Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 46: Chương 46




Nam nhân kia tay run run cầm lấy tập tài liệu lật lật vài tờ, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, tiếp theo quỳ rạp trước mặt Thương Mặc, “Thiếu chủ………Thiếu chủ………Tôi biết sai lầm rồi.”

Tay ôm ngực nhìn xuống nam nhân đang quỳ, Thương Mặc xoay cổ, “Mạnh thúc, tiền không đủ có thể nói cho tôi biết, cớ sao lại phạm vào bang quy.”

“Thiếu chủ…………” Nam nhân toàn thân đều đang run rẩy, “Cầu người……….”

“Thật có lỗi.” Thương Mặc hai tay đút túi quần xoay người, ngữ khí không nghe ra được vui hay giận, “Dựa theo bang quy, Mạnh thúc tự mình kết thúc đi, tôi sẽ an bày thật tốt, Mạnh mẫu cùng với hài tử, tuyệt đối sẽ không để bọn họ chịu thiệt.”

Nam nhân bị gọi Mạnh thúc quỳ hồi lâu trên sàn, cuối cùng có thanh âm lên tiếng hỏi, “Thiếu chủ…………Sẽ không bạc đãi mẹ con họ là nói thật? ”

“Tôi cũng sẽ không đưa ngân phiếu khống.” Thương Mặc thanh âm lạnh lùng nói, “Tôi sẽ nói với Mạnh thẩm là thúc vì chuyện của bang hội mà hy sinh”

“Đoàng.” Thương Mặc vừa dứt lời, một tiếng súng vang lên, tiếp theo là tiếng hét chói tai của nữ nhân cùng với thanh âm của thân thể ngã xuống đât.

Đôi mắt buồn bã, Thương Mặc cúi đầu, ngoài cửa mấy người cúi đầu.

Một lát sau, ngẩng đầu, Thương Mặc đi ra khỏi phòng ngủ, đi qua nam nhân trẻ tuổi, không mang tí gì cảm xúc nói, “Mạnh thúc hậu sự giao cho cậu, những lời tôi vừa nói cứ như vậy thực hiện.”

“Dạ.”

“Còn nữ nhân kia, làm cho cô ta hiểu được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.” Thương Mặc mặt không chút thay đổi rời đi căn hộ này, xuống lầu, trực tiếp ngồi vô xe đang chờ sẵn ở dưới, “Trở về thành phố X.”

Lại một giờ trôi qua mới về lại nội thành thành phố X, Thương Mặc do dự một hồi lâu mới kêu lái xe chở cô đến gần nhà của Triệu Mạt Thương, để cho lái xe rời đi, sau đó mới chính mình đi qua.

Lúc này đã là hai giờ sáng, Thương Mặc ở ngã tư đường trống trải đi qua, cho đến khi đến dưới lầu của Triệu Mạt Thương, lấy ra cái chìa khóa mà Triệu Mạt Thương cấp riêng cho cô, mở ra cửa, đi lên lầu, trở lại trong phòng làm cho cô cảm thấy ấm áp.

Trong phòng một mảnh tối đen, Thương Mặc đi thẳng vào phòng ngủ, Triệu Mạt Thương hiển nhiên là đang ngủ say.

Ngay cả quần áo cũng chưa đổi cởi giầy liền leo lên giường, Thương Mặc nằm vào bên cạnh, Triệu Mạt Thương nằm ở bên cạnh ngủ hồi lâu rồi nhưng dường như có phản ứng lại ôm lấy cô.

Thương Mặc kéo cô vào trong lòng, gắt gao ôm, như vậy mới làm cho thân thể lạnh như băng có chút độ ấm.

“Làm sao vậy?” Triệu Mạt Thương vốn là ngủ không sâu, Thương Mặc vừa lên giường liền cảm giác được, lại bị ôm như vậy, lập tức tỉnh dậy, ánh mắt có chút mơ hồ, cũng rất tinh tường thấy được Thương Mặc có điểm khác lạ, tay như có thói quen vuốt ve sau gáy của Thương Mặc.

