Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 33: Chương 33




“Trưởng phòng, tôi muốn xem hồ sơ vụ án cố ý giết người của Lương Uyển.”Triệu Mạt Thương tự hỏi hồi lâu, cuối cùng quyết định đi sang phòng của Trưởng phòng, gõ gõ cửa đi vào xong lập tức đưa ra yêu cầu.

Vạn Quyền ngẩn đầu nhìn cô, có chút khó hiểu, “Án tử của Lương Uyển không phải Chương Vận phụ trách hay sao?”

“Đúng vậy?” Triệu Mạt Thương gật gật đầu, vẻ mặt kiên định, “Nhưng là tôi cho rằng không nên lấy tội cố ý giết người định tội.”

Giận tái mặt, Vạn Quyền có chút bất mãn nói, “Mạt Thương, cô nên quản tốt chuyện của mình đi, án tử Chương Vận phụ trách tất nhiên Chương Vận sẽ rất quen thuộc.”

“Nhưng mà…………” Triệu Mạt Thương cau mày, đang tính giải thích, Vạn Quyền phất tay nói, “Mạt Thương, cô hiện tại là phó phòng công tố, làm việc gì cần phải chú ý. Án tử của Lương Uyển này thuộc về văn phòng khác, cô nhúng tay nhiều vào không tốt, tôi nghe nói vừa có em trai của người tình nghi phạm tội tới đây náo loạn một hồi, cô đừng có tin lời nói của người ta từ một phía mà gây khó xử cho đồng nghiệp.”

“Tôi……………” Triệu Mạt Thương bị Vạn Quyền mắng cho một trận, trong lòng có sự tức giận nhưng không tiện phát tác, sau một lúc lâu, “Như vậy, Trưởng phòng, tôi đi ra ngoài.”

“Được rồi, đi đi.” Vạn Quyền gật đầu, đợi Triệu Mạt Thương đi ra ngoài sau, sắc mặt âm trầm.

Người ở sau lưng Triệu Mạt Thương rốt cuộc là ai? Vì cái gì hắn đã ở đằng sau cản trở mà Triệu Mạt Thương vẫn có thể ngồi vào ghế phó phòng công tố?

Một người không biết tốt xấu như vậy ở chỗ này như vậy, hắn thật sự không yên lòng.

Triệu Mạt Thương sau khi rời khỏi phòng của trưởng phòng, thực bất đắc dĩ trở lại văn phòng của mình, đối với máy tính ngẩn người hồi lâu, bỗng nhiên muốn gặp Thương Mặc.

Nghĩ đến lời nói của Lệnh Hồ Huyên nói với cô, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên có dũng khí, lấy điện thoại qua nhắn cho Thương Mặc một cái tin, “Thương Mặc, buổi tối chị muốn tới căn tin ăn cơm.”

Thương Mặc lúc này đang đọc sách ở phòng tự học, điện thoại ở trên bàn phát ra âm báo, vội vàng lấy lại đây, mở ra tin nhắn, vẻ mặt dại ra.

Khoảng cách từ lần trước gặp mặt, bất quá được một tuần, Triệu Mạt Thương lại gửi tin nhắn đến cho cô nói muốn đi căn tin ăn cơm.

Thương Mặc kiềm chế cảm giác trái tim đang nhảy lên kịch liệt, cố gắng duy trì trấn định hồi âm lại tin nhắn, “Đồ ăn ở căn tin rất khó ăn.”

Triệu Mạt Thương nhìn tin nhắn gửi đến, mi nhíu lại, đi ra khỏi văn phòng gọi điện thoại cho Thương Mặc.

Một tay nắm di động một tay cầm bút, Thương Mặc ra vẻ bình tĩnh nhìn bài tập trong sách, trong lòng lại một trận không yên, chỉ trong chốc lát, điện thoại lại vang lên, lần này không phải tin nhắn.

