

Triệu Mạt Thương cũng hiểu nói chuyện như vậy không được tiện lắm, thực rõ ràng “Ừ” một tiếng, nghe điện thoại đầu bên kia người nọ không nói thêm câu nào liền cúp điện thoại.

Để điện thoại lên trên bàn, Triệu Mạt Thương lúc này có chút không hiểu về cú điện thoại lúc nãy, lắc đầu, tiếp tục sấy tóc.

Thương Mặc……Kỳ thật em ấy vẫn là đứa trẻ đi.

Cô ban ngày không nên nghi ngờ em ấy.

Lúc ban ngày, Thương Mặt không có chút nào lao lực đã đánh thắng mấy côn đồ to con, chuyện này đối với người thường mà nói là không có khả năng.

Cho dù Thương Mặc là Phú nhị đại cũng vậy, cũng không thể có một thân võ nghệ tốt như vậy đúng không?

Có cha mẹ nào lại đem con ruột của mình huấn luyện thành như vậy được?

Dựa vào sự mẩn cảm của kiểm sát trưởng, Triệu Mạt Thương rất nhanh liền cảm thấy thân phận của Thương Mặc không đồng nhất, suy nghĩ rất lâu, đều không có nghĩ đến ở X dặm rốt cuộc có nhà ai họ Thương.

Ban ngày lấy số điện thoại di động đưa cho Thương Mặc, trừ bỏ cảm thấy học muội này cũng không tệ lắm đáng giá ở ngoài thân cận một chút, cũng có một tia muốn hòa hỏa nói chuyện, mà nay cuộc gọi này , Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cảm thấy Thương Mặc thật chất vẫn là đứa nhỏ, chính là thoạt nhìn là một đứa nhỏ thuần thục thôi, nhưng bên trong vẫn còn rất nghịch ngợm.

Thương Mặc cúp điện thoại xong ngáp một cái, ném điện thoại di động sang một bên, xoay người ghé vào trên giường nhắm mắt lại.

Làm như vậy chắc học tỷ sẽ không còn nghi ngờ gì nữa…..

Thương Mặc cô cũng chỉ là một người bình thường hai mươi tuổi, cùng lắm là con gái của thương nhân mà thôi.

Linh Lung đi đến bên người Thương Mặc giúp cô đắp chăn, nắm đao đi qua nằm bên cạnh Thương Mặc, nhìn Thương Mặc, chậm rãi ngủ.

Thương Mặt sau khi Linh Lung ngủ bỗng dưng mở mắt, nhìn Linh Lung đang ngủ say, bất đắc dĩ lắc đầu, đem cái chăn ở trên người mình kéo qua.

Sau đó đắp lên người của Linh Lung.

Nha đầu kia….

Thương Mặc âm thầm thở dài, con ngươi u ám.

Nếu nói cần cô phải đi khám bác sĩ, ngoại trừ cô ra, Linh Lung cũng nên đi đi.

Sự kiện ba năm trước đây, không chỉ có ảnh hưởng đến mình nàng mà thôi.

Nhưng là………Đi khám bác sĩ……..

Thương Mặc nhắm lại mắt, khóe môi nở lên một nụ cười trào phúng.

Cô như thế nào có khả năng nói cho người ngoài biết suy nghĩ của mình, đi khám bác sĩ sao? Nực cười…

Mấy ngày sau, ánh mặt trời như trước sáng lạn, văn phòng của Trưởng phòng kiểm sát, Chương Vận lo lắng đối với Trưởng phòng nói, “Trưởng phòng, chuyện này thật sự để tùy ý Triệu Mạt Thương muốn làm gì thì làm hay sao? Cô ta đã muốn đem án tử kia mang đến pháp viện……”

Vạn Quyền hai tay đan vào nhau, cau mày lại, dường như là đang suy nghĩ cái gì.

“Trưởng phòng….”

“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu đều muốn như vậy sao?” Vạn Quyền bỗng dưng dùng sức vỗ mạnh vào cái bàn, thuốc lá vẫn nằm yên trong gạt tàn, nhưng vì cú đập bàn đó mà làm cho bụi thuốc lá bay lung tung, “Viện phó, viện trưởng của pháp viện tỉnh cao đều đem cô ta là học trò đắc ý nhất, ai dám đụng tới cô ta?”

