Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 23: Chương 23




Từ nhà Kiều Lâm cử đi ra, bởi vì Khúc Lưu Thông có việc nên đi trước, để lại Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương.

“Thương Mặc, em thật dễ dàng làm cho mọi người ngạc nhiên.” Triệu Mạt Thương có chút cảm khái nói.

“Kỳ thật cũng không có gì…” Thương Mặc vẻ mặt như không có gì, hay tay đút túi quần, cước bộ trầm ổn, “Đều là cha mẹ cấp cho.”

Triệu Mạt Thương nghe vậy sửng sốt, tiếp theo lắc đầu, “Thương Mặc a, em không nên lúc nào cũng là bộ dáng thành thục được không? Nữ hài tử mà thôi, giống như tối hôm qua như vậy đáng yêu, thật tốt.”

Thương Mặc nghiêng đầu nhìn cô, cười như không cười, “Tối hôm qua……..Học tỷ ý là có phải tùy lúc để cho em ôm không?”

“Thương Mặc!” Triệu Mạt Thương thật bất mãn nhìn cô, “Không lớn không nhỏ!”

“Hắc hắc…..” Thương Mặc cười không dừng, làm cho Triệu Mạt Thương càng phát ra bất mãn, tiện tay nắm lấy mũi của Thương Mặc, “Thương Mặc!”

Thương Mặc sửng sốt, đôi mắt hiện lên tia kinh ngạc lúng túng lướt qua, theo bản năng lui lại mấy bước, rồi dừng lại.

Hiển nhiên Triệu Mạt Thương cũng ý thức được hành động này quá mức thân mật, đầu tiên là sửng sốt, tiện đà đưa tay trở về “Tiểu hài tử.”

Nhức đầu, Thương Mặc mất tự nhiên nhìn nhìn xung quanh, nhấc chân đá bay một cục đá nhỏ, ừ một tiếng như trả lời.

“Kỳ thực hôm nay mang em đến nhà của Kiều kiểm, là muốn cho em yên tâm, em có thể làm kiểm sát trưởng.” Không khí trong lúc nhất thời có chút nặng nề, Triệu Mạt Thương lẳng lặng đi, bỗng nhiên mở miệng nói.

“Ohm………Ohm.” Thương Mặc trong lòng ấm áp, gật gật đầu, cúi đầu nói, “Cảm ơn.”

“Không cần tiếp tục tự ti, chị muốn em trở thành đồng nghiệp của chị.” Triệu Mạt Thương đem sợi tóc rũ trước mặt vén ra sau tai, nghiêng đầu đối với Thương Mặc lộ ra nét tươi cười.

Thương Mặc đột nhiên dừng lại cước bộ, Triệu Mạt Thương có chút không rõ nguyên nhân, nhưng cũng ngừng lại, “Làm sao vậy?”

Trái tim tự nhiên đập mạnh vài cái, Thương Mặc yên lặng nhìn Triệu Mạt Thương, trong đầu bỗng nhiên có chút hỗn loạn.

Triệu Mạt Thương……….

Ở trong lòng gọi thầm tên này một lần, cái loại tim đập này lại tiếp tục đập mãnh liệt, Thương Mặc theo bản năng lùi lại từng bước, nắm chặt tay thành quyền với ý đồ làm cho mình bình tĩnh trở lại.

Triệu Mạt Thương nghi hoặc nhìn vẻ mặt rối rắm của Thương Mặc, đang muốn mở miệng hỏi, Thương Mặc rốt cuộc cũng nói chuyện, “Học tỷ, em bỗng nhiên nhớ ra em có chút việc phải làm. Đi trước.”

“A?” Triệu Mạt Thương còn chưa kịp phản ứng lại, Thương Mặc đã ngăn lại một chiếc taxi nhảy vào trong, hướng Triệu Mạt Thương phất phất tay, đóng cửa xe, xe rất nhanh liền rời khỏi tầm mắt của cô.

Triệu Mạt Thương nhìn chiếc xe đi xa, bỗng nhiên cảm thấy có chút mất mát.

Thương Mặc là làm sao vậy?

Như cái gì bỗng dưng giống như bị kinh hách chạy chối chết?

Xe ở trước cửa trung tâm tập thể hình thì dừng lại, Thương Mặc cũng lười tìm Uông Minh cùng Lâm Vũ Đồng, thẳng đến phòng luyện công, tiến tới bao cát đánh tới tấp.

Thời điểm lúc Uông Minh đi tới, bao cát trong phòng luyện công sớm bị Thương Mặc cường độ cao đánh nát, Thương Mặc nằm ở một bên nặng nề thở phì phò.

