Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 29: Chương 29




Triệu Mạt Thương lôi kéo Thương Mặc đến một nhà hàng mà mình thường xuyên tới, từ đầu tới đuôi đều mỉm cười nhìn Thương Mặc uống nước, Thương Mặc tự hỏi chính mình lúc nào cũng thực bình tĩnh, hôm nay thế nào hai lỗ tai đều đỏ bừng.

Vội vàng đem ly nước kia đưa lên miệng uống, đầu Thương Mặc vẫn thủy chung cúi xuống, Triệu Mạt Thương tay chống cằm có chút hứng thú nhìn bộ dáng mặt đỏ bừng của Thương Mặc, cười khẽ một tiếng, “Thương Mặc, em thẹn thùng sao?”

“Nào có!” Thương Mặc trong miệng có đồ ăn vẫn cố gắng phản biện, nuốt xuống sau lại tiếp tục lấy thức ăn bỏ vào miệng.

“Vậy em làm gì ăn nhanh như vậy.” Triệu Mạt Thương hưng trí dạt dào nói, “Ăn quá nhanh dạ dày rất dễ bị đau.”

“Mới sẽ không.” Lại hàm hồ nói chuyện, Thương Mặc đánh chết cũng không thừa nhận mình quả thật có chút ngượng ngùng, tốc độ ăn uống nhanh hơn.

Cô đường đường là Thiếu chủ của hắc bang, như thế nào khả năng ở trước mặt của Triệu Mạt Thương thẹn thùng, nói bậy a!

“Ha ha……” Triệu Mạt Thương cũng không vạch trần cô, chính là như trước mỉm cười nhìn cô ăn, cười đến dị thường vui vẻ.

Hơn một tháng không gặp, Thương Mặc không chỉ không có quên cô, ngược lại ở trước mặt cô càng ngày càng đáng yêu.

Như vậy……..Làm cho cô rất yên tâm.

“Ah, Chị thăng chức phó phòng công tố đúng không?” Đem một ly nước uống hết, Thương Mặc cầm khăn tay lau miệng, chống lại ánh mắt ôn nhu của Triệu Mạt Thương, có chút không tự nhiên quay đầu, cố gắng bảo trì ngữ khí bình tĩnh nói.

“Đúng vậy.” Triệu Mạt Thương nghe cô nói như vậy, ánh mắt càng phát ra ôn nhu, khóe môi nhếch lên nở nụ cười, “Em tin tức rất nhanh nha!”

Hôm nay cô mới vừa thăng chưa phó phòng công tố, Thương Mặc như thế nào nhanh như vậy đã biết.

Có lẽ………em ấy từ Kiều kiểm sát mà biết……….

Như vậy, hơn một tháng qua, Thương Mặc kỳ thực vẫn quan tâm chú ý cô, phải không?

“Em………” Thương Mặc nhức đầu, rất nhanh nói sang chuyện khác, “Em ăn no, đi thôi.”

Cô như thế nào phạm phải sai lầm đơn giản như vậy?

Rõ ràng buổi sáng hôm nay Triệu Mạt Thương mới thăng chức, cô như thế nào có khả năng biết được?

Triệu Mạt Thương cầm lấy ví tiền tính tiền, Thương Mặc lập tức ngăn cản, “Chị đâu có ăn.”

“Nhưng là lần trước em mời chị ăn cơm a.” Triệu Mạt Thương có chút không để ý tới hành động của Thương Mặc ngăn cản chính mình, giành trước đem tiền mặt đưa cho người bán hàng, “Em vẫn còn đang đi học.”

=.= lần trước mời….

Thương Mặc suy nghĩ vài giây, chớp mắt.

Kỳ thật là không nói gì là tốt nhất, lần trước của hai người, chính là ngày Thương Mặc cưỡng hôn Triệu Mạt Thương, bởi vì không khí quá mức xấu hổ, hai người đều không giành giật trả tiền.

Mà lần trước……….Cô mời Triệu Mạt Thương đi ăn…………Chính là căn tin mà………..

