Hổ Lang Chi Sư

Chương 80: Chương 80: Huyết Chiến (Hạ)




Bên ngoài.

Hùng Bá Thiên vừa giục ngựa đến trước đội hình xe lương của đế quốc Minh Nguyệt, tay trái đột ngột giật mạnh dây cương, chiến mã thoáng chốc ngẩng đầu hí dài một tiếng bay thẳng lên không.

Trong chớp mắt, thân hình như cái tháp của Hùng Bá Thiên đột nhiên từ trên lưng ngựa lăn xuống, té thật mạnh trên mặt đất.

Chiến mã không còn sự khống chế cũng đã nhảy lên thật cao, vọt thân phóng qua khỏi xe lương của đế quốc Minh Nguyệt, từ trên không rơi xuống như một hòn núi nặng nề. Tiếng lưỡi mâu sắc bén đâm ngập vào xương thịt vang lên, mười mấy cây trường mâu sắc bén đã đâm thủng thân thể chiến mã từ trên không rớt xuống, không ngờ chiến mã nặng khoảng mấy trăm cân cũng bị trường mâu của đám trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt xuyên thủng giữ lại trên không.

Hùng Bá Thiên đang lăn trên mặt đất thuận thế bật dậy, nhanh như tia chớp tiếp cận xe lương gần nhất, hai tay nắm lấy càng xe phía trước đột ngột phát lực. Chỉ nghe vù một tiếng, xe lương nặng ngàn cân trong khoảnh khắc bay thẳng lên không, quay cuồng mấy vòng bay xa vài chục bước rồi nặng nề rơi xuống. Mười mấy tên trọng trang bộ binh của đế quốc Minh Nguyệt trong cơn thảng thốt không kịp né tránh đã bị đè nát như tương.

Không đợi quân của đế quốc Minh Nguyệt kịp phản ứng, thân hình Hùng Bá Thiên lướt ngang, lại liên tiếp ném bay năm chiếc xe lương.

Đội hình xe lương vốn cực kỳ kiên cố trong thoáng chốc đã lộ ra một lỗ hổng rộng chừng mười bước, trong tiếng vó ngựa dồn dập như tiếng sóng thuỷ triều, bốn, năm mươi kỵ binh Man nhân bất chất tất cả giết thẳng vào trong lỗ hổng. Vừa tới trước trận trường mâu, bốn, năm mươi kỵ binh Man nhân ấy đột ngột giật cương cho chiến mã bay vọt lên không, lúc rơi xuống đương nhiên là không tránh khỏi trường mâu của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt đâm thủng người, nhưng cũng đè chết được một số trọng trang bộ binh. Đương nhiên là số kỵ binh Man nhân này muốn dùng xương thịt của chính mình và chiến mã để mở ra một đường máu giữa đội hình dày đặc gió thổi không lọt của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt.

Sau khí liên tục ném bay sáu chiếc xe lương, Hùng Bá Thiên rốt cục đã cạn kiệt thể lực, hai tay chống đầu gối kịch liệt thở hổn hển.

Ngay lúc đó sát cơ lạnh lẽo từ trên trời giáng xuống, hắn vội ngẩng đầu nhìn lên, một viên tướng của đế quốc Minh Nguyệt đang giơ cao chiến đao chém xả xuống đầu hắn, cùng lúc đó, hai cây trường mâu sắc bén đâm tới một lượt, phong toả đường né tránh hai bên của hắn. Hùng Bá Thiên ngửa mặt lên trời thét dài, hai tay nhanh chóng quơ ngang, thuận thế giật lấy hai cây trường mâu giơ lên che phía trên đầu.

Chỉ nghe leng keng hai tiếng, chiến đao của viên tướng đế quốc Minh Nguyệt đã chém mạnh xuống lưỡi mâu, thoáng chốc toé lửa. Trong khoảnh khắc, thân hình như thiết tháp của Hùng Bá Thiên đã bắn vọt lên không, hai chân vừa mở ra liền khép lại, một cú đạp vô cùng mạnh mẽ đã bay thẳng vào bụng của viên tướng đế quốc Minh Nguyệt kia.

Tiếng xương vỡ răng rắc vang lên, tên tướng của đế quốc Minh Nguyệt lập tức miệng phun máu tươi khuỵu xuống ngay tại chỗ.

Hùng Bá Thiên không thèm để ý tới viên tướng của đế quốc Minh Nguyệt đã bị thương nặng, hai tay còn cầm hai thanh trường mâu đột ngột đâm mạnh về phía sau, hai tên trọng trang bộ binh của đế quốc Minh Nguyệt nhất thời thu thế không kịp đã bị hắn đâm trúng. Hùng Bá Thiên buông tay xoay người dùng hai cùi chỏ của mình thúc mạnh, lại hai tiếng rắc nữa vang lên, hai tên trọng trang bộ binh đã bị Hùng Bá Thiên thúc gãy xương cổ.