Uông Minh chính là không dám tới lại gần cô, lẳng lặng đứng ở một bên, luôn mang theo vẻ mặt bất cần đời lúc này trên mặt chút biểu tình cũng không có.

“Thương Mặc…………”

“Thương Mặc…………”

“Thương Mặc…………”

Dùng bất đồng ngữ khí mà kêu tên cũng chính mình, không ngừng vang lên trong đầu, Thương Mặc thống khổ rên lên một tiếng, ôm đầu ngồi xuống, tay nắm chặt trên đầu giống như một dã thú bị thương.

“Thiếu chủ………..” Uông Minh hô hấp bị kiềm hãm, hướng về chỗ của Thương Mặc bước lên từng bước.

“Không cần lại đây..!!!” Thương Mặc thở phì phò, thanh âm lạnh như băng, “Đi ra ngoài……!!!”

Uông Minh trầm mặt trong chốc lát, rời khỏi phòng luyện công, “Dạ!”

Thương Mặc ở trong đó cho tới chiều tối mới đi ra, sắc mặt khi đi ra đã khôi phục được vẻ bình tĩnh.

Từ trong tay Uông Minh lấy khăn mặt lau mồ hôi, Thương Mặc ý vị thâm thường nhìn hắn một cái, “Uông Minh, còn chưa đủ bình tĩnh.”

“Thuộc hạ biết sai.” Uông Minh cúi đầu nói.

“Vô luật tôi làm sao, cho dù bị thương hoặc đã chết, anh là Đường chủ, trước hết phải làm là chính mình khống chế cục diện, mà không phải vấn đề của tôi mà bối rối.” Thương Mặc ngữ khí lãnh đạm nói, “Tôi xảy ra chuyện gì, còn có ba của tôi.”

Uông Minh thủy chung cúi đầu nghe Thương Mặc nói, ở thời điểm Thương Mặc dừng lại, có chút do dự, khẽ cắn môi nói, “Thiếu chủ, hôm nay người của chúng ta bảo vệ Triệu kiểm sát trưởng thời điểm phát hiện………”

Thương Mặc vẻ mặt bị kiềm hãm, rất nhanh liền khôi phục bộ dáng bình tĩnh, “Phát hiện cái gì?”

“Phát hiện có một nhóm người khác đi theo bên người Triệu kiểm sát trưởng, rốt cuộc mục đích là gì chúng ta vẫn đang điều tra.” Uông Minh vừa bẩm báo vừa nhìn lén sắc mặt của Thương Mặc.

Khăn lông bị ướt trên tay tiện tay đưa cho Uông Minh, Thương Mặc đi vài bước, trên mặt không nhìn ra vui hay giận, “Được rồi, như vậy đi, cứ tiếp tục bảo vệ đi.”

“Dạ!” Uông Minh lên tiếng, lại nói, “Thiếu chủ, Bang chủ nói tối này mời ngài trở về ăn cơm!”

“Được, tôi đi về trước tắm rửa một cái.” Thương Mặc như trước vẻ mặt không chút thay đổi, tựa hồ đối với những việc này đã sớm tính toán trước kỹ bình thường, vuốt vuốt tóc, cầm lấy áo khoác đi khỏi trung tâm tập thể hình.

“Tiểu Linh Lung đang suy nghĩ cái gì?” Ở sở luật sư sự vụ lớn nhất X thị, bên trong văn phòng Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung ngồi ở trên sô pha nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người, Lệnh Hồ Huyên đi đến trước mặt cô, sở trường là ở trước mặt cô quơ quơ tay, ý cười dạt dào.

Linh Lung trắng mắt liếc cô một cái, “Liên quan gì đến chị!”

Lệnh Hồ Huyên khóe miệng nhếch lên, ngồi yên nhìn cũng không thèm nhìn tới cô liếc mắt Linh Lung một cái, “Em không nói tôi cũng biết em đang suy nghĩ cái gì, em khẳng định là đang nhớ tới Thiếu chủ.”

“Hừ!” Linh Lung mắt phiêu đến cô liếc mắt một cái, lại quay đầu trở lại, “Liên quan gì đến chị!”

“Ha ha…..” Lệnh Hồ Huyên đứng lên, đi đến bên cạnh bàn cầm lấy tách cà phê của mình uống lên một ngụm, “Từ nhỏ em đã rất để ý Thiếu chủ, Thiếu chủ đi đâu em phải đi theo đó, Thiếu chủ nói cái gì em phải làm cái đó……”

“Đương nhiên.” Linh Lung không chút do dự nói, “Thiếu chủ là người rất quan trọng.”