Thời điểm rời khỏi nhà hàng, phía trên ánh trăng đã sớm treo trên bầu trời đêm, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương cùng sóng vai đi trên đường bước chậm, không có mục đích gì, ai cũng không đề cập đến chuyện trở về.

“Gần đây có phải hay không thực khẩn trương?” Hai người trầm mặc một hồi lâu, Triệu Mạt Thương mở miệng trước, “Truyện thi cử rất là trọng yếu đúng không?”

“Hoàn hảo.” Thương Mặc hai tay đút vô túi quần như trước đi thẳng vè phía trước, bước đi rất nhẹ nhàng, “Có thể qua được.”

“Em tự tin đến thế sao?” Triệu Mạt Thương không thèm để ý cô lại một bộ dáng giả bộ, đôi mắt thản nhiên liếc cô một cái, “Chờ em thi đậu rồi chị mời em ăn cơm.”

“Sao? Chị lại mời nữa?” Thương Mặc cái này giả bộ không được nữa, nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, “Kỳ thật em vẫn còn là sinh viên, nhưng là………”

“Chị biết nhà em khẳng định là rất thế lực, khẳng định cũng có rất nhiều tiền.” Triệu Mạt Thương thản nhiên nói, “Nhưng là em vẫn còn là sinh viên, có thể không cần phô trương thì tận lực không phô trương đi.”

Thương Mặc dừng lại cước bộ, nhăn lại mi, “Chị cảm thấy em là loại người dựa vào trong nhà mà lãng phí tiền bạc sao?”

“Đương nhiên không phải!” Triệu Mạt Thương cũng dừng lại, xem cô bỗng nhiên nghiêm túc như thế, không khỏi buồn cười nói, “Chị chỉ là tận lực giúp em tiết kiệm tiền nha, bất quá em cũng rất ngoan, lần trước đi căn tin ăn cơm, động tác rất là thành thục quen thuộc nha.”

Triệu Mạt Thương che miệng cười khẽ, Thương Mặc bĩu môi, khinh thường nói, “Không dám…….”

Chính là, lỗ tai không dễ dàng lắm mới khôi phục lại bình thường giờ lại bắt đầu đỏ.

Triệu Mạt Thương đang định tiếp tục trêu ghẹo Thương Mặc, lại bị tiếng khóc loáng thoáng vang lên đánh gãy lời cô.

Sắc mặt trầm xuống, cẩn thận nghe nơi phát ra thanh âm, Triệu Mạt Thương hướng tới cái hẻm cách đó không xa, Thương Mặc cũng tự nhiên nghe được tiếng khóc, vội vàng đi theo Triệu Mạt Thương.

“Khóc cái gì mà khóc!!!” Hai người vừa mới đi đến đầu hẻm liền nghe thấy một giọng nam thanh âm thô lỗ, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc liếc nhìn nhau, hướng đằng trước đi đến.

“Mày……….Mày không phải là người.” Thanh âm của người phụ nữ nghẹn ngào mắng vang lên, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc cước bộ càng thêm vội vàng, thẳng cho đến khi tới một cái góc kia, thì nhìn thấy thân ảnh của hai người.

Hẻm nhỏ ngọn đèn yếu ớt, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đem bộ dạng của hai người trong ngõ nhìn rõ.

Một nam một nữ, nam tử có vẻ rất to lớn, mà nữ tử có vẻ yếu ớt, khuôn mặt xinh đẹp.

Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương mày nhíu chặt lại, cô gái kia quần áo không chỉnh tề, tóc tai hỗn độn, trên mặt nước mặt giàn giụa.

“Anh đang làm gì cô ấy?” Triệu Mạt Thương liền mắt một cái liền nhìn thấy có cái gì đó không đúng, thanh âm vang lên lạnh lùng nói với người đàn ông cao lớn kia.

“Không phải chuyện của mày!” Nam nhân khinh thường nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, lúc sau nhìn thấy bộ dạng của Triệu Mạt Thương hai mắt tỏa sáng, miệng càng phát ra thanh âm đáng khinh, “Lão tử đây cùng vợ của tao đánh dã chiến ở đây, mỹ nữ có muốn cùng chơi chung không?”

Vợ sao?

