Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 15: Chương 15




“Thương Mặc, nhà em làm cái gì vậy?” Lúc ăn cơm, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc động tác thuần thục cắt miếng thịt bò, nhịn không được mở miệng nói.

Động tác trên tay của Thương Mặc dừng lại, không cho là đúng cười cười, “Chính là kinh doanh thôi.”

Triệu Mạt Thương lắc đầu, “Em rất thần bí.”

Thở dài, Thương Mặc buông dao nĩa xuống, sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, có chút ảm đạm nói, “Em chỉ là một phế nhân.”

“Nói bậy!” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nhíu mày, “Cái gì phế nhân, sư phụ coi trọng em như vậy, ở trong trường rất ít người thầy coi trọng như vậy.”

Bất quá lỗ tai của Thương Mặc có vấn đề, quả thật có chút nghiêm trọng, dù sao để trở thành kiểm sát trưởng, thân thể khỏe mạnh là một yêu cầu tất yếu, tuy rằng cho tới nay đều bị coi là không trọng yếu, nhưng là Thương Mặc nghe không được, rất là vấn đề.

Thương Mặc uống rượu, có chút tự giễu cười cười, “Học tỷ đừng an ủi em, kiểm sát trưởng làm gì có ai bị điếc………”

“Thương Mặc!” Triệu Mạt Thương có chút nghiêm khắc đánh gãy lời của cô, “Điếc cái gì, không cần nói bậy.!!!”

Không biết vì cái gì, cô chính là không thích nhìn thấy Thương Mặc bởi vì thính lực có vấn đề mà buồn rầu, ảm đạm.

Thương Mặc trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, cúi đầu uống một chút rượu để che giấu đi cảm xúc dao động của chính mình.

Cô chỉ muốn ở trước mặt Triệu Mạt Thương mang mặt nạ của một người bình thường mà thôi, không nghĩ tới phản ứng của Triệu Mạt Thương cư nhiên lại lớn như vậy.

“Thương Mặc, em nghĩ xem, em quan hệ rộng như vậy, học tập cũng tốt như vậy, ngay cả sư phụ cũng nói em là một hạt mầm tốt đáng để vun trồng…….Những người khác so với em thính lực tốt hơn một chút, lại như thế nào so được với em.” Triệu Mạt Thương ít khi nào ở ngoài phiên tòa mà nói thao thao bất tuyệt, “Việc trọng yếu nhất là tâm của em. Bản thân là kiểm sát trưởng, trừ bỏ những lý luận tri thức, kinh nghiệm thực tế cũng rất quan trọng, hơn nữa vì giúp đỡ chính nghĩa, giúp đỡ cho người dân sẵn sàng làm tốt chức trách của mình.”

Triệu Mạt Thương nề nếp nói xong, nghĩ đến chính mình khi vừa tốt nghiệp xong có chút kích động, lúc sau muốn tiến vào làm việc tại Viện kiểm sát lại gặp khó khăn, không khỏi có chút buồn phiền. “Tuy rằng…….Sự thật chắc chắn gặp nhiều khó khăn……”

Thanh âm càng ngày càng thấp, Triệu Mạt Thương trên trán lấm tấm mồ hôi bởi vì động tác cúi đầu chặn ngay ánh mắt của cô, Thương Mặc lại có thể dễ dàng cảm giác được sự cô đơn của cô, tim bỗng dưng đập mạnh, mở miệng nói, “Nhưng phải giống như học tỷ vậy, vì lý tưởng của mình mà có gắng đúng không?”

Triệu Mạt Thương nghe vậy ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi mắt của Thương Mặc, bởi vì đôi mắt trong suốt đáy lòng run lên, cắn môi dưới, gật đầu.

“Ừ.”

Thương Mặc lộ ra tươi cười, “Em hiểu được, cảm ơn học tỷ.”

Bởi vì nụ cười của Thương Mặc bỗng nhiên có cảm giác mắt lung lay, Triệu Mạt Thương yên lặng nhìn Thương Mặc vài giây, “Thương Mặc, nụ cười của em…..đẹp lắm.”

Cái gì?

Nhức đầu, thật sự nghe những lời này Thương Mặc không biết làm sao Thương Mặc xấu hổ thu hồi nét tươi cười, lại cảm thấy làm như vậy không tốt, nhếch miệng cười cười.

“Ha ha…” Triệu Mạt Thương cười như tuyết băng sơn tan, làm cho Thương Mặc có chút ngây người.

Rất nhanh liền nhận thấy mình thất thố, Thương Mặc thu lại cảm xúc, trên mặt tựa như bình thường, mỉm cười, “Học tỷ cười rộ lên cũng đẹp lắm.”

Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc như vậy, giật mình, tiện đà cười nhẹ, “Thương Mặc, em luôn giả vờ lạnh lùng như thế sao?”

“Sao?” Thương Mặc lộ ra nét kinh ngạc, “Ý của học tỷ là……Thương Mặc không hiểu được.”

Triệu Mạt Thương cầm lấy dao đĩa cố gắng cắt miếng thịt bò, thanh âm thản nhiên, “Em hiểu được.”