“Alo……….” Thương Mặc chạy ra khỏi phòng tự học tiếp điện thoại, “Học tỷ………”

“Tôi sau khi tan tầm đi qua tìm em, cứ như vậy, cúp máy.” Triệu Mạt Thương thực bình tĩnh bỏ lại một câu sau tắt máy, Thương Mặc đứng ở góc cầu thang, trừng lớn mắt nghe di động đầu bên kia vang lên thanh âm tút tút, sau một lúc lâu, phục hồi tinh thần, đưa điện thoại di động thả vào trong túi quần, một nửa là vui mừng một nửa là rối rắm.

Một khoảng thời gian này, cô rất là nhớ Triệu Mạt Thương, chính là mỗi khi nghĩ tới Triệu Mạt Thương, lại nghĩ đến mình sẽ có hay không một lần nữa bị thương tổn, sau đó lại muốn trốn tránh.

Huống chi, cô đối với tình huống chính mình rất rõ ràng, đừng có nói lòng của cô còn có một tý thân ảnh của Phó Quân, còn có thân phận Thiếu chủ của Thanh Long Bang, chỉ sợ Triệu Mạt Thương rất chính nghĩa, ghét tội ác, sẽ không tiếp thu được.

Thương Mặc có chút trầm trọng đi trở về phòng tự học, sách vô luận như thế nào cũng không thể nhìn vô nữa, cuối cùng thu thập ba lô, cầm chai nước trở về ký túc xá chờ Triệu Mạt Thương.

Triệu Mạt Thương trước lúc tan tầm, đem tờ giấy ghi số điện thoại của Lương Thành lưu vào trong di động, sau đó đưa tờ giấy kia ném vào thùng rác.

Lái xe đến trường đại học X, đi ở trong khuôn viên trường gặp một vài giáo sư còn nhớ rõ cô, Triệu Mạt Thương lễ phép cùng một vài giáo sư kia chào hỏi hàn huyên, đợi cho đến khi tới dưới lầu ký túc xá của Thương Mặc, khoảng cách từ lúc cô tan tầm cho đến giờ đã trôi qua một giờ.

Triệu Mạt Thương cũng không gọi điện cho Thương Mặc. mà đi đến chỗ của dì quản giáo nói cô là tỷ tỷ của Thương Mặc, dì đó đối với lời nói của Triệu Mạt Thương không có nửa điểm hoài nghi, mở cửa cho cô đi vào.

Đi lên lầu, đến trước cửa ký túc xá của Thương Mặc, gõ cửa, Triệu Mạt Thương nghĩ đến vẻ mặt của Thương Mặc khi nhìn thấy mình, nhịn không được lộ ra một nụ cười tinh nghịch cùng ôn nhu.

Thương Mặc vừa mở cửa ra liền nhìn thấy vẻ mặt sáng lạn của Triệu Mạt Thương, quả nhiên có chút ngốc đứng sửng sờ tại chỗ.

“Ha ha, sao không cho chị vào?” Triệu Mạt Thương đứng ở cửa, trên mặt ý cười càng phát ra dày đặt.

“Sao…….Vâng……” Thương Mặc vội vàng cho cô vào nhà, lại chạy tới rót một ly nước đưa cho cô, thế này mới nghi hoặc hỏi, “Như thế nào lại lên đây được?”

“Chị nói với dì là chị là tỷ tỷ của em nha” Triệu Mạt Thương đánh giá ký túc xá, thực tự nhiên nói.

Lúc đến lần trước, đã bị nụ hôn của Thương Mặc làm cho hôn mê, đều không có chú ý phòng ký túc xá này như thế nào.

Nói trở lại, ký túc xá của trường đại học bình thường đều là 4 người một phòng, hai người một phòng là ký túc xá của nghiên cứu sinh, Thương Mặc cư nhiên ở nơi này.

Tỷ tỷ?

Thương Mặc nhức đầu, thực mất tự nhiên hỏi, “Chị thật sự đến căn tin ăn cơm sao?…………….”

Triệu Mạt Thương đình chỉ hành động đánh giá ký túc xá, ngưng mắt nhìn Thương Mặc, “Thương Mặc, em rất chán ghét nhìn thấy chị sao?”

