Hổ Lang Chi Sư

Chương 97: Chương 97: Nữ Nhi Lệ




- Bắn!

Đây mới chân chính là cỡi ngựa bắn cung!

Nhìn khắp cả thế giới Trung Thổ, ít nhất cho đến trước mắt mới thôi không xuất hiện loại cỡi ngựa bắn cung theo kiểu cũ.

Thế nhưng đó cũng không có gì là kỳ quái, ở thế giới trước kia của Mạnh Hổ, từ thời kỳ hồng hoang dân tộc du mục đã học được thuật cỡi ngựa bắn cung. Chuyện cỡi ngựa bắn cung trở thành binh chủng chiến lược cũng đã là chuyện từ thế kỷ mười ba, hơn nữa do một người tên là Thiết Mộc Chân ngang trời xuất thế tạo thành một diễn biến mang tính cách mạng.

Ở thế giới Trung Thổ, địa vị của khinh kỵ binh rất là thấp kém, mặc dù có ưu thế là cơ động, nhưng về lực công kích và phòng ngự lại không mạnh hơn khinh bộ binh bao nhiêu. Mà để bồi dưỡng ra một tên khinh kỵ binh còn tốn kém hơn bồi dưỡng ra một tên khinh bộ binh gấp mấy lần. Cho nên ở thế giới Trung Thổ, trừ đế quốc Tinh Hà ra, các đế quốc còn lại cũng không quá quan tâm chú trọng đến khinh kỵ binh.

Thế nhưng dù là ở đế quốc Tinh Hà cũng không tồn tại binh chủng cỡi ngựa bắn cung. Đế quốc Tinh Hà sở dĩ có được một số lượng lớn khinh kỵ binh hoàn toàn là vì bọn họ có được ưu thế địa lý thiên nhiên ưu đãi. Trong lãnh thổ của họ có thảo nguyên bao la cung cấp một số lượng cỏ khổng lồ, có thể dễ dàng chăn nuôi hơn mười vạn thậm chí trên trăm vạn chiến mã.

Nói tóm lại, thế giới này đối với binh chủng cỡi ngựa bắn cung căn bản hoàn toàn không có khái niệm gì cả.

Nhưng Mạnh Hổ biết, một khi khinh kỵ binh trở thành binh chủng cỡi ngựa bắn cung, lực sát thương sẽ tăng lên không ít!

Nếu như không cỡi ngựa bắn cung, khinh kỵ binh trước mặt trọng trang bộ binh và trọng giáp thiết kỵ căn bản chỉ là rác rưởi, nhiều nhất chỉ có thể chờ đến lúc thắng bại đã phân mới ùa lên đánh chó rớt xuống nước mà thôi, còn như muốn trở thành binh chủng chủ lực quyết định thắng bại trên chiến trường chỉ là si tâm vọng tưởng. Nhưng nếu khinh kỵ binh học xong công phu cỡi ngựa bắn cung trọng trang bộ binh và trọng giáp thiết kỵ ngược lại phải kiêng sợ.

Khinh kỵ binh thêm thuật cỡi ngựa bắn cung, lại đánh theo chiến thuật sói bầy, chính là bí quyết càn quét khắp đại lục Á Âu của kỵ binh Mông Cổ. Hành động vụng về điều động kỵ sĩ có tài bắn linh hoạt trước mặt kỵ binh Mông Cổ căn bản là không chịu nổi một kích.

Nhưng cũng phải nói rằng, hình thức khinh kỵ binh của Mông Cổ cũng không phải là vô địch, bọn họ cũng có nhược điểm chí mạng, đó chính là không giỏi về chiến thuật tấn công lâu dài. Năm đó kỵ binh Mông Cổ xuống phía Nam tiến vào Trung Nguyên thì bị nhục nhã nhiều lần ở Tương Dương chỉ vì không biết cách công thành. Sau này quân Mông Cổ đưa Hồi Hồi pháo từ Tây Vực vào mới bắn sập tường thành Tương Dương, cuối cùng mới thắng được cuộc chiến công thành sáu năm ròng rã.

Thế nhưng đối với Mạnh Hổ, chỉ cần có một cánh khinh kỵ binh dã chiến như vậy là quá đủ. Ít nhất bây giờ hắn không cần lo lắng chuyện công thành, bởi vì bây giờ là quân của đế quốc Minh Nguyệt công thành, còn quân đoàn Tây Bộ thì đang thủ.

o0o

Ngoài thành Tây Lăng, đại doanh của đế quốc Minh Nguyệt.