Thương Mặc lại uống miếng rượu, khóe miệng nhếch lên, “Học tỷ, em phát hiện…..Khi đối diện với chị em khó có thể giữ được bình tĩnh.”

Lời này cũng là nửa thật nửa giả.

Động tác trên tay dừng lại, ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, “Không cảm thấy.”

“…………..” Thương Mặc yên lặng nhìn cô, sau một lúc lâu, “Phải không?”

Cô ở trước mặt Triệu Mạt Thương, luôn không có biện pháp không chế chính mình.

Nếu là Thương Mặc bình thường, vô luận là đối mặt với ai, đều mang khuôn mặt tươi cười mà đối diện. Nhưng hiện tại thời điểm đối diện với Thương Mặc, tự tin không biết đi đâu mất.

Triệu Mạt Thương đơn giản buông dao nĩa,nhìn trên bàn chỗ Thương Mặc, “Ăn xong rồi sao?”

Gật gật đầu, Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương gọi phục vụ tới tính tiền, một chút hành động giành trả tiền đều không có.

Triệu Mạt Thương tính tiền xong, đi đến trước mặt Thương Mặc, “Đi ra ngoài dạo một chút.”

Nhẹ nhàng chớp mi, lại tiếp tục gật đầu, Thương Mặc đi đến bên người cô, “Được.”

Lúc này, di động của Triệu Mạt Thương bỗng nhiên reo lên, thanh âm của Lệnh Hồ Huyên nghe rõ ràng, “Người bị hại còn lại đã tỉnh lại.”

Triệu Mạt Thương sửng sốt, tiếp theo rất nhanh đi ra bên ngoài, vẻ mặt thiện lương vô hại của Thương Mặc lập tức biến mất, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương vài giây, đuổi theo,”Em đi cùng chị.”

Triệu Mạt Thương hơi hơi nhíu nhíu mày, nhưng không có nói chuyện, ngăn lại một chiếc xe taxi, ngồi vào, “Đi bệnh viện.”

Thương Mặc không chút do dự mở ra cửa bên kia rồi ngồi vào, lái xe khởi động máy chạy về hướng bệnh viện, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu, ngữ khí lạnh lùng, “Em nên về nhà tốt hơn.”

Thương Mặc khóe môi hơi hơi gợi lên, “Học tỷ không sợ chuyện ngày đó sẽ tái diễn sao?”

Triệu Mạt Thương sửng sốt, tiện đà trầm tư vài giây, “Tốt, nhưng là…….”

“Em sẽ giữ bí mật.” Thương Mặc nói tiếp.

“Được.”

Xe đến trước cửa lớn của bệnh viện thì dừng lại, Triệu Mạt Thương trả tiền cho lái xe sau đó mở cửa đi ra ngoài, một câu cũng chưa nói liền lập tức chạy nhanh vào, Thương Mặc vội vàng chạy theo phía sau, “Nằm ở lầu mấy?”

“402” Triệu Mạt Thương vẻ mặt lo lắng, bất kể giày cao gót đi khó khăn.

Phòng bệnh của người bị hại là nằm ở đống phòng bệnh cũ của bệnh viện, không có thang máy, Thương Mặc không nghĩ gì nữa, bỗng nhiên tăng tốc chạy về phía trước, “Em đi lên trước.”

Triệu Mạt Thương ngẩn người, “Cẩn thận một chút.”

Thương Mặc không có quay đầu lại, tốc độ rất nhanh liền tới tầng lầu đó, chỉ còn lại mình bóng dáng Triệu Mạt Thương.

Bởi vì hành động của Thương Mặc không hề cấp thêm phiền phức cho Triệu Mạt Thương, cước bộ cũng chưa từng dừng lại, âm thầm cảm thấy may mắn là Thương Mặc đi chung với mình.

Thương Mặc một đường chạy thật nhanh, thẳng cho đến lầu bốn, như trước không có dừng lại, thẳng tắp chạy đến trước cửa phòng 402, ở trước cửa có một nam nhân đứng ở đó.

Thương Mặc nhìn hắn một cái liền tính đẩy cửa đi vào, người đàn ông kia vội vàng ngăn cô lại, “Cô đang làm gì đó!”

Thương Mặc hơi hơi hí mắt, cầm lại tay của hắn, ngữ khí lạnh như băng “Viện kiểm sát phá án!”

Nam nhân kia nghe nói xong rõ ràng bối rối, lại vẫn là ngữ khí cứng rắn, “Chúng là là người của cục công an đang phá án, không hề có nghe nói viện kiểm sát có người lại đây.”

Lạnh lùng cười, Thương Mặc không tiếp tục cùng người kia nói lời vô nghĩa, một cước hướng tới phòng bệnh kia mở cửa ra, rất nhanh cửa liền được mở ra, một người nam nhân đứng ở bên trong, “Đang làm gì đó? Không biết bệnh nhân đang nghỉ ngơi sao?”

Nhìn xuyên qua vai của người nam nhân, trên giường bệnh có một nữ nhân đang nằm từ từ nhắm hai mắt lại, tựa hồ giống như một người ngủ say bình thường, Thương Mặt theo tầm mắt phóng tới dụng cụ ở đầu giường, bỗng nhiên xuất thủ đánh một cánh thật mạnh vào bụng của người nam nhân, nam nhân kia không hề dự đoán được Thương Mặc sẽ gây khó dễ, bị đánh làm cho té qua một bên, Thương Mặc thừa cơ chạy vào bên trong, quả nhiên dụng cụ duy trì sự sống cho bệnh nhân bị lấy ra.

Hai nam nhân sắc mặt dữ tợn đi vào trong, đang định đem cửa đóng lại, Triệu Mạt Thương vừa lúc đến đây.

“Đi gọi bác sĩ.” Thương Mặc hướng tới Triệu Mạt Thương hô một tiếng, tới gần đầu cắm dụng cụ tính gắn vào, không ngờ một người nam nhân trong đó hướng cô đánh tới, một nam nhân khác hướng về phía Triệu Mạt Thương đánh.

Thương Mặc tiện tay lấy một cái chén ở trên bàn ném về hướng của người đàn ông đang tiến đánh Triệu Mạt Thương, lắc mình tránh thoát một nam nhân đang đánh về phía cô.

Triệu Mạt Thương lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra, lo lắng liếc nhìn Thương Mặc một cái, sau đó không chút do dự chạy đi kêu bác sĩ.

Thương Mặc ở phòng bệnh cùng hai nam nhân đánh nhau, hai người tiến tới đánh đầu và cằm của Thương Mặc, Thương Mặc với tốc độ rất nhanh liền tránh được, sau đó ngồi xổm xuống giơ chân đánh về phía dưới của hai người nam nhân, sau đó lại đứng dậy đánh tay đôi với hai người.

Bên ngoài phòng bệnh tiếng bước chân càng ngày càng tới gần, hai nam nhân thấy tình thế không ổn liền đẩy Thương Mặc một cái rồi chạy ra ngoài phòng bệnh, Thương Mặc cũng không đuổi theo, mà nghiêm mặt gọi điện thoại, khi thấy Triệu Mạt Thương tiến vào liền lập tức cúp máy.

Nhóm bác sĩ tiến vào kiểm tra sơ lược một lần sau đó lập tức đưa bệnh nhân tiến vào phòng cấp cứu, Triệu Mạt Thương vội vàng đến bên người Thương Mặc, vẻ mặt lo lắng, “Em có bị thương ở đâu không?”

Thương Mặc vốn tưởng rằng cô sẽ hỏi hai người nam nhân kia đâu rồi, lại không dự đoán được nghe được lời nói như vậy, có chút kinh ngạc nhìn mắt Triệu Mạt Thương, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không có việc gì………..Nhưng là bọn họ……….”

“Đã bỏ chạy.” Triệu Mạt Thương vẫn là lo lắng lôi kéo tay của Thương Mặc đi ra khỏi phòng bệnh, “Vẫn là nên kiểm tra một chút đi, em thân thể không phải không được tốt hay sao?”

Trên tay truyền đến cảm xúc mềm mại làm cho Thương Mặc có chút hoảng hốt, cúi đầu tầm mắt nhìn tay đang bị nắm kéo đi, lắc đầu làm cho chính mình có thể thanh tỉnh một chút, “Em thật sự không có việc gì!”

“Không được.” Triệu Mạt Thương kiên quyết đem cô kéo đến cách phòng bệnh nhi một đoạn “Y tá cho hỏi, muốn kiểm tra thân thể đi hướng nào?”

Y tá ngồi ở khu vực nhi quét mắt liền hai cô một cái, “Ở khu vực bên kia.”

“Cảm ơn.” Triệu Mạt Thương lễ phép nói một câu, lôi kéo Thương Mặc tính đi xuống lầu.

“Học tỷ, em không có việc gì, hiện tại nên lo lắng hẳn là người bị hại, chúng ta đi phòng cấp cứu chờ đi.” Thương Mặc có chút sốt ruột nói, cố gắng muốn khuyên Triệu Mạt Thương đừng mang chính mình đi kiểm tra.

Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn cô một cái, ngữ khí có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, “Hiện tại việc nên lo lắng là em, sức khỏe của em là quan trọng nhất.”

Thương Mặc bởi vì ánh mắt của cô mà tim có chút đập nhanh, lại nghe đến câu nói kia, đáy lòng dường như có cái gì kích thích đến.

Không có nghe cô nói chuyện, Triệu Mạt Thương lại nhìn Thương Mặc một cái, nói tiếp, “Thương Mặc, về sau nếu em làm kiểm sát trưởng, chị nhất định lúc nào cũng mang theo em bên người.”

“A?” Thương Mặc có chút không rõ nên lên tiếng, Triệu Mạt Thương mắt nhìn về phía trước, ngữ khí như trước thản nhiên, “Em rất liều mạng, thực làm cho người ta lo lắng, chị muốn nhìn thấy em an toàn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.