“Không phải, đương nhiên không phải…………” Thương Mặc cơ hồ không có gì tự hỏi liền kêu ra tiếng, tiếp đó lại có chút hối hận.

Vì cái gì cô luôn rối rắm, rõ ràng muốn rời xa, lại nhịn không được đến gần.

Triệu Mạt Thương nghe được lời này của cô lộ ra tia mỉm cười, “Chỉ biết em sẽ không chán ghét chị.”

Nói hết lời, đi đến bên người cô, “Đi thôi, mời chị ăn cơm.”

“Được.” Thương Mặc gật đầu, nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương “Học tỷ, cái kia cuộc thi ước định coi như xóa bỏ sao?”

Như thế nào cảm thấy Triệu Mạt Thương lặp đi lặp lại phá hư cái ước định kia?

Triệu Mạt Thương lộ ra một nụ cười giảo hoạt, làm cho bình thường luôn lấy tư thái kiểm sát trưởng xuất hiện trước mặt mọi người bây giờ lại lộ ra vẻ dị thường như vậy làm cho người ta tâm động, “Cái kia ước định là chị định, chị muốn xóa bỏ không được sao?”

Thương Mặc lại một lần nữa dại ra, sau một hồi lâu, thở dài, “Học tỷ hiểu được chính mình là đang làm gì sao?”

“Thương Mặc.” Triệu Mạt Thương thu hồi nụ cười, đứng đắn nhìn cô, “Chị không biết đã xảy ra chuyện gì khiến cho em không có cảm giác an toàn, nhưng là………Thương Mặc, chị thích em, chị đã có thể xác định, chị cũng không muốn chạy trốn nữa, em còn muốn trốn tránh sao?

Thương Mặc ngẩng đầu, ánh mắt lóe ra nhìn cô, “Rõ ràng………..Làm em thổ lộ trước……”

“Em thổ lộ không phải là muốn bức chị cách xa em hay sao?” Triệu Mạt Thương buồn cười nhìn cô, “Thương Mặc, em rõ ràng nên là một người tự tin thực tỏa sáng như ánh mặt trời, không cần sợ hãi, được không?”

“Em mới không phải sợ hãi!” Thương Mặc mạnh mẽ lùi lại, giống như bị giẫm phải đuôi, “Em mới không phải sợ hãi!”

“Được rồi, em không sợ hãi!” Triệu Mạt Thương đối với động tác của cô có hơi kinh ngạc, nhưng cũng không có bất mãn, “Từ từ sẽ đến, ok?”

Thương Mặc không nói gì, trầm tư trong chốc lát, “Đi thôi, đi ăn cơm, chậm một chút sẽ không còn đồ ăn.”

Triệu Mạt Thương cũng không ép cô, ôn nhu nhìn cô hồi lâu, “Được rồi, đi ăn cơm.”

Bữa ăn cơm này dị thường im lặng, Thương Mặc vẫn vùi đầu vào ăn cơm, đầu nâng cũng không nâng, Triệu Mạt Thương ăn cơm đồng thời vẫn mỉm cười nhìn cô, tại đây một khắc ấm áp cảm giác làm cho cô cảm thấy một người một mình ở thành phố X cũng có chờ mong.

Mấy năm qua đi, cô một người một mình ở nơi này vì lý tưởng của chính mình, cô vì chính nghĩa mà liều mạng, tựa hồ ở đây một khắc, rốt cuộc cũng có một chút lý do an ủi cô xuất hiện.

Nếu như không phải ở chỗ này, cô sao có thể gặp được Thương Mặc?

Nếu không phải cô vì chính nghĩa mà trừng trị Hồ Vĩ cùng con hắn, cô như thế nào có thể phát hiện có người cùng với cô giống nhau, cũng vì lý tưởng mà nổ lực.

Thương Mặc vẫn cúi đầu ăn cơm, tuy rằng biết Triệu Mạt Thương vẫn đang nhìn chính mình, nhưng vẫn không thể nào ngẩng đầu.