“Nhưng là…” Chương Vận nắm chặt quyền, hạ giọng, “Trưởng phòng, Hồ tổng cũng không phải là chỗ chúng ta có thể đắc tội…….Thị trưởng Vương…..”

“Tốt lắm!” Vạn Quyền sinh khí đánh gãy lời nói của Chương Vận, “Tôi đương nhiên biết.”

Chương Vận nhìn thấy hắn tức giận cũng không dám nói thêm gì nữa, thối lui đến một bên trầm mặc.

“Đinh linh linh, Đinh linh linh…..” Điện thoại ở trên bàn công tác của Vạn Quyền bỗng dưng vang lên, đang phiền não Vạn Quyền phiền toái tiếp điện thoại “Alo?”

“A………Viện trưởng, tôi biết…..Tôi biết….như vậy sao…..Được rồi…….Tốt tốt…..Tôi hiểu được…tốt….”

Đem điện thoại để xuống, Vạn Quyền nặng nề thở ra một hơi, “Chương Vận, chuyện này, cậu không được can thiệp vào nữa.”

“Cái gì?” Chương Vận bất khả tư nghị trừng mắt nhìn Vạn Quyền “Trưởng phòng……”

“Được rồi. Cứ như vậy đi. Ra ngoài đi.” Vạn Quyền hướng tới phất phất tay với hắn, “Nhớ kỹ, không được động vào.”

Chương Vận khẽ cắn môi, nắm chặt quyền, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ buông ra “Vâng.”

Nếu chuyện này trong lời nói thành công, hắn sẽ được trả công hậu hĩnh, chết tiệt Triệu Mạt Thương.

Hận rất hận, Chương Vận nhìn đến thái độ của Vạn Quyền hiện tại, cũng biết việc không thể thành công, cũng có thể căm giận đi ra khỏi văn phòng của Trưởng phòng.

Vạn Quyền nhìn Chương Vận rời khỏi, bộ dạng trấn định kia mới biến mất, có chút bối rối cầm điếu thuốc lên hút vô một ngụm, nhìn ra ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng lạn, lo lắng về thái độ nên đối xử với Triệu Mạt Thương sau này.

Viện trưởng cư nhiên tự mình gọi điện thoại đến, nói hắn đem án tử của Hồ Tưởng giao cho Triệu Mạt Thương xử lý không được nhúng tay vào, chuyện này lúc trước căn bản là chưa từng xảy ra.

Nếu Viện trưởng đã nói như vậy, hắn đương nhiên không có khả năng tiếp tục gây khó dễ cho Triệu Mạt Thương.

Tuy rằng Vương phó thị trưởng chức danh nghe ra cũng thật vang dội, nhưng là sao có thể so với Viện trưởng của bọn họ, thị trưởng của bọn họ, nhưng có khả năng thăng cấp lên tới Cao viện của tỉnh đi.

Triệu Mạt Thương mấy ngày nay xử lý những án tử cùng nhau rất cẩn thận, vốn là một người rất cẩn thận, lần này càng phải cẩn thận, sợ lưu lại sơ hở gì làm cho Vạn Quyền bắt được làm cho cô không thể tiếp tục xử lý án tử này.

Chính là…..

Triệu Mạt Thương nhìn tư liệu của những người hiềm nghi phạm tội , không khỏi thở dài.

Hồ Tưởng mới hơn mười tám tuổi mà thôi, phạm tội cố ý giết người này, dù như thế nào phán cũng hơn mười năm hai mươi năm, sau này đi ra…..

Đối đãi với những người hiềm nghi phạm tội trước giờ Triệu Mạt Thương đều dùng thái độ lạnh lùng, lần này lại mềm lòng.

Dù sao vẫn là cái đứa nhỏ không phải sao?

“Alo?” Di động bỗng nhiên vang lên, Triệu Mạt Thương bắt máy, lại nghe đến thanh âm bên đầu bên kia bỗng dưng kinh ngạc trừng mắt.

Lệnh Hồ Huyên?

“Triệu kiểm, tôi ở trong tay có tư liệu của Hồ Tưởng nha, cô khẳng định không có.” Lệnh Hồ Huyên như trước thanh âm kiều mỵ, thậm chí có chút nũng nịu làm cho người khác rung động.

