Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 17: Chương 17




“Lệnh Hồ Huyên, Triệu Mạt Thương kia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Thời điểm ăn cơm, Linh Lung trái lo phải lo, vẫn là lo lắng, buông bát trừng mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Thiếu chủ thật sự không có gì nguy hiểm sao?”

Lệnh Hồ Huyên vốn là ôn nhu nhìn Linh Lung cúi đầu ăn cơm, thấy Linh Lung ngẩng đầu, để che dấu giả vờ nhìn xem chung quanh, sau đó quay đầu lại trên mặt là vẻ dụ dỗ tươi cười, ngón trỏ tay phải đặt ở trên môi, làm ra hành động không được lên tiếng, Linh Lung trắng mắt liếc cô một cái, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Lệnh Hồ Huyên một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn bộ dáng ăn cơm của Linh Lung, Linh Lung nhịn không được lại ngẩng đầu trừng mắt liếc cô một cái, “Nhìn cái gì đó!”

“A, em không nhìn tôi, sao biết được tôi đang nhìn em?” Lệnh Hồ Huyên khiêu khích nhìn cô, nháy máy mấy cái, Linh Lung chợt cảm thấy da đầu run lên, liếc mắt một cái tiếp tục ăn cơm không quan tâm cô.

“Đây không phải là Lệnh Hồ luật sư sao?” Thanh âm của một người nam vang lên, Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung hướng tới thanh âm vang lên nhìn lại, một người nam nhân tây trang chỉnh tề, trên mặt tràn đầy nụ cười tự cho là đúng, một nam nhân trẻ tuổi nhìn Lệnh Hồ Huyên, mắt kính nhã nhặn đeo trên mắt, nhưng vẫn dấu không được ánh mắt dục vọng cùng tham lam.

Lệnh Hồ Huyên khóe miệng mỉm cười, đứng lên vươn tay ra, “Đã lâu không gặp, Tiền tổng.”

Nam nhân bị gọi Tiền tổng vươn tay ra nắm tay của cô, cũng không buông ra, “Đúng vậy, nhưng là tôi rất nhớ Lệnh Hồ luật sư.”

Tay của Lệnh Hồ Huyên không có dấu vết liền thoát ra khỏi tay của hắn, ý cười không giảm, dường như vui đùa nói, “Nhớ tôi nhưng là chuyện xấu nha Tiền tổng, lên tòa án thì không phải chuyện tốt nha”

“Ha ha, có thể nhiều lần trông thấy Lệnh Hồ luật sư, có lên tòa án cũng không quan trọng….”Tiền tổng đồng dạng hay nói giỡn nói, ánh mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên từ trên xuống dưới, “Lệnh Hồ luật sư sao bây giờ? Khi nào có thể nể mặt cùng tôi dùng một bữa cơm được đây?”

Lệnh Hồ Huyên dường như không có việc gì vuốt vuốt tóc “Tiền tổng là người bận rộn, tôi không dám quấy rầy.”

Lời này kỳ thực là đang uyển chuyển cự tuyệt, Tiền tổng tự nhiên có thể hiểu được, nhưng lại tỏ vẻ không biết, “Không có, có thể cùng với Lệnh Hồ luật sư ăn cơm là vinh hạnh của tôi, như thế nào mà quấy rầy?”

“Hừ!” Linh Lung vẫn đang mặc kệ mọi việc mà ăn cơm kỳ thật thỉnh thoảng cô cũng liếc nhìn Tiền tổng cùng Lệnh Hồ Huyên, thấy Tiền tổng vẫn như trước cắn chặt không buông, bỗng nhiên cảm thấy có một tia khó chịu, hừ lạnh một tiếng, làm cho hai người kia phải chú ý.

Tiền tổng quay sang nhìn Linh Lung hai mắt tỏa sáng, “Vị này là…”

Lệnh Hồ Huyên thấy thế, trong mắt hiện lên một tia lạnh, nháy mắt lại biến mất, cười nói, “Em gái của tôi.”

Linh Lung có chút bất mãn nhìn cô một cái, nhưng không có phản bác.

Em gái cái gì chứ!!! Nói bậy.

“Thì ra là thế……….” Tiền tổng nhìn người đẹp đang ngồi trên ghế rất thanh tú, vươn tay, “Không biết em gái của Lệnh Hồ luật sư tên gọi là gì?”

Linh Lung liếc nhìn hắn một cái, cúi đầu ăn cơm, cô không quan tâm người nam nhân này đang làm cái gì.