Cô thật sự là không biết nên làm thế nào bây giờ?

Chẳng lẽ muốn nói cho Triệu Mạt Thương biết thân phận thật sự của cô sao?

Nhưng nếu như vậy……….Có phải hay không Triệu Mạt Thương sẽ chán ghét cô?

Triệu Mạt Thương thích cô là lúc cô ở ngoài ánh sáng mặt trời, nhưng lúc cô ở trong bóng tối, nhất định sẽ làm cho Triệu Mạt Thương chán ghét.

Thương Mặc càng nghĩ càng khó chịu, một lúc sau ăn cơm xong, trên mặt không có chút gì ý cười, có mười phần thâm trầm.

Luôn luôn mẫn cảm Triệu Mạt Thương trước tiên chú ý đến biến hóa của cô, không khỏi có chút bất đắc dĩ.

Quả nhiên không thể đề cập đến vấn đề yêu đương nói với đứa trẻ này, tựa hồ mỗi một lời nói liền lệch khỏi phương hướng quỹ đạo sở hữu.

“Thương Mặc.” Ăn cơm xong thật tùy ý ở trên đường tản bộ, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên ngữ khí kiên quyết nói, “Chị quyết định.”

Chính là vẫn đang ngẩn người Thương Mặc nghi hoặc quay đầu nhìn cô, đã thấy Triệu Mạt Thương trên mặt bỗng nhiên tràn ngập quật cường, “Nụ hôn đầu tiên của chị cho em, em phải phụ trách!”

“Cái gì?” Thương Mặc bỗng nhiên trừng lớn mắt, rút lui vài bước, vẻ mặt không thể tin.

Không phải đâu, cô đã cho người tra qua tư liệu của Triệu Mạt Thương cùng với Tào Minh Nghĩa.

Bọn họ thời đại học không phải đã từng hẹn hò sao?

Như thế nào mà nụ hôn đầu tiên của Triệu Mạt Thương còn đâu?

Kinh ngạc thật sự là kinh ngạc, Thương Mặc trong lòng vẫn là tránh không được có một tia cảm giác thỏa mãn cùng với nhảy nhót.

“Em biểu tình gì vậy………” Triệu Mạt Thương thấy cô có phản ứng như vậy, không khỏi có chút không vui, khó thở nói, “Không lẽ chị là loại người có thể tùy tiện cùng bất kỳ người nào hôn môi sao?”

“Sao………Không phải…..” Thương Mặc đương nhiên biết mỹ nhân tức giận, vội vàng mở miệng dỗ dành, lại không biết muốn nói gì.

Nàng tổng không thể nói cho Triệu Mạt Thương biết cô cho người điều tra tư liệu của Triệu Mạt Thương cùng với Tào Minh Nghĩa, biết được hai người bọ họ đã từng hẹn hò.

“Chị đã từng hẹn hò, nhưng mà chưa có hôn môi, ngày cả ôm cũng đều không có.” Luôn luôn bình tĩnh Triệu Mạt Thương oán giận nhìn cô, “Lần đầu tiên hôn môi cùng với lần đầu tiên ôm nhau đều cho em, em còn có biểu tình như vậy!”

“Em……….Em…………” Thương Mặc không biết làm sao nhìn cô, trên mặt bất khả tư nghị hiện lên tia đỏ ửng, “Em sai lầm rồi………..”

“Biết sai lầm rồi thì không nên trốn tránh nữa.” Triệu Mạt Thương không cho cô một tia cơ hội, hướng tới cô đi vài bước, làm cho cô lui về sau, lại tiếp tục nói, “Dựa theo thuật ngữ của người xưa, cái này gọi là bài loan không phải sao? Chị bị em bài loan, em phải phụ trách.”

Bài…………..Bài loan?

Thương Mặc Thương Thiếu chủ nghe cái từ này hoàn toàn trợn mắt!

TBC

————

Có ai biết bài loan là gì không =.=

Không rõ nghĩa là gì lắm nên để nguyên bản luôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.