“Thực xin lỗi, làm em thức rồi” Thương Mặc đau lòng kéo kéo chăn, “Mau ngủ đi, lúc nãy ăn cơm không phải em nói sáng mai em có phiên tòa sao?”

“Mặc tâm tình không tốt.” Triệu Mạt Thương lúc này đã muốn hoàn toàn thanh tỉnh, tay mở đèn ở đầu giường, vẻ mặt tìm kiếm đôi mắt của Thương Mặc.

“Tôi………….” Thương Mặc trầm mặt một hồi lâu, “Công ty có một vị nguyên lão, thúc thúc đó đã cũng ba ba chiến đấu khắp nơi giành thiên hạ…..”

“Vị thúc thúc kia, làm chuyện tình thực có lỗi với công ty, phải không? Vì tư lợi?” Triệu Mạt Thương tinh tế nói.

“Ừ.” Thương Mặc đem đầu chôn ở trong lòng Triệu Mạt Thương, thanh âm buồn bã, “Kỳ thật, chuyện như vậy lúc trước đã phát sinh qua một lần, là một vị nguyên lão khác, tôi đã cảnh cáo hắn một chút, sau giống như không có động tĩnh gì. Lần này lại là một vị nguyên lão làm chuyện tình như vậy….Tôi thật sự không có biện pháp tiếp tục dung túng hắn………..”

“Cho nên Mặc đem hắn đuổi khỏi công ty đúng không?” Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, “Mặc đúng là Tiểu Đản ngốc,thế giới chính là như vậy, có một số người chỉ có thể sống phú quý chứ không thể sống cực khổ, Mặc là chiếu theo quy định của công ty mà xử lý đúng không?”

“Đúng vậy. Là dựa theo quy định xử lý.” Thương Mặc chần chờ xong nói.

Cô không biết nên nói như thế nào với Triệu Mạt Thương, hắn tự tử nhưng giống như chính mình giết người cũng không khác là mấy, nhưng mà bang quy là như vậy.

Hắc đạo phức tạp, không chỉ có phải chú ý đạo nghĩa, còn phải chú ý quy củ, nếu chỉ bởi vì hắn là nguyên lão mà buông tha cho hắn, người phía dưới nhất định sẽ không phục cô, hơn nữa về sau chắc chắn sẽ có người không để ý bang quy mà đi buôn bán thuốc phiện.

Thanh Long Bang có thể đứng vững vị trí là bang phái mạnh nhất phía nam suốt mấy thập niên qua không bị tiêu diệt, chính là bởi vì bang quy nghiêm khắc, cũng không có buôn bán ma túy là điểm mấu chốt.

Nếu Thanh Long Bang giống như những bang phái khác chỉ lo kiếm tiền, vì lợi ích trước mắt, nhất định đã bị diệt vong, cô không thể để Thanh Long Bang bị sụp đổ trong tay mình.

Triệu Mạt Thương hôn trán Thương Mặc, “Vậy thì đúng rồi, Mặc cũng không phải không tuân theo quy định, Mặc cũng vì công ty mà suy nghĩ không phải sao?”

“Ừ.” Thương Mặc được Triệu Mạt Thương an ủi như vậy, dần dần cũng thư thái một ít, từ trong lòng của Triệu Mạt Thương đi ra, đôi mắt trong sáng nhìn cô một câu cũng không nói.

“Làm sao vậy? Sao nhìn em như vậy?” Triệu Mạt Thương buồn cười nhìn Thương Mặc chẳng khác nào một tiểu hài tử, vuốt vuốt cái mũi của cô, “Quần áo cũng chưa đổi, bẩn quá đi!”

