Hiền Thê Khó Làm

Chương 111: Chương 111




Gần đây A Nan hơi đau đầu.

Làm cho nàng đau đầu, xưa nay trừ bạn Vương gia thì chính là hai bánh bao nhỏ nhà mình. Con gái còn tốt, điềm đạm nho nhã, lại nhu thuận nghe lời, chỉ cần lo lắng bé có phải là nghiêm túc quá không thôi, khí thế quá mạnh mẽ, sau này không ai dám tới cửa cầu hôn, ngoài ra thì cũng không lo lắng gì. Nhưng con trai nhỏ mới một tuổi, chỉ cần nghĩ tới tính cách của bé, liền cảm thấy đau đầu.

Mới xem sổ sách một lúc, liền nghe nha hoàn nói tiểu thế tử thức dậy, đang khóc không ngừng, bà vú dỗ không nín cũng không cho người ta ôm đến. A Nan đành vội bỏ sổ sách xuống, xách váy chạy đến phòng cách vách.

Chưa tới cửa đã nghe tiếng trẻ con khóc rõ to, có thể nói là đem ra tất cả sức lực dùng để uống sữa. A Nan liên tục lắc đầu, cũng đau lòng vô cùng, nhanh chóng chạy vào.

Vào cửa liền thấy bánh bao nhỏ mặc quần áo đỏ rực đang ngồi trên giường lót thảm lông xù, ngoác miệng khóc lớn, A Nan thấy cả hạch của họng màu đỏ bên trong miệng của bánh bao nhỏ, không khỏi buồn cười.

Bánh bao nhỏ xuyên qua hai mắt đẫm lệ mơ hồ thấy nàng, tiếng khóc nhỏ đi nhiều, ủy khuất gọi một tiếng “nương”, vươn hai cánh tay mập mạp ra đòi ôm.

A Nan buồn cười ôm lấy tiểu tử kia, nhận lấy khăn nha hoàn đưa tới giúp bé lau mặt. Bánh bao nhỏ dán trong lòng ngực nàng, thỉnh thoảng thút thít vài tiếng, đôi mắt to đen nhánh ầng ậng nước, phối với khuôn mặt xinh đẹp, nhìn quả thật vô cùng đáng thương. A Nan lau khô khuôn mặt tròn trĩnh kia, hôn lên mặt bé, cười nói: “Bảo bối sao lại khóc? Nói với nương, nương giúp con xả giận.”

Bánh bao nhỏ sáp đến ấn lên mặt A Nan hai nụ hôn ướt nhẹp, thanh âm mềm mại: “Tỷ tỷ….”

“Tỷ tỷ làm sao?”

“Tỷ tỷ!” tiểu tử kia có chút cáu kỉnh kêu lên.

“Biết rồi, có phải hôm nay không tìm thấy tỷ tỷ đúng không?” A Nan ôm hắn ra ngoài, nói: “Bảo bối, hôm nay tỷ tỷ phải học cầm, sao có thể mỗi ngày chơi cùng con nha? Nào, nương chơi với con.”

A Nan mang con trai đến đại sảnh, đặt hắn lên giường nhỏ bên cạnh bà tiếp tục xem sổ sách lúc nãy. Bánh bao nhỏ ngồi trên giường, tay béo cầm một trái ô-liu gặm, đôi mắt to tròn đảo đảo, có vẻ rất có tinh thần, A Nan cũng cười híp mắt đáp lời.

Khi A Nan xem xong sổ sách, nhìn qua giường nhỉ, bánh bao nhỏ đã biến mất!

A Nan cũng không hoảng, nhìn qua bà vú đứng cạnh, bà vú vẻ mặt đau khổ, chỉ một phương hướng, A Nan xoay người nhìn theo, thấy bên dưới giường nhỏ, tiểu bánh bao đang nằm bò ở đó.

A Nan buồn cười, đành đi “đào” bé ra.

Bất quá, tiểu bánh bao dường như rất thích chỗ mình khám phá ra, không chịu rời khỏi, A Nan tóm bé ra, bé còn vươn tay nhỏ ôm lấy chân giường không buông.

Bánh bao nhỏ giờ đã một tuổi, từ khi biết bò liền rất tò mò với thế giới bên ngoài, ở khắp nơi tìm tòi, mỗi ngày đổi một chỗ lăn qua lăn lại, làm cho cả vương phủ vì tìm bé mà loạn thành gà bay chó sủa. Mới biết đi đã muốn chạy, A Nan thật lo lắng tới khi bé biết đi thì có lẽ cả ở nhà cũng không được? Nàng muốn gặp con không chừng còn phải phái người ra ngoài tìm về mới gặp được. Thật không biết tính cách thích lăn qua lăn lại này di truyền từ ai.

A Nan dỗ một trận cũng không dỗ được bé đi ra, có chút giận, quát: “Sở Tê Bạch, đi ra cho mẹ!”

Bánh bao nhỏ giương đôi mắt đen láy nhìn nàng, không chịu buông chân giường ra.

Hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ, ai cũng không chịu nhường. Nha hoàn xung quanh nhìn mà buồn cười, loại chuyện này từ khi tiểu thế tử biết bò thường xuyên thấy được. Tiểu tử kia thích chỗ nào, không ngẩn ngơ lần mò ở đó nửa ngày là không chịu chui ra, mà những chỗ bé thích lại làm cho người ta thật không biết nên khóc hay nên cười, A Nan cảm thấy cực kỳ mất mặt, chỉ có thể tự mình xách bé ra. Bất quá, A Nan tương đối không có mẫu uy, bánh bao nhỏ nghe lời tỷ tỷ và phụ thân hơn.

A Nan cảm thấy nhất định là hai cha con kia bộ dạng như nhau, khí thế nghiêm túc quá mạnh mẽ, tiểu tử này mới nghe lời bọn hắn. A Nan căm giận, tiểu gia hỏa này chỉ biết khi dễ nàng!

Hai mẹ con đang giằng co, bên ngoài vang lên thanh âm: “Vương gia!”

Nghe thanh âm này, A Nan ngẩng đầu liền thấy nam nhân mặc thân vương phục đen huyền thêu hoa văn bạc

“Vương gia, chàng đã về ~” A Nan cười nói.

Sở Bá Ninh nhướn mày nhìn một lớn một nhỏ ngồi xổm trước giường, không biết đang làm gì.

Chưa đợi A Nan giải thích, bé con bánh bao mập thấy hắn, không ôm chân giường nữa, vui tươi hớn hở kêu một tiếng “Phụ thân”, nhanh chóng bò về phía hắn, tốc độ thật nhanh. Tiểu tử đến trước mặt Sở Bá Ninh, dùng tư thế ôm chân giường lúc nãy ôm chân hắn, thanh âm non nớt gọi “Phụ thân”, nồng đậm mùi nịnh nọt.

A Nan nhìn bánh bao nhỏ dính cha như keo kia, thật là rất rất tức giận. Nàng dỗ thế nào cũng không chịu ra, nhưng cha đến liền làm phản, lập tức đi vuốt mông ngựa, rốt cục là chui từ bụng ai ra a?

Sở Bá Ninh thấy nàng phồng má, trong mắt lướt qua ý cười, xách tiểu tử đang ôm chân hắn lên, nắm tay A Nan cùng ngồi xuống giường nhỏ.

Nha hoàn bưng trà cùng điểm tâm lên, A Nan nhận ấm trà rót cho Sở Bá Ninh, Sở Bá Ninh bình thản uống trà, tùy ý bánh bao nhỏ nào đó xem hắn như núi lớn mà trèo. A Nan nhìn, biết nam nhân này bây giờ rất dung túng tiểu tử kia, nhưng nếu bánh bao nhỏ bám mình, hắn sẽ lại dài mặt ra, thật không biết máu ghen đâu ra mà lớn thế.

“Vương gia, sao hôm nay chàng về sớm thế?”

“Không có việc gì nên về.”

“À ~” A Nan nghe thế, vui vẻ nói: “Nếu không có việc gì, chút nữa chờ Sở Sở luyện cầm xong, chúng ta đi tìm Ôn Lương ngắm hoa đào đi, nghe nói hoa đào ở Tây Uyển vừa nở a.”

Bây giờ vừa đúng là tháng ba hoa đào nở rộ, rất nhiều chỗ trong kinh thành hoa đào nở rộ, phu nhân trong kinh bắt đầu thưởng hoa đạp thanh, rất nhiều phu nhân cùng tỷ muội bằng hữu đều ước hẹn đi ngắm hoa đào. Mỗi lần thu được bái thiếp mời thưởng hoa của các nàng, A Nan nhớ tới khúc “Đào hoa đóa đóa khai” rất nổi tiếng ở kiếp trước, rất phù hợp ý cảnh bây giờ a.

“Nàng thích?” Sở Bá Ninh cầm cánh tay hì hục bò lên trên của tiểu tử kia kéo xuống đặt qua một bên, thuận tay nhét con lão hổ bằng vải cho bé, rốt cục đẩy được ra chỗ khác.

A Nan khóe miệng run rẩy nhìn tiểu bánh bao ôm con hổ vải xem như ngựa mà cưỡi, vừa giải thích nói: “Ừm, lâu rồi không gặp Như Thúy, rất nhớ nàng ấy. Mấy ngày trước Ôn Lương cho người qua báo Như Thúy mang thai, hình như cũng bị nôn nghén, muốn đi thăm nàng xem sao.”

Sở Bá Ninh nghĩ nghĩ, nói: “Vậy thì cùng đi.”

A Nan vui vẻ ứng lời, vội cho người đi xem con gái tan học chưa.