Mười mấy tên sư đoàn trưởng và tham mưu trưởng đã tề tựu ở lều lớn trung quân của Tư Đồ Duệ.

Tân tham mưu trưởng quân đoàn Thanh Châu Cảnh Trung đang báo cáo với Tư Đồ Duệ về kết quả thám sát địa hình thực tế lần này. Năm ngày trước, là ngày Tư Đồ Duệ vừa biết được tin quân đoàn cận vệ nhổ trại xuất binh từ Nhạn Môn Quan tiến đến Tây Lăng, Tư Đồ Duệ đã lập tức phái Cảnh Trung đi theo dọc quan đạo về hướng Đông để dò xét địa hình trên đường, tìm kiếm một nơi làm chiến trường lý tưởng.

Nghe Cảnh Trung kể lại xong, Tư Đồ Duệ đột nhiên chỉ tay lên bản đồ hỏi:

- Dòng sông này tên là gì?

Cảnh Trung đáp:

- Sông đó là Nữ Nhi Lệ.

- Nữ Nhi Lệ?

Tư Đồ Duệ nghiêm giọng:

- Tên này vừa kỳ lạ vừa thê lương.

Cảnh Trung vội nói:

- Tổng đốc đại nhân có chỗ không biết, vốn sông kia không phải là Nữ Nhi Lệ, mà là Nữ Nhi hà (sông Nữ Nhi).

- Nữ Nhi hà?

Tư Đồ Duệ nói:

- Tên này dễ nghe hơn nhiều, vì sao đổi thành Nữ Nhi Lệ?

Cảnh Trung nghẹn lời:

- Chuyện này….

Tư Đồ Duệ cau mày:

- Sao vậy, có chuyện gì không muốn cho bản Tổng đốc biết hay sao?

Cảnh Trung không dám giấu diếm nữa, đành kể chi tiết sự thật:

- Tổng đốc đại nhân có chỗ không biết, Nữ Nhi hà đổi thành Nữ Nhi Lệ là chuyện của ba năm trước. Năm ấy Tổng đốc đại nhân đánh một trận với Triệu Nhạc ở hạp cốc Hà Tây, sư đoàn số Bốn của Triệu Nhạc bị đại nhân cho một mồi lửa thiêu cháy bên trong Tuyệt Vọng cốc…

Nói tới đây, Cảnh Trung bất giác dừng lại, quay đầu nhìn Tư Đồ Duệ với vẻ lo lắng.

Sắc mặt Tư Đồ Duệ vẫn lạnh lùng như trước, là một lão binh thân trải trăm trận, lẽ nào lại áy náy vì một trường chiến tranh gây thương tổn cho nước địch?

Thấy thần sắc Tư Đồ Duệ không có gì khác lạ, Cảnh Trung mới thở phào, nói tiếp:

- Có rất nhiều nam nhân trong thôn trấn ở hai bên bờ Nữ Nhi Hà hy sinh trong trận đánh kia, tin tức truyền về, rất nhiều nữ nhân có chồng hy sinh liền đâm đầu xuống sông tự vận, bỏ lại những đứa con còn nhỏ dại không nơi nương tựa ngày đêm kêu khóc bên sông, từ đó Nữ Nhi hà mới đổi thành Nữ Nhi Lệ.

- ….

- Nữ Nhi Lệ?! Nữ Nhi Lệ?

Tư Đồ Duệ thì thào hai tiếng, đột nhiên nói:

- Chọn nơi này đi!

Ngừng một chút, Tư Đồ Duệ lại hỏi Tần Khởi đang đứng nghiêm cạnh đó:

- Tướng quân Tần Khởi, hơn mười đạo nhân mã phái đi thu gom lương thực phần lớn đã trở về đại doanh, còn lại mấy đạo lúc nào mới có thể về tới?

Tần Khởi vội vàng tiến lên một bước ôm quyền đáp:

- Hồi bẩm Tổng đốc đại nhân, chậm nhất là ngày mai có thể về tới.

Tư Đồ Duệ nói:

- Mấy ngày nay bản Tổng đốc không có hỏi qua chuyện lương thực, lần này thu gom được bao nhiêu?