Triệu Mạt Thương kinh ngạc nhìn về phía nữ tử kia, người kia cuối đầu không nói lời nào.

Thương Mặc cả người lập tức âm trầm xuống, nheo mắt lại đánh giá nam tử, “Anh vừa nói cái gì?”

Nam tử không chút nào yếu thế nhìn Thương Mặc, phát ra thanh âm càng đáng khinh cùng nụ cười dâm đãng, “Xem nào, ở đây còn một người nữa, cùng nhau đến đây đi, 4 người thì càng sướng, đủ kích thích hơn.”

“Phải không?” Thương Mặc thản nhiên nói, nhìn thẳng nam tử, khóe môi nhếch lên vẻ mặt trào phúng.

Nam tử không hiểu sao có cảm giác lành lạnh phía sau lưng, lại vẫn tiếp tục cậy mạnh, “Đó là…….”

“Ngày mai buổi sáng lúc chín giờ mời đến văn phòng công tố của viện kiểm sát, viện kiểm sát sẽ lập án. Lấy tội danh quấy rối tình dục khởi tố anh, đến lúc đó sẽ có người thẩm án.” Triệu Mạt Thương vẻ mặt không gợn sóng không sợ hãi, giống như bình thường người bị dùng những ngôn ngữ vũ nhục không phải là cô, chung một vẻ mặt đang giải quyết chuyện tình.

Nam tử giật mình, có chút bối rối lui xuống từng bước, “Nói bậy bạ gì đó!”

“Xin mời giao ra chứng minh nhân dân cùng giấy xác nhận kết hôn, tôi sẽ trở về lập án.” Triệu Mạt Thương hướng về phía trước đi lên, trên người tràn ngập khí thế làm cho Thương Mặc đứng ở một chỗ ngốc ra.

“Bệnh thần kinh……..” Nam tử tựa hồ là bị dọa đến, mắng một tiếng sau rời đi, Thương Mặc hướng một bên ngăn cản lại nam tử kia, nam tử thân thủ muốn đẩy cô ra, cô nâng tay thực tùy ý liền bắt lấy tay của hắn, làm cho nam tử kia muốn thu hồi tay trở về cũng không được.

“Để cho anh ta đi đi.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nói ra một câu, Thương Mặc khó hiểu nhìn cô, chống lại ánh mắt của cô, nhìn đến nơi đó mặt ôn nhu, ngẩn người, buông tay ra.

“Bệnh thần kinh!” Nam tử liền mắng một tiếng liền vội vàng rời đi, căn bản không thèm để ý tới nữ nhân đang dựa tường ở bên kia.

Triệu Mạt Thương thân thủ cầm lấy tay của Thương Mặc, nắm thật chặt tay tính trấn an, lúc sau mới buông ra, đi đến trước mặt nữ nhân kia ngồi xổm xuống, “Vị tiểu thư này, tôi là kiểm sát trưởng của văn phòng công tố viện kiểm sát, nếu nam nhân kia vừa rồi có hành vi gì trái pháp luật, tôi có thể giúp cô.”

Nữ nhân kia kinh ngạc nhìn cô một cái, nắm thật chặt quần áo tính đứng lên bỏ chạy, Thương Mặc vội vàng ngăn lại cô, “Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn giúp cô.”

“Không có gì.” Nữ nhân bối rối nói một câu, sau nói tiếp, “Có thể cho tôi đi qua không?”

Thương Mặc đứng lên nhìn Triệu Mạt Thương liếc một cái, thấy cô gật đầu một cái, không cam tâm tình nguyện để cho nữ nhân kia rời đi.

Triệu Mạt Thương thở dài, đi đến bên người Thương Mặc, “Quên đi.”

“Ừ.” Triệu Mạt Thương nhìn địa phương phía trước, Thương Mặc nắm chặt quyền, miệng tuy rằng ừ một tiếng, ánh mắt lại có vẻ không tốt.

“Tức giận?” Triệu Mạt Thương tự nhiên nhìn ra cảm xúc của Thương Mặc, tâm tình hỏi.

“Ừ.” Thương Mặc cũng không che giấu, ừ một tiếng.