Trong chớp mắt, Hùng Bá Thiên sấn về phía trước hai bước, thân hình to lớn nặng nề của hắn giống như một quả chuỳ khổng lồ đụng mạnh vào đội hình dày đặc của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt. Hai tên trọng trang bộ binh đứng ngay hàng đầu thoáng chốc đã bị Hùng Bá Thiên thúc hai chỏ cứng như sắt gãy nát xương ngực, hai tên kia không kịp kêu lên một tiếng nào liền gục xuống ngay tại chỗ.

Thế nhưng rất nhanh hai tên trọng trang bộ binh đứng ngay sau đó đã nhanh nhẹn bổ tới.

Cách đó mười bước ở ngoài trận, Mạnh Hổ ghìm ngựa nghỉ chân, thần sắc lạnh lùng quan sát một lượt cục diện hiện tại.

Hùng Bá Thiên giống như một thanh đao cùn lại thô kệch vụng về, dốc hết sức lực dẫn đầu đột phá đội hình xe lương của đế quốc Minh Nguyệt, kế đó đã đột nhập vào trận trường mâu dày đặc. Hàng trăm kỵ binh Man nhân phía sau Hùng Bá Thiên bất chấp tất cả giục ngựa xông vào, không ngừng dùng thân thể bằng xương thịt của chính mình và chiến mã thọc sâu vào trận trường mâu của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt.

Đây là trận chiến giữa mâu và xương thịt, đây là trận chém giết đầy sắt máu!

Ở đây không có kiên cường nhất, chỉ có kiên cường hơn, người nào kiên cường hơn, người nào có ý chí bền vững hơn, người đó có thể chống chọi tới giờ phút cuối cùng, giành được thắng lợi.

Tư Đồ Thiệu đã bị Hùng Bá Thiên giết chết, quân của đế quốc Minh Nguyệt đã không còn viên tướng nào có thể địch nổi Hùng Bá Thiên, cho nên chỉ có thể dựa vào trận trường mâu dày đặc của trọng trang bộ binh để ngăn cản sự đột phá của kỵ binh Man nhân, nhìn qua thấy vô cùng vất vả. Mạnh Hổ chậm rãi nở một nụ cười lãnh khốc, cứ xem Hùng Bá Thiên và đám kỵ binh Man nhân đang tả xung hữu đột, việc phá được trận trường mâu của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thế nhưng khi Mạnh Hổ đưa mắt nhìn về phía xa xa, đôi mày rậm của hắn lập tức cau lại.

Đám kỵ binh Man nhân bị vây xem ra tình hình không mấy khả quan, bọn họ thậm chí không có cách nào đột phá được đội hình xe lương của trọng trang bộ binh. Mà không thể đột phá được đội hình xe lương có nghĩa là không tạo ra được sự uy hiếp gì cho đám trọng trang bộ binh núp sau xe lương, thời gian càng trôi qua, đám kỵ binh Man nhân bị vây ngày càng trở nên tuyệt vọng, ngày càng trở nên điên cuồng. Nếu như không nghĩ ra biện pháp cứu vãn thế cục, ý chí của bọn họ sẽ hoàn toàn sụp đổ, đến lúc ấy, cho dù có cứu được bọn họ cũng không có ý nghĩa gì!

Nghĩ đến đây, Mạnh Hổ không còn do dự chút nào, khẽ quát một tiếng, Ô Vân Cái Tuyết lập tức ngẩng đầu hí dài một tiếng, bốn vó tung bay chạy thẳng về phía trước. Chỉ trong chớp mắt, Mạnh Hổ đã lướt qua bên cạnh kỵ binh Man nhân của bộ lạc Hắc Hùng, trong khoảnh khắc, tay trái khẽ giật cương, Ô Vân Cái Tuyết lập tức vọt thẳng lên không.

Một người một ngựa thoáng chốc hoá thành một đạo cầu vồng vừa đen vừa đỏ, nhảy vọt qua khỏi đầu trọng trang bộ binh của đế quốc Minh Nguyệt, lúc rơi xuống đất thì đã phóng qua mười hàng trường mâu của trọng trang bộ binh. Mạnh Hổ không hề ngừng lại tiếp tục giục ngựa thẳng về phía trước, sau khi tăng tốc một chút, Ô Vân Cái Tuyết lại tiếp tục bay vọt lên không, lúc rơi xuống đã ngay vào giữa đám kỵ binh Man nhân đang bị vây trong biển lửa.