Tần Khởi vội nói:

- Số lương thực đã vận chuyển đến đại doanh cũng đủ duy trì cho đại quân dùng trong hai mươi ngày, nếu như số lương thực còn đang vận chuyển tới được đại doanh, ăn trên một tháng hẳn không thành vấn đề.

- Ừ!

Tư Đồ Duệ vui vẻ gật đầu:

- Xem ra không cần lo lắng vấn đề quân lương nữa rồi, Yến Trường Không chừng nào mới đến?

Tư Đồ Duệ vừa dứt lời, ngoài lều bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề, có một bóng người hùng vĩ vén rèm mà vào, mọi người quay đầu nhìn lại, chính là Yến Trường Không đã đến.

Yến Trường Không tiến lên hai bước, cung kính thi lễ với Tư Đồ Duệ:

- Tham kiến Tổng đốc đại nhân.

Tư Đồ Duệ khoát tay xem như đáp lễ, thần sắc nghiêm nghị hỏi:

- Chuyện ở Thanh Ngưu sơn thế nào rồi?

Yến Trường Không nói:

- Tình hình cụ thể vẫn còn chưa sáng tỏ, ty chức từng đích thân vào núi, kết quả đã gặp Mạnh Hổ đại chiến với hắn một hồi, không ai chiếm được tiện nghi. Thế nhưng ty chức cũng có thể kết luận, quả thật có không ít thôn dân đang hội hợp tại đồn điền Thanh Ngưu.

- Ủa, ngươi và Mạnh Hổ đại chiến một hồi sao?

Tư Đồ Duệ ân cần thăm hỏi:

- Không xảy ra chuyện gì chứ?

- Đa tạ Tổng đốc đại nhân quan tâm.

Yến Trường Không lạnh nhạt đáp:

- Lần giao thủ trước sở dĩ ty chức thua hoàn toàn là vì không ngờ tới Mạnh Hổ đột ngột ám toán. Lần giao thủ này ty chức cẩn thận hơn nhiều, kết quả sau một ngày kịch chiến, không ai chiếm được tiện nghi, cuối cùng chỉ có thể ngừng đánh hồi doanh.

- Tốt!

Tư Đồ Duệ vui vẻ:

- Cuối cùng quân ta cũng có một viên đại tướng có thể đối địch cùng Mạnh Hổ!

Giây phút này, Tư Đồ Duệ rất vui mừng, kể từ khi Mạnh Hổ ngang trời xuất thế tới nay, trước chém Tư Đồ Bưu, sau đó đánh bại Thác Bạt Đảo, sau đó lại đánh Yến Trường Không bị thương, liều mạng giết chết Tư Đồ Hạo. Tên Mạnh Hổ này đã liên tiếp giết chết và đánh bị thương bốn viên danh tướng hiển hách của đế quốc Minh Nguyệt, đã để lại một bóng mờ trong lòng các tướng sĩ của đế quốc Minh Nguyệt. Rất nhiều tướng sĩ của đế quốc Minh Nguyệt khi nhắc đến Mạnh Hổ không khỏi trong lòng run rẩy, lộ vẻ sợ hãi.

Tư Đồ Duệ hiểu rất rõ ràng, muốn thay đổi cục diện như thế cần phải có một viên đại tướng đứng ra, ít nhất phải đánh ngang tay với hắn. Chỉ cần như vậy, trong lòng các tướng sĩ của đế quốc Minh Nguyệt sẽ có một chỗ dựa tinh thần vững chắc, lúc đối mặt với Mạnh Hổ mới không còn run rẩy trong lòng.

Bây giờ, rốt cục Yến Trường Không đã quật khởi, từ nay về sau, lúc hai bên đối trận sẽ không còn sợ Mạnh Hổ bước ra thách chiến như trước nữa.

Nghĩ tới đây, Tư Đồ Duệ bất giác mỉm cười, tha thiết dặn dò:

- Tướng quân Trường Không, trận đánh với quân đoàn cận vệ của đế quốc Quang Huy có liên quan rất lớn đến thành bại của Đông chinh lần này, không thể để thua được. Mạnh Hổ ở đồn điền Thanh Ngưu tuy rằng bây giờ đang an phận, thế nhưng chúng ta tuyệt đối không thể khinh thường, có hai chuyện nhất định ngươi phải nhớ kỹ.

Yến Trường Không nghiêm nghị nói:

- Xin Tổng đốc đại nhân cứ nói.