Cô là lười che giấu, dù sao cũng đã thổ lộ qua, có cái gì tốt mà che giấu đâu.

“A………” Triệu Mạt Thương thật tự nhiên nắm lấy tay cô, hướng tới lối ra của hẻm đi tới. vừa đi vừa nói, “Trên đời này luôn có một số người luôn như vậy không có tố chất, nếu dễ dàng như vậy tức giận, liền sẽ rất nhanh già đi.”

Nói là nói như vậy, Triệu Mạt Thương trong lòng vẫn là có chút không thoải mái, dù sao nam nhân kia cũng vũ nhục Thương Mặc.

Nếu không nhìn đến Thương Mặc bởi vì chuyện này mà tức giận, chỉ sợ cô cũng khó chịu một hồi.

“Không quan tâm………..” Thương Mặc quay đầu nói, “Sách viết, lấy ơn báo oán, lấy gì trả ơn? Lấy trực báo oán, lấy đức trả ơn.”

(Editor: Câu nói của Thương Mặc, có nghĩa như vậy, Câu “Lấy ơn báo oán, lấy gì trả ơn? Lấy trực báo oán, lấy đức trả ơn” là của Khổng Minh nói, Liền ngay cả một đời thánh nhân Khổng phu tử đều cho rằng người khác lấy đức đến đợi ngươi thời điểm, ngươi mới cần lấy đức qua lại báo người khác, huống chi chính mình chỉ là phàm nhân?)

“Sách viết?” Triệu Mạt Thương khó nén ý cười, “Thương Mặc, em rất đáng yêu nha!”

“Sao………?” Thương Mặc sinh khí quay đầu lại, ngữ khí thập phần kém, “Cái tên kia nói chuyện như vậy với chị, chị còn cười được sao?”

“Nhưng là em tức giận nha….” Triệu Mạt Thương cười không nhị lại được, “Em tức giận chị sẽ rất vui.”

“Chị………” Bình thường là Thiếu chủ hắc bang có thể giữ được bình tĩnh, hôm nay thập phần không kiềm được, trừng mắt nhìn Triệu Mạt Thương thập phần khó thở.

“Tốt lắm, không tức giậ.” Triệu Mạt Thương kéo lấy cánh tay của cô có chút làm nũng nói, “Chị chính là vui vẻ bởi vì em vì chị nên mới tức giận thôi.”

Thương Mặc một trận im lặng, nhìn Triệu Mạt Thương vài giây, quay đầu, “Mới không phải bởi vì chị, em bởi vì hắn ngay cả em cũng dám nói.”

Nữ nhân này, để làm chi như vậy giống đứa nhỏ?

Thật là, hại cô cảm thấy lạ lạ, rất muốn ôm một cái.

“Được rồi, không phải vì chị.” Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc bộ dạng không được tự nhiên, càng phát ra tia đắc ý, theo ngữ khí của cô nói, “Chị lần sau thấy người kia, nhất định đem hắn vào ngục giam được không?”

Thương Mặc lại biểu môi, trên đôi mắt hiện lên một tia sáng.

Lần sau gặp người kia?

Cô sẽ không có khả năng chờ lâu đến vậy.

“Đã khuya, chúng ta trở về đi.” Triệu Mạt Thương mắt nhìn đồng hồ, thản nhiên nói một câu.

“Được.” Thương Mẵ đồng dạng cảm xúc có chút hạ, ngẩng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, “Vậy………….Chị đón một chiếc taxi, em đón một chiếc taxi?”

Lại là phương hướng tương phản.

“Được.” Triệu Mạt Thương buông tay ra, nhìn Thương Mặc, “Chúng ta đêm nay………Tính phá hủy ước định kia của chúng ta sao?”

Cô bỗng nhiên cảm thấy, còn mấy tháng nữa, còn rất lâu đi.

Thương Mặc trầm mặc vài giây, lắc đầu, “Không tính, đây chỉ là ngẫu nhiên thôi.”

Cô………..mới không có chờ mong thật sự cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ, sẽ bị thương.

Nhưng là……..Vì cái gì không thể buông………..

TBC

——————–

Càng ngày càng dài nha……….Tác giả ác với Editor quá đi!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.