Ô Vân Cái Tuyết không hổ là một tuyệt thế thần câu vạn con có một, không phí bao nhiêu sức lực đã đột nhập vào vòng vây.

Mạnh Hổ cả người lẫn ngựa mang theo thanh thế kinh người từ trên trời giáng xuống, đám Man nhân đang chen chúc lộn xộn vội vã né tránh, rốt cục đã tạo ra được một chỗ đất trống. Mạnh Hổ thuận thế giật mạnh cương, Ô Vân Cái Tuyết sau khi bốn vó chạm đất toàn thân chỉ loạng choạng vài cái đã đứng vững vàng trở lại.

Thấy Mạnh Hổ đột nhập vào vòng vây, đám Man nhân bị vây hò reo hoan hô vang dậy.

Giây phút này, đám Man nhân bị vây vô cùng kích động, bọn họ không bao giờ ngờ được, tên tướng quân người Trung Thổ này lại đơn thân độc mã đột nhập trùng vây tới cứu bọn họ.

Không cần biết tên tướng quân Trung Thổ này có thể cứu thoát bọn họ hay không, phần dũng khí này đã đủ khiến cho đám Man nhân kích động không thôi. Man nhân trên đại hoang nguyên quả thật dã man, đó là vì bọn họ không có một nền văn minh đầy đủ, thế nhưng bọn họ không hề thiếu hụt suy nghĩ, tư tưởng. Bọn họ sùng bái dũng sĩ, bọn họ sùng bái nam nhân tràn đầy huyết tính, bọn họ sùng bái nghĩa khí!

Cung Duyệt đang ở giữa đội hình của đế quốc Minh Nguyệt trên mặt co giật liên tục vài cái.

Mạnh Hổ ư? Đây chính là con mãnh hổ đã chém chết Tư Đồ Bưu và Tư Đồ Hạo sao?

Đột nhiên đôi mắt Cung Duyệt dấy lên hai luồng lửa nóng bừng bừng, chiến ý mênh mông mãnh liệt trong nháy mắt đã ngập tràn lồng ngực, dường như lúc nào cũng có thể phá vỡ lồng ngực mà ra! Bất giác Cung Duyệt ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, hung hăng vung cao chiến đao làm bằng thép ròng trên tay, phóng thẳng lên xe lương. Mũi đao sắc bén của Cung Duyệt chỉ thẳng về phía trước, nhắm thẳng vào Mạnh Hổ đang ở giữa đám kỵ binh Man nhân.

- Đến đây, Mạnh Hổ! Cung Duyệt ta muốn lĩnh giáo uy phong của ngươi một chút!

- Không biết tự lượng sức mình!

Mạnh Hổ hừ lạnh một tiếng thúc ngựa vọt thẳng về phía trước, trường thương dài ba trượng thoáng chốc xé toạc không trung, mang theo khí thế như núi đổ sóng gầm đập thẳng xuống đầu Cung Duyệt. Cung Duyệt hét lớn một tiếng, chiến đao chém xéo lên trên, chỉ nghe đinh một tiếng, đao thương đã va chạm với nhau, một luồng lực lượng hung hãn thoáng chốc theo thân thương phản chấn trở lại như đợt sóng thuỷ triều, làm cho hổ khẩu của Mạnh Hổ thoáng chút tê dại!

Hai cánh tay của Cung Duyệt cũng bị lực phản chấn làm cho tê dại, xe lương dưới chân hắn càng không thể chịu nổi áp lực nặng nề như vậy, chỉ nghe răng rắc mấy tiếng đã vỡ vụn ra. Nhất thời Cung Duyệt mất đi chỗ đứng, từ trên xe lăn xuống đất, Mạnh Hổ cười gằn, cơ hội tuyệt vời như vậy đương nhiên hắn không thể bỏ qua!

- Chịu chết đi thôi!

Mạnh Hổ hét to một tiếng, trường thương trong tay đâm về phía bụng Cung Duyệt nhanh như chớp.

Không còn cách nào, Cung Duyệt đành chống hai tay xuống đất, thân hình như cá chạch lăn vào gầm xe lương cạnh đó. Mạnh Hổ cười lạnh, trường thương đâm hụt thuận thế quét ngang, một luồng lực lượng nghiêng trời lệch đất thoáng chốc theo trường thương xuất ra, xe lương đang đứng vững như bàn thạch đột ngột bị quét lên không, quay cuồng bay ra xa vài chục bước.

Cung Duyệt tru lên như sói, vô cùng vất vả lăn tiếp vào gầm một chiếc xe lương khác.