“A, tôi vừa mới…………chỉ nghĩ đến muốn ôm em thôi.” Thương Mặc ngượng ngùng nói, tay chống xuống giường tính ngồi dậy thay quần áo, Triệu Mạt Thương kéo cô vào lòng, “Nói giỡn với Mặc thôi, mau ngủ đi, đã khuya rồi, ngày mai phải đọc sách đó, biết không?

“Biết.” Thương Mặc thật ngoan ngoãn đáp lại, sau đó lại chui vào trong lòng Triệu Mạt Thương, “Ngủ thôi.”

“Ừ. ngủ nào.” Triệu Mạt Thương với tay lên đầu giường tắt đèn ngủ, sau đó tay lấy máy trợ thính bên tai trái của Thương Mặc lấy đi, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, “Ngốc Tiểu Đản, ngủ ngon, em yêu Mặc.”

Thương Mặc ôm sát cô, nhắm lại lại cảm nhận được hương khí trên người Triệu Mạt Thương, dần dần đi vào giấc ngủ.

Triệu Mạt Thương tay vẫn nhẹ nhẹ vỗ vỗ sau lưng Thương Mặc giống như bình thường dỗ dành tiểu hải tử để trấn an Thương Mặc, thẳng đến khi thấy Thương Mặc ngủ say, mới nhắm mắt lại chậm rãi ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau, Thương Mặc thức dậy đã gần giữa trưa.

Ngồi dậy, cầm lấy di động nhìn thoáng qua thời gian, Thương Mặc có chút buồn bực nhắn một tin nhắn qua cho Triệu Mạt Thương, “Sao em không gọi tôi dậy.”

Triệu Mạt Thương vừa lúc từ trong pháp viện đi ra ngồi vào trong xe của viện kiểm sát, đi động vang lên, nhìn tin nhắn trong điện thoại không nhịn được lộ ra tươi cười, hồi phục, “Nhìn Mặc ngủ ngon như vậy, mới để cho Mặc ngủ nhiều thêm chốc lát, Tiểu Đản, ngủ rất tốt nha, đã sắp tới giờ ăn cơm trưa.”

Thương Mặc ngồi ở trên giường, tay xoa xoa tóc, nhìn tin nhắn ngồi tươi cười một hồi lâu mới hồi phục lại, “Tôi đi tắm rửa đây, tắm xong đi tìm em ăn cơm, hắc hắc………..”

Triệu Mạt Thương nhịn không được cười ra tiếng, làm cho vị kiểm sát trưởng ngồi bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, cô lại không chút để ý tới, ngón tay linh hoạt di chuyển trên bàn phím, “Tiểu Đản ngốc.”

Đưa điện thoại di động để sang một bên, Thương Mặc từ trên giường trèo xuống cầm quần áo đi tắm rửa, đi ra sau lại phát hiện điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ.

“Alo, có chuyện gì?” Cầm lấy di động gọi lại, Thương Mặc ngữ khí lãnh đạm.

“Thiếu chủ, Bang chủ nói người trưa trở về biệt thự dùng cơm.” Đầu điện thoại bên kia thanh âm người nam nhân thản nhiên, không có như những người khác cung kính.

Thương Mặc nhíu mi lại, ở trong lòng tính toán nên cùng Triệu Mạt Thương ăn cơm hay là đi ăn với ba ba đây?

Cô biết ba ba kêu cô trở về ăn cơm chắc chắn là để hỏi chuyện của Mạnh Vĩ Đạt tối hôm qua, chuyện này cũng bình thường, nhưng Triệu Mạt Thương thì nên làm sao bây giờ?

Cô vừa mới thực cao hứng để hẹn đâu.

Nam nhân đầu bên kia một hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời, lại kêu một tiếng, “Thiếu chủ?”

“A, tôi cơm chiều mới trở về ăn có thể chứ?” Thương Mặc phá lệ dùng ngữ khí thương lượng nói, “Nói với ba ba là tôi ăn cơm trưa xong sẽ trở về, cơm chiều ở nhà ăn.”