Tiền tổng là cái gì chứ? Cô không cần quan tâm.

Thật không rõ Lệnh Hồ Huyên vì cái gì giả bộ cười nói.

Chị ta là đường chủ Ám Nguyệt Đường của Thanh Long Bang, sao lại có thể sợ một thương nhân nho nhỏ như vậy?

Tiền tổng thấy Linh Lung không thèm để ý tới, sắc mặt hơi hơi trầm lại, lại ngại Lệnh Hồ Huyên ở bên cạnh nên không tiện nổi giận, người ngùng cười nói, “Em gái của Lệnh Hồ luật sư thật sự là………Dường như không thích nói chuyện.”

Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng gật đầu, đi đến Linh Lung bên người, “Đứa em gái này của tôi, thật sự là không thích cùng người xa lạ nói chuyện, thật sự rất xin lỗi Tiền tổng.”

Nói xong, rút ra khăn giấy, tinh tế giúp Linh Lung lau đi chút nước tương dính trên khóe miệng, thanh âm thực ôn nhu “Ăn no chưa?”

Linh Lung bỗng dưng trừng lớn mắt, thẳng tắp nhìn vẻ mặt ôn nhu của Lệnh Hồ Huyên, muốn từ trên mặt cô nhìn ra điểm gì đó, chính là nhìn thấy đôi mắt thực ôn nhu như nước.

Không hiểu sao mặt đỏ lên, Linh Lung nhẹ nhàng tránh đi động tác của Lệnh Hồ Huyên, lấy tờ khăn giấy qua, thấp giọng nói, “Tự tôi làm được rồi.”

“Được rồi.” Lệnh Hồ Huyên đem khăn giấy đưa cho Linh Lung, “Có muốn tiếp tục ăn cái gì nữa không?”

“Không cần…” Linh Lung có chút căng thẳng khi nhìn mắt Lệnh Hồ Huyên, tiếp tục cúi đầu lau lau khóe miệng.

Tiền tổng thực hâm mộ nhìn Linh Lung, nửa ghen tị nửa nịnh hót nói, “Lệnh Hồ luật sư đối với em gái thật tốt.”

“Đúng vậy, đứa em gái này đối với tôi rất quan trọng.” Lệnh Hồ Huyên như trước cười đến quyến rũ, nửa thật nửa giả nói.

“Tôi ăn xong rồi, đi thôi.” Linh Lung có chút không quen khi nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên nói chuyện với Tiền tổng kia, đem khăn giấy để ở trên bàn đứng lên, nhìn Lệnh Hồ Huyên nói.

“Tốt.” Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng gật đầu, tiếp theo, nói với Tiền tổng, “Tiền tổng, tôi đi trước. Tạm biệt.”

“Lệnh Hồ luật sư, có thời gian cùng nhau ăn cơm đi.” Tiền tổng vẫn nhớ mãi không quên chuyện này, nhắc lại lần nữa, sau mới ga lăng nói, “Lệnh Hồ luật sư có lái xe tới không? Để tôi chở hai người về.”

“Không cần.” Linh Lung lạnh lùng thốt lên, “Chúng tôi có xe.”

Tiền tổng có chút xấu hổ nhìn cô một cái, “Vậy được, hai vị tiểu thư đi thong thả.”

“A, Tiền tổng, có cơ hội hợp tác” Lệnh Hồ Huyên trong mắt hiện lên tia giảo hoạt, mỉm cười đối với Tiền tổng gật gật đầu, lôi kéo Linh Lung rời khỏi.

Vừa ra khỏi quán ăn, Linh Lung lập tức buông ra tay của Lệnh Hồ Huyên, phụng phịu bước nhanh hơn.

“Làm sao vậy?” Lệnh Hồ Huyên không hiểu cái gì đang diễn ra, đuổi theo, cùng với cô đi song song, “Tôi không có trêu chọc em, tại sao lại tức giận?”

Linh Lung trắng mắt liền cô một cái, vốn định mắng cô không tiền đồ cùng nam nhân nói nói cười cười, nói đến bên miệng nhưng không tài nào phát ra tiếng, “Ai là em gái của chị?”

Lệnh Hồ Huyên âm thầm hít hai tiếng, không có nói tiếp.

Đi được vài bước, Linh Lung bỗng dưng dừng lại hung hăng dậm chân, xoay người nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Nam nhân kia tên gọi là gì? Lão tổng của công ty là ai?”

Lệnh Hồ Huyên ánh mắt lúc nào cũng sáng suốt nhưng lúc này ánh mắt tràn ngập hoang mang, “Cái gì?”