Triệu Mạt Thương nghe vậy nhăn lại mi, nhìn nhìn chung quanh, nắm di động đi đến cầu thang bộ, “Vì cái gì bỗng dưng nói những lời này với tôi?”

Cô không thể không hoài nghi mục đích của Triệu Mạt Thương.

Đầu bên kia, cằm di động dựa vào ở đầu giường nắm sợi tóc của mình đùa giỡn, trên mặt của Lệnh Hồ Huyên một chút kiều mỵ đều không có ngược lại thật nghiêm trang, “Triệu kiểm nói đùa, nói như thế nào thì hai chúng ta cũng coi như là đồng học không phải sao?”

Triệu Mạt Thương đối với cách nói của của cô tuyệt đối không cảm động, “Lệnh Hồ luật sư làm cho Mạt Thương cảm thấy được đối xử tốt mà lo sợ nha.”

Lệnh Hồ Huyên là nữ nhân giảo hoạt, không bao giờ làm mình bị chịu thiệt, bỗng nhiên nói với cô có tư liệu, nhất định là có mục đích gì đó, cô nhất định phải cẩn thận.

“A, tôi chỉ muốn cùng Triệu kiểm kết giao bạn hữu……….” Lệnh Hồ Huyên ái muội nói.

“Lệnh Hồ luật sư lại nói đùa.” Triệu Mạt Thương thản nhiên nói.

“A……….” Lệnh Hồ Huyên lúc này mới xoay chuyển lời nói đứng đắn một ít, “Tôi chỉ là cảm thấy, tòa án này nếu không có Triệu kiểm chơi với tôi thật sự là không thú vị…”

Nói đến lúc sau, ngữ khí không dễ dàng đứng đắn một ít lại bắt đầu mang theo một tia cảm giác dụ dỗ.

Đối với cách nói như vậy, Triệu Mạt Thương đương nhiên là không tin, đang muốn tiếp tục nói, lại nghe Lệnh Hồ Huyên tiếp tục nói, “Huống chi, Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta về sau tính đi viện kiểm sát của cô công tác, vạn nhất cô bởi vì khi dễ tôi mà gây khó dễ cho Mặc Mặc làm sao bây giờ?”

Triệu Mạt Thương nghe nói như vậy bỗng dưng có chút phát hỏa.

Lệnh Hồ Huyên này xem nàng là loại người nào, cô như thế nào hội bởi vì quan hệ đối thủ cùng với Lệnh Hồ Huyên mà gây khó dễ cho Thương Mặc.

Đừng nói Thương Mặc là sư muội của cô, cho dù Thương Mặc chính là người khác thì cô cũng không như thế.

“Lệnh Hồ luật sư lo lắng nhiều rồi, Thương Mặc là luật sư của tôi, tôi tự nhiên là sẽ chiếu cố tốt cho em ấy.” Triệu Mạt Thương lạnh lùng gằn giọng nói từng tiếng xong.

“Tôi chỉ lo lắng cho cô mà thôi, cho nên vẫn là nên đem tư liệu cho cô, bắt người đừng nương tay……..”

Triệu Mạt Thương hít sâu một hơi khống chế cảm xúc của chính mình, nghĩ Lệnh Hồ Huyên đưa tư liệu cho mình là chuyện trọng yếu tất nhiên mà thôi, khôi phục lạnh lùng bộ dáng, “Một khi đã như vậy, Lệnh Hồ luật sư đem tư liệu cho tôi đi.”

“Bây giờ chắc đang ở trong hộp thư của cô rồi.” Lệnh Hồ Huyên nói một câu, sau đó nói tiếp, “Cứ như vậy đi, Triệu kiệm, hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.” Triệu Mạt Thương thu hồi di động của mình, đi đến chỗ ngồi của mình.

Lệnh Hồ Huyên cúp điện thoại xong ném điện thoại sang một bên, hai chân ở bên giường lắc lư lắc lư, không để ý bởi vì động tác của mình mà váy ngủ đã nhếch lên.

Thiếu chủ cư nhiên vì Triệu Mạt Thương hao tốn rất nhiều tâm tư, lại không nói cho Triệu Mạt Thương biết.

Xem ra về sau cô phải điều chỉnh thái độ của mình với Triệu Mạt Thương rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.