Mạnh Hổ ra tay liên tục, đánh bay một hơi mười hai chiếc xe lương, lúc này Ô Vân Cái Tuyết ngẩng đầu phát ra một tiếng hí thê lương, thể lực của nó đã gần như cạn kiệt. Nhưng bao nhiêu đó cũng là quá đủ, sau khi Mạnh Hổ đánh bay mười hai chiếc xe lương, đội hình xe lương vô cùng kiên có rốt cục đã xuất hiện một lỗ hổng vừa đủ rộng.

Mạnh Hổ giơ cao trường thương vẫy vẫy về phía trước, đám Man nhân bị vây đã lâu thoáng chốc gào thét xông thẳng về phía lỗ hổng.

Trong đội hình của trọng trang bộ binh đế quốc Minh Nguyệt, Nghiêm Đĩnh thấy vậy sợ đến nỗi hồn vía lên mây, tóc lông đều dựng đứng. Trọng trang bộ binh chiếm ưu thế tuyệt đối, lại còn có ba hàng xe lương kiên cố, không ngờ không thể ngăn cản được đám Man nhân đột kích. Mắt thấy ba hàng xe lương cộng thêm hai mươi hàng dày đặc của trận trường mâu vẫn bị Man nhân chọc thủng, Nghiêm Đĩnh quả thật không dám tin tất cả chuyện này đều là sự thật.

Thánh nữ Quang Minh ở trên, đây có phải là đám Man nhân trên đại hoang nguyên thường hay bị quân đội Trung Thổ đánh cho tan tác hay không vậy? Chỉ có cái khác duy nhất là thêm vào một tên Mạnh Hổ mà thôi, thế nhưng không ngờ thêm vào một tên Mạnh Hổ, Man nhân lại có thể trở nên lợi hại như vậy! Mị lực của một cá nhân thật sự có thể tạo ra sự thay đổi lớn đến như vậy sao?

- Giữ vững! Nhất định phải giữ vững!

Đột nhiên, Nghiêm Đĩnh thét to đến mức khàn cả giọng:

- Các đội ở hai cánh chưa bị công kích lập tức co cụm vào giữa, tăng cường cho các đội đã bị công kích! Cố gắng giữ vững, chỉ cần kiên trì thêm nửa giờ, viện quân của chúng ta sẽ tới, đến lúc đó đám Man nhân đáng chết này sẽ tiêu tùng cả lũ….

- Còn các ngươi!

Nghiêm Đĩnh quay đầu lại quát năm trăm cận vệ quân bên cạnh:

- Các ngươi cũng phải lên, xông lên một lượt! Bằng bất cứ giá nào cũng không được để cho Man nhân xuyên thủng đội hình, tuyệt đối không thể để cho đám Man nhân bị vây đột phá vòng vây, lên mau!

Rầm!

Nghiêm Đĩnh vừa dứt lời, nửa khúc thi thể đột nhiên từ trên trời giáng xuống, rơi mạnh trước mặt hắn.

Máu tươi bay tung toé thoáng chốc bám đầy cả đầu mặt Nghiêm Đĩnh, Nghiêm Đĩnh hơi hoảng sợ xoay đầu nhìn lại, một đôi mắt vừa lạnh lùng như băng giá lại vừa bạo ngược hung tàn đang nhìn hắn chằm chằm. Một tên Man nhân người to như cái tháp đang xông về phía hắn như bay, trong khoảnh khắc, Nghiêm Đĩnh cảm thấy chính mình dường như bị vật gì đó va chạm rất mạnh, sau đó cả người bỗng nhiên nhẹ như lông hồng từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên không.

Giãy dụa trên không, Nghiêm Đĩnh cố gắng cúi đầu nhìn xuống, dưới đất là chiến trường ồn ào vô kể, Man nhân và trọng trang bộ binh của đế quốc Minh Nguyệt đã quấn chặt lấy nhau, trong nhất thời khó phân thắng bại. Trong lúc đó, Nghiêm Đĩnh loáng thoáng nghe như có một hồi kèn hiệu kéo dài, hắn quay đầu nhìn về phía có tiếng kèn hiệu vang lên. Vùng bình nguyên hoang dã mênh mông ngay trước mặt đột nhiên xuất hiện kỵ binh đông như kiến, rất đông khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt đang xông thẳng về hướng này như gió cuốn mây bay.

Nghiêm Đĩnh không khỏi nở nụ cười thoả mãn, rốt cục viện quân đã tới, Mạnh Hổ ngươi xong rồi!

Trong khoảnh khắc, lưỡi lửa hung hãn đã hoàn toàn nuốt chửng Nghiêm Đĩnh, giống như rơi vào lửa địa ngục vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.