“Dạ.” Nam nhân lên tiếng xong rồi tắt điện thoại, đi đến phòng của Thương Thần Nho bẩm báo chuyện này.

Thương Thần Nho lắc đầu, “Nữ nhi này của ta a, đúng là người chỉ cần tình nhân không cần ba ba này a.”

Nam nhân lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, “Bang chủ, Thiếu chủ cư nhiên hỏi cơm chiều cô ấy trở về ăn có thể chứ, cô ấy cư nhiên hỏi có thể chứ?”

“Đúng vậy, đứa nhỏ kia, đã lâu rồi không giống như vậy.” Thương Thần Nho có chút cảm khái nói, “Triệu Mạt Thương này cũng coi như là có bản lĩnh.”

“Bang chủ………….” Nam nhần nhìn thấy tâm tình của Thương Thần Nho có vẻ rất tốt, bỗng nhiên quỳ xuống, “Liên Ám có một chuyện muốn hỏi Bang chủ.”

Thương Thần Nho nhíu mi lại, tựa hồ có thể đoán được Liên Ám muốn nói chuyện tình gì, cũng không vạch trần, “Chuyện gì?”

“Bang chủ lần này…………không phải ngài lại muốn chia rẽ Triệu Mạt Thương cùng Thiếu chủ nữa sao?” Liên Ám đánh bạo mở miệng nói.

“Liên Ám, các người ai cũng đều thực quan tâm đến Tiểu Mặc.” Thương Thần Nho chắp tay sau lưng đi đến phía sau bàn, cầm lấy bút lông viết lên trên giấy một chữ to, “Chuyện của Mặc Nhi, ta nên biết làm thế nào.”

Liên Ám không hiểu được đáp án, cũng không dám tiếp tục hỏi nhiều, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, “Thuộc hạ hiểu được.”

“Cậu trước lui xuống đi.” Thương Thần Nho phất tay ý bảo hắn đi xuống, nhìn giấy kia trên đó viết một chữ “Chiêu”, sau một lúc lâu, thở dài.

Tính tình của Thương Mặc, thật sự là rất giống với hắn.

Bên này, Thương Mặc cúp điện thoại xong, lâm vào trầm tư.

Ba ba cô hẳn là biết chuyện của cô cùng với Triệu Mạt Thương đi.

Cô là biết bên cạnh chính mình luôn có ám vệ đi theo, ám vệ này đối với sinh hoạt của chính mình rõ như lòng bàn tay, toàn bộ chuyện gì cũng đều bẩm báo đến ba ba, Triệu Mạt Thương một con người lớn như vậy xuất hiện trong cuộc sống của cô, ba ba của cô nhất định biết đến.

Nhưng là vì cái gì cho đến bây giờ đều không có nửa điểm động tĩnh, là ngầm đồng ý sao?

Hay là đang suy nghĩ biện pháp khác làm cho cô hết hy vọng?

Chuyện tình ba năm trước đây, sẽ làm cho ba ba thay đổi chủ ý sao?

Thương Mặc ngồi ở trên giường nghĩ, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy bắt đầu thay quần áo.

Ba ba của cô là một lão hồ ly, ai cũng đều đoán không ra, không đoán là tốt nhất.

Đổi quần áo tốt xong rồi đi ra khỏi cửa, Thương Mặc không có gọi điện làm cho lái xe đến đây đón cô, mà tự mình chạy xe qua.

Đối với viện kiểm sát cô đã thập phần quen thuộc, Thương Mặc rất là thuần thục đi đến văn phòng của Triệu Mạt Thương, đang muốn gõ cửa, sau lưng lại vang lên thanh âm, tiếng nói làm cho cô thật sự đau lòng, làm như là áp lực cái gì đó kêu của cô tên, “Thương Mặc.”

Thương Mặc đóng mở mắt, ngừng thở xoay người, đối với người kia lộ ra một nụ cười xa cách, “Phó Quân, thực trùng hợp.”

TBC

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.