Tiểu bánh bao Sở Sở bốn tuổi đang học cầm, cầm kỳ thư họa là những thứ con gái quý tộc cần phải học, Sở Sở cũng vậy. Bất quá, A Nan thấy đứa bé bốn tuổi hẳn nên hưởng thụ thời thơ ấu vô lo vô nghĩ, học cầm gì đó không phải quá sớm sao? Nhưng cha của bé còn chưa lên tiếng, Thái hậu trong cung đã ầm ĩ bắt tay vào chuẩn bị, chọn ra bốn cung nữ tinh thông cầm kỳ thư họa từ giáo phường trong cung thưởng qua đây, nói rõ là sư phụ dạy tứ nghệ cho bánh bao nhỏ. A Nan không thể cự tuyệt, thêm Sở Bá Ninh cũng cho rằng Sở Sở nên bắt đầu học những thứ này, Sở Sở cũng không từ chối, vì thế bánh bao nhỏ Sở Sở bốn tuổi, trong sự luyến tiếc của A Nan, mỗi ngày bắt đầu học cầm kỳ thi họa.

Tới trưa, bánh bao nhỏ Sở Sở tan học.

A Nan cho người chuẩn bị ngọ thiện, thấy nha hoàn đưa con gái đến, theo sau con gái như cũ là Trăn không nói tiếng nào.

Qua hơn một năm bồi dưỡng, thân thể nhỏ bé của Trăn đã khỏe mạnh không ít, người cao hơn, vì bồi bổ tốt, khuôn mặt không còn vàng vọt như xưa, có sự trắng mịn mượt mà của đứa trẻ. Chỉ tiếc Trăn vẫn rất kiệm lời, không thích nói chuyện không thích cười, ngay cả biểu tình cũng trầm lặng — trừ khi đối mặt với con thỏ nhỏ Sở Sở nuôi có lộ ra biểu tình như nhìn thức ăn ra, thật đúng là mặt không chút thay đổi. May mắn bộ dạng Trăn coi như không tồi, tuy không tính là xinh đẹp, nhưng khuôn mặt kia cũng coi như là một loại đẹplãnh khốc đi, một kiểu “đáng yêu” khác.

Sở Sở đến thỉnh an cha mẹ, A Nan kéo bé qua dùng khăn ấm giúp bé rửa tay, nói: “Nào, Sở Sở, đến đây ăn cơm, ăn xong chúng ta tìm Ôn thúc thúc cùng đi ngắm hoa đào.”

“Vâng.” Sở Sở gật gật đầu, nghĩ tới gì đó, nói: “Nương, Ôn di có bảo bảo, đúng không ạ?”

“Đúng vậy ~~”

Bánh bao nhỏTê Bạch vốn ngồi trên giường nhỏ gặm bánh quy, thấy tỷ tỷ Sở Sở, lập tức vui vẻ kêu: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ tỷ…..”

“Đệ đệ!”

Sở Sở cười tủm tỉm đi qua, nắm bàn tay mập mạp của đệ đệ, thấy đệ đệ cả người đè qua, bánh bao nhỏ Sở Sở ngốc nghếch cũng quên mất mình mới chỉ bốn tuổi, không ôm nổi đệ đệ, cả người bị ép tới té ngửa. Trăn đương nhiên không để Sở Sở té ngã, chính mình chạy lên làm cái đệm phía sau Sở Sở.

Vì thế, A Nan im lặng nhìn cảnh tượng xảy ra hằng ngày này, ba bánh bao nhỏ như chơi chồng người thành một đống. Trăn lót ở dưới cùng, đau khổ chống đỡ, bánh bao nhỏ Sở Sở bị kẹp giữa, hô hấp không thông, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lại sợ tiểu bánh bao mập trên người quẫy lung tung sẽ ngã, chỉ có thể vươn tay ôm hắn. Tiểu bánh bao ở trên cùng không hiểu chuyện lại nghịch ngợm nhất, liều mạng chui vào lòng tỷ tỷ, chu cái miệng heo muốn hôn tỷ tỷ.

A Nan bất đắc dĩ xách con trai nhỏ để qua một bên, lại đỡ con gái dậy. Trăn thì không sao, không cần A Nan đỡ đã tự bật dậy.

Bánh bao nhỏ hôn tỷ tỷ xong, lại bò qua chỗ Trăn, bám lấy Trăn, ấn lên mặt hắn dấu nước miếng. Trăn nhìn Sở Bá Ninh, nhẫn nại chịu viên bánh bao giới tính nam kia phi lễ, biểu tình có chút thống khổ.

“Được rồi được rồi, hôn xong rồi đi ăn cơm nào.”

A Nan không hiểu nổi đứa con này của mình sao lại thích hôn người ta như vậy, nhìn thấy tiểu hài tử cùng tuổi luôn thích đè người ta xuống hôn hôn, cũng không quản nam nữ. Rõ ràng nàng không dạy bé như vậy nha?

Nếu Như Thúy ở đây, nhất định sẽ thành thực nói với người nào đó, vì người nào đó hạnh kiểm kém, lén hôn Vương gia làm tấm gương xấu cho bánh bao nhỏ, nên bé tự nhiên sẽ học theo.

Nên mới nói, nàng ngoan như vậy, Vương gia lại là người trầm tĩnh như vậy, A Nan thật không hiểu đứa con nghịch ngợm lại hiếu động rốt cục giống ai chứ a.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.