Tư Đồ Duệ nói:

- Thứ nhất, ước thúc bộ hạ đừng để chúng trêu chọc Mạnh Hổ. Thứ hai, phong toả nghiêm mật ém nhẹm tin tức đại quân rời khỏi Tây Lăng, chuyện này trừ ngươi ra, ngay cả bọn Cung Duyệt cũng không được phép biết. Sư đoàn số Hai nên huấn luyện thì cứ huấn luyện, nên luyện tập thì cứ luyện tập, tóm lại hết thảy giữ nguyên như cũ, ngàn vạn lần không nên vì đại quân rời khỏi Tây Lăng mà trói chân trói tay, trong lòng cố kỵ.

Cảnh Trung bên cạnh sợ Yến Trường Không không hiểu rõ, cố ý giải thích:

- Mạnh Hổ vô cùng tinh tế, trên chiến trường thường có thể thấy rõ những cử động vô cùng nhỏ, năng lực nắm bắt thời cơ của hắn lại càng nhạy bén. Đối với đối thủ nguy hiểm như vậy, chỉ cần chúng ta có một sơ xuất nhỏ là có thể bị hắn phát hiện ra sơ hở, cho nên chúng ta tuyệt đối không thể coi thường.

- Ty chức hiểu.

Yến Trường Không gật đầu thật mạnh, nghiêm nghị nói:

- Xin Tổng đốc đại nhân và tham mưu trưởng đại nhân yên tâm.

- Ừ!

Tư Đồ Duệ vui vẻ gật đầu:

- Có tướng quân Trường Không toạ trấn đồn điền Thanh Ngưu, bản Tổng đốc cũng an tâm.

Dứt lời, Tư Đồ Duệ quay lại dặn dò Tần Khởi:

- Tướng quân Tần Khởi.

Tần Khởi vội tiến lên:

- Có ty chức.

Tư Đồ Duệ nói:

- Ngươi dẫn sư đoàn kỵ binh của ngươi xuất kích ngay trong đêm, đi trước càn quét con đường từ Tây Lăng dẫn tới Nữ Nhi Lệ, không cho phép ai đến gần con đường trong phạm vi hai mươi dặm, kẻ nào vi phạm, giết không tha!

- Dạ!

Tần Khởi ầm ầm đáp lại, lĩnh mệnh mà đi.

Tư Đồ Duệ lại nói:

- Tư Đồ Việt, Thác Bạt Dã.

Tư Đồ Việt và Thác Bạt Dã vội tiến lên:

- Dạ!

Tư Đồ Duệ nói:

- Lệnh cho hai người ở lại trấn thủ đại doanh, gia tăng tiến độ đào địa đạo!

Tư Đồ Việt và Thác Bạt Dã cùng đáp:

- Dạ!

Tư Đồ Duệ lại nói:

- Tần Xa.

Một viên võ tướng vóc người to lớn bước ra khỏi hàng cao giọng:

- Có!

Tần Xa này không có mảy may quan hệ với Tần gia ở Định Châu, mà là người sinh ra lớn lên ở Tây Kinh, xuất thân là tiểu quý tộc, vốn là phó đoàn trưởng của Liêm Đao kỵ sĩ đoàn. Sau khi Tư Đồ Hạo tử trận, Tần Xa mới lên làm đoàn trưởng.

Tư Đồ Duệ nói:

- Liêm Đao kỵ sĩ đoàn ăn ngủ đúng giờ, sau đó nghỉ ngơi cho sớm, nửa đêm sẽ lên đường, trước hừng đông phải chạy tới khu rừng rậm phía Bắc Nữ Nhi Lệ hai mươi dặm mai phục. Chú ý phải che giấu hành tung thật kỹ, ngàn vạn lần không được để cho du kỵ thám báo của đế quốc Quang Huy phát hiện ra sơ hở.

Tần Xa ầm ầm đáp lại:

- Dạ!

Tư Đồ Duệ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy không yên lòng, lại dặn dò với giọng vô cùng ngưng trọng:

- Tướng quân Tần Xa, lần này có thể đánh tan quân đoàn cận vệ của đế quốc Quang Huy hay không, biểu hiện của Liêm Đao kỵ sĩ đoàn là quan trọng nhất. Ngươi nhất định phải thật là cẩn thận, cẩn thận hơn cẩn thận, ngàn vạn lần không thể sơ ý qua loa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.