Lệnh Hồ Huyên nhìn ra ngoài cửa sổ ánh hoàng hôn, thở dài nói, “Đúng vậy………..Thiếu chủ là người rất quan trọng.”

Linh Lung có chút kỳ quái nhìn nữ nhân đang đưa lưng về phía mình, “Chị như thế nào bỗng nhiên nói như thế!”

“Không có gì, bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của Thiếu chủ trong hai năm nay, có chút lo lắng.” Lệnh Hồ Huyên thở dài, “Không biết khúc mắt của Thiếu chủ khi nào thì gỡ bỏ được.”

“Chị cư nhiên cũng lo lắng Thiếu chủ sao?” Linh Lung bộ dáng kinh ngạc nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Còn tưởng rằng chị sẽ thích cũng mấy nam nhân kia xã giao chứ!”

Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ quay người lại, “Tiểu Linh Lung, cái đó cũng là bất đắc dĩ thôi.”

“Xí………….” Linh Lung quay đầu không thèm nhìn tới cô.

Cái gì mà bất đắc dĩ, đường đường là Đường chủ của Ám Nguyệt còn không biết xấu hổ nói những lời này.

Lệnh Hồ Huyên lắc đầu, ở trong lòng thở dài, đôi mắt tràn đầy tia bất đắc dĩ cùng sủng nịch.

“Ba.” Thương Mặc tắm rửa xong xuống lầu ngồi vào trong xe nhà đã phái tới sẵn trở lại căn biệt thự lớn kia, Thương Thần Nho đã sớm ngồi ở trong phòng khách chờ cô.

“Đã về rồi, đi đi, vào ăn cơm.” Thương Thần Nho gật đầu, từ ái nhìn Thương Mặc, cùng cô đến nhà ăn ngồi xuống, “Như thế nào mà đem Linh Lung phái đi chỗ của Huyên nhi?”

“Dạ……………” Thương Mặc cầm đôi đũa trầm tư trong chốc lát, “Vấn đề của Linh Lung nếu không giải quyết, con lo lắng sẽ xảy ra chuyện.”

“Sao?” Thương Thần Nho kỳ quái nói, “Vấn đề gì?”

Thương Mặc buông đôi đũa, thở dài, “Từ…………..Từ ba năm trước kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn kia, Linh Lung căn bản không có biện pháp cùng con tách nhau ra khỏi em ấy vượt quá bốn mươi tám giờ, hơn nữa lúc nào cũng lo lắng cơ thể của con xảy ra vấn đề.”

Thương Thần Nho vừa nghe thấy Thương Mặc nhắc tới ba năm trước đây, trên mặt lại lộ ra thần sắt áy náy, “Mặc nhi, năm đó là ba………”

“Đã qua rồi.” Thương Mặc đánh gãy lời nói của Thương Thần Nho, thản nhiên nói, “Con thầm nghĩ, hiện tại nên đem vấn đề của Linh Lung giải quyết.”

Thở dài, Thương Thần Nho gắp đồ ăn để vào trong bát của Thương Mặc, “Nhanh ăn cơm đi, ba tin tưởng con.”

“Dạ.” Thương Mặc cầm lấy đôi đũa tiếp tục ăn cơm, vẻ mặt lạnh lùng, không nhìn ra cảm xúc gì.

Thương Thần Nho ăn cơm, bỗng nhiên nói, “Nghe nói con gần nhất nhúng ta vào một cái án tử.”

“Dạ.”

“Con tính bắt công ty của Hồ Vĩ?” Thương Thần Nho bình tĩnh nói, xong lại gắp đồ ăn đến trong bát của Thương Mặc, “Vừa ăn vừa nói.”

“Dạ.” Thương Mặc lên tiếng, cúi đầu ăn cơm, cũng không có giải thích vì sao muốn bắt công ty của Hồ Vĩ.

“Được rồi, buông tay làm đi.” Thương Thần Nho liếc mắt Thương Mặc một cái, chính là nói xong một câu, liền lại tiếp tục ăn cơm không nói nữa.

Vùi đầu ăn cơm, lúc này Thương Mặc mới ngẩng đầu nhìn Thương Thần Nho, âm thầm ở trong lòng nói thầm.

Chẳng lẽ ba của cô đem cô gọi trở về không phải bởi vì sáng nay cô cùng Triệu Mạt Thương và Khúc Lưu Thông đến nhà của Kiều Lâm Cử sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.