“Tiền tổng vừa rồi, tên gọi đầy đủ là gì? Làm ở công ty nào?” Linh Lung vừa nhấn mạnh, bất mãn nói, “Chị đang cố ý đúng không? Tôi hỏi thật rõ ràng.”

“Được rồi……….Tiền Vĩnh Thăng, công ty thực phẩm hữu hạn Tiền thị, làm sao vậy?” Lệnh Hồ Huyên vừa nói vừa kỳ quái nhìn Linh Lung đang lấy điện thoại di động ra, giật mình, có thể đoán được Linh Lung muốn làm gì.

“Tìm một người, Tiền Vĩnh Thăng của công ty thực phẩm hữu hạn Tiền thị, giáo huấn hắn một chút, làm cho hắn gặp phiền toái đến độ phải ra tòa.” Linh Lung lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại, đối với đầu bên kia điện thoại bỏ lại một câu, nghe được tiếp đáp ứng liền cúp điện thoại.

“Linh Lung……….” Lệnh Hồ Huyên dở khóc dở cười nhìn cô, “Em đây là……”

“Hừ, hắn không phải muốn gặp chị sao? Tôi cho hắn cơ hội thôi mà.” Linh Lung càng ở chung với Thương Mặc càng bị lây lan tính phúc hắc của cô, lạnh lùng không chút để ý bỏ lại một câu, không đợi Lệnh Hồ Huyên trả lời liền hướng bãi đỗ xe đi tới.

Lệnh Hồ Huyên nhìn theo bóng dáng của cô, đầu tiên là nao nao, tiếp theo lộ ra nét tươi cười ấm áp.

Linh Lung………Kỳ thực vẫn giống như trước rất quan tâm mình.

Sáng sớm hôm sau, Thương Mặc tỉnh dậy sau đó đánh răng rửa mặt, theo thói quen mở ra máy tính xử lý một ít chuyện tình, giải quyết xong sau đó nhìn nhìn thời gian, xoay người hướng ánh mắt đến Linh Lung đang ngồi bên cạnh, “Linh Lung, gần đây………ohm…., tối hôm qua chị nhận được tin tức, Huyên tỷ gần đây sẽ gặp nguy hiểm, chị lo lắng, em đi bảo vệ chị ấy đi.”

Linh Lung nghe vậy kinh ngạc nhìn Thương Mặc, “Thiếu chủ, chị ta có nguy hiểm sao?”

“Ừ, tập đoàn ám sát.” Thương Mặc nghiêm túc gật đầu, “Linh Lung, chị tin với thân thủ của em, nhất định có thể bảo hộ được Huyên tỷ.”

Linh Lung mày rối lại, cuối cùng giãn ra, “Thiếu chủ thì làm sao bây giờ?”

“Ha ha….” Thương Mặc cười khẽ hai tiếng, sờ sờ đầu của cô, “Linh Lung, chị có rất nhiều người bảo vệ, hơn nữa chị không có gì nguy hiểm…….Huyên tỷ so với chị thì gặp nguy hiểm hơn.”

“Nhưng là………” Linh Lung vẫn thực lo lắng, “Thiếu chủ, không thể để những người khác bảo vệ chị ta được hay sao?”

“Không thể.” Thương Mặc thận trọng nói, “Những nữ nhân trong Bang của chúng ta, em là lợi hại nhất, Linh Lung, bảo vệ bên người thì cùng là nữ sẽ tốt hơn.”

Linh Lung đối với tình trạng như vậy hết cách nhìn Thương Mặc hồi lâu, cuối cùng cắn môi dưới, “Thiếu chủ…….”

“Linh Lung, chị biết em cũng lo lắng cho Huyên tỷ không phải sao?” Thương Mặc khó có được một lần lộ ra vẻ mặt lo lắng, “Chị cho tới bây giờ cũng chưa từng xem Huyên tỷ là thuộc hạ, chị ấy đối với em cũng rất quan trọng đúng không?”

Linh Lung đã thật lâu không thấy vẻ mặt như vậy của Thương Mặc, nhịn không được kinh hãi một chút, cắn môi dưới, “Vậy Thiếu chủ, nhất định phải có người bảo vệ đó.”

“Được. Yên tâm đi Linh Lung, chị sẽ không lấy tính mạng của mình ra nói giỡn.” Thương Mặc mỉm cười, “Em phải bảo vệ tốt Huyên tỷ.”

“Dạ.” Linh Lung dùng